Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Sau đó giọng cô ta mềm xuống.

“Ninh Ninh.”

“Tao biết tao sai.”

“Tao chỉ nhất thời không kiểm soát được.”

“Nhưng Phó Cảnh là người nóng tính.”

“Nếu anh ấy thật sự ly hôn, tao phải làm sao?”

“Căn nhà hiện tại là của tao nhưng vẫn còn khoản vay.”

“Cửa hàng của mẹ tao cũng đang nợ tiền.”

“Những năm qua đều là Phó Cảnh trả.”

“Tao không thể mất anh ấy.”

Tôi suýt bật cười.

“Cô không thể mất người trả nợ cho mình.”

“Không phải không thể mất chồng.”

Tống Dao lập tức phủ nhận.

“Tao yêu anh ấy.”

“Chuyện với Khương Tự chỉ là tìm cảm giác mới mẻ.”

“Tao chưa từng định bỏ Phó Cảnh.”

Tôi hỏi:

“Vậy tại sao cô muốn lừa anh ấy ly hôn?”

Cô ta nghẹn lời.

Tôi nhắc lại lời cô ta đã nói.

“Cô bảo cùng lắm sau này tìm cách lừa anh ấy ly hôn trước.”

“Cô còn nói dạy dỗ anh ấy chẳng khác gì huấn luyện chó.”

“Tống Dao, có cần tôi gửi đoạn ghi âm cho cô nghe lại không?”

Giọng cô ta lập tức trở nên sắc bén.

“Mày ghi âm từ bao giờ?”

“Từ lúc tôi đứng ngoài cửa.”

“Xóa đi!”

“Không.”

“Mày muốn bao nhiêu tiền?”

Tôi im lặng.

Có lẽ sự im lặng của tôi khiến Tống Dao cho rằng có cơ hội thương lượng.

Cô ta nói nhanh:

“Tao có thể đưa mày hai trăm nghìn.”

“Chỉ cần mày xóa đoạn ghi âm, nói với Phó Cảnh rằng mọi chuyện là hiểu lầm.”

“Tao cũng sẽ rời khỏi Khương Tự.”

“Từ nay về sau, tao không gặp anh ta nữa.”

“Tao còn có thể giúp mày giữ chồng.”

Tôi hỏi:

“Cô giúp tôi giữ thế nào?”

“Tao sẽ nói với Khương Tự rằng tao không thích anh ta.”

“Anh ta bị tổn thương chắc chắn sẽ quay lại với mày.”

“Đàn ông đều như vậy.”

“Chơi đủ rồi vẫn muốn về nhà.”

“Ninh Ninh, mày không cần làm mọi chuyện tuyệt tình.”

“Chỉ cần mày ngoan ngoãn như trước, Khương Tự sẽ không bỏ mày.”

Tôi nghe cô ta nói hết.

Sau đó chỉ đáp một câu.

“Tôi không cần.”

“Ninh Ninh…”

“Tống Dao, cô nên lo cho bản thân trước.”

“Ngày mai luật sư của Phó Cảnh sẽ liên hệ với cô.”

“Còn khoản tiền Khương Tự chuyển cho cô từ dự án Thanh Hà, cô cũng nên chuẩn bị chứng minh mục đích sử dụng.”

Giọng cô ta lập tức run lên.

“Khoản tiền nào?”

“Ba triệu tám trăm nghìn.”

“Đừng nói cô không biết.”

“Đó là tiền anh ấy tặng tao.”

“Có giấy tờ không?”

“Không cần giấy tờ.”

“Vậy rất tiếc.”

“Tài khoản dự án không phải ví tiền riêng của Khương Tự.”

“Nếu không chứng minh được giao dịch hợp pháp, cô có thể phải hoàn trả.”

“Tại sao tao phải trả?”

“Vì đó có thể là tài sản bị chiếm dụng trái phép.”

Tống Dao bắt đầu hoảng loạn.

“Mày đang dọa tao.”

“Ngày mai cô sẽ biết.”

Tôi cúp máy.

Chưa đầy một phút sau, cô ta tiếp tục gọi.

Tôi chặn số.

Dì Vương mang cháo ra.

“Tiểu thư, ăn một chút rồi nghỉ ngơi.”

Tôi nhìn bát cháo.

“Dì Vương.”

“Vâng?”

“Ngày mai dì giúp tôi thay toàn bộ khóa ở căn nhà bên hồ.”

Dì Vương khựng lại.

Bà hiểu căn nhà bên hồ chính là nơi tôi và Khương Tự đang sống.

“Cô quyết định rồi sao?”

“Tôi sẽ ly hôn.”

Dì Vương không khuyên.

Bà chỉ gật đầu.

“Được.”

“Dì sẽ cho người xử lý.”

Tôi ăn hết bát cháo.

Sau đó lên phòng làm việc của ông ngoại.

Căn phòng vẫn giữ nguyên như cũ.

Trên giá sách có rất nhiều tài liệu về kinh doanh.

Ngày nhỏ, tôi thường ngồi trong góc đọc truyện, còn ông ngoại làm việc sau bàn.

Ông từng hỏi tôi:

“Sau này Ninh Ninh muốn làm gì?”

Tôi nói không biết.

Ông cười:

“Không biết cũng không sao.”

“Chỉ cần con nhớ, không ai có quyền quyết định giá trị của con.”

Khi ấy tôi còn quá nhỏ.

Không hiểu câu nói đó có ý nghĩa gì.

Sau khi kết hôn với Khương Tự, tôi càng quên mất.

Tôi mở chiếc két sắt sau bức tranh.

Mật khẩu vẫn là ngày sinh của tôi.

Bên trong có một tập hồ sơ.

Đó là bản sao di chúc của ông ngoại cùng giấy tờ sở hữu cổ phần.

Ngoài mười hai phần trăm cổ phần Khương thị, tôi còn nắm giữ cổ phần ở bảy doanh nghiệp khác.

Tổng cổ tức hằng năm đủ để tôi sống thoải mái cả đời.

Nhưng quan trọng nhất không phải tiền.

Mà là quyền biểu quyết.

Khương thị hiện có cơ cấu cổ đông khá phân tán.

Gia đình Khương Tự nắm mười tám phần trăm.

Tôi có mười hai phần trăm.

Ba cổ đông cũ từng theo ông ngoại nắm tổng cộng mười bảy phần trăm.

Chỉ cần bọn họ đứng về phía tôi, vị trí của Khương Tự sẽ không còn vững chắc.

Trước đây tôi không muốn tranh.

Bây giờ thì khác.

Tôi gọi cho chú Tôn.

Ông là cổ đông lớn tuổi nhất của Khương thị.

Cuộc gọi nhanh chóng được kết nối.

“Tiểu Ninh?”

“Muộn như vậy có chuyện gì sao?”

Tôi kể ngắn gọn những gì đã xảy ra.

Chú Tôn im lặng rất lâu.

Sau đó đập mạnh xuống bàn.

“Khốn nạn!”

“Ông ngoại cháu giúp nhà họ Khương bao nhiêu năm.”

“Thằng nhóc đó lại đối xử với cháu như vậy?”

“Chú Tôn.”

“Ngày mai cháu muốn tổ chức cuộc họp cổ đông bất thường.”

“Cháu muốn kiểm toán toàn bộ dự án do Khương Tự phụ trách.”

“Được.”

“Chú sẽ ủng hộ.”

“Còn chú Lưu và cô Trịnh…”

“Chú sẽ gọi cho họ.”

“Cháu không cần lo.”

Giọng chú Tôn dịu xuống.

“Tiểu Ninh, cháu chịu ấm ức rồi.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 11 - Trong nhóm bạn chung của hai vợ chồng | uTruyện