Trục Ngọc

Chương 25

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Dọn hàng xong, nàng dẫn đầu đoàn người tiến về phía Vương Ký. Dọc đường, dân chúng thấy một cô nương mang theo mười mấy gã lưu manh hùng hổ đi lại thì đều dạt ra nhường lối, trông chẳng khác nào nữ ác bá đi gây chuyện.

Tại một t.ửu lầu ven đường, một nam t.ử cẩm y đang rót trà cho người ngồi đối diện. Khói trà nghi ngút làm mờ đi hoa văn tinh xảo trên tay áo y.

“Cục diện ở Huy Châu chưa định, Hầu gia ngủ đông ở đây, thuộc hạ không tiện lộ diện. Nhưng Triệu mỗ là kẻ buôn bán, tai mắt của Ngụy gia không tra tới đầu ta được. Chỉ cần Hầu gia tin tưởng, Triệu mỗ nguyện dốc sức vì ngài.”

Nam nhân ngồi đối diện có góc mặt như tạc, thanh tú mà uy nghiêm. Ngón tay thon dài gõ nhẹ lên mặt bàn, ánh mắt phượng hẹp dài của hắn đang nhìn ra cửa sổ, nơi Phàn Trường Ngọc đang nghênh ngang dẫn đám lưu manh đi qua.

Cẩm y nam t.ử thấy hắn nhìn không rời mắt, khẽ mỉm cười: “Đó hẳn là vị tân phu nhân mà Hầu gia mới cưới sao?”

Gió bấc từ cửa sổ tràn vào, thổi tan làn khói bốc lên từ chén trà, khiến gương mặt thanh tú tuấn mỹ của nam nhân đối diện càng thêm rõ nét. Đôi mắt phượng lương bạc, sắc bén kia khiến người ta không dám nhìn thẳng.

“Triệu công t.ử phí công sức như vậy để gặp bản hầu, chỉ để nói bấy nhiêu thôi sao?”

Cẩm y nam t.ử biết Tạ Chinh đang nói đến lời thề thốt “m.áu chảy đầu rơi” vừa rồi. Y lo lắng mình đã phạm vào điều kiêng kỵ khi nhắc đến phu nhân của hắn, vội vàng dâng lên một chiếc hộp gấm. Thấy Tạ Chinh không có ý định tự tay mở, y chủ động mở ra, để lộ những thỏi vàng ròng lấp lánh: “Không biết chút thành ý này có đủ không?”

Tạ Chinh nhàn nhạt liếc qua: “Vàng bạc với ta vô dụng.”

Đối phương trầm mặc một lát rồi đột nhiên đứng dậy, hành một đại lễ: “Triệu Tuân ta tuy là hạng thương nhân hèn mọn, không vào được mắt Hầu gia, nhưng năm trước vào tiết Nguyên tiêu, bào muội của ta lần đầu vào Kinh đã bị Ngụy Tuyên bắt đi, ch.ết t.h.ả.m nơi hang hùm... Mối thù này không báo, ta không còn mặt mũi nào gặp phụ mẫu dưới suối vàng.”

Ánh mắt Tạ Chinh lúc này mới thực sự dừng lại trên người Triệu Tuân: “Ngươi có thể tìm được bản hầu, lại biết chuyện ta và phụ t.ử Ngụy gia trở mặt, xem ra cũng có chút bản lĩnh.”

Triệu Tuân vội vàng kể lại việc mình nhờ mạng lưới tiệm sách và quan hệ với quan binh Huy Châu mà tìm được bức họa, từ đó lần ra tung tích Hầu gia qua những bài thời văn tuyệt b.út.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Tạ Chinh gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn gỗ đỏ, tiếng "cộc cộc" nhịp nhàng khiến lòng người hoảng loạn. Hắn trầm ngâm hồi lâu rồi rốt cuộc cũng mở lời: “Dùng số ngân phiếu trong hộp gấm này, trước đầu xuân phải đổi thành hai mươi vạn thạch lương thực cho ta.”

Triệu Tuân kinh ngạc, sau đó là mừng rỡ. Tạ Chinh không nhận vàng bạc mà bắt y mua lương thực, chính là đã chỉ cho hắn một con đường sáng để đi theo. Triệu Tuân vội vàng chắp tay: “Triệu Tuân nhất định không phụ sự ủy thác của Hầu gia!”

Y định lấy lòng bằng cách đặt mua nhà cửa và nô tỳ cho Tạ Chinh, nhưng bị một ánh mắt lạnh lẽo dập tắt ngay lập tức: “Chớ có tự phụ thông minh quá mức.”

Trước khi Triệu Tuân lui ra, Tạ Chinh dặn dò y phải giữ kín hành tung, coi như không biết hắn ở đây. Sau khi cửa phòng đóng lại, Tạ Chinh nhắm mắt giữa làn hơi nước bốc nghi ngút. Hai mươi vạn thạch lương thực chính là đá thử vàng. Nếu Triệu Tuân trung thành, đây sẽ là nguồn tiếp tế quan trọng cho những bước đi tiếp theo. Nếu y có lòng riêng, một cái bẫy lớn hơn đang chờ y và chủ t.ử y phía sau.

Bên ngoài nhã gian bỗng vang lên tiếng xôn xao: “Đi mau, đi xem náo nhiệt nào! Nghe nói tiệm món kho Vương Ký đỏ mắt với sinh ý của người ta, đập phá sạp thịt Phàn ký, giờ người nhà họ Phàn đang đến đòi nợ m.áu kìa!”

Tạ Chinh ngừng suy nghĩ, mở mắt đứng dậy. Chân hắn đã linh hoạt như người thường nhưng khi ra khỏi phòng, hắn vẫn chống cây nạng lên.

Trước cửa tiệm món kho Vương Ký, dân chúng vây quanh đông nghịt.

Gã tiểu nhị nhìn Phàn Trường Ngọc, lại liếc sang đám Kim lão tam hung thần ác sát phía sau mà bắp chân nhũn ra: “Mấy... vị có chuyện gì không?”

Phàn Trường Ngọc nhíu mày: “Gọi Chưởng quầy của các ngươi ra đây, ta tới để đòi một lời giải thích.”

Tiểu nhị run rẩy dọn ghế, bưng chậu than cho nàng sưởi ấm trong lúc chờ đợi. Một lát sau, Chưởng quầy họ Vương mồ hôi nhễ nhại chạy đến, ngoài miệng thì nói lời hòa khí nhưng ánh mắt lại khinh miệt, cho rằng nàng chỉ nghe lời phiến diện của đám lưu manh mà đến gây sự.

Phàn Trường Ngọc không nói hai lời, hất hàm bảo Kim lão tam khai ra. Kim lão tam lập tức chỉ mặt điểm tên gã tiểu nhị Xuân Sinh nhà họ Vương đã mang năm lượng bạc đến thuê bọn họ phá sạp.

Lavie

Sắc mặt Vương chưởng quầy thay đổi, vội gọi đứa con trai ăn chơi trác táng của mình ra đối chất. Vương thiếu gia vừa từ lầu xanh về, say khướt, buông lời nhục mạ: “Ái chà, trông cũng xinh xẻo đấy, chắc là nhờ bò lên giường lão đầu bếp họ Lý mới cướp được sinh ý của nhà ta và Dật Hương Lâu chứ gì? Loại kỹ nữ mặt dày...”

"Rầm!"

Phàn Trường Ngọc tung một cước, chiếc thớt gỗ dày nặng trước cửa tiệm bị đá văng, vỡ toác một lỗ lớn, đè nghiến lấy nửa thân người Vương thiếu gia. Đám Kim lão tam đứng bên cạnh đồng loạt nuốt nước miếng, thầm nghĩ cô nãi nãi này lúc trước xử bọn họ xem ra vẫn còn nương tay chán.

Chương trước Chương sau
Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử