Vô Tình

Chương 14

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Kiều Vãn Tuyết nhận lấy bức trướng, trong lòng trào dâng một luồng ấm áp.

Cô biết, đây không chỉ đơn giản là một bức trướng, mà còn là sự khẳng định và công nhận của bệnh nhân cũng như người nhà đối với công việc của mình.

Là một bác sĩ,  thể dùng kiến thức và kỹ năng của mình để giúp đỡ người khác, đây chắc chắn là điều khiến cô cảm thấy tự hào và mãn nguyện nhất.

“Cảm ơn mọi ngườitôi sẽ tiếp tục nỗ lực để mang lại sức khỏe và hy vọng cho nhiều bệnh nhân hơn nữa.” Lời nói của Kiều Vãn Tuyết kiên định và đầy sức mạnh.

Sau khi tiễn bé gái và người cha, Kiều Vãn Tuyết quay trở lại vị trí công tác.

Cô bắt đầu tập hợp các thành viên trong đội của mình để cùng đi đến phòng thí nghiệm.

Kiều Vãn Tuyết treo bức trướng đó lên tường phòng thí nghiệm và nói: “Vì sức khỏe của nhân dân đất nước tasau này chúng ta phải nỗ lực hơn nữa.”

Cô vừa dứt lời, toàn thể thành viên đều vỗ tay nhiệt liệt.

Chẳng biết là ai đã thốt lên: “Không hổ danh là Chủ nhiệm Kiều, nhanh như vậy đã nhận được sự công nhận của quần chúng nhân dân rồi.”

Kiều Vãn Tuyết chỉ cười cườikhông nói gì thêm mà xoay người lao vào cuộc thử nghiệm.

Mục tiêu hiện tại của họ là nghiên cứu ra loại t.h.u.ố.c thử số 2.

Dù sao thì loại t.h.u.ố.c thử số 1 tuy  hiệu quả giúp bệnh nhân chuyển biến tốt, nhưng thời gian lại quá dài.

Loại t.h.u.ố.c thử số 2 lần này sẽ bù đắp những khuyết điểm trước đó, rút ngắn đáng kể thời gian, phấn đấu giúp bệnh nhân hồi phục nhanh hơn.

Đến khi Kiều Vãn Tuyết tan làm thì trời đã tối hẳn.

Nhưng cô vẫn nhận ra ngay Cố Cương Lâm đang đứng cách đó không xa.

Bóng dáng anh dưới ánh đèn đường mờ ảo bị kéo dài ra, trông  vẻ hơi cô quạnh.

Kiều Vãn Tuyết trong lòng giật mình, vội vàng vòng qua cửa ngách định âm thầm lẻn về, cô thực sự không muốn chạm mặt Cố Cương Lâm.

Nhưng điều khiến cô vạn lần không ngờ tới là đối phương dường như đã  chuẩn bị từ trước.

Khi cô vừa định bước vào khu nhà gia thuộc, Cố Cương Lâm lại xuất hiện.

Anh nhẹ nhàng bước đến trước mặt Kiều Vãn Tuyết: “Vãn Tuyết, hôm nay anh nhất định phải giải thích rõ ràng với em.”

Kiều Vãn Tuyết bất lực đáp lại: “Cố Cương Lâm, những lời tôi nói vẫn chưa đủ rõ ràng sao?”

Trong mắt Cố Cương Lâm đầy vẻ khẩn cầu: “Vãn Tuyết, cầu xin em cho anh thêm một cơ hội nữa.”

Kiều Vãn Tuyết cuối cùng cũng thỏa hiệp: “Được, nói xong rồi thì không được đến làm phiền tôi nữa.”

Kiều Vãn Tuyết vừa dứt lời, Cố Cương Lâm liền nói ngay: “Lần này Mạt Dao đến tìm anh chỉ vì trong nhà  chuyện gấp.”

“Còn việc anh đưa cô ấy đến cửa tiệm cũng chỉ là vì nể mặt mũi thôi, anh thề, giữa anh và cô ấy thực sự không  gì cả!”

Ánh mắt Kiều Vãn Tuyết bình thản nhìn người đàn ông mình từng yêu sâu đậm: “Cố Cương Lâm, anh không cảm thấy bây giờ mới nói với tôi những điều này đã quá muộn rồi sao?”

Cố Cương Lâm  chút cấp thiết, anh vội vàng nắm lấy tay Kiều Vãn Tuyết: “Vãn Tuyết, em  thể tin tưởng anh thêm một lần nữa không?”

Kiều Vãn Tuyết vùng vẫy thoát khỏi sự kiềm chế của anh: “Ba năm trước, em đã cho anh không biết bao nhiêu cơ hội, nhưng anh chưa từng biết trân trọng.”

Giọng nói của Cố Cương Lâm nhỏ dần: “Nhưng lần nàyanh thật sự biết lỗi rồi.”

Kiều Vãn Tuyết không muốn nói nhảm với anh ta nữa, cô thẳng thừng tuyên bố: “Cố Cương Lâm, tình nghĩa giữa chúng ta đã cạn sạch từ lâu rồi.”

Trước khi đi cô còn không quên bồi thêm một câu: “Còn nữa, những lời anh từng hứa hẹn, chưa bao giờ anh làm được cả.”

Lời nói của Kiều Vãn Tuyết khiến Cố Cương Lâm lập tức cứng họng không nói nên lời.

Anh ngẩn ngơ đứng chôn chân tại chỗ, trong mắt tràn đầy sự hối hận, anh chợt nhận ra những gì Kiều Vãn Tuyết nói không hề sai.

Những lời thề non hẹn biển trước kia của anhanh quả thật chưa từng thực hiện được.

Sáng sớm hôm sau, Kiều Vãn Tuyết vừa đến bệnh viện đã nhận được thông báo của Viện trưởng Trần, bảo cô lên văn phòng một chuyến.

Khi cô đẩy cửa bước vào, phát hiện Trương Lâm Thạc đã ngồi sẵn ở bên trong.

Viện trưởng Trần thấy người đã đến đông đủ bèn nói: “Chủ nhiệm Kiều, ở thành phố bên cạnh  một hội thảo y học rất quan trọng, tôi dự định cử cô và bác sĩ Trương cùng đi.”

Kiều Vãn Tuyết cũng đã nghe loáng thoáng về cuộc hội thảo lần này, đó là nơi hội tụ của rất nhiều chuyên gia hàng đầu trong lĩnh vực y học cả trong và ngoài nước.

Kiều Vãn Tuyết hiểu rõ đây là một cơ hội học tập hiếm , giúp cô  thể tiếp cận với những thành quả nghiên cứu y học tiên phong nhất, mở rộng tầm mắt và nâng cao kỹ năng chuyên môn.

Viện trưởng Trần cười nói: “Hai người ra ngoài học tập cho tốt, đó chính là sự đền đáp lớn nhất dành cho bệnh viện chúng ta rồi.”

Sau khi rời khỏi văn phòng viện trưởng, cô và Trương Lâm Thạc lập tức bắt đầu sắp xếp hành lý, lên xe chuyên dụng của bệnh viện để khởi hành sang thành phố bên cạnh.

Tại buổi hội thảo, Kiều Vãn Tuyết đã thể hiện sự cần cù và hiếu học vốn  của mình.

Cô không chỉ chăm chú lắng nghe bài diễn thuyết của từng chuyên gia mà còn tích cực tham gia thảo luận, đưa ra những kiến giải và thắc mắc của bản thân.

Mỗi lần Kiều Vãn Tuyết phát biểu đều khiến mọi người phải suy ngẫm và để lại ấn tượng sâu sắc.

Còn Trương Lâm Thạc thì đứng bên cạnh lặng lẽ quan sát Kiều Vãn Tuyết, người vẫn luôn tự hào là bác sĩ tu nghiệp từ nước ngoài về như anh ta cũng không khỏi cảm thấy khâm phục cô.

Trong một giờ nghỉ giữa buổi, Trương Lâm Thạc không nhịn được mà nói với Kiều Vãn Tuyết: “Vãn Tuyết, em thật sự rất giỏi, luôn  thể nắm bắt được vấn đề cốt lõi nhanh đến vậy.”

Kiều Vãn Tuyết mỉm cười lắc đầu, khiêm tốn đáp: “Đâu tôi chỉ là dụng tâm hơn người khác một chút mà thôi.”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử