Trang chủ/Vương Quyền Dưới Mái Nhà/Chương 14: Bàn Tay Trưởng Lão
Vương Quyền Dưới Mái Nhà

Chương 14: Bàn Tay Trưởng Lão

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không khí trong phủ Vương gia như đặc quánh lại bởi những cái nhìn dò xét và những lời thì thầm to nhỏ. Sáng sớm, Tĩnh Uyên ngồi lặng bên án thư, ánh mắt lặng lẽ dõi qua ô cửa sổ phủ sương. Ngọc bài vừa thu hồi sáng lên trong lòng bàn tay nàng, lạnh buốt như vận mệnh chính mình. Bên ngoài, từng đợt gió quất qua tán cây, xào xạc như tiếng chân kẻ rình rập.

Minh Hạo bước vào, dáng đi vững chãi, ánh mắt lạnh mà sâu. Anh đặt lên bàn một phong thư niêm phong kỹ lưỡng, giọng trầm:

– Người áo chùng đã khai. Ngoài Lâm trưởng lão còn có một trưởng lão lâu năm khác, bí mật móc nối với ngoại bang và thao túng nội viện.

Tĩnh Uyên ngẩng đầu, ánh mắt sáng rực:

– Là ai?

– Tạ trưởng lão.

Một khoảnh khắc im lặng kéo dài. Tạ trưởng lão, người từng được cha nàng tín nhiệm nhất, bấy lâu là tấm lá chắn giữa các phòng, lại chính là kẻ giật dây mọi sóng gió.

Tĩnh Uyên xiết chặt ngọc bài, ngón tay trắng bệch:

– Có chứng cứ không?

Minh Hạo gật đầu, rút từ tay áo ra một mảnh vải thêu chữ “Tạ”, còn dính vết máu khô:

– Đây là ám tín người áo chùng mang theo, chính Tạ trưởng lão giao cho. Ngoài ra, ta đã cho người theo dõi, phát hiện lão nhiều lần ra bến sông, gặp thương nhân phương bắc – vốn là gián điệp trá hình.

Tĩnh Uyên trầm ngâm, trong mắt thoáng qua nỗi đau xen lẫn quyết đoán:

– Phó thị và Trịnh thị không có bản lĩnh thao túng cả trưởng lão. Chỉ có Tạ trưởng lão mới khiến mọi người tin phục. Lão muốn gì? Quyền lực, hay là bí thuật?

– Cả hai. Nhưng sâu xa hơn, là lòng tham và nỗi sợ. – Minh Hạo nhìn nàng, trong mắt có ánh thương xót.

Tĩnh Uyên mím môi, giọng khẽ nhưng dứt khoát:

– Tôi sẽ vạch trần tất cả, dù có phải đối mặt với ai.

*

Trưa hôm ấy, không khí trong thư phòng càng ngột ngạt. Vương lão gia ngồi dựa vào trường kỷ, sắc mặt u ám, ánh mắt bất lực nhìn ra ngoài sân. Phó thị mặc áo lụa sẫm, khéo che giấu vẻ bấn loạn sau gương mặt phúc hậu. Trịnh thị đứng sau lưng bà ta, nét mặt tái đi, hai tay nắm chặt tay áo.

Tĩnh Uyên bước vào, dáng điềm tĩnh. Nàng cúi đầu chào cha rồi quay sang hai người phụ nữ, ánh mắt lặng lẽ mà sắc như dao.

– Con xin phép trình bày một việc hệ trọng.

Vương lão gia thở dài, giọng khàn:

– Chuyện gì nữa đây?

– Con đã điều tra rõ âm mưu thao túng trưởng lão, cấu kết ngoại bang, mưu chiếm bí thuật Gia Quyền.

Phó thị vội chen lời, nước mắt lưng tròng:

– Lại là trưởng nữ vu oan cho người nhà? Chẳng lẽ cả phủ này chỉ còn mỗi mình con trong sạch?

Tĩnh Uyên điềm đạm đáp, mắt không rời bà ta:

– Nếu mẹ kế tự tin mình trong sạch, sao phải sợ đối chất trước mọi người?

Trịnh thị cắn môi, giọng the thé:

– Cô dựa vào đâu mà nói vậy? Đừng tưởng làm trưởng nữ là muốn nói gì thì nói!

Tĩnh Uyên rút mảnh vải thêu chữ “Tạ” đặt lên bàn:

– Đây là bằng chứng. Người áo chùng nhận lệnh từ Tạ trưởng lão, chính lão đã dàn xếp mọi chuyện cho các người.

Vương lão gia sững người, ánh mắt tối lại. Ông nhìn mảnh vải, rồi nhìn sang Tạ trưởng lão vừa được mời vào. Lão già cúi đầu thấp, sắc mặt xám ngoét.

– Tạ trưởng lão, ngươi giải thích sao về mảnh vải này? – Giọng lão gia run rẩy.

Tạ trưởng lão lặng thinh, hai vai run lên bần bật. Một lúc lâu, lão ngẩng đầu, nước mắt ứa ra:

– Thưa lão gia, tôi… tôi bị ép buộc. Bọn họ bắt giữ con trai tôi, nếu tôi không nghe theo, cả nhà tôi sẽ không còn mạng.

Phó thị vội gào lên:

– Đừng tin lão ta! Lão đang ngụy biện!

Minh Hạo bước vào, ánh mắt như dao cắt:

– Ngoại bang dùng người thân uy h**p, nhưng Tạ trưởng lão không chỉ bị ép. Lão còn đổi lợi ích với Phó thị và Trịnh thị, giúp họ thao túng quyền lực, đưa Thiên Dật lên làm gia chủ, dâng bí thuật cho kẻ ngoài.

Trịnh thị tái mặt, lắp bắp:

– Tôi chỉ là phụ nữ, nào dám nhúng tay vào đại sự?

Tĩnh Uyên lạnh lùng nhìn bà ta:

– Nếu không có bà tiếp tay, ai dám to gan vậy?

Vương lão gia đập mạnh tay xuống bàn, giọng khàn đặc:

– Đủ rồi! Các người dám phản bội dòng tộc, còn mặt mũi đứng đây đôi co?

Phó thị bật khóc, quỳ sụp xuống, nức nở:

– Lão gia, thiếp chỉ vì muốn tốt cho con, đâu có ý hại ai…

Tĩnh Uyên quay sang cha, ánh mắt kiên định:

– Nếu cha không quyết đoán, sẽ không còn ngày nào yên ổn. Kẻ phản bội phải bị trừng phạt, nếu không danh dự Vương gia sẽ mất sạch.

Vương lão gia nhìn con gái, ánh mắt dần dịu lại, pha lẫn mệt mỏi và ân hận. Ông khẽ gật đầu:

– Ta giao cho con xử lý. Nhưng nhớ, người vô tội không được vạ lây.

Tĩnh Uyên cúi đầu:

– Con hiểu.

*

Đêm xuống, Tĩnh Uyên âm thầm gặp Tạ trưởng lão trong phòng riêng. Đèn dầu le lói, ánh sáng vàng vọt hắt lên khuôn mặt già nua, hốc hác.

– Lão còn giấu gì không? – Nàng hỏi, giọng bình thản.

Tạ trưởng lão cúi đầu, giọng khản đặc:

– Tôi chỉ biết liên lạc với người của Phó thị, còn lại… Lý quản sự là cầu nối chuyển bạc. Ngoài ra, còn có thương nhân phương bắc tên Mã Kính, từng nhiều lần ra vào phủ.

Tĩnh Uyên ghi nhớ từng chi tiết, ánh mắt lạnh lẽo:

– Lão khai thật, tôi sẽ xin giảm tội cho con trai lão.

Tạ trưởng lão lặng lẽ gật đầu, nước mắt lăn dài trên gương mặt nhăn nheo.

*

Sáng hôm sau, Tĩnh Uyên cho gọi Lý quản sự. Gã vừa bước vào đã quỳ rạp, mặt tái mét:

– Xin trưởng nữ tha mạng! Tôi chỉ chuyển bạc theo lệnh chủ mẫu…

– Ngoài Phó thị, còn ai? – Giọng nàng sắc lạnh.

– Có lần… Trịnh thị cũng nhờ tôi chuyển bạc cho người ngoài phủ.

Tĩnh Uyên gật đầu, ánh mắt nghiêm khắc:

– Từ giờ mọi sổ sách phải trình ta kiểm tra. Nếu còn dám giở trò, hậu quả ngươi tự gánh.

Lý quản sự dập đầu lia lịa, mồ hôi túa ra như tắm.

*

Bên ngoài, phủ Vương gia hỗn loạn. Hạ nhân xì xào bàn tán, ai nấy lo sợ bị vạ lây. Trịnh thị đóng cửa phòng, chỉ tiếp thân tín, ánh mắt thấp thỏm không yên. Phó thị ngày đêm khóc lóc bên giường Thiên Dật, song trong lòng lại ráo riết tính toán. Bà ta lén sai người đưa thư ra ngoài, cầu cứu nhà mẹ đẻ.

Tĩnh Uyên theo dõi sát mọi động tĩnh. Nàng dặn Tĩnh Thành âm thầm giám sát các quản gia, không bỏ sót một kẽ hở nào.

Một tối muộn, Tĩnh Thành lẻn vào phòng chị, thì thào:

– Em nghe quản gia Lý hẹn người lạ ở chợ đêm, đưa bạc và dặn “đợi tin từ chủ mẫu”.

Tĩnh Uyên gật đầu, ánh mắt chợt sắc lạnh:

– Em làm tốt. Từ nay, không rời khỏi phòng khi chưa có lệnh của ta.

Tĩnh Nghi nhẹ nhàng đến bên, khẽ nói:

– Em nghe nha hoàn kháo nhau Trịnh thị muốn xin về nhà mẹ đẻ dưỡng bệnh.Tĩnh Uyên trầm ngâm. Ý đồ của Trịnh thị quá rõ ràng: tránh né điều tra, đồng thời cầu viện bên ngoại. Nàng dặn hai em:

– Các em cứ ở yên, mọi việc để chị.

*

Trong bóng tối, Minh Hạo xuất hiện ở vườn sau. Anh trao cho Tĩnh Uyên một bức thư còn dấu niêm phong:

– Sứ giả ngoại bang bị bắt ở bến sông. Trong thư nhắc đến “thay đổi người kế vị”, hứa hẹn ban thưởng quyền lực cho kẻ nội gián.

Tĩnh Uyên đọc kỹ, ánh mắt càng lúc càng lạnh:

– Chúng định mượn tay Phó thị, Trịnh thị, hất cẳng dòng chính, rồi đoạt bí thuật. Nếu không ngăn chặn, Vương gia sẽ diệt vong.

Minh Hạo trầm giọng:

– Trận này không chỉ là gia đấu, mà còn là sinh tử với thế lực ngoại bang.

Tĩnh Uyên lặng lẽ gật đầu:

– Tôi không sợ. Chỉ cần các em an toàn, tôi có thể đánh đổi mọi thứ.

*

Sáng sớm, Tĩnh Uyên xin phép cha triệu tập các trưởng lão. Vương lão gia mệt mỏi đồng ý, giao toàn quyền xử lý.

Trong đại sảnh, các trưởng lão tụ họp đông đủ. Ai nấy nét mặt nặng nề, ánh mắt dò xét. Tĩnh Uyên bước lên phía trước, giọng rõ ràng, không một chút run sợ:

– Có kẻ câu kết ngoại bang, thao túng các phòng, mưu chiếm bí thuật Gia Quyền, làm ô nhục thanh danh Vương gia.

Một trưởng lão già hỏi:

– Trưởng nữ có chứng cứ không?

Tĩnh Uyên đưa ra mảnh vải thêu chữ “Tạ”, bức thư của ngoại bang và lời khai Lý quản sự. Từng chứng cứ một được trình bày rành mạch.

Các trưởng lão xôn xao, sắc mặt thay đổi liên tục. Một người lên tiếng:

– Nếu đúng là Tạ trưởng lão làm phản, phải nghiêm trị!

Tạ trưởng lão quỳ xuống, nước mắt giàn giụa:

– Tôi nhận tội, chỉ xin tha cho con trai.

Một trưởng lão khác hỏi:

– Còn Phó thị, Trịnh thị?

Tĩnh Uyên đáp dứt khoát:

– Có chứng cứ Lý quản sự chuyển bạc cho người ngoài theo lệnh hai người này. Đề nghị tạm quản thúc, điều tra thêm. Nếu vô tội, sẽ trả lại sự trong sạch.

Một trưởng lão già cương quyết:

– Ý trưởng nữ là phải. Không nghiêm trị, sau này ai dám giữ lòng trung thành với gia tộc?

Tĩnh Uyên cúi đầu, ánh mắt lướt qua Phó thị và Trịnh thị đang run rẩy cuối sảnh.

*

Chiều đến, Phó thị bị giam lỏng, Trịnh thị mất quyền quản lý nội viện. Hạ nhân đều phải nghe lệnh trưởng nữ, ai dám bàn tán lập tức bị xử phạt.

Tĩnh Uyên đến thăm cha, thấy ông ngồi bất động bên cửa sổ. Nàng nhẹ nhàng:

– Cha, mọi việc đã sắp xếp ổn thỏa, mong người giữ sức khỏe.

Vương lão gia nhìn con gái, giọng nghèn nghẹn:

– Nếu không có con, Vương gia đã tan nát.

Tĩnh Uyên siết nhẹ tay cha, mắt hoe đỏ:

– Con chỉ làm tròn bổn phận trưởng nữ.

Vương lão gia nhìn nàng, ánh mắt trĩu nặng ân hận:

– Cha nợ mẹ con, nợ các con nhiều lắm…

Nước mắt nàng lặng lẽ rơi, chỉ cúi đầu không đáp.

*

Đêm khuya, Minh Hạo gặp Tĩnh Uyên trong vườn hoa quế. Hai người lặng im bên nhau, gió quẩn quanh hương quế nhè nhẹ.

Minh Hạo khẽ nói:

– Cô đã làm rất tốt. Nhưng nhớ, vẫn còn thế lực ngầm khác chực chờ.

Tĩnh Uyên gật đầu:

– Tôi biết. Lục phu nhân, Lục Tử Dao sẽ không để yên. Nhưng trước mắt, tôi phải giữ vững Vương gia.

Minh Hạo đặt tay lên vai nàng, ánh mắt dịu dàng:

– Ta sẽ ở bên cô, dù đối mặt với cả thế giới.

Tĩnh Uyên ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt lấp lánh trong đêm:

– Nếu không có anh, tôi đã không trụ vững đến hôm nay.

Minh Hạo siết nhẹ vai nàng, hơi thở ấm áp:

– Ta hứa với cha cô, sẽ bảo vệ cô đến cùng.

Tĩnh Uyên mỉm cười, nụ cười pha lẫn nước mắt và hy vọng.

*

Sáng hôm sau, tin Phó thị và Trịnh thị bị quản thúc lan khắp phủ. Hạ nhân không dám bàn tán, mọi việc đều trình lên trưởng nữ. Tĩnh Uyên cho kiểm tra toàn bộ sổ sách, quản lý kho phủ chặt chẽ, ai vi phạm đều bị xử nghiêm.

Tĩnh Thành, Tĩnh Nghi được dặn dò không rời khỏi phòng. Hai đứa nghe lời, ánh mắt đầy tin tưởng.

Tạ trưởng lão bị tạm giam, song Tĩnh Uyên vẫn cho người chăm sóc con trai lão, giữ trọn lời hứa.

*

Buổi chiều, khi Tĩnh Uyên đang rà soát sổ sách, một quản gia chạy vào báo tin:

– Có kẻ lạ mặt đột nhập kho phủ!

Nàng lập tức cùng Minh Hạo đến hiện trường. Trong kho, một gã đàn ông áo xám bị trói chặt, mặt mũi bầm dập.

Minh Hạo hỏi:

– Ai sai ngươi?

Gã cắn răng:

– Là người của Phó thị… nhưng cũng nhận lệnh từ bên ngoài. Họ bảo tôi trộm sổ giao dịch với ngoại bang.

Tĩnh Uyên truy hỏi:

– Bên ngoài là ai? Có phải thương nhân phương bắc?

Gã run rẩy:

– Tôi chỉ biết họ gọi nhau là “Bàn Tay Trưởng Lão”.

Minh Hạo trầm giọng:

– Đó là ám hiệu của hội kín phương bắc. Chúng đã thâm nhập rất sâu vào Vương gia.

Tĩnh Uyên nắm chặt tay, ánh mắt rắn rỏi:

– Trận này mới bắt đầu. Nếu không nhổ tận gốc, Vương gia sẽ mãi bị thao túng.

Minh Hạo gật đầu, ánh mắt bừng lên quyết đoán.

*

Đêm xuống, phủ Vương gia lại chìm trong tĩnh lặng giả tạo. Ngoài tường phủ, một bóng người lặng lẽ rút lui về phía bến sông. Trên tay hắn, một miếng ngọc bài khắc chữ “Tạ” lóe sáng lạnh lẽo. Dưới ánh trăng nhợt nhạt, bóng người dừng lại, ngước nhìn về phía phủ, đôi mắt lóe lên tia hiểm độc sâu thẳm.

Bên trong, Tĩnh Uyên ngồi lặng bên bàn, tay siết chặt ngọc bài. Nàng biết, sóng gió thật sự vẫn ở phía trước. Đằng sau mọi biến động, “Bàn Tay Trưởng Lão” vẫn âm thầm giật dây, chực chờ nhấn chìm mọi trật tự dưới mái nhà quyền quý này.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử