Chương 19: 152 Chương 19
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Bà ta lên giọng lý sự cùn: “Em mày là người nối dõi tông đường của nhà họ Lâm. Mày gả đi rồi là người nhà họ Triệu. Mày đi học thì nhà họ Lâm có xơ múi được gì? Thằng Diệu Tổ lên thành phố, nhà này mới có chỗ nhờ vả chứ.”
Đại Trụ không nhịn được nữa: “Mẹ, trường đại học không phải cái chợ, không có chuyện đánh tráo người được đâu.”
Mẹ tôi trừng mắt: “Ai là mẹ mày? Chuyện nhà họ Lâm tao, chưa tới lượt mày chõ mõm vào.”
Bà Châu cất giọng lạnh lùng: “Triệu Thu bây giờ cũng là người nhà tôi, chuyện của nó, tôi có quyền quản.”
Mẹ tôi tụt xuống khỏi giường, lao tới định giật cái túi vải của tôi: “Giấy báo đâu? Đưa đây!”
Tôi lùi lại một bước: “Con không đưa.”
Thằng Diệu Tổ xông tới, bị Đại Trụ gạt phăng ra. Hai ông anh họ cũng từ ngoài lừ lừ tiến vào, rõ ràng đã mai phục sẵn.
Bà Châu liếc bọn họ một vòng, quay mặt ra sân gào lớn: “Trưởng thôn đâu? Có mặt trưởng thôn ở đây không? Đã tụ tập đông đủ thế này, thì nói cho rõ ràng giữa thanh thiên bạch nhật luôn!”
Ông trưởng thôn nhà đẻ tôi nãy giờ đứng lấp ló ngoài cổng hóng chuyện, bị réo tên đành tằng hắng bước vào: “Có chuyện gì không từ từ nói được?”
Mẹ tôi lại bài ca bù lu bù loa: “Trưởng thôn, ông phân xử hộ tôi với. Tôi nuôi nó mười tám năm, nó thi đậu rồi mặc kệ em ruột sống chết ra sao. Tôi chỉ muốn nó giúp nhà đẻ một tay, thế mà nó kéo cả nhà chồng về ức hiếp tôi.”
Ông trưởng thôn nhìn tôi: “Triệu Thu, mẹ cháu cũng không dễ dàng gì.”
Tôi bình tĩnh đáp: “Thưa trưởng thôn, giấy báo trúng tuyển có nhường cho người khác được không ạ?”
Trưởng thôn nghẹn họng: “Chuyện này… tất nhiên là không.”
“Thế mẹ cháu bắt cháu nhường giấy báo cho Lâm Diệu Tổ, đó gọi là giúp đỡ gia đình, hay là tội lừa đảo nhà nước?”
Cả nhà im bặt. Tôi nói tiếp: “Cháu thi đại học, hồ sơ ủy ban xã đã duyệt, phòng giáo dục huyện duyệt trúng tuyển. Tên tuổi, học bạ, điểm số rành rành ra đấy. Ai dám cầm giấy báo của cháu đi mạo danh nhập học, lỡ bị khui ra, ai gánh trách nhiệm? Tù mọt gông chứ đùa à!”
Trưởng thôn biến sắc. Ở thời đại này, mạo danh đi thi không còn là chuyện gia đình xích mích nữa, mà là vi phạm pháp luật rành rành.
Thằng Diệu Tổ hoảng sợ: “Em chỉ nói bừa thế thôi, làm gì mà nghiêm trọng thế.”
Tôi chằm chằm nhìn nó: “Vừa nãy mày tuyên bố trước mặt bao nhiêu người cơ mà.”
Mẹ tôi lại định giở võ khóc lóc: “Mày ép em mày vào chỗ chết mới vừa lòng hả?”
Tôi nén vị chua chát đắng nghét dưới cổ họng: “Mẹ, từ bé đến lớn, trứng ngon nhường nó, áo mới nhường nó, tiền bạc nhường nó, đến cả hôn nhân của con mẹ cũng đem bán lấy tiền sính lễ cho nó. Con nhịn mười tám năm rồi, nhưng cái giấy báo trúng tuyển này, con quyết không nhường.”
Bà ta sững sờ. Giọng tôi không lớn, nhưng từng chữ rớt xuống rành rọt.
“Con có thể về thăm mẹ, có khả năng sẽ phụng dưỡng mẹ tuổi già. Nhưng mẹ định chặt đứt đường sống của con, con không phục.”
Bà Châu đứng cạnh tôi. Đại Trụ cũng đứng cạnh tôi.
Bên ngoài có tiếng mấy chị em phụ nữ xì xầm: “Nói phải đấy, đại học sao mà nhường được.” “Thằng Diệu Tổ cũng hoang tưởng quá rồi.”
Thằng Diệu Tổ tẽn tò, bất thình lình lao xộc vào người tôi: “Chị không đưa, em xé nát nó!”
Đại Trụ túm cổ áo nó đẩy văng ra. Thằng Diệu Tổ ngã oạch xuống đất, lăn lộn khóc thét lên. Mẹ tôi lao vào cào cấu Đại Trụ: “Mày dám đánh con tao!”
Bà Châu tóm chặt cổ tay bà ta: “Các người mà đụng vào Triệu Thu thêm một ngón tay, tôi lên xã báo công an tội ăn cướp giấy tờ trúng tuyển đại học ngay lập tức!”
Vừa nghe hai chữ “công an”, mẹ tôi cứng đờ người. Ông trưởng thôn cũng vội vàng xua tay: “Thôi đừng làm loạn nữa! Lâm Diệu Tổ, mày chê chưa đủ mất mặt hả?”
Thằng Diệu Tổ ngồi bệt dưới đất, mắt vằn đỏ: “Dựa vào đâu mà nó được đi học? Dựa vào đâu chuyện tốt đẹp trên đời đều dành phần nó?”
Tôi nhìn nó, bỗng thấy bi ai não nề: “Bởi vì lần này không phải do mẹ chia phần, mà là do chính tao làm bài thi giành lấy.”
Cả phòng chìm vào tĩnh lặng. Máu trên mặt mẹ tôi rút sạch. Đôi môi bà run rẩy, cuối cùng chỉ nặn ra được một câu cay nghiệt: “Mày cút, cút đi rồi thì đừng có vác mặt về nữa.”
Tôi đeo chặt lại cái túi vải: “Lúc nào mẹ bệnh thật, con sẽ về. Nhưng nếu lại lấy bệnh ra lừa con, con sẽ không bao giờ về nữa.”
Bà trừng mắt nhìn tôi, trong ánh mắt đầy oán hận, nhưng cũng len lỏi một sự hoảng loạn mà tôi không thể gọi tên.
Bước ra khỏi cổng, tôi không quay đầu lại. Bà Châu đỡ tôi lên xe bò, Đại Trụ dắt xe máy lầm lũi đi bên cạnh. Gió đầu làng rít mạnh, thổi tung vạt áo tôi. Tôi đưa tay sờ vào túi áo trong, tờ giấy báo vẫn nằm ngoan ngoãn ở đó.
Nhưng vừa về đến xóm Hạnh Hoa, cô Diệp đã hớt hải chạy ra đón.
“Triệu Thu, hỏng bét rồi.”
Tim tôi hẫng một nhịp. Cô dúi vào tay tôi tờ giấy thông báo của ủy ban xã.
“Có đơn nặc danh tố cáo chị gia đình phức tạp, nguồn gốc hôn nhân bất hảo, yêu cầu đình chỉ việc nhập học để thẩm tra lại tư cách trúng tuyển.”
Bà Châu biến sắc. Tôi siết chặt tờ giấy, mu bàn tay lạnh toát. Tôi thừa biết, chuyện này chắc chắn có bàn tay can thiệp của nhà đẻ tôi.
15
Trên tờ thông báo thẩm tra có đóng con dấu đỏ chót của ủy ban xã. Chỉ vài dòng ngắn ngủi, nhưng từng chữ như tảng đá tảng đè bẹp lên người.
Nội dung yêu cầu đích danh Lâm Triệu Thu, cùng đại diện nhà chồng hiện tại và đại diện gia đình nhà đẻ, phải có mặt tại ủy ban xã để giải trình. Trong vòng ba ngày nếu không trình diện, hồ sơ sẽ bị ách lại, thủ tục nhập học đình chỉ vô thời hạn.
Tôi dán mắt vào mấy chữ “thủ tục nhập học đình chỉ”, lỗ tai ong ong như ve sầu kêu.
Bà Châu giật lấy tờ thông báo, không biết chữ lại đưa sang cho cô giáo Diệp: “Thế này là sao? Quả này bị tước quyền nhập học à?”
Cô Diệp cau mày đáp: “Cũng chưa hẳn. Mới chỉ là bước thẩm tra thôi. Chắc chắn có kẻ vịn vào chuyện chị bị ép cưới, nhà đẻ phản đối để bịa đặt hãm hại.”
Đại Trụ nghiến răng ken két: “Chắc chắn là thằng Diệu Tổ giở trò.”
Tôi im lặng. Từ lúc rời khỏi nhà mẹ đẻ, tôi đã lường trước họ sẽ không để yên. Nhưng tôi không ngờ họ lại cạn tình cạn nghĩa, muốn triệt hạ đường sống của tôi ngay sát giờ G nhập học thế này.











