Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“An Nhiên, chúng ta mới chia tay mấy ngày.”

Tôi mất vài giây mới hiểu anh đang ám chỉ điều gì.

Sự nực cười dâng lên trong lòng.

“Anh có thể bỏ buổi giới thiệu đồ án của tôi để ở bên người yêu cũ.”

“Nhưng tôi nhận một tấm danh thiếp từ người phụ trách tuyển dụng lại trở thành phản bội?”

“Tôi không nói em phản bội.”

“Anh đang nói đúng điều đó.”

Tôi đứng dậy.

“Minh Khiêm, đừng dùng suy nghĩ của anh để phán đoán tôi.”

“Không phải ai cũng thích duy trì mối quan hệ mập mờ với người khác trong lúc đã có người yêu.”

Anh đưa tay giữ vai tôi.

“Anh và Nhã Tâm không mập mờ.”

“Vậy anh có dám cho tôi xem lịch sử trò chuyện giữa hai người không?”

Bàn tay trên vai tôi cứng lại.

Tôi gỡ tay anh ra.

“Không dám thì đừng giải thích.”

Hôm đó, tôi nhận được cuộc gọi từ một số lạ.

Người ở đầu dây bên kia tự giới thiệu là Kỷ Hoài Châu.

Vị hôn phu của Đường Nhã Tâm.

Anh ta muốn gặp tôi.

Tôi vốn định từ chối.

Nhưng Kỷ Hoài Châu nói:

“Tôi nghĩ cô Diệp nên biết vì sao Đường Nhã Tâm nhất định muốn giành vị trí tại Thượng Hải.”

Chúng tôi hẹn gặp trong quán cà phê gần học viện.

Kỷ Hoài Châu đến sớm hơn tôi.

Anh ta mặc áo sơ mi màu xám, trên cổ tay còn đeo chiếc đồng hồ đôi từng xuất hiện trong ảnh đính hôn.

Vẻ mặt anh ta bình tĩnh, không giống người vừa cãi nhau với vị hôn thê đến mức cô ta phải nhập viện.

Sau khi tôi ngồi xuống, anh ta đẩy một tập tài liệu sang.

Bên trong là ảnh chụp lịch sử trò chuyện giữa Đường Nhã Tâm và Tôn Lộ.

Đường Nhã Tâm đã chỉ đạo Tôn Lộ đăng bài.

Ảnh chụp giả cũng do cô ta cung cấp.

Từng câu chữ đều được chuẩn bị kỹ lưỡng.

“Đừng nhắc tên trực tiếp.”

“Chỉ cần dẫn dắt để người khác tự đoán.”

“Nhấn mạnh chuyện cô ta có quan hệ với người phụ trách tuyển dụng.”

“Nếu doanh nghiệp sợ ảnh hưởng danh tiếng, họ có thể hủy tư cách của cô ta.”

Tôi lật qua từng trang.

Không hề bất ngờ.

Chỉ có một chỗ khiến tôi dừng lại.

Tôn Lộ hỏi:

“Nếu Diệp An Nhiên bị loại, chị có chắc sẽ được bổ sung không?”

Đường Nhã Tâm trả lời:

“Minh Khiêm đã hỏi giúp tôi. Tôi đứng đầu danh sách dự bị.”

“Hơn nữa, tài liệu bài kiểm tra của cô ta tôi đã xem qua. Chênh lệch không lớn như mọi người tưởng.”

Tôi ngẩng lên.

“Tài liệu bài kiểm tra?”

Kỷ Hoài Châu gật đầu.

“Đây là lý do tôi tìm cô.”

Anh ta mở máy tính, cho tôi xem thêm một đoạn trò chuyện khác.

Lần này là giữa Đường Nhã Tâm và Minh Khiêm.

Một tháng trước vòng phỏng vấn cuối cùng, Đường Nhã Tâm nhắn:

“Minh Khiêm, mình lo quá.”

“Mình nghỉ học lâu như vậy, nhiều kiến thức không theo kịp.”

“Cậu có thể cho mình xem cách An Nhiên chuẩn bị không?”

Ban đầu Minh Khiêm từ chối.

“Đó là tài liệu của cô ấy.”

“Không tiện.”

Đường Nhã Tâm gửi một biểu tượng khóc.

“Mình chỉ muốn tham khảo cách xây dựng khung nghiên cứu, không sao chép.”

“Nếu lần này vẫn thất bại, có lẽ mình không còn cơ hội đứng ngang hàng với mọi người nữa.”

Mười phút sau, Minh Khiêm gửi một tệp nén.

Tên tệp là:

“An Nhiên_Phỏng vấn tổng bộ_Bản hoàn chỉnh.”

Tôi nhìn dòng chữ ấy rất lâu.

Hóa ra có những lúc con người đau đớn đến mức không thể lập tức phản ứng.

Ngón tay tôi lạnh đi.

Nhưng giọng nói vẫn bình tĩnh.

“Anh lấy những thứ này ở đâu?”

Kỷ Hoài Châu đáp:

“Nhã Tâm đăng nhập tài khoản trên máy tính của tôi nhưng quên thoát.”

“Sau khi chúng tôi cãi nhau, tôi kiểm tra mới phát hiện.”

“Cô ấy nói với tôi rằng Minh Khiêm chỉ là bạn cũ.”

“Nhưng những nội dung này rõ ràng đã vượt qua giới hạn bạn bè.”

Tôi khép tập tài liệu.

“Anh muốn gì?”

“Chấm dứt hôn ước.”

Kỷ Hoài Châu nói rất thẳng thắn.

“Nhưng nhà họ Đường cho rằng cô ấy chỉ đang gặp vấn đề tâm lý, yêu cầu tôi tiếp tục bao dung.”

“Tôi cần một lý do không thể phủ nhận.”

“Anh muốn tôi công khai những bằng chứng này?”

“Không.”

Anh ta nhìn tôi.

“Tôi chỉ giao chúng cho người có quyền sử dụng.”

“Cô bị xâm phạm dữ liệu cá nhân và quyền sở hữu thành quả.”

“Cô có quyền quyết định xử lý thế nào.”

Tôi hỏi:

“Tại sao anh giúp tôi?”

Kỷ Hoài Châu im lặng vài giây.

“Không hoàn toàn là giúp cô.”

“Tôi cũng đang giúp mình thoát khỏi một cuộc hôn nhân sai lầm.”

Ít nhất anh ta đủ thẳng thắn.

Tôi sao chép toàn bộ dữ liệu.

Trước khi rời đi, Kỷ Hoài Châu nói:

“Còn một chuyện.”

“Đường Nhã Tâm không thật sự muốn đến Hải Thành.”

Tôi quay lại.

Anh ta tiếp tục:

“Cô ấy muốn vị trí Thượng Hải.”

“Nhưng gia đình tôi yêu cầu sau khi kết hôn, cô ấy phải về Hải Thành làm việc.”

“Cô ấy muốn có thư mời của tổng bộ để ép gia đình tôi nhượng bộ.”

“Tạ Minh Khiêm chọn Hải Thành không phải vì cô ấy yêu cầu.”

“Là do anh ta tự cho rằng chỉ cần ở đó, khi hôn ước của chúng tôi xảy ra vấn đề, anh ta sẽ có cơ hội.”

Tôi bỗng hiểu toàn bộ.

Đường Nhã Tâm muốn Thượng Hải.

Minh Khiêm muốn Hải Thành.

Một người lợi dụng tình cảm của anh để lấy tài liệu của tôi.

Một người tự nguyện từ bỏ tương lai, mong chờ người yêu cũ quay đầu.

Còn tôi chỉ là kẻ bị họ kéo vào kế hoạch riêng.

Nếu tôi nghe lời từ bỏ Thượng Hải, Đường Nhã Tâm sẽ được bổ sung.

Minh Khiêm có thể vừa thể hiện sự hy sinh với cô ta, vừa giữ tôi ở bên cạnh làm phương án ổn định.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 7: 249 Chương 7 - 249 Ngày công ty gửi thông báo tuyển dụng chính thức | uTruyện