Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Bảo mẫu có việc đột xuất. Tôi tiện đường đón con bé.”

Giản An Hạ nhìn anh.

“Công ty anh ở hướng ngược lại.”

Anh im lặng hai giây.

“Vậy thì không tiện đường.”

Cô bật cười.

Gió thu thổi qua, mang theo mùi hương nhè nhẹ của cây cỏ.

Thẩm Hoài Cẩn nhìn nụ cười của cô, ánh mắt dịu dàng.

“An Hạ.”

“Ừm?”

“Tôi có thể theo đuổi em không?”

Giản An Hạ khựng lại.

Anh nói tiếp:

“Không phải vì em cần được cứu.”

“Cũng không phải vì con cần một người cha.”

“Tôi chỉ muốn theo đuổi em với tư cách Thẩm Hoài Cẩn.”

“Em có thể từ chối.”

“Tôi vẫn sẽ tôn trọng em.”

Giản An Hạ nhìn người đàn ông trước mặt.

Một năm trước, anh đã ôm cô rời khỏi căn biệt thự trong đêm lạnh.

Nhưng anh chưa từng nói mình là người cứu cô.

Bởi người thật sự bước ra khỏi căn nhà ấy là chính cô.

Anh chỉ đứng bên ngoài, để lại một ngọn đèn.

Giản An Hạ hỏi:

“Anh định theo đuổi thế nào?”

Thẩm Hoài Cẩn nghiêm túc suy nghĩ.

“Mỗi ngày đưa em đi làm?”

“Không cần. Tôi có tài xế.”

“Ăn tối?”

“Tôi thường tăng ca.”

“Gửi hoa?”

“Văn phòng không còn chỗ.”

Anh im lặng.

Giản An Hạ cố nhịn cười.

Vị tổng giám đốc từng có thể đưa ra quyết định hàng tỷ tệ trong vài phút, lúc này lại lộ ra vẻ bối rối hiếm thấy.

Cô đứng lên.

“Ngày mai là cuối tuần.”

Thẩm Hoài Cẩn lập tức nhìn cô.

“Tôi biết.”

“Con bé muốn đi thủy cung.”

“Được.”

“Chín giờ sáng.”

“Tôi đến lúc tám giờ rưỡi.”

“Không được đến sớm.”

“Tám giờ năm mươi.”

“Chín giờ.”

“Được.”

Giản An Hạ ôm con đi về phía xe.

Đi được vài bước, cô quay đầu.

“Thẩm Hoài Cẩn.”

“Ừm?”

“Anh được phép theo đuổi.”

Ánh mắt người đàn ông sáng lên.

Con gái trong lòng cô không hiểu chuyện gì, chỉ vỗ tay cười.

________________

Hai năm sau, Thẩm Hoài Cẩn cầu hôn.

Không có nhà hàng sang trọng.

Không có máy bay không người lái.

Cũng không có hàng nghìn bông hoa.

Chỉ có một căn nhà đầy ánh nắng, một chiếc bánh do anh tự làm đến méo mó và cô bé ba tuổi đang ôm hộp nhẫn chạy đến.

“Mẹ.”

Cô bé mở hộp.

“Chú Thẩm muốn làm ba.”

Thẩm Hoài Cẩn ngồi xuống trước mặt Giản An Hạ.

“Con bé đã đồng ý trước rồi.”

“Nhưng quyết định cuối cùng vẫn là em.”

Anh đưa tay về phía cô.

“Giản An Hạ, em không cần thuộc về tôi.”

“Em mãi mãi thuộc về chính em.”

“Tôi chỉ hy vọng trong phần đời còn lại, em cho phép tôi đi bên cạnh.”

Mắt cô đỏ lên.

“Anh đã dạy con bé nói câu này sao?”

“Không.”

Thẩm Hoài Cẩn nhìn cô bé.

“Câu đầu là tôi dạy.”

“Câu sau là con bé tự thêm.”

Cô bé ôm chân mẹ.

“Mẹ đồng ý đi.”

“Chú Thẩm làm bánh khó ăn lắm, nhưng chú ấy rất ngoan.”

Giản An Hạ bật cười trong nước mắt.

Cô đưa tay ra.

“Được.”

Thẩm Hoài Cẩn đeo nhẫn cho cô.

Không quá chật.

Cũng không để lại vết hằn.

Chiếc nhẫn vừa vặn nằm trên ngón tay, giống như một lời hứa không trói buộc.

Cô bé lập tức nhào vào lòng hai người.

“Ba!”

Thẩm Hoài Cẩn cứng người.

Anh nhìn cô bé, giọng khàn đi.

“Con vừa gọi gì?”

“Ba.”

Cô bé ôm cổ anh.

“Ba Thẩm.”

Người đàn ông luôn bình tĩnh trước mọi biến động trên thương trường bỗng đỏ mắt.

Anh ôm lấy con bé, rất lâu không nói được lời nào.

Giản An Hạ đứng bên cạnh, nhìn căn phòng tràn ngập ánh sáng.

Cô nhớ lại đêm mưa năm ấy.

Căn biệt thự rộng lớn.

Đôi giày cao gót đỏ trước huyền quan.

Người chồng cúi xuống trước một người phụ nữ khác.

Và cô, chân trần đứng trong bóng tối, ôm đứa bé đang khóc.

Khi ấy cô tưởng cuộc đời mình đã kết thúc.

Nhưng hóa ra đó chỉ là đêm cuối cùng trước khi bình minh xuất hiện.

Cô từng đánh mất bạn bè.

Đánh mất sự nghiệp.

Đánh mất lòng tự tin.

Nhưng cô đã tự mình tìm lại từng thứ.

Lục Thiệu Hàn từng nói rời khỏi anh, không ai cần một người phụ nữ như cô.

Sau này anh mới hiểu, người không xứng với cô từ đầu đến cuối chính là anh.

Còn Giản An Hạ cũng cuối cùng hiểu được một điều.

Hạnh phúc không phải là có một người đàn ông cúi xuống giúp mình mang giày.

Mà là dù có ai bên cạnh hay không, cô vẫn có thể đứng vững trên đôi chân của chính mình.

Nếu có người nguyện ý dịu dàng đồng hành, đó là may mắn.

Nếu không có, cô vẫn có thể bước tiếp.

Ngoài cửa sổ, nắng sớm rơi xuống khu vườn.

Con gái cười trong vòng tay Thẩm Hoài Cẩn.

Giản An Hạ bước tới, được anh ôm vào lòng.

Lần này, cô không bị mắc kẹt trong bất kỳ chiếc lồng nào.

Cô có sự nghiệp của mình.

Có người thân, bạn bè.

Có quyền lựa chọn yêu hoặc không yêu.

Có một mái nhà mà tiếng khóc của trẻ con không bị coi là phiền phức.

Và có một người đàn ông luôn hỏi cô có mệt không, thay vì trách cô vì sao chưa làm đủ tốt.

Cuộc đời cô chưa từng được người khác cứu rỗi.

Chính cô đã bước qua đêm tối, tự tay giành lại ánh sáng.

Từ đó về sau, không một ai có thể khiến Giản An Hạ cúi đầu thêm lần nữa.

Hết.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử