Chương 6: 280 Chương 6
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Trình tiên sinh, vị trí của Chủ tịch Hứa được xác lập theo nghị quyết số mười bảy của hội đồng quản trị.”
“Cuộc họp hôm nay do Chủ tịch Hứa chủ trì.”
Trình Mặc Đình lạnh lùng nhìn người vừa nói.
“Cậu làm ở Thịnh Hoa bao nhiêu năm rồi?”
“Bảy năm.”
“Vậy cậu nên biết ai mới là người thành lập công ty này.”
Tôi mở tập tài liệu trước mặt.
“Trình Mặc Đình, cuộc họp bắt đầu lúc chín giờ.”
“Chúng ta không cần lãng phí thời gian thảo luận những chuyện không nằm trong chương trình.”
Anh ta đổi ánh mắt sang tôi.
“Thanh Du, anh muốn nói chuyện riêng với em.”
“Chúng ta đang họp.”
“Chuyện giữa hai chúng ta không cần đưa ra trước mặt người ngoài.”
“Giữa tôi và anh không còn chuyện riêng.”
Tôi quay sang Tạ Minh Châu.
“Bắt đầu đi.”
Màn hình phía sau sáng lên.
Trang đầu tiên là sơ đồ luân chuyển dòng tiền của dự án Berlin.
Tạ Minh Châu đứng dậy, giọng nói rõ ràng.
“Trong sáu tháng qua, dự án Berlin đã phát sinh tổng chi phí vượt ngân sách ba trăm bảy mươi phần trăm.”
“Trong đó, tám mươi sáu triệu được chuyển đến bốn công ty tư vấn không có nhân viên thực tế.”
“Một trăm hai mươi triệu được thanh toán dưới danh nghĩa phí bản quyền cho công ty Hải Đăng Xanh, đăng ký tại quần đảo Mạn Sa.”
“Người sở hữu hưởng lợi cuối cùng của Hải Đăng Xanh có quan hệ thân nhân trực tiếp với trợ lý dự án Kiều Tâm Nghi.”
Trình Mặc Đình ngắt lời:
“Đây là mô hình tài chính cần thiết để tối ưu thuế.”
Tạ Minh Châu không nhìn anh ta.
Cô ấy chuyển sang trang tiếp theo.
“Hội đồng quản trị chưa từng phê duyệt mô hình này.”
“Bộ phận pháp chế chưa thẩm định.”
“Bộ phận tài chính không nhận được hợp đồng gốc.”
“Các lệnh thanh toán đều được phê duyệt trực tiếp bằng tài khoản của tổng giám đốc.”
“Tôi có quyền phê duyệt chi phí trong phạm vi dự án.”
“Không.”
Tôi lên tiếng.
“Theo điều lệ công ty, tổng giám đốc chỉ có quyền tự phê duyệt các khoản chi dưới mười triệu.”
“Các khoản vượt quá giới hạn phải được hai thành viên hội đồng quản trị ký xác nhận.”
Trình Mặc Đình nói:
“Em từng ủy quyền cho tôi.”
“Giấy ủy quyền đó chỉ áp dụng cho quyền biểu quyết cổ đông.”
“Từ trước đến nay chưa từng bao gồm quyền sử dụng tài sản của quỹ tín thác.”
Tạ Minh Châu đặt bản phụ lục có chữ ký giả lên màn hình.
“Để hoàn tất giao dịch, Trình tiên sinh đã sử dụng một văn bản chuyển giao quyền sở hữu trí tuệ.”
“Chữ ký của Chủ tịch Hứa trên tài liệu được xác định là giả.”
“Không phải tôi làm.”
“Văn bản được gửi từ máy tính của Kiều Tâm Nghi.”
Trình Mặc Đình lập tức nói.
Tạ Minh Châu bình thản gật đầu.
“Đúng.”
“Nhưng tài khoản của anh đã phê duyệt.”
“Địa chỉ IP đăng nhập thuộc phòng khách sạn do anh thuê.”
“Camera hành lang cho thấy vào thời điểm phê duyệt, trong phòng chỉ có anh và Kiều Tâm Nghi.”
“Sau đó anh gửi thư cho đối tác, xác nhận văn bản có hiệu lực.”
Sắc mặt Trình Mặc Đình trở nên khó coi.
“Tài liệu điện tử có thể bị làm giả.”
“Bởi vậy chúng tôi đã mang thiết bị đi giám định độc lập.”
Tạ Minh Châu lấy ra một bản báo cáo.
“Dấu vân tay của anh xuất hiện trên bản hợp đồng gốc.”
Phòng họp im lặng.
Một thành viên hội đồng khẽ tháo kính xuống.
Người khác bắt đầu lật lại tài liệu.
Trình Mặc Đình nhìn tôi.
“Thanh Du, em muốn đẩy tôi vào đường cùng?”
“Tôi không làm gì cả.”
“Những chữ ký là của anh.”
“Những lệnh chuyển tiền do anh phê duyệt.”
“Những công ty trung gian cũng do người của anh thành lập.”
“Con đường này là anh tự chọn.”
Anh ta cắn chặt răng.
“Em cho rằng loại tôi khỏi công ty, em có thể điều hành Thịnh Hoa sao?”
“Em đã rời khỏi thương trường tám năm.”
“Em thậm chí không biết một dự án quốc tế vận hành thế nào.”
Tôi nhìn anh ta.
“Dự án Berlin ban đầu do tôi đề xuất.”
“Đối tác Kronberg được giới thiệu thông qua chi nhánh châu Âu của Hứa Thị.”
“Báo cáo khả thi đầu tiên do đội ngũ Vân Khải hoàn thành.”
“Anh chỉ thay bìa báo cáo và ghi tên mình lên đó.”
Trình Mặc Đình không nói được gì.
Tôi tiếp tục:
“Ba tháng trước, tôi đã cùng Thiên Thịnh hoàn thành phương án thay thế.”
“Dự án sẽ được tái khởi động dưới sự quản lý của một công ty liên doanh mới.”
“Thịnh Hoa không còn là đơn vị chủ trì.”
“Nhưng những nhân viên nghiên cứu vô can vẫn được giữ lại.”
“Mức lương, cổ phần thưởng và quyền lợi của họ không thay đổi.”
Một cổ đông hỏi:
“Vậy tổn thất của Thịnh Hoa thì sao?”
“Tài sản cá nhân mà Trình Mặc Đình dùng để bảo lãnh sẽ được xử lý theo hợp đồng.”
Tôi nhìn thẳng vào camera.
“Bao gồm mười hai phần trăm cổ phần trực tiếp đứng tên anh ta.”
Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.
“Số cổ phần đó là tài sản của tôi.”
“Đúng.”
“Tôi chưa từng nói nó thuộc về tôi.”
“Tôi chỉ nói anh đã dùng nó làm tài sản bảo lãnh cho hạn mức dự án.”
“Người ký là anh.”
Tạ Minh Châu mở bản cam kết trách nhiệm cá nhân trong chiếc cặp da.
Chính là tập tài liệu mà Trình Mặc Đình muốn tôi gửi đến Berlin.
Nếu anh ta có được bản gốc, anh ta có thể thay thế trang phụ lục, xóa điều khoản bảo lãnh hoặc khiến tài liệu biến mất.
Nhưng bây giờ mọi thứ đã quá muộn.
Thư ký hội đồng bắt đầu đọc nội dung biểu quyết.
“Đề xuất thứ nhất, đình chỉ toàn bộ chức vụ điều hành của ông Trình Mặc Đình.”
“Đề xuất thứ hai, thu hồi quyền đại diện pháp luật.”











