Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 13: Dị Ảnh Nổi Loạn
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 13: Dị Ảnh Nổi Loạn

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng còi báo động vang vọng khắp thành phố Vọng Minh, xuyên qua từng con phố lớn nhỏ, đánh thức cả những góc khuất chưa từng thấy ánh sáng. Trong làn mưa nặng hạt, các đoàn dị năng giả đội mặt nạ đen bạc, áo chống đạn, súng ống lăm lăm, di chuyển lặng lẽ như những bóng ma. Không còn ranh giới giữa tổ chức Dị Ảnh, thợ săn tiền thưởng, hay các gia tộc lâu đời—tất cả cuốn vào làn sóng truy sát, săn lùng cái tên Lục Minh Dạ cùng thánh vật dị năng.

Ở một ngõ hẻm phía nam, Minh Dạ lảo đảo, áo sơ mi rách nát, máu loang cả vạt áo. Cánh tay trái buông thõng, mỗi bước đi là một cơn đau buốt tận xương. Mắt anh tối lại, không còn tia sáng của ngày xưa—chỉ còn lại bóng đêm đặc quánh, ký ức về mẹ đã tan vào hư vô. Anh dừng lại dưới mái hiên cũ nát, lau máu trên má, hơi thở gấp gáp.

Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Minh Dạ xoay người, tay nắm chặt súng. Một đứa bé lao đến, người bê bết máu, đôi mắt hoảng loạn.

— Xin cứu tôi… họ giết hết rồi… Dị Ảnh… không ai sống sót…

Chưa kịp dứt câu, một bóng đen nhào tới. Minh Dạ kéo cậu bé ra sau, báng súng phang mạnh, tiếng xương gãy vang lên khô khốc. Kẻ lạ mặt đổ gục, mắt đỏ ngầu vẫn gườm gườm nhìn anh.

— Dị Ảnh chỉ biết giết chóc, — Minh Dạ lạnh lùng, đẩy cậu bé về phía lối thoát. — Chạy đi, đừng nhìn lại. Nếu gặp người đeo mặt nạ bạc, nói tên tôi.

Cậu bé lao đi, bóng dáng nhỏ bé dần tan vào màn mưa. Minh Dạ không ngoái lại. Trong đầu anh, từng mảnh ký ức về mẹ vỡ vụn, lặng lẽ biến mất như sương mai tan dưới nắng. Trái tim trống rỗng, nhưng anh vẫn bước tiếp—vì một người duy nhất còn giữ anh khỏi vực thẳm.

Tiếng loa vang dội trên phố:

— Lục Minh Dạ, tội phạm truy nã số một. Ai giao nộp, thưởng một trăm triệu. Thánh vật dị năng trong tay Lục gia, Dị Ảnh sẽ truy sát đến cùng.

Anh bật cười khô khốc, kéo áo che vết thương, hòa vào dòng người hỗn loạn. Bầu trời Vọng Minh nặng trĩu, như sắp đổ sập xuống bất kỳ lúc nào.

*

Trên tầng cao nhất của tòa nhà Diệp gia, Diệp Nguyệt Lăng đứng bên cửa kính, ánh đèn thành phố hắt lên gương mặt sắc lạnh. Cô nhấc ly rượu, môi đỏ khẽ cong.

— Đã kiểm soát được bao nhiêu phần trăm Lục gia?

Một dị năng giả cúi đầu.

— Thưa tiểu thư, tám mươi phần trăm đã bị bắt giữ hoặc tiêu diệt. Vài nhóm nhỏ rút lui, không đáng lo. Lục Triều Dương biến mất, chưa rõ tung tích.

Nguyệt Lăng đặt ly xuống, mắt lạnh như băng.

— Không được để Triều Dương thoát. Tập trung truy sát Minh Dạ, hắn là chìa khóa cuối cùng dẫn đến thánh vật. Còn Bạch Tinh Vân… — Cô mỉm cười, ánh mắt lấp lánh — Để tôi tự xử lý.

Cô xoay người, bước đi, vạt váy đen lướt nhẹ trên sàn đá lạnh. Đôi mắt phượng ánh lên tia nguy hiểm, như báo trước cơn bão sắp tràn qua thành phố.

*

Trong căn phòng trắng lạnh lẽo, Bạch Tinh Vân ngồi tựa lưng vào tường, cổ tay bị khóa bởi chiếc còng dị năng. Đèn huỳnh quang hắt lên gương mặt trắng bệch, đôi mắt xám phủ sương. Vết cắt trên cổ tay còn rỉ máu, nhưng cô vẫn giữ ánh nhìn bình thản.

Cửa mở ra, tiếng giày cao gót vang vọng. Diệp Nguyệt Lăng tiến vào, ngồi đối diện, đặt chiếc túi da lên bàn.

— Cô nghĩ mình còn chống cự được bao lâu? — Giọng cô nhẹ tênh, như gió lướt qua băng giá.

Tinh Vân ngẩng đầu, ánh mắt không chút sợ hãi.

— Cô muốn gì?

— Dị năng chữa lành của cô, ký ức thật sự. — Nguyệt Lăng cười. — Nếu giao ra, tôi sẽ tha cho người cô muốn bảo vệ.

Tinh Vân nhếch môi.

— Cô có giữ được lời hứa không?

— Ở đây, tôi không cần hứa gì cả. — Nguyệt Lăng nghiêng người. — Chỉ có hai lựa chọn: giao dị năng, hoặc nhìn từng người thân của cô chết trước mắt.

Bàn tay Tinh Vân siết chặt, hơi thở dồn dập. Nhưng ánh mắt vẫn kiên định. Bên ngoài, tiếng súng, tiếng la hét vọng vào, nhắc nhở cô rằng thế giới đã thành nơi không còn lối thoát.

*

Tại một con phố nhỏ, Lục Triều Dương khoác áo vest xám, bước qua xác hai dị năng giả Dị Ảnh. Áo dính máu, nụ cười nửa miệng lơ đãng. Một thuộc hạ Lục gia lao tới, th* d*c:

— Minh Dạ bị thương, Dị Ảnh kiểm soát kho thánh vật, Diệp gia nắm mọi lối ra vào!

Triều Dương giơ tay ngăn lại.

— Bình tĩnh. Vận mệnh đã đổi chiều. Trò chơi mới bắt đầu thôi.

Anh lau máu trên cổ áo, mắt ánh lên tia thích thú.

— Đi tìm Minh Dạ. Nhưng nhớ, không phải để cứu. Tôi muốn xem anh ta sẽ đi đến đâu khi mất hết ký ức cũ.

Người thuộc hạ lùi lại, ánh mắt hoảng sợ. Triều Dương quay đi, bóng lưng chìm dần trong bóng tối. Trong đầu anh, từng nước cờ vận mệnh đan xen như mạng nhện, không một bước nào vô nghĩa.

*

Dưới tầng hầm một khu chợ cũ, Minh Dạ quỳ trước chiếc gương vỡ, máu nhỏ xuống sàn. Anh cởi áo, tự kiểm tra vết thương—một đường rách dài bên sườn, máu vẫn rỉ không dứt. Anh nghiến răng, dùng băng vải quấn chặt. Đầu óc choáng váng, ký ức vỡ vụn từng mảng: mẹ ngồi bên cửa sổ, bàn tay dịu dàng, nụ cười mơ hồ. Nhưng tất cả tan biến, chỉ còn lại một khoảng trống đen ngòm.

Tiếng bước chân vang lên ngoài hành lang. Minh Dạ áp lưng vào tường, súng lên đạn, mắt dán vào khe cửa.

Cửa mở. Một phụ nữ trung niên xuất hiện, tay xách túi cứu thương.

— Đừng bắn. Tôi là bác sĩ của Lục gia.

Bà đặt túi xuống, lấy bông băng, kim chỉ. Minh Dạ gật đầu, đặt súng xuống nhưng không rời mắt khỏi bà.

— Mọi người nói cậu đã chết. Tôi không tin. Cậu là hy vọng cuối cùng của Lục gia. — Bà vừa nói vừa sát trùng vết thương.

Minh Dạ nhắm mắt, giọng khàn đặc.

— Tôi không nhớ gì về mẹ nữa. Ký ức… đã biến mất.

Bà lặng đi, tay run nhẹ.

— Ký ức có thể bị xóa, nhưng trái tim không thể quên. Cậu vẫn còn điều quan trọng để bảo vệ.

Minh Dạ bật cười, tiếng cười khô khốc.

— Bây giờ, thứ duy nhất còn lại là Tinh Vân.

*

Trên đường phố, từng đoàn Dị Ảnh như sóng dữ tràn qua. Đại gia tộc đóng cửa, dựng hàng rào dị năng. Quân đội, cảnh sát chỉ còn vai trò tượng trưng. Thành phố chìm trong hỗn loạn, lửa cháy, tiếng còi hú chát chúa, xác người ngổn ngang.

Tại bảo tàng cổ, đội Dị Ảnh tấn công phòng thánh vật. Cửa kính vỡ vụn, hệ thống bảo an bị phá hủy bởi dị năng biến hình và dẫn linh. Một dị năng giả tóc đỏ hét lớn:

— Đập vỡ phong ấn! Lấy thánh vật!

Cuồng phong nổi lên, các vật thể bay loạn xạ. Pha lê dị năng phát sáng, năng lực xoáy quanh căn phòng. Một kẻ khác lao tới, tay hóa vuốt sắc, chém rách hộp kính. Khi chạm vào thánh vật, máu phun ra, vật thể rít lên như sinh vật sống.

Bọn Dị Ảnh nối tiếp nhau lao lên, máu đổ thành vũng, không ai cướp được thánh vật. Trong góc tối, Lâm Thế An lặng lẽ quan sát, mặt lạnh tanh. Ông nhấn nút trên đồng hồ, tín hiệu phát ra từ thiết bị nhỏ. Lập tức, điện toàn thành phố chập chờn, đèn vụt tắt. Vọng Minh chìm vào bóng đen tuyệt đối.

*

Trong phòng trắng, Diệp Nguyệt Lăng rút ra lọ dung dịch màu lam.

— Dị năng của cô mạnh đến mức nào? — Cô nghiêng đầu, môi đỏ khẽ nhếch. — Nếu tôi tiêm thứ này, cô sẽ chọn ai cứu? Chính mình, hay người khác?

Tinh Vân nhìn lọ thuốc, ánh mắt bình thản.

— Cô biết rõ cái giá của dị năng này. Nếu tôi chữa lành cho ai, tuổi thọ của tôi sẽ bị rút ngắn.

Nguyệt Lăng gật đầu, mắt long lanh.

— Đúng. Tôi muốn xem cô sẽ chọn ai khi phải trả giá bằng mạng sống.

Cô bấm nút, màn hình hiện lên cảnh Minh Dạ lê bước trong bóng tối, máu loang áo.

— Anh ta sẽ chết nếu không có cô. Lục gia cũng vậy. Hãy chọn đi, Bạch Tinh Vân.

Tinh Vân cắn môi, máu tanh tràn lên đầu lưỡi. Ký ức về Minh Dạ, về những ngày tháng bên nhau, về lời hứa chưa thành… dội lên như sóng ngầm. Nhưng cô biết, nếu trao dị năng, dị giới sẽ sụp đổ.

— Tôi chọn tự do, — cô đáp, mắt ánh lên quyết liệt.

Nguyệt Lăng nhún vai, lùi lại, bấm nút. Dòng điện chạy qua còng dị năng, đau như ngàn lưỡi dao. Tinh Vân cắn răng, mắt nhòa đi, không phát ra một tiếng kêu.

*

Trên nóc tòa nhà cao tầng, Triều Dương đứng lặng, mắt nhìn thành phố chìm trong bóng tối. Anh rút điện thoại, gọi một số ẩn danh.

— Dị Ảnh đang tự tàn sát vì thánh vật. Diệp gia kiêu ngạo, Minh Dạ rơi vào vực ký ức. Còn lại Tinh Vân—chìa khóa cuối cùng.

Đầu dây bên kia, giọng Lâm Thế An vang lên:

— Cậu thật sự muốn dồn Minh Dạ vào đường cùng? Nếu anh ta mất kiểm soát, dị năng thao túng ký ức sẽ biến thành địa ngục.

Triều Dương cười nhạt.— Địa ngục cũng là một phần trò chơi. Ai sống sót mới định nghĩa lại luật lệ.

Anh cúp máy, mắt hướng về tòa nhà Diệp gia, nơi ánh sáng đỏ nhấp nháy giữa biển đêm.

*

Dưới tầng hầm, Minh Dạ cảm nhận dị năng lạ quét qua tâm trí. Anh nhắm mắt, dò tìm ký ức, nhưng chỉ còn những mảng trắng trống rỗng. Máu rịn ra từ lòng bàn tay siết chặt.

Tiếng động sau lưng. Anh xoay người, súng chĩa ra.

— Là tôi, Triều Dương.

Triều Dương bước vào, áo dính máu, nụ cười nửa miệng.

— Anh đến đây làm gì?

— Để xem anh còn là Lục Minh Dạ, hay chỉ là vỏ bọc rỗng tuếch.

Hai người nhìn nhau, giữa họ là không khí đặc sệt mùi máu và kim loại.

— Anh đã đánh đổi ký ức, nhưng chưa mất tất cả. Còn Tinh Vân. — Triều Dương nhấn mạnh. — Anh sẽ chọn gì? Cứu cô ấy, hay chính mình?

Minh Dạ bật cười.

— Tôi không cần cứu mình. Chỉ cần cô ấy còn sống.

Triều Dương nhún vai, lùi lại.

— Đôi khi muốn cứu người, phải tàn nhẫn với chính mình.

Anh quay đi, bóng lưng hòa vào bóng tối. Minh Dạ ngồi sụp xuống, vai run lên. Trong đầu, mảnh ký ức cuối cùng còn lại: đôi mắt xám phủ sương của Tinh Vân.

*

Tại phòng trắng, Diệp Nguyệt Lăng ghé sát tai Tinh Vân thì thầm:

— Đôi khi ký ức là xiềng xích. Nếu tôi xóa hết ký ức, cô sẽ thành búp bê hoàn hảo.

Tinh Vân mở mắt, môi run nhẹ.

— Đừng mơ. Tôi thà chết còn hơn làm búp bê cho cô.

Nguyệt Lăng siết cằm Tinh Vân.

— Vậy để tôi xem cô chịu đựng được bao lâu.

Cô tiêm thẳng dung dịch lạnh buốt vào tĩnh mạch Tinh Vân. Đầu óc Tinh Vân quay cuồng, ký ức tan chảy. Trong ảo giác, cô thấy cánh đồng sương mờ, người mẹ mỉm cười vẫy gọi. Nhưng một giọng nói văng vẳng: “Đừng quên, cô là ai.”

*

Tại bảo tàng, Dị Ảnh vẫn điên cuồng lao vào thánh vật. Đột nhiên, ánh sáng bạc bùng lên từ trung tâm, quét sạch mọi dị năng giả, máu loang sàn. Lâm Thế An nhấn nút trên thiết bị, khẽ lẩm bẩm:

— Thánh vật không chọn kẻ yếu. Chỉ ai dám đánh đổi tất cả mới xứng đáng.

Ông rời đi, bóng hình tan vào đêm tối.

*

Minh Dạ ngồi bất động trong tầng hầm. Mồ hôi lạnh vã ra, cơn đau dọc vết thương nhức nhối. Anh nhắm mắt, quét dị năng qua ký ức còn sót lại. Không còn mẹ, không tuổi thơ, chỉ còn Tinh Vân—ánh mắt ấy, giọng nói ấy níu anh khỏi vực sâu tuyệt vọng.

Anh đứng dậy, bước ra ngoài. Đường phố thành chiến trường. Xác người la liệt, lửa cháy rừng rực, tiếng còi hú vang vọng. Anh lẩn vào dòng người, len qua từng ngõ tối.

Một nhóm Dị Ảnh phát hiện, đồng loạt chĩa súng.

— Lục Minh Dạ! Giao thánh vật!

Anh không đáp. Dị năng bùng phát, không khí méo mó. Trong tích tắc, ký ức của bọn Dị Ảnh bị xé toạc, chúng ngã rạp, mắt trắng dã. Cơn đau dữ dội xuyên óc. Minh Dạ loạng choạng, máu nhỏ xuống vỉa hè. Mỗi lần dùng dị năng, một phần ký ức lại tan biến. Đến cuối cùng, liệu còn gì ngoài bóng tối?

*

Tinh Vân mơ màng tỉnh dậy trong phòng trắng. Ký ức đứt đoạn. Trên bàn là mảnh giấy nhỏ: “Đừng để họ lấy đi tự do của cô.” Cô siết chặt mảnh giấy, nước mắt trào ra. Trong đầu, hình ảnh Minh Dạ, những ngày bình yên, lời hứa chưa thành hiện lên rõ rệt. Dù phải trả giá bằng sinh mạng, cô quyết không để dị năng rơi vào tay kẻ khác.

Cô tập trung dị năng vào cổ tay. Ánh sáng bạc lóe lên, còng dị năng rạn nứt, vỡ vụn. Đúng lúc ấy, cửa bật mở, nhóm dị năng giả xông vào.

Tinh Vân lao tới, dị năng bùng phát, ánh bạc cuốn lấy căn phòng. Tiếng hét vang lên, máu văng tung tóe. Mỗi lần chữa lành cho mình, cô cảm nhận thời gian sống rút ngắn. Khi tiếng súng cuối cùng vang lên, chỉ còn mình cô th* d*c, tóc bạc dính máu, đôi mắt xám sáng rực.

*

Trên nóc tòa nhà, Triều Dương đứng cạnh Lâm Thế An.

— Mọi quân cờ đã vào đúng vị trí. Dị Ảnh nổi loạn, Diệp gia lộ mặt thật, Minh Dạ chỉ còn ký ức về Tinh Vân, còn cô ấy thì sắp kiệt sức.

Lâm Thế An chỉnh lại tay áo, mắt sắc lạnh.

— Đừng quên, vận mệnh không dễ kiểm soát như anh nghĩ. Minh Dạ vẫn còn một lá bài chưa lật.

Triều Dương nhún vai.

— Dù lá bài nào, cuối cùng chỉ một người sống sót mới định nghĩa lại thế giới dị năng.

Họ nhìn xuống thành phố—nơi từng tòa nhà ngập trong biển lửa, từng con phố chìm trong máu, từng gia tộc bị xé nát bởi Dị Ảnh nổi loạn.

*

Minh Dạ lê bước về phía phòng trắng. Anh không biết đã mất bao nhiêu ký ức, chỉ biết trái tim vẫn hướng về một người duy nhất. Mỗi bước đi là một nhịp đau, một phần ký ức nữa rời xa.

Trước cửa phòng trắng, anh dừng lại, th* d*c. Cửa bật mở, Tinh Vân ngã vào vòng tay anh, thân hình run rẩy, máu loang tóc bạc.

— Minh Dạ… — Cô thì thầm, giọng yếu ớt.

Anh ôm chặt cô, mắt đỏ hoe.

— Tôi đến muộn rồi.

Cô mỉm cười, nước mắt lăn dài.

— Không, anh đến đúng lúc.

Tiếng bước chân vang lên phía sau. Diệp Nguyệt Lăng xuất hiện, váy đen lướt nhẹ, môi đỏ cong cười lạnh lùng.

— Cảm động thật. Nhưng màn kịch này đến đây là hết.

Minh Dạ đẩy Tinh Vân ra sau, giương súng về phía Nguyệt Lăng.

— Đừng tiến lại gần.

Nguyệt Lăng bật cười, không chút sợ hãi.

— Anh nghĩ súng có thể ngăn được tôi? Dị năng của anh đã cạn kiệt rồi.

Anh không đáp. Siết chặt súng, mắt ánh lên tia quyết tuyệt.

Tinh Vân gượng đứng cạnh anh, ánh sáng bạc bùng lên quanh thân thể yếu ớt.

— Nếu phải trả giá, tôi sẽ trả cùng anh.

Nguyệt Lăng nhún vai, rút dao bạc.

— Được thôi. Cùng nhau biến mất khỏi thế giới này.

Bên ngoài, tiếng còi hú vang lên, Dị Ảnh kéo đến bao vây tòa nhà.

Ba người đối mặt, ánh mắt giao nhau, không ai nhượng bộ.

Trong khoảnh khắc, Minh Dạ cảm nhận rõ: mọi ký ức về mẹ đã biến mất, chỉ còn lại Tinh Vân—sợi dây cuối cùng níu giữ anh với nhân tính.

Tiếng nổ vang lên phía xa, tòa nhà rung chuyển. Kính vỡ vụn, ánh sáng đỏ tràn vào phòng. Dị Ảnh đã bắt đầu phá hủy mọi trật tự cuối cùng.

Minh Dạ siết chặt tay Tinh Vân. Cô nhìn anh, đôi mắt xám phủ sương ánh lên tia dịu dàng, bất khuất.

— Dù ký ức có mất đi, chúng ta vẫn còn nhau, đúng không?

Anh gật đầu, môi mím chặt. Ngoài kia, bóng tối và hỗn loạn tiếp tục tràn vào, cuốn tất cả vào cơn lốc không lối thoát.

Phía sau cánh cửa, những bóng người lặng lẽ lướt qua, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng—nơi số phận, ký ức, dị năng và quyền lực sẽ được định đoạt một lần nữa.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử