Chương 15: Phản Bội Và Hi Sinh
Gió trên mái nhà thốc mạnh, mang theo hơi nóng từ biển lửa phía dưới. Thành phố Vọng Minh chìm trong hỗn loạn. Âm thanh còi hú, tiếng trực thăng gầm rú, bóng người di chuyển vội vã xuyên qua màn khói. Dưới chân họ, mái nhà rạn vỡ từng mảng, ánh sáng từ ngọn lửa hắt lên những khuôn mặt đã nhuốm màu tuyệt vọng.
Lục Minh Dạ vẫn giữ chặt Bạch Tinh Vân trong vòng tay, hơi thở gấp gáp nhưng ánh mắt tỉnh táo đến lạnh lùng. Tinh Vân bấu lấy vạt áo anh, ngón tay run nhẹ, máu từ vết thương loang trên cổ áo trắng. Trong thoáng chốc yên lặng ấy, mọi thứ như ngưng đọng. Không ai nói điều gì, cho đến khi một bóng người lướt ra từ phía sau ống khói.
Lục Triều Dương xuất hiện, dáng đi ung dung, trên môi là nụ cười nửa miệng quen thuộc. Ánh mắt hổ phách của anh phản chiếu ánh lửa phía xa, sắc lạnh lẫn thản nhiên. Anh nhìn lướt qua cả hai, ánh nhìn dừng lại lâu hơn trên khuôn mặt Tinh Vân.
— Các người nghĩ đã thoát được sao? Tòa nhà này sắp đổ, nhưng ván cờ vẫn còn. Cái kết chưa dành cho ai cả.
Minh Dạ xoay người, thân hình che chắn cho Tinh Vân, ánh mắt sắc như dao.
— Anh đến để kết thúc mọi chuyện, hay chỉ muốn kéo dài thêm trò chơi của mình?
Triều Dương cười khẽ, tay đút túi quần. Gió thổi tung tà áo vest, để lộ vết máu đã khô trên cổ tay. Anh không trả lời ngay, chỉ lặng lẽ tháo chiếc nhẫn bạc, đặt lên lan can sắt đã cháy xém.
— Nếu là tôi, các người sẽ không muốn biết sự thật đâu. Nhưng đã đến lúc rồi, Minh Dạ. Anh luôn nghĩ mình kiểm soát được tất cả, nhưng anh quên mất một điều—vận mệnh là thứ không ai giữ mãi trong tay.
Tinh Vân ngẩng đầu nhìn Triều Dương, ánh mắt sáng lên nét cảnh giác. Nhưng cô không lùi bước.
— Anh muốn gì, Triều Dương? Đừng vòng vo nữa.
Triều Dương khẽ gật, ánh nhìn xa xăm.
— Các người có bao giờ tự hỏi, dị năng sinh ra để làm gì? Vì sao mỗi lần sử dụng, chúng ta đều phải trả giá? Tôi sẽ nói cho các người nghe, vì tôi chính là cái giá của những cuộc lai tạo mà Lục gia từng thực hiện—một nửa dị thể, một nửa nhân loại. Máu tôi không thuần, dị năng cũng không thuần. Tôi không thuộc về nơi này, nhưng tôi là bằng chứng cho sự tồn tại của mọi ranh giới bị phá vỡ.
Anh rút từ túi áo ra một tấm thẻ kim loại, ném về phía Minh Dạ. Tấm thẻ xoay tròn trên không, rơi xuống chân anh, ánh lên trong ánh sáng lửa, khắc rõ biểu tượng cổ của Dị Ảnh cùng dấu hòa huyết.
Minh Dạ không rời mắt khỏi tấm thẻ, giọng trầm xuống, từng chữ như đóng băng trong không khí.
— Vậy đây là lý do anh phản bội mọi thứ? Vì anh không thuộc về đâu cả?
Triều Dương nhún vai, nụ cười nửa miệng hiện lên rõ hơn.
— Các người gọi tôi là quái vật, là dị tộc. Các người tranh giành quyền lực, nhưng chẳng ai hiểu rằng chỉ có tôi mới thật sự tự do. Tôi không cần danh phận, không cần tình thân, không cần quá khứ. Tôi chỉ cần quyền kiểm soát vận mệnh—của các người, của cả dị giới này.
Tinh Vân lặng lẽ lùi về phía sau, sát gần Minh Dạ, ánh mắt không rời Triều Dương. Hơi thở cô yếu dần, nhưng vẫn giữ nét kiên định.
— Anh muốn gì từ tôi? Dị năng của tôi chẳng giúp anh thống trị được thế giới này đâu.
Triều Dương nhìn cô, ánh mắt thoáng dịu lại.
— Cô sai rồi, Tinh Vân. Dị năng của cô là chìa khóa duy nhất để hợp nhất sức mạnh của các phe. Một người thao túng ký ức, một người chữa lành, một người điều chỉnh vận mệnh—ba mảnh ghép cuối cùng cho trò chơi này. Nếu các người giao thánh vật, tôi sẽ để các người sống sót. Nếu không, tôi sẽ tự lấy nó, và khi đó, không ai còn ký ức nào để mà hối tiếc.
Minh Dạ tiến lên, dị năng trên người anh bùng phát như sóng ngầm. Đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên tia sáng bạc.
— Anh nghĩ mình có thể thao túng tất cả? Hãy thử xem, vận mệnh hay ký ức sẽ thắng.
Triều Dương không lùi, anh vung tay, dị năng thao túng vận mệnh phát tác. Không gian trên mái nhà chùng xuống, mặt đất dưới chân rung nhẹ, những vết nứt nhỏ nhanh chóng lan rộng thành mạng nhện.
Minh Dạ không chờ đợi, dị năng ký ức trào dâng, ánh sáng bạc bao quanh toàn thân, lao thẳng vào luồng vận mệnh vàng nhạt của Triều Dương. Sóng năng lượng va chạm, gió lốc nổi lên, những mảng bê tông vỡ tung, rơi lả tả xuống dưới.
Tinh Vân bị đẩy lùi, lưng va vào lan can. Cô choáng váng, máu trào lên miệng, những mảnh ký ức hỗn loạn bất ngờ hiện về—tiếng gọi mẹ, căn phòng trắng toát, bàn tay lạnh lẽo xóa đi từng ký ức.
Phía sau, một bóng người lặng lẽ xuất hiện. Lâm Thế An đứng tựa vào ống khói, ánh mắt sắc lạnh, giọng nói trầm khẽ vang lên.
— Tinh Vân, phong ấn ký ức của cô sắp vỡ rồi. Nếu không tự phá giải, cô sẽ chết dưới sức mạnh của bọn họ.
Cô quay lại, ánh mắt ánh lên tia quyết liệt.
— Nếu tôi phá giải phong ấn, tôi sẽ phải trả giá bằng tuổi thọ. Nhưng tôi không thể để Minh Dạ chết ở đây.
Lâm Thế An gật nhẹ, ánh nhìn phức tạp.
— Đó là lựa chọn duy nhất, nếu cô thực sự muốn cứu anh ta.
Tinh Vân nhắm mắt, hơi thở dồn dập. Trong đầu cô, phong ấn ký ức như những chuỗi khóa dày đặc. Cô đặt tay lên ngực, cảm nhận dị năng cuộn trào. Từng tia sáng xanh bạc lóe lên dưới da, tỏa dần ra khắp cơ thể. Ký ức bị che phủ dần hiện ra—cô bé tóc bạch kim trong phòng giam, người đàn ông áo đen, ngọn lửa thiêu đốt, tiếng khóc nghẹn ngào.
Cô mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh, dị năng chữa lành lan tỏa, kéo theo ký ức dội về ào ạt. Tinh Vân chấp nhận cái giá, tuổi thọ rút ngắn, đổi lấy sức mạnh tối đa trong khoảnh khắc.
Cuộc chiến giữa Minh Dạ và Triều Dương vẫn tiếp diễn dữ dội. Triều Dương cười lớn, dị năng vận mệnh thao túng từng nhịp: lan can sập xuống, lửa bắn tung tóe, những mảnh kính vỡ lao về phía Minh Dạ. Nhưng ánh sáng bạc của Minh Dạ không ngừng hóa giải, ký ức của Triều Dương bị bóp méo, khiến anh ta lảo đảo, gương mặt vặn vẹo trong đau đớn.
— Anh nghĩ mình có thể xóa ký ức của tôi sao? — Triều Dương gằn giọng, mắt đỏ ngầu — Tôi không phải loài người đơn thuần, ký ức của tôi không dễ bị phá vỡ!
Minh Dạ không đáp, sức mạnh dồn đến cực hạn, từng dòng ký ức của Triều Dương bị kéo ra, bóp nát rồi trả lại thành hỗn loạn. Không gian quanh họ méo mó, thời gian như vặn vẹo.
Tinh Vân đứng dậy, ánh sáng xanh bạc bao quanh, cô bước tới, dị năng chữa lành phát tác, hòa vào ánh sáng bạc của Minh Dạ. Một luồng khí ấm áp tràn đến, chữa lành vết thương trong tâm trí anh, ký ức trở nên sáng rõ, nỗi đau dồn nén dịu lại.
— Minh Dạ, anh không đơn độc. Em ở đây.
Giọng nói của cô vang lên giữa hỗn loạn, kéo anh trở lại thực tại. Minh Dạ khựng lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn Tinh Vân, trong khoảnh khắc mọi nỗi đau, mọi thù hận đều tan biến.
Triều Dương lùi lại, khuôn mặt méo mó vì kinh ngạc.
— Cô đã phá giải phong ấn? Cô sẽ chết vì điều đó!
Tinh Vân đối diện anh, ánh mắt bình thản.— Đôi khi, cái giá của ký ức còn nhẹ hơn cái giá phải trả nếu để người mình yêu chết trước mắt.
Cô đặt tay lên trán Minh Dạ, dị năng chữa lành phát tác tối đa, từng mảng ký ức tổn thương của anh được chữa lành, sức mạnh của anh bùng lên dữ dội. Gương mặt Minh Dạ tái đi, máu rỉ ra từ khóe miệng, nhưng ánh mắt vẫn rực sáng.
— Đủ rồi, Tinh Vân! Đừng hy sinh vì tôi nữa! — Minh Dạ gào lên.
Tinh Vân mỉm cười, môi tái nhợt.
— Em chưa từng hối hận.
Ánh sáng bạc và xanh hòa quyện, bao lấy hai người. Triều Dương điên cuồng rít lên, dị năng vận mệnh bị ép lùi, những vết nứt lan rộng khắp mái nhà.
— Không! Các người không thể phá vỡ quy tắc! Tôi mới là kẻ quyết định vận mệnh ở đây!
Anh vung tay lần cuối, dị năng bùng phát như cơn sóng thần, cuốn lấy tất cả. Mái nhà rung chuyển, kính vỡ bắn về phía Minh Dạ và Tinh Vân.
Lâm Thế An lao tới, thiết bị phát sáng trong tay, kích hoạt trường bảo vệ tạm thời. Sóng năng lượng vận mệnh va vào tấm chắn, bật ngược lại, tạo thành vụ nổ lớn. Mái nhà vỡ vụn, cả ba bị cuốn vào cơn lốc ánh sáng, tiếng gào thét và mảnh vỡ hòa lẫn.
Một thoáng im lặng kéo dài. Khi bụi mù tan đi, Minh Dạ ôm chặt Tinh Vân trong vòng tay, cảm nhận nhịp tim cô yếu dần. Máu rỉ ra từ miệng và tai cô, sắc mặt trắng bệch, hơi thở đứt quãng.
— Tinh Vân! Em tỉnh lại đi! — Minh Dạ run rẩy, ánh mắt hoảng loạn lần đầu hiện rõ trên gương mặt lạnh lùng.
Tinh Vân mở mắt, môi mấp máy:
— Em nhớ… tất cả rồi. Đừng để Triều Dương lấy được thánh vật… Đừng để ai lặp lại bi kịch như chúng ta…
Giọng cô yếu dần, ánh mắt xám vẫn hướng về Minh Dạ.
Triều Dương nằm gục bên mép mái, máu chảy dài trên thái dương. Anh gượng dậy, ánh mắt điên loạn, dị năng vận mệnh vẫn chập chờn quanh người.
— Các người nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ? Sức mạnh, vận mệnh, ký ức—tất cả đều có thể bị thao túng, bị lấy đi bất cứ lúc nào!
Anh gào lên, dị năng vận mệnh lại phát tác, không gian quanh họ méo mó, bầu trời rạn nứt thành dải sáng tối đan xen.
Minh Dạ đặt Tinh Vân xuống, đứng chắn trước mặt cô, ánh mắt không còn do dự. Dị năng ký ức dâng trào, anh bước tới, đối đầu trực diện với Triều Dương.
— Anh muốn thao túng vận mệnh? Tôi sẽ cho anh thấy ký ức mới là thứ thay đổi tất cả.
Hai luồng dị năng va chạm, vùng sáng tối cuộn trào. Lâm Thế An lùi lại, mắt lóe tia thích thú pha lẫn sợ hãi.
Tinh Vân gắng ngồi dậy, dù máu vẫn rỉ, cô đặt tay lên ngực, tập trung phần dị năng cuối cùng. Cô nhìn Minh Dạ, khẽ gọi:
— Anh Dạ, em sẽ cho anh ký ức cuối cùng.
Cô nhắm mắt, truyền dị năng vào anh. Trong khoảnh khắc, ký ức của hai người hòa quyện: những năm tháng xa cách, nỗi đau, lời chưa nói tràn về.
Minh Dạ cảm nhận sức mạnh mới, dị năng tăng cường nhờ ký ức chữa lành của Tinh Vân. Anh quay lại, ánh mắt đen lấp lánh, đối diện Triều Dương không chút sợ hãi.
— Anh thua rồi, Triều Dương. Dù vận mệnh hay ký ức, đều không thể thắng được sự lựa chọn của chính mình.
Triều Dương bật cười khàn đặc, mắt lạc thần.
— Không ai thắng ở đây cả, Minh Dạ. Các người nghĩ mình giữ được tất cả sao? Tôi sẽ cho các người thấy, mọi thứ đều có giá của nó!
Anh rút ra một thiết bị nhỏ, bấm nút. Sóng năng lượng lan ra, xóa nhòa ký ức trong bán kính mười mét. Minh Dạ vội vàng dùng dị năng tạo lớp màng ký ức bao quanh mình và Tinh Vân. Làn khói trắng dâng lên, khi tan đi, Triều Dương đã biến mất, chỉ còn vệt máu loang lổ trên mái nhà.
Mọi thứ lặng đi. Minh Dạ quỳ xuống bên cạnh Tinh Vân, bàn tay run rẩy vuốt mái tóc bạch kim mềm mại.
— Em đừng bỏ anh… Đừng bỏ lại anh…
Tinh Vân khẽ mỉm cười, bàn tay gầy yếu nắm lấy tay anh.
— Em chưa từng rời đi. Dù ký ức có bị xóa, dù vận mệnh thay đổi… trái tim em vẫn ở đây.
Cô nhắm mắt, hơi thở yếu dần. Minh Dạ gục đầu lên vai cô, nước mắt chảy xuống má, hòa cùng máu và mồ hôi.
Lâm Thế An đứng gần đó, ánh mắt phức tạp. Ông lặng lẽ lấy ra một lọ thuốc nhỏ, đặt xuống bên cạnh Minh Dạ.
— Đây là thứ duy nhất có thể kéo dài sinh mệnh cho cô ấy. Nhưng đổi lại, anh sẽ phải trả giá bằng một phần ký ức của mình.
Minh Dạ ngẩng đầu, ánh mắt u ám.
— Tôi sẵn sàng.
Anh cầm lọ thuốc, tiêm cho Tinh Vân. Luồng sáng bạc lan ra khắp cơ thể cô, sắc mặt Tinh Vân dần hồng trở lại, hơi thở đều hơn. Nhưng trong mắt cô, một phần ký ức vừa biến mất—ánh nhìn trở nên xa lạ, mờ đục.
Tiếng trực thăng Dị Ảnh gầm vang phía trên, những bóng người lao qua lại dưới mái nhà rạn nứt. Triều Dương đã biến mất, lời thách thức vẫn lơ lửng trong không trung.
Một mảnh giấy rơi xuống chân Minh Dạ, trên đó viết bằng máu: “Gặp lại trong bóng tối.”
Gió đêm cuốn theo mùi máu và khói, mang đi những lời thì thầm chưa dứt về ký ức, vận mệnh và bi kịch chưa có hồi kết.
Trong ánh sáng chập chờn cuối cùng, Minh Dạ bế Tinh Vân lên, ánh mắt đen sâu thẳm hướng về phía chân trời rực lửa. Tất cả chỉ vừa bắt đầu—phản bội, hy sinh và tình yêu vừa vạch nên những đường ranh định mệnh cuối cùng của dị giới.











