Chương 16: Sự Thật “Chiến Tranh Dị Thế Kỷ”
Máu còn vương trên tay áo Minh Dạ khi anh bế Tinh Vân xuyên qua mê cung của những con hẻm tối, tiếng trực thăng gầm rú trên cao như lưỡi dao lơ lửng. Gió đêm lạnh buốt quất vào mặt, nhưng bước chân anh không hề chùn lại. Cánh cửa tầng hầm căn nhà bỏ hoang khép lại sau lưng, ngăn cách họ với thế giới hỗn loạn bên ngoài. Mùi kim loại, bụi bặm và máu trộn lẫn, không gian như đông cứng lại.
Anh nhẹ nhàng đặt Tinh Vân xuống, cởi áo khoác che lấy đôi vai gầy mỏng manh. Đôi mắt xám của cô mở ra, ánh nhìn lạc lõng như đứa trẻ vừa tỉnh dậy giữa cơn ác mộng. Ngón tay lạnh buốt chạm nhẹ lên má anh, run rẩy.
— Anh là ai? – Giọng cô khẽ như hơi thở, khiến ngực Minh Dạ siết lại.
Anh nhìn vào mắt cô, ánh đèn loang loáng trên gương mặt tái nhợt ấy.
— Anh là người sẽ giúp em lấy lại tất cả.
Câu trả lời gọn ghẽ, dứt khoát, chẳng cần thêm bất cứ lời hứa nào. Cô nhìn anh chằm chằm, rồi khẽ gật đầu, như thể bản năng vẫn mách bảo được điều gì đó sâu xa hơn lý trí. Minh Dạ lấy hộp y tế, khéo léo xử lý vết thương trên tay và vai cô, từng động tác cẩn trọng, dịu dàng, kiên nhẫn đến lạ.
Bên ngoài, tiếng còi hú xa dần, nhường chỗ cho tĩnh lặng nặng nề. Bóng tối phủ kín căn phòng, chỉ còn hơi thở yếu ớt của Tinh Vân và nhịp tim dồn dập của chính anh.
Một lúc sau, Tinh Vân khẽ lên tiếng:
— Khi truyền ký ức cho anh, em đã thấy một thứ rất lạ… Một chiến trường, máu, lửa… Những tiếng hét kinh hoàng, áo choàng đẫm máu, và một đứa trẻ đứng giữa xác người. Đó có phải là… “Chiến tranh Dị thế kỷ” không?
Minh Dạ lặng lẽ gật đầu, những hình ảnh không thuộc về mình vẫn váng vất trong tâm trí. Anh nhận ra trong đó có một phần ký ức của mẹ anh, của những người đã khuất, thậm chí là của cả kẻ thù.
— Đó là sự thật mà các gia tộc muốn che giấu. Họ đã viết lại lịch sử, tạo ra luật cấm dị năng để giữ quyền kiểm soát. Tất cả những gì chúng ta biết chỉ là một phần sự thật.
Tinh Vân nhắm mắt, đôi mày nhíu lại, cố lục lọi trong đống ký ức lộn xộn. Cô thấy mình lạc giữa một căn phòng ngập hồ sơ, những tấm ảnh cũ, những bản báo cáo y khoa dày đặc. Cô nhớ mình từng là “người ghi chép” cuối cùng còn giữ ký ức thật về trận chiến ấy, trước khi tự xóa sạch để trốn chạy.
— Anh có thấy… căn phòng lưu trữ không? Em nhớ một tập hồ sơ đỏ, ngoài bìa ghi “Dự án Phong Ấn”. Đó là nơi mọi chuyện bắt đầu.
Minh Dạ siết tay cô, ánh mắt sáng lên.
— Em còn nhớ vị trí không?
Cô gật đầu, vẽ nhanh lên lòng bàn tay anh một sơ đồ ngắn: một hành lang sâu dưới lòng đất, cửa khóa dị năng, ký hiệu hình cánh chim cụt cánh. Minh Dạ ghi nhớ từng nét, cất tờ giấy vào túi áo.
— Chúng ta phải tới đó. Nếu muốn thay đổi trật tự này, phải phơi bày sự thật.
Anh đỡ cô đứng dậy. Dưới ánh sáng mờ, bóng hai người in lên tường, kéo dài, lay động như những bóng ma đi tìm lối ra khỏi mê cung ký ức.
***
Tầng hầm Lục Thị, 3 giờ sáng. Không khí nặng mùi ẩm mốc và hoen rỉ. Ánh đèn lạnh lẽo hắt lên tường, tạo những vệt sáng xanh lục nhợt nhạt. Minh Dạ mở khóa, đưa tay lên máy quét dị năng. Tiếng tách vang lên, cánh cửa thép bật mở.
Tinh Vân bước vào, ánh mắt lướt nhanh qua những bản đồ cũ, các mũi tên đỏ nối các khu vực trọng yếu của Thành phố Vọng Minh. Ở giữa phòng, một két sắt phủ bụi. Minh Dạ lật tấm thảm, lộ ra cửa hầm bí mật. Anh xoay mã số, đặt lòng bàn tay lên ổ khóa, dị năng dâng lên, cảm nhận những mảnh ký ức vỡ vụn còn bám lại từ những người từng đi qua nơi này.
Cánh cửa mở. Phía sau là một phòng lưu trữ nhỏ, im lặng đến rợn người. Hàng chục tủ hồ sơ xếp sát tường, khóa kín. Tinh Vân run rẩy mở ngăn tủ cuối, lấy ra tập hồ sơ màu đỏ, bìa dính vệt máu khô.
Minh Dạ lật từng trang. Những bức ảnh đen trắng: xác người dị dạng, dị nhân biến hình, chiến trường tan hoang. Dưới mỗi bức ảnh là dòng chú thích: “Thí nghiệm số 7: Biến dị thất bại”, “Thí nghiệm số 12: Ký ức vượt kiểm soát”, “Đối tượng số 19: Khả năng chữa lành bất tử”.
Tinh Vân lùi lại, môi run run.
— Em… là đối tượng số 19?
Minh Dạ lắc đầu.
— Không. Em là người duy nhất sống sót, người duy nhất không bị thao túng hoàn toàn ký ức. Cái giá là em phải tự xóa đi chính mình, đoạn tuyệt với quá khứ để không ai tìm thấy sự thật nữa.
Họ lật tiếp hồ sơ. Các trang giấy ghi lại biên bản họp của bốn đại gia tộc: Lục, Diệp, Bạch, Lâm. Thỏa thuận sau “Chiến tranh Dị thế kỷ” là phong ấn dị năng cấp cao, lập luật cấm dị năng, thao túng ký ức lịch sử để duy trì quyền lực tuyệt đối.
Minh Dạ khẽ nói, giọng trầm lạnh:
— Mọi luật lệ về dị năng, mọi cái gọi là “cái giá phải trả”… đều do họ tạo ra để kiểm soát. Không có trừng phạt nào của số phận, chỉ có sự dối trá của quyền lực.
Tinh Vân ngồi sụp xuống ghế, hai tay ôm đầu. Những gì cô từng tin tưởng sụp đổ trong nháy mắt. Cô nhớ lại những người đã chết, những cuộc săn đuổi, những đau đớn chia ly—tất cả chỉ là hậu quả của một âm mưu kéo dài trăm năm.
— Nếu phơi bày sự thật, dị giới sẽ hỗn loạn. Nếu im lặng, mọi người mãi bị kiểm soát.
Minh Dạ im lặng. Trong mắt anh, bóng tối dày đặc, nhưng ý chí lại sáng rực.
— Có hai con đường. Một là xóa ký ức của tất cả—đổi lấy bình yên giả tạo, đánh mất chính mình. Hai là giữ sự thật, phá vỡ luật cấm, chấp nhận hiểm nguy, dù cái giá không ai biết trước.
Tinh Vân nhìn sâu vào mắt anh, đôi mắt xám ngập tràn mâu thuẫn. Lựa chọn này sẽ quyết định tương lai của dị giới.
Tiếng còi báo động vang lên. Trên màn hình giám sát, bóng người xuất hiện—lực lượng Dị Ảnh đã phát hiện ra họ. Minh Dạ siết chặt hồ sơ, ánh mắt lạnh lẽo.
— Chúng ta không còn thời gian. Em phải lựa chọn. Nếu muốn, tôi có thể xóa ký ức này khỏi em, khỏi tất cả. Hoặc chúng ta cùng đối mặt, dù cái giá là sinh mệnh.
Tinh Vân đứng dậy, bàn tay run rẩy nắm lấy tay anh.
— Em không muốn quên. Em muốn nhớ tất cả, dù đau đớn, dù phải chết. Em muốn sự thật được sống, không bị chôn vùi dưới lớp bụi ký ức giả dối.
Minh Dạ gật đầu, lồng bàn tay anh vào tay cô.
Tiếng bước chân dồn dập vang lên ngoài hành lang. Cánh cửa kim loại rung bần bật, rồi bật mở. Ba người mặc áo choàng đen lao vào, dị năng bừng sáng trên tay. Minh Dạ kéo Tinh Vân ra sau, ánh mắt lạnh như băng.
— Lục Minh Dạ, giao hồ sơ ra đây. Nếu không, đừng trách chúng ta ra tay tàn nhẫn.
Minh Dạ không đáp, mở dị năng, tạo màng ký ức bảo vệ quanh Tinh Vân. Không gian chậm lại. Anh lao lên, tung cú đấm như búa bổ vào kẻ dẫn đầu. Đối phương hét lên, dị năng hệ thức tỉnh bùng phát, sóng xung kích hất anh văng ra.
Tinh Vân tập trung dị năng chữa lành, năng lượng bạc lan ra, chữa vết thương trên vai Minh Dạ và làm chậm chuyển động đối thủ. Cô hét:
— Đừng đánh nữa! Các anh không biết mình phục vụ ai đâu! Sự thật về “Chiến tranh Dị thế kỷ” nằm ở đây!
Một kẻ bật cười khẩy, xòe tay tạo lưỡi dao ánh sáng.— Đừng mơ lừa được chúng tôi. Dị Ảnh chỉ có một mục đích—giữ trật tự!
Minh Dạ bật dậy, dị năng ký ức cuộn xoáy. Anh nhìn thẳng vào mắt kẻ vừa nói, thì thầm:
— Ngủ đi.
Kẻ đó chao đảo, ngã gục xuống sàn, miệng sùi bọt mép. Hai kẻ còn lại lao vào, dị năng va chạm, năng lượng lóe sáng chói lòa. Tinh Vân lao ra chắn trước, mở rộng dị năng chữa lành, tạo vùng sáng bạc.
Tiếng súng vang lên. Một viên đạn xuyên vai cô, máu b*n r* nhưng vết thương liền lại tức thì. Tóc cô bạc thêm, sắc mặt nhợt nhạt như sương tan giữa nắng gắt.
— Lùi lại, Minh Dạ! Em giữ chân họ, anh mang hồ sơ đi!
— Không! – Anh gầm lên, kéo cô lùi lại, một tay kích hoạt thiết bị gây nhiễu dị năng. Căn phòng rung chuyển. Địch thủ biến mất trong làn khói mờ.
Họ lao ra hành lang tối om. Đèn báo động nhấp nháy đỏ rực, lối ra bị chặn bởi một nhóm Dị Ảnh khác. Dẫn đầu là một người quen thuộc: Lâm Thế An.
Ông đứng giữa hành lang, mắt sáng rực.
— Hai người đã đi quá xa. Hồ sơ đó không nên tồn tại.
Minh Dạ nhìn ông, ánh mắt lạnh băng.
— Ông phục vụ cho ai? Dị Ảnh, hay chính ông?
Lâm Thế An mỉm cười, nụ cười sắc như dao.
— Tôi phục vụ cho sự cân bằng. Sự thật chỉ làm mọi thứ rối loạn hơn. Nhưng tôi cho hai người một cơ hội: đầu hàng, giao hồ sơ, tôi sẽ xóa ký ức này khỏi tất cả. Đổi lại, hai người được sống một cuộc đời bình thường, không dị năng, không truy sát, không đau đớn.
Tinh Vân lắc đầu, mắt ánh lên quyết tâm.
— Nếu ký ức bị xóa, chúng tôi chỉ là xác sống. Tôi không cần một cuộc đời bình thường. Tôi muốn được là chính mình—dù phải chết.
Lâm Thế An nhún vai, ánh mắt buồn lạ lùng.
— Các người thật cứng đầu. Được, vậy xem dị năng của tôi mạnh đến mức nào.
Không khí nén lại. Một áp lực vô hình ép xuống, khiến Tinh Vân choáng váng. Trong đầu cô vang lên tiếng thì thầm—ý nghĩ của chính mình bị bóp méo, dẫn dắt.
— Em mệt rồi… Muốn ngủ… Muốn quên hết…
Minh Dạ nhận ra dị năng đọc suy nghĩ đang phát tác. Anh mở rộng vùng ký ức bảo vệ, cảm giác như hàng ngàn mũi kim châm vào não. Anh hét:
— Đừng để ông ta xâm nhập! Tinh Vân, giữ vững ý chí!
Tinh Vân cắn môi, máu rỉ ra. Cô kéo Minh Dạ lại gần, thì thầm:
— Anh… nhìn em… Đừng rời mắt.
Đôi mắt xám của cô tĩnh lặng giữa bão giông. Minh Dạ tập trung vào đó, cảm nhận dị năng chữa lành của cô hòa vào dòng ký ức của mình. Làn sóng ấm áp tràn vào tâm trí, cuốn sạch ám thị của Lâm Thế An.
Lâm Thế An nhíu mày, rút súng. Ông bóp cò. Viên đạn lao tới. Minh Dạ xoay người, ôm Tinh Vân, cảm nhận ngọn lửa đau nhói xuyên vai. Anh không kêu, chỉ nhìn thẳng vào mắt Lâm Thế An.
— Ông không thể thắng. Sự thật sẽ sống sót, dù phải đổi bằng mạng tôi.
Tinh Vân dùng chút dị năng cuối, chữa lành vết thương cho anh. Máu từ miệng cô trào ra, tóc bạc thêm.
— Đi thôi, Minh Dạ… Ở lại, cả hai sẽ chết ở đây.
Anh gật đầu, kéo cô chạy về cuối hành lang. Lâm Thế An quát lớn, ra hiệu thuộc hạ đuổi theo.
Họ lao vào thang máy phụ, nhấn tầng thấp nhất. Cửa vừa đóng, sóng năng lượng va vào, cửa kim loại méo mó nhưng vẫn trụ vững. Thang máy lao xuống, rung lắc dữ dội. Minh Dạ ôm chặt Tinh Vân.
— Em còn chịu được không?
— Em ổn… Chỉ sợ… nếu mất dị năng, anh còn nhận ra em không?
Anh áp trán lên trán cô, thì thầm:
— Dù em là ai, dù ký ức bị xóa, anh vẫn nhận ra em. Trái tim anh chỉ thuộc về em.
Cửa thang máy mở. Một đường hầm dẫn ra bờ sông ngầm dưới lòng đất. Họ lao đi, hơi thở hòa vào tiếng nước chảy.
Cuối đường hầm, ánh sáng lập lòe từ lối thoát nhỏ. Minh Dạ kéo Tinh Vân lên, cả hai ngồi th* d*c bên bờ nước. Trên tay anh, tập hồ sơ đỏ run nhẹ.
Tinh Vân tựa đầu vào vai anh, thì thầm:
— Nếu ngày mai, dị giới biết sự thật này… sẽ ra sao?
Minh Dạ không trả lời. Lựa chọn của họ đã vượt qua ranh giới đúng sai. Không còn đường lùi.
Điện thoại rung lên. Một tin nhắn không tên: “Đổi lấy ký ức—đổi lấy sự sống. Chọn đi.”
Anh siết chặt điện thoại, ánh mắt hướng về phía trước—nơi ánh sáng yếu ớt rọi vào hai kẻ vừa bước ra khỏi bóng tối.
Phía sau, tiếng còi truy đuổi vang vọng. Phía trước, con đường dẫn đến sự thật—và cái giá chưa biết sẽ phải trả.
Bóng tối và ánh sáng, ký ức và lãng quên, sinh mệnh và hy sinh—tất cả cuộn xoáy trong mắt Minh Dạ và Tinh Vân khi họ đứng lên, hướng về phía chân trời chưa một lần hé lộ bình yên.
Ở cuối đường hầm, một đôi mắt khác quan sát họ—lạnh lẽo, ẩn giấu dã tâm không gì lay chuyển.
Cuộc chiến thật sự chỉ vừa bắt đầu.











