Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 17: Trận Chiến Thượng Đỉnh
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 17: Trận Chiến Thượng Đỉnh

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió đêm lùa qua những tòa nhà kính của Vọng Minh, mang theo hơi lạnh sắc lẻm, quét sạch mọi dấu vết của cuộc truy sát vừa kết thúc. Minh Dạ dìu Tinh Vân bước lên mặt đất từ đường hầm ẩm thấp. Vai anh rỉ máu, ánh mắt tối sâu không đáy. Tinh Vân hơi thở mong manh, mái tóc bạch kim rũ xuống vai, nhưng ánh nhìn vẫn kiên định lạ thường. Trong tay Minh Dạ, tập hồ sơ đỏ dính máu—chứng cứ sống còn về tội ác của Diệp gia—run nhẹ dưới ngón tay căng cứng.

Tiếng động cơ xe vang lên, phá tan sự im ắng giữa đêm. Một chiếc xe đen dừng xịch trước mặt họ, cửa bật mở. Lục Triều Dương ngồi sau tay lái, ánh mắt sắc lạnh nhưng khó đoán.

— Lên xe. Mọi đường rút đều đã bị khóa, chỉ còn con đường này.

Minh Dạ đỡ Tinh Vân vào ghế sau, ánh mắt không rời Triều Dương.

— Cậu muốn gì?

Triều Dương nhếch môi, ánh nhìn lướt qua tập hồ sơ.

— Tôi muốn mình là kẻ chọn lựa, không phải quân cờ của bất kỳ ai.

Chiếc xe lao đi, hòa vào dòng xe thưa thớt của thành phố về đêm. Bên ngoài, đèn neon nhấp nháy liên tục, phản chiếu lên kính xe những vệt sáng lấp lóa. Vọng Minh dưới lớp vỏ hiện đại vẫn ẩn chứa vô số cạm bẫy. Không khí trong xe nặng trĩu, mọi lời nói đều có thể là mồi lửa.

— Hồ sơ đâu? — Triều Dương hỏi, mắt không rời gương chiếu hậu.

Minh Dạ đặt tập hồ sơ lên đùi, tay siết chặt.

— Anh định giao cho ai?

— Ai biết được? Đôi khi, sự thật cũng chỉ là một ván bài.

Xe rẽ vào trung tâm thành phố. Trước mặt họ, một tòa nhà kính chọc trời hiện lên, sáng rực giữa đêm. Trước cửa, ba nhóm người đứng đối đầu. Những bóng áo đen của Diệp gia, những gương mặt lạnh lùng của Dị Ảnh, và mấy người đàn ông già nua, đôi mắt đã chai sạn của Lục gia tàn dư.

Diệp Nguyệt Lăng đứng đầu, váy đỏ kéo dài trên nền gạch, ánh mắt phượng sắc như lưỡi dao.

— Đúng giờ thật. Hai người chọn đi: Giao hồ sơ, hoặc chết ở đây.

Tinh Vân dựa sát Minh Dạ, giọng khàn nhưng rõ ràng:

— Nếu tôi giao hồ sơ, cô có buông tha cho những người vô tội không?

Nguyệt Lăng mỉm cười, môi đỏ như máu:

— Ta chỉ quan tâm dị năng của cô. Người khác sống chết không liên quan.

Một cơn gió lạnh tràn qua. Từ phía sau, một nhóm người xuất hiện, dẫn đầu là lão già tóc trắng của Lục gia. Ông ta nhìn Minh Dạ, giọng khản đặc:

— Đã đến lúc chọn phe, Minh Dạ. Lục gia không dung thứ kẻ phản bội.

Minh Dạ đứng chắn trước Tinh Vân, chậm rãi đặt tập hồ sơ xuống.

— Tôi không chọn phe. Tôi chọn sự thật.

Không gian căng cứng. Từ tầng thượng, những bóng người dị dạng lao xuống—Dị Ảnh đã đến. Một kẻ trong số họ lên tiếng, giọng rít qua kẽ răng:

— Bạch Tinh Vân, trở về với Dị Ảnh. Định mệnh của cô là ở đó.

Tinh Vân lắc đầu, mắt dõi theo Minh Dạ:

— Tôi không thuộc về ai cả.

Gió nổi lên, rọi ánh sáng lạnh lẽo lên những gương mặt đang căng thẳng. Diệp Nguyệt Lăng biến mất trong nháy mắt, bóng đỏ lao về phía Minh Dạ. Anh lập tức mở rộng dị năng, dựng lên lớp bảo vệ ký ức quanh mình và Tinh Vân. Không khí rung lên, bóng đỏ bị đẩy lùi, nhưng Nguyệt Lăng đã lặng lẽ xuất hiện phía sau, lưỡi dao lạnh áp sát cổ Tinh Vân.

— Một động tác nữa, cô ta sẽ chết.

Triều Dương bước tới, đôi mắt hổ phách ánh lên sắc bạc. Anh búng ngón tay, một chiếc đèn đường chớp tắt dữ dội, xác suất lưỡi dao trượt tăng lên. Dao của Nguyệt Lăng sượt qua cổ Tinh Vân, để lại vệt máu mảnh.

Tinh Vân lảo đảo, nhưng vẫn đứng vững. Cô chụp lấy cổ tay Nguyệt Lăng, truyền vào đó dòng năng lượng lạnh buốt. Nguyệt Lăng rít lên, rụt tay về, da tái nhợt như bị băng cắt.

— Dị năng chữa lành của cô… có thể làm đau sao?

— Đau đớn cũng là một phần của chữa lành. Không ai bất tử.

Dị Ảnh đồng loạt xông vào. Minh Dạ vung tay, dị năng thao túng ký ức lan rộng, cuốn lấy từng đối thủ. Một số khựng lại, mắt vô hồn, một số khác gào thét, ôm đầu như phát điên.

Lão già Lục gia giơ tay, gió cuốn mạnh đẩy lùi kẻ yếu. Minh Dạ chống chọi, nhưng máu từ vai thấm đẫm áo, dị năng dao động dữ dội.

Triều Dương tận dụng hỗn loạn, tiến sát Minh Dạ, thì thầm:

— Nếu muốn thắng, anh phải hy sinh.

— Hy sinh ai? — Minh Dạ nghiến răng.

Triều Dương cười nhạt:

— Bất kỳ ai, trừ chính anh.

Một tiếng súng vang lên. Trên tầng cao, Lâm Thế An lặng lẽ lên đạn, mắt sắc như chim ưng.

— Các người chỉ là quân cờ. Kết thúc thôi.

Viên đạn lao về phía Tinh Vân. Minh Dạ bật người chắn trước, nhưng Triều Dương đã kịp điều chỉnh xác suất, viên đạn cắm xuống nền gạch sát mũi giày Tinh Vân.

Lâm Thế An nhếch môi:

— Vận may chỉ là tạm thời.

Ông đổi hướng, ngắm Minh Dạ. Tinh Vân nhào tới, chắn trước anh. Một luồng sáng trắng bừng lên, viên đạn tan biến trong không khí. Nguyệt Lăng lập tức biến hình, hòa vào đám Dị Ảnh, không ai nhận ra cô. Minh Dạ nhắm mắt, quét dị năng qua từng người, nhận diện dòng ký ức dị biệt—một mảnh đỏ rực lướt qua góc quảng trường.

Anh lao tới, kéo Nguyệt Lăng ra khỏi lớp ngụy trang. Cô gầm lên, cánh tay hóa thành lưỡi dao thép vung về phía Minh Dạ. Anh đỡ đòn, máu chảy ướt bàn tay, nhưng ánh mắt vẫn lạnh băng.

— Muốn dị năng của tôi? Cô phải trả giá.

Anh đẩy dị năng vào ký ức Nguyệt Lăng, khiến cô lảo đảo, gào thét trong đau đớn. Hàng loạt ký ức cay đắng dồn dập tràn về, nhưng cô không khuất phục.

— Anh nghĩ chỉ thế đã đủ? — Nguyệt Lăng cười như điên — Tôi sinh ra để đạp lên đau khổ.Cô hóa thành bản sao của Tinh Vân, xông về phía Triều Dương. Anh chỉ nhếch mép, búng tay, xác suất vấp ngã tăng lên. Nguyệt Lăng trượt chân, lớp ngụy trang vỡ vụn, thân hình thật lộ ra.

Dị Ảnh tiếp tục áp sát. Một kẻ lao đến, bàn tay phủ năng lượng tối, nhắm vào Tinh Vân. Cô cố gắng phản kháng nhưng dị năng cạn kiệt, máu trào ra miệng.

Minh Dạ lao tới, ôm cô vào lòng, truyền cho cô ký ức bình yên—ánh nắng, tiếng cười của mẹ—giữ cho cô tỉnh táo giữa hỗn loạn.

— Đừng rời xa anh. Em là tất cả của anh.

Tinh Vân mở mắt, nước mắt lăn dài. Dị năng của cô bùng lên, chữa lành vết thương cho Minh Dạ, mái tóc bạc thêm một mảng lớn.

Trên cao, Lâm Thế An nổ súng vào Triều Dương. Triều Dương búng tay, xác suất súng trục trặc tăng lên. Súng kêu lách cách, không phát nổ.

Lâm Thế An nhíu mày, rút điện thoại, nhấn phím báo động. Tiếng còi hú vang khắp thành phố—đội đặc nhiệm dị năng đang tới.

Minh Dạ trao tập hồ sơ cho Triều Dương.

— Nếu tôi không sống sót, hãy giao nó cho công chúng.

Triều Dương nhét tập hồ sơ vào áo, môi cong lên bí hiểm:

— Sự thật cũng là một thứ vũ khí.

Nguyệt Lăng gầm lên, dị năng phân tách bản thể, tạo ra hàng chục hình hài giống hệt, mỗi bản thể mang một phần sức mạnh thật sự. Lục gia tàn dư hợp lực dựng tấm chắn năng lượng ngăn cô lại. Dị Ảnh dàn trận, các dị nhân hóa thú, biến hình, không khí đặc quánh mùi kim loại và máu.

Trận chiến bùng nổ.

Minh Dạ lao vào giữa vòng vây, dị năng thao túng ký ức đánh thẳng vào tâm trí từng đối thủ. Kẻ gục xuống gào khóc, ký ức vỡ vụn, không còn biết mình là ai. Triều Dương lùi về rìa trận chiến, búng tay không ngừng, xác suất biến động khắp nơi—người ngã, kẻ tự bắn vào chân, có kẻ Dị Ảnh bị chính đồng đội đâm trúng.

Tinh Vân đứng giữa biển máu, mỗi lần chữa lành cho người vô tội, tóc bạc thêm, da trắng dần trong suốt. Ánh mắt cô vẫn sáng rực, không gì lay chuyển nổi.

Nguyệt Lăng phân thân vây lấy Minh Dạ. Anh chống trả điên cuồng, máu loang đỏ áo. Mỗi đòn phản công của anh đều nhằm vào ký ức sâu kín của đối thủ, khiến chúng rối loạn, tê liệt.

Tiếng còi đặc nhiệm ngày càng gần. Lâm Thế An gào lên:

— Giết hết chúng! Không để ai sống sót!

Đội đặc nhiệm tràn vào, vũ khí, dị năng bùng phát, hỗn loạn đẩy lên cực điểm.

Triều Dương lẩn khỏi vòng chiến, ánh mắt sắc như dao cạo. Anh biết, chỉ cần một nước đi sai, mọi thế lực sẽ sụp đổ.

Minh Dạ kiệt sức, nhưng không gục ngã. Anh mở rộng dị năng, phủ sóng toàn bộ quảng trường. Tất cả đều chìm vào mê cung ký ức—tuổi thơ, nỗi sợ, mất mát, đau đớn—mọi cảm xúc bị l*t tr*n trước ánh sáng dị năng của anh.

Dị Ảnh gục ngã, Diệp Nguyệt Lăng cũng lảo đảo, các bản thể dần biến mất. Cô nhìn Minh Dạ, ánh mắt căm hận tột cùng.

— Anh sẽ không bao giờ thắng được tôi. Dị năng của tôi là bất tử!

Minh Dạ tiến lại, mắt lạnh:

— Không ai bất tử. Chỉ có ký ức không thể xóa sạch.

Anh đặt tay lên trán cô, dị năng xoáy sâu. Nguyệt Lăng gào thét, ký ức phản bội, cha mẹ ruồng bỏ, những đêm cô độc hiện lên như những vết cắt không bao giờ lành. Cô ngã xuống, nước mắt hòa máu.

— Anh thắng rồi. Nhưng cái giá là cả đời không quên nổi hận thù.

Cô rút dao, đâm vào ngực, thân thể tan thành khói đen, chỉ còn lại chiếc nhẫn vàng rơi xuống nền gạch.

Tinh Vân lao tới ôm Minh Dạ đang gục xuống. Máu nhuộm áo cô, nhưng nụ cười vẫn dịu dàng:

— Đừng ngủ. Nếu anh quên em, em sẽ gọi tên anh mãi.

Minh Dạ nhìn cô, ký ức chao đảo, từng mảng vụn vỡ. Anh cố siết tay cô.

— Em là ai?

Tinh Vân khóc, nước mắt rơi trên má anh:

— Em là người không bao giờ quên anh, dù thế giới này lãng quên.

Đội đặc nhiệm vây kín quảng trường, súng chĩa vào tất cả. Lục gia tàn dư bị bắt giữ, Dị Ảnh tan tác.

Triều Dương đứng xa, rút tập hồ sơ, giơ cao:

— Muốn sự thật? Đây là cái giá của quyền lực!

Anh ném hồ sơ lên cao, một tiếng nổ vang lên, giấy tờ rơi lả tả khắp quảng trường—bí mật của dị giới phơi bày dưới ánh đèn rực rỡ.

Trong hỗn loạn, Minh Dạ nhìn Tinh Vân lần cuối. Ký ức về cô nhạt dần, nhưng sợi dây vô hình vẫn nối hai người.

Tiếng loa vang dội: “Tất cả nằm xuống! Bỏ vũ khí!”

Tinh Vân thì thầm bên tai Minh Dạ:

— Nếu ngày mai anh không nhớ em, em vẫn sẽ tìm anh.

Minh Dạ mỉm cười yếu ớt, đôi mắt dần khép lại, chìm vào giấc ngủ không mộng.

Quảng trường rực sáng, tiếng súng, tiếng gào khóc, tiếng giấy bay xào xạc—tất cả hòa thành khúc ca bi tráng của quyền lực, ký ức, mất mát và hy vọng.

Trong bóng tối, Lâm Thế An lặng lẽ rút lui, mắt lóe lên tia lạnh lùng. Ông siết điện thoại, màn hình hiện dãy số lạ.

— Trò chơi vẫn chưa kết thúc.

Ở góc tối, Triều Dương quan sát Minh Dạ và Tinh Vân được đưa lên xe cấp cứu. Ánh mắt anh sâu thẳm, lấp lánh tia sáng khác thường. Anh quay đi, hòa vào dòng người, thì thầm:

— Quyền lực không thuộc về ai mãi mãi. Đã đến lượt tôi.

Đêm Vọng Minh chưa từng yên lặng. Trong bóng tối, những ánh mắt khác vẫn dõi theo, chờ thời cơ mới.

Trận chiến đã khép lại. Nhưng vận mệnh dị giới—và số phận của họ—vẫn treo lơ lửng trên sợi dây mong manh giữa ký ức và quyền lực.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 17: Trận Chiến Thượng Đỉnh - Ẩn Thế Tổng Tài | uTruyện