Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 3: Thương Trường Dưới Lớp Mặt Nạ
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 3: Thương Trường Dưới Lớp Mặt Nạ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Không khí buổi sáng tại trụ sở Lục Thị lạnh lẽo khác thường. Hành lang dài phủ ánh đèn trắng nhạt, mọi tiếng bước chân đều trở nên nặng nề. Trên tầng cao nhất, hội đồng quản trị đã ngồi kín, ánh mắt mỗi người đều phảng phất sự cảnh giác. Lục Minh Dạ bước vào, dáng người cao lớn, sắc mặt lãnh đạm. Anh không cần lên tiếng, khí chất quyền uy đã đủ khiến căn phòng im bặt.

Minh Dạ ngồi xuống đầu bàn, ánh mắt lướt qua các thành viên rồi dừng lại ở tập hồ sơ. Tài liệu hợp tác với Thịnh Minh – đối tác công nghệ sinh học hàng đầu – đang là tâm điểm. Phía bên phải, Lục Triều Dương xuất hiện đúng giờ, dáng vẻ ung dung. Anh ta chọn chỗ đối diện Minh Dạ, nụ cười nhạt lướt qua khóe môi, mắt hổ phách lặng lẽ quan sát như một kẻ đi săn.

Thư ký lên tiếng, cắt ngang sự căng thẳng:

— Chủ tịch Lục, hội đồng đã đủ mặt. Xin mời bắt đầu.

Minh Dạ gật đầu, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:

— Báo cáo tiến độ dự án hợp tác với Thịnh Minh.

Phó tổng phụ trách dự án đứng lên, giọng run nhẹ:

— Đàm phán lần cuối đã xong, các điều khoản bảo mật và bản quyền đều đã được Thịnh Minh đồng ý. Hợp đồng dự kiến ký kết trong chiều nay.

Một cổ đông già lên tiếng, ánh mắt nghi hoặc:

— Có tin Thịnh Minh bị Diệp gia lôi kéo. Chúng ta có phương án dự phòng chưa?

Minh Dạ liếc nhanh người hỏi, ánh mắt lạnh lùng như lưỡi dao:

— Nếu ai ở đây có ý liên kết với Diệp gia, tôi sẽ không khoan nhượng. Kẻ phản bội, tôi xử lý tận gốc.

Cả phòng chìm vào im lặng. Triều Dương khẽ nhếch môi, rút điện thoại dưới bàn, bấm vài ký tự: “Bắt đầu.”

Phía sau lớp kính một chiều, Lâm Thế An ngồi trong phòng giám sát, tay chậm rãi lật tách trà. Đôi mắt sắc lạnh dõi theo từng biểu cảm, từng nhịp thở của Minh Dạ. Ông ta biết, trong không khí trầm mặc này, mỗi cái gật đầu đều có thể là dấu hiệu của một âm mưu ngầm.

***

Ở tầng cao nhất khách sạn Thiên Quang, Diệp Nguyệt Lăng khoác lên mình bộ váy đỏ ôm sát, đứng lặng trước cửa kính lớn. Ánh mắt phượng sắc lạnh nhìn xuống thành phố, tựa hồ đang dò xét từng con đường, từng tòa nhà. Dưới mái tóc đen dài, chiếc tai nghe nhỏ ẩn giấu những thông tin tuyệt mật.

Trợ lý báo cáo qua tai nghe:

— Đội của chúng ta đã tiếp cận phòng tài chính Thịnh Minh. Nội bộ họ bắt đầu chia rẽ.

Nguyệt Lăng nhấn nút, giọng vang lên lạnh lùng:

— Tạo thêm áp lực. Đừng để Lục Thị ký hợp đồng trước khi tôi tới.

— Rõ, tiểu thư. Người của Lục gia cũng đang di chuyển.

Cô nhếch môi cười, ánh mắt lạnh buốt:

— Để xem, Lục Minh Dạ sẽ ứng phó thế nào.

Cô quay đi, bóng dáng thon thả lướt qua dãy hành lang, mỗi bước chân đều toát ra khí chất nữ vương. Người đàn ông mặc vest đứng đợi ngoài cửa cúi đầu chào, nhưng Nguyệt Lăng không đáp. Trong đầu cô, mọi nước cờ đã bày sẵn, chỉ còn chờ đối thủ rơi vào bẫy.

***

Tại văn phòng Thịnh Minh, tổng giám đốc Lý ngồi bất động, trán rịn mồ hôi. Trước mặt ông là hai bản hợp đồng: một của Lục Thị, một của Dạ Quang – công ty bình phong của Diệp gia. Điện thoại rung lên, màn hình hiện tên “Diệp Nguyệt Lăng”.

Giọng nữ trong trẻo vang lên, nhưng lạnh lẽo như băng:

— Ông Lý, tôi nghe nói ông đang do dự. Tôi có thể giúp ông quyết định.

Lý nuốt khan, cố gắng giữ giọng bình tĩnh:

— Tiểu thư Diệp, tôi… Lục Thị là đối tác lâu năm. Tôi cần thêm thời gian.

Nguyệt Lăng ngắt lời, không để lộ một tia cảm xúc:

— Không còn thời gian nữa. Ông muốn gia đình an toàn, hay muốn đối đầu với Diệp gia?

Câu nói nhẹ tênh nhưng dội xuống như một lưỡi dao. Lý siết chặt điện thoại, ánh mắt hoảng loạn.

— Tôi… xin hãy cho tôi thêm một ngày…

— Ba phút. Nếu không, ông sẽ không còn gì để cân nhắc.

Điện thoại tắt. Lý nhìn hai bản hợp đồng, lòng bàn tay lạnh ngắt. Ông có cảm giác những bức tường quanh mình đang dần khép lại.

***

Tại phòng họp Lục Thị, Minh Dạ nhận được tin nhắn: “Nguyệt Lăng đã xuất hiện ở Thịnh Minh.”

Anh đứng dậy, giọng rắn rỏi:

— Tôi sẽ tự đến Thịnh Minh. Ở đây, mọi người tiếp tục bàn phương án dự phòng. Triều Dương, anh ở lại hỗ trợ hội đồng.

Một cổ đông lo lắng hỏi:

— Chủ tịch, có cần ai đi cùng không?

Minh Dạ lắc đầu, mắt lạnh như nước:

— Không cần. Tôi tự lo được.

Anh bước ra khỏi phòng, cửa vừa khép lại, không khí như nhẹ đi một chút. Triều Dương tựa lưng vào ghế, ánh mắt chợt lóe lên tia thích thú. Anh lặng lẽ rút điện thoại, gửi một tin: “Tiếp tục.”

***

Trên xe, Minh Dạ nhắm mắt, dị năng âm thầm lan tỏa. Ký ức của các nhân viên Thịnh Minh hiện lên như những mảnh ghép: nỗi sợ hãi, những cuộc gọi dọa dẫm, bóng dáng Nguyệt Lăng trong văn phòng tổng giám đốc. Từng chi tiết đều không lọt khỏi tầm kiểm soát của anh.

Anh gọi cho Lâm Thế An:

— Chuẩn bị phương án B. Nếu Thịnh Minh phản bội, lập tức phong tỏa mọi luồng thông tin.

Thế An đáp đều giọng:

— Đã sẵn sàng. Ngoài ra, có dấu hiệu Triều Dương tiếp cận Tống Tường – phó tổng tài chính của Lục Thị.

— Theo sát hắn. Không để xảy ra sai sót.

***

Tại biệt thự Lục gia, Bạch Tinh Vân ngồi lặng bên cửa sổ. Ánh nắng vàng nhạt xuyên qua lớp kính, soi lên gương mặt mảnh mai, đôi mắt xám phủ một tầng sương mỏng. Nỗi bất an len lỏi từng nhịp thở. Cô muốn nhắn cho Minh Dạ, nhưng ngón tay lại dừng giữa màn hình. Lòng cô như bị níu giữ bởi một dự cảm không lành.

Tiếng chuông cửa vang lên. Quản gia xuất hiện:

— Tiểu thư Bạch, có bưu phẩm gửi cho cô.

Tinh Vân đón lấy, mở hộp. Bên trong là một tập tài liệu và một mảnh giấy: “Muốn biết sự thật, hãy tự mình đối mặt.” Không ký tên.

Cô lật nhanh từng trang, tim đập loạn. Những hình ảnh về các thánh nữ Dị Ảnh, trong đó có bức ảnh chính mình – nhưng với mái tóc đen, ánh mắt lạnh lẽo xa lạ. Cô run rẩy, ký ức về bàn tay đeo nhẫn bạc, cánh cửa sáng lóa lại ùa về, đau nhói như xé toạc tâm trí.

Cô ôm chặt tập hồ sơ, nước mắt lặng lẽ rơi. Nếu tất cả đều là giả, cô thực sự là ai?

***

Trong phòng làm việc sang trọng, Triều Dương ngồi bên bàn, ánh mắt lạnh lùng nhìn danh sách các đối tác chiến lược của Lục Thị. Anh dừng lại ở tên “Tống Tường”, môi nhếch lên thành nụ cười nhạt.

Anh gọi điện, giọng trầm thấp:

— Đã đến lúc. Gợi ý cho Tống Tường lựa chọn.

Đầu dây bên kia đáp ngắn gọn:

— Đã rõ.

Triều Dương buông máy, dị năng như một dòng nước ngầm khuấy động vận mệnh. Mọi chi tiết đều đang được anh kiểm soát, như những quân cờ sắp ngã.

***

Tại Thịnh Minh, Minh Dạ bước vào văn phòng tổng giám đốc, không báo trước. Lý tổng giật mình, gương mặt tái mét:

— Chủ tịch Lục… anh tới nhanh quá.

Minh Dạ ngồi xuống đối diện, đôi mắt đen sâu hút như vực thẳm:

— Tôi nghe nói ông đang cân nhắc lại hợp đồng?

Lý cúi đầu, mồ hôi rịn trên trán:

— Tôi… chỉ muốn chắc chắn mọi thứ…

Minh Dạ tập trung dị năng, hình ảnh ký ức của Lý hiện lên: cuộc gọi của Nguyệt Lăng, lời đe dọa, nỗi sợ hãi, ánh mắt tuyệt vọng. Anh lạnh lùng:

— Nếu ông nghĩ mình có thể đùa với tôi, tốt nhất nên dừng lại. Phản bội không có chỗ đứng ở Lục Thị.

Lý lắp bắp:

— Tôi… tôi chỉ bị ép buộc…— Quyết định đi. Tôi không lặp lại lần thứ hai.

Dưới áp lực vô hình, Lý run rẩy ký vào hợp đồng với Lục Thị. Minh Dạ đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng:

— Từ nay, mọi liên lạc với bên ngoài phải báo cáo trực tiếp với tôi.

Anh rời khỏi văn phòng, rút điện thoại nhắn cho Thế An: “Kiểm tra toàn bộ cổ đông nội bộ. Đặc biệt chú ý Tống Tường.”

***

Ở phòng họp Lục Thị, Tống Tường nhận được tin nhắn lạ: “Chúng tôi biết khoản nợ của ông. Chỉ cần chuyển tập tin dự án, mọi thứ sẽ biến mất.”

Tống Tường toát mồ hôi, ánh mắt lấm lét nhìn quanh. Không ai chú ý, nhưng ở góc xa, Triều Dương vẫn lặng lẽ quan sát, ánh mắt sâu như vực thẳm.

Tống Tường lén gửi tập tin dự án mật cho số lạ. Dị năng của Triều Dương âm thầm thúc đẩy, làm mọi thứ trượt khỏi kiểm soát. Không một ai nhận ra – Lục gia vừa mất một quân cờ quan trọng.

***

Khi Minh Dạ trở về, Lâm Thế An đón anh ở hành lang, giọng trầm thấp:

— Có biến rồi. Dữ liệu dự án bị rò rỉ. Đầu mối là Tống Tường.

Minh Dạ siết chặt nắm tay, bước nhanh về phía phòng họp. Cửa bật mở, mọi người ngẩng lên bất an. Anh lạnh lùng gọi:

— Tống Tường, ra ngoài.

Tống Tường run rẩy bước theo, ánh mắt tuyệt vọng. Minh Dạ đóng cửa, ánh sáng trong phòng dịu lại. Dị năng phát ra, ký ức của Tống Tường hiện lên từng mảnh: những lần nhận tiền, những cuộc gọi, nỗi sợ hãi bị vạch trần.

Minh Dạ nói khẽ, giọng không cảm xúc:

— Ông sẽ bị đình chỉ, giao cho cảnh sát. Lục Thị không chấp nhận phản bội.

Tống Tường gục xuống, toàn thân run rẩy. Minh Dạ quay đi, ánh mắt lạnh băng.

***

Triều Dương ngồi một mình trong phòng làm việc, ly rượu sóng sánh dưới ánh đèn vàng. Anh nhắn tin: “Xong. Lục Thị đã rạn.”

Tin nhắn đáp lại: “Kế hoạch tiếp theo?”

Triều Dương mỉm cười, ánh mắt xa xăm:

— Đợi Minh Dạ lộ điểm yếu.

***

Đêm buông xuống, Minh Dạ ngồi trong phòng làm việc, mắt không rời màn hình máy tính. Biểu đồ cổ phiếu tụt dốc, dữ liệu dự án lan ra bên ngoài. Cuộc họp khẩn cấp kéo dài, mọi ý kiến đều hướng về anh, những ánh mắt nghi ngờ, những lời bàn tán.

Anh lặng lẽ lắng nghe, không nói. Sự lạnh lẽo bao trùm cả căn phòng. Ngoài cửa, Bạch Tinh Vân lặng lẽ đứng, nghe tiếng gõ phím đều đều như tiếng mưa rơi.

Cô gõ nhẹ cửa, bước vào khi anh cho phép. Đặt tập hồ sơ lên bàn, cô nói khẽ:

— Có người gửi cho em tài liệu về quá khứ… cả Diệp gia.

Minh Dạ nhìn cô, giọng trầm xuống:

— Có ai tiếp cận em không?

— Không, chỉ là tài liệu gửi chuyển phát. Anh nghĩ… em thật sự là người của Diệp gia ư?

Minh Dạ nhìn sâu vào mắt cô, dịu dàng hơn:

— Em là ai không quan trọng. Nếu em chọn đứng về phía anh, anh sẽ bảo vệ em.

Giây phút ấy, mọi lớp mặt nạ quyền lực đều rơi xuống, chỉ còn lại hai tâm hồn tr*n tr** đối diện với nỗi bất an của chính mình.

***

Trên tầng cao nhất khách sạn Thiên Quang, Diệp Nguyệt Lăng đối diện Lục Triều Dương. Ánh đèn vàng hắt lên làn da trắng mịn, đôi mắt phượng nheo lại đầy thách thức. Nâng ly rượu, cô nhả từng chữ:

— Anh ra tay nhanh thật, Triều Dương.

Triều Dương cười nhạt:

— Mỗi người đều có lý do riêng để bước vào ván cờ này.

Nguyệt Lăng đặt ly xuống, giọng sắc như dao:

— Minh Dạ không dễ gục ngã. Anh định làm gì tiếp theo?

Triều Dương lặng lẽ nhìn ra thành phố:

— Tôi chỉ cần tạo ra đủ vận rủi. Còn lại, để số phận tự sắp xếp.

Cô nhìn anh, môi cong lên:

— Mục tiêu của tôi là Bạch Tinh Vân. Đừng quên.

Triều Dương không đáp, chỉ nhấp một ngụm rượu, ánh mắt lấp lánh thứ ánh sáng không thể đoán biết.

***

Sáng hôm sau, tin tức về vụ rò rỉ dữ liệu và cổ phiếu Lục Thị lao dốc tràn ngập các mặt báo. Nội bộ Lục gia như ong vỡ tổ, các phe phái nổi lên tranh giành quyền lực. Trong phòng họp, Minh Dạ đứng trước những lời chỉ trích, ánh mắt nghi ngờ.

Một thành viên hội đồng lớn tuổi lên tiếng, giọng gay gắt:

— Chủ tịch Lục, anh để mất kiểm soát như vậy, có xứng đáng giữ vị trí này không?

Minh Dạ đứng dậy, ánh mắt tối lại:

— Ai muốn thay đổi lãnh đạo, đứng lên ngay bây giờ.

Căn phòng chìm trong im lặng, không ai dám động đậy. Anh tiếp tục, giọng rắn rỏi:

— Từ hôm nay, tôi trực tiếp kiểm soát mọi dự án trọng yếu. Ai không phục, có thể rời khỏi Lục Thị ngay lập tức.

Không khí căng như dây đàn. Nhưng trong bóng tối, những mưu mô vẫn tiếp tục lan rộng.

***

Tại biệt thự, Bạch Tinh Vân nhận cuộc gọi lạ. Đầu dây bên kia vang lên giọng nữ lạnh lẽo:

— Bạch Tinh Vân, cô nghĩ có thể trốn mãi sao? Ký ức của cô, tôi sẽ lấy lại từng mảnh một. Hãy chuẩn bị đi.

Điện thoại ngắt. Tinh Vân ngồi sụp xuống, lòng bàn tay lạnh ngắt. Cô biết, cuộc đối đầu thực sự đã bắt đầu.

***

Đêm xuống, Minh Dạ đứng một mình trên sân thượng, gió lạnh thổi rối mái tóc đen ánh bạc. Thành phố phía xa rực sáng, nhưng mắt anh chỉ là một vùng tối không đáy.

Tiếng bước chân nhẹ vang lên. Anh không quay lại, nhưng giọng trầm đã cất lên:

— Đến rồi à, Triều Dương?

Triều Dương tựa người vào lan can, ánh mắt lấp lánh:

— Không muốn bỏ lỡ khoảnh khắc này.

Minh Dạ cười nhạt:

— Nếu muốn đoạt vị trí này, cứ nói thẳng.

Triều Dương nhún vai:

— Ở Lục gia, không ai là không thể thay thế. Anh nên nhớ điều đó.

Hai người lặng im, bóng họ in lên nền trời đêm. Dưới kia, sóng gió đã nổi, cuốn phăng mọi lớp mặt nạ giả tạo.

***

Ở một góc thành phố, Diệp Nguyệt Lăng ngồi trong xe, mắt nhìn về phía biệt thự Lục gia. Cô rút điện thoại, nhắn cho số lạ: “Bắt đầu giai đoạn hai.”

Bên kia thành phố, một người đàn ông nhận được tin nhắn, lặng lẽ đeo lên chiếc nhẫn bạc. Ánh sáng mờ xanh lóe lên trong mắt.

Trận chiến thương trường dưới lớp mặt nạ đã thực sự bắt đầu. Mỗi người đều đã chọn phe, đặt cược mọi thứ vào ván cờ này.

Tiếng chuông điện thoại vang lên trong đêm tối. Minh Dạ nhấc máy, giọng nói lạ vang lên:

— Nếu muốn cứu Lục gia, hãy đến Diệp gia, một mình, đêm nay.

Cuộc gọi ngắt. Đèn thành phố bỗng vụt tắt, chỉ còn lại màn đêm sâu thẳm. Đêm nay, sẽ không ai được yên giấc.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử