Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 4: Giao Ước Ngầm
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 4: Giao Ước Ngầm

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng còi xe cấp cứu xé tan màn đêm, lao thẳng vào cổng biệt thự Lục gia. Đèn vàng quét qua từng mảng tường đá lạnh lẽo, phản chiếu lên làn da tái nhợt của người đàn ông trẻ nằm trên cáng. Bạch Tinh Vân đã đứng đợi sẵn, hộp y tế siết chặt trong tay. Cô lướt mắt đánh giá tình hình, nét mặt điềm tĩnh trái ngược với sự hỗn loạn xung quanh.

Hai vệ sĩ Lục gia đưa người bị thương vào phòng khám nhỏ ở góc vườn phía tây. Không một lời thừa thãi, họ trao đổi ánh nhìn ngầm hiểu. Tinh Vân nhận ra ngay vết thương không đơn thuần là do đạn hay dao; những vết tím bầm kì dị chạy dọc ngực, là dấu vết dị năng phản phệ. Máu vẫn rỉ ra từ miệng vết rách, nhưng nguy hiểm hơn là dòng năng lượng hỗn loạn đang nuốt dần sinh mệnh người này.

— Giữ chặt vai và chân anh ấy. Đừng để cử động — cô nói gọn. Vệ sĩ lập tức làm theo. Tinh Vân đặt hai ngón tay lên vết thương, nhắm mắt, hơi thở hóa thành sợi dây mỏng manh nối liền hai sinh mệnh.

Bên trong, cô cảm nhận từng dòng năng lượng đứt gãy như những sợi tơ xoắn chặt quanh tim người bệnh. Dị năng của cô len lỏi, từng chút một vá lại các mạch đứt, giải phóng luồng năng lượng bị mắc kẹt. Mỗi lần chạm vào vết rối, một cơn đau nhói lan khắp sống lưng, như thể chính cô bị rút đi sức sống. Nhưng Tinh Vân không chần chừ, cô đã quá quen với cái giá phải trả.

Chưa đầy mười phút, sắc mặt người bệnh hồng hào trở lại, hơi thở đều dần. Các vết tím trên da nhạt màu, làn da liền lại như chưa từng bị tổn thương. Hai vệ sĩ nhìn cô đầy cảnh giác pha lẫn kinh ngạc, nhưng không ai dám hỏi. Tinh Vân lau trán, bàn tay run nhẹ. Cô biết rõ: dị năng này nếu lộ ra, bản thân sẽ không còn nơi nào an toàn.

Cánh cửa bật mở. Lục Minh Dạ bước vào, dáng người cao lớn, khí chất lạnh lùng lấn át cả gian phòng nhỏ. Đôi mắt đen sâu thẳm của anh lướt qua người vừa được cứu sống, rồi dừng lại trên khuôn mặt tái nhợt của Tinh Vân.

— Ra ngoài. — Anh lạnh lùng ra lệnh cho hai vệ sĩ.

Khi chỉ còn lại hai người, không khí trong phòng như đông đặc. Tinh Vân đứng thẳng lưng, ánh mắt cảnh giác. Minh Dạ tiến lại gần, ánh nhìn như xuyên thấu mọi lớp phòng bị.

— Dị năng chữa lành. Không phải ai cũng làm được như cô. — Giọng anh trầm thấp, mang theo chút gì đó không dễ đoán.

Tinh Vân không đáp, chỉ siết chặt hộp y tế. Cô biết, một bước hở là rơi xuống vực sâu.

— Dị năng giả bình thường chỉ có thể cầm máu, giảm đau. Nhưng cô… vừa cứu một người bị phản phệ nặng. Cô là ai? — Anh nheo mắt.

Tinh Vân ngẩng lên, ánh mắt xám phủ sương đón lấy ánh nhìn lạnh lẽo đó. Cô mỉm cười nhạt, đáp như không:

— Tôi chỉ là bác sĩ. Anh giữ tôi lại biệt thự này chẳng phải vì thế sao?

Minh Dạ không phủ nhận, chỉ tiến gần hơn, giọng càng trầm:

— Dị năng của cô không đơn giản. Tôi muốn biết, cô chọn đứng về phía nào.

— Tôi không muốn dính vào tranh đấu quyền lực. — Tinh Vân nói nhỏ, nhưng kiên định. — Tôi chỉ muốn làm nghề của mình, sống một cuộc đời bình yên.

— Bình yên? — Minh Dạ bật cười khẽ, ánh mắt sắc lạnh. — Cô vừa cứu mạng người của Lục gia. Cô đã bước vào ván cờ này từ lâu mà không tự biết.

Tinh Vân im lặng, cảm nhận rõ sự nguy hiểm đang siết quanh mình.

Sau một thoáng im lặng, Minh Dạ đổi giọng:

— Tôi đề nghị hợp tác. Cô chữa cho người của tôi, tôi sẽ bảo vệ cô khỏi mọi thế lực bên ngoài. Đổi lại, cô chỉ cần ở lại Lục gia, sẵn sàng chữa trị cho dị năng giả thân cận khi cần. Nếu cô từ chối… — Anh dừng lại, đôi mắt tối lại — tôi không đảm bảo điều gì sẽ xảy ra.

Một loại giam cầm được bọc trong lớp vỏ hợp tác. Tinh Vân nhìn thẳng vào mắt anh:

— Nếu tôi đồng ý, anh sẽ giữ lời?

— Tôi chưa từng thất hứa với ai. — Minh Dạ đáp dứt khoát.

Cô khẽ mỉm cười, nụ cười mỏng như sương sớm:

— Được. Nhưng tôi có điều kiện: tôi chỉ chữa cho người của Lục gia, và tôi được tự do trong biệt thự này.

Minh Dạ cân nhắc một giây, rồi gật đầu.

— Từ giờ, Lâm Thế An sẽ phụ trách an toàn cho cô. Đừng tự ý rời khỏi biệt thự.

Anh quay đi, bóng lưng dứt khoát. Cánh cửa đóng lại, Tinh Vân thở ra, đôi bàn tay lạnh ngắt. Tự do của cô, từ giờ chỉ là một vòng tròn nhỏ.

*

Sáng hôm sau, biệt thự chìm trong không khí căng thẳng. Tin về vụ tấn công đêm trước được bưng bít, nhưng những ánh mắt dò xét, những cuộc trò chuyện thì thầm vẫn len lỏi khắp các hành lang. Tinh Vân ngồi lặng trong phòng khám, kiểm tra lại dụng cụ y tế như một thói quen chống lại bất an.

Tiếng gõ cửa vang lên, rồi một người đàn ông trung niên bước vào. Đó là Lâm Thế An — cố vấn an ninh của Lục gia. Dáng người ông ta cao lớn, gương mặt góc cạnh, nụ cười chỉ thoáng qua trên môi nhưng không chạm tới đôi mắt sắc lạnh.

— Bác sĩ Bạch, tôi là Lâm Thế An. Từ hôm nay, tôi sẽ chịu trách nhiệm đảm bảo an toàn cho cô. — Giọng ông ta đều đều, không chút cảm xúc.

Tinh Vân khẽ gật đầu, ánh mắt không rời khỏi ông ta.

Lâm Thế An tiến lại gần, đôi mắt soi mói:

— Quy tắc ở đây rất đơn giản. Cô không được rời khỏi khuôn viên biệt thự khi chưa có lệnh. Mọi tiếp xúc với người ngoài đều phải thông qua tôi. Ngoài ra, nếu cần gì cho công việc, cứ yêu cầu.

Ông ta ngừng lại, ánh mắt như muốn xuyên qua lớp vỏ ngoài của cô:

— Bạch tiểu thư, trong Lục gia, không có gì là bí mật tuyệt đối. Tôi mong cô nhớ điều đó.

Tinh Vân đáp nhẹ:

— Tôi hiểu.

Lâm Thế An cười nhạt, rồi quay đi, tiếng giày vang vọng trên nền gạch.

*

Trong phòng làm việc, Minh Dạ dán mắt vào màn hình lớn phủ kín các hình ảnh giám sát. Báo cáo từ các đầu mối liên tục gửi về: Diệp gia dồn lực ở khu phía bắc, Triều Dương tiếp xúc các phe trung lập, có dấu hiệu dị năng giả lạ mặt xâm nhập khu trung tâm.

Anh dừng lại ở hình ảnh Tinh Vân. Cô gái tóc bạch kim đang kiểm tra hộp thuốc, đôi mắt xám lặng lẽ mà sâu thẳm. Minh Dạ nhấn nút nội bộ.

— Báo cáo tình hình. — Giọng anh trầm.

Lâm Thế An xuất hiện trên màn hình:

— Cô ấy rất thận trọng, hầu như không nói chuyện với ai. Dị năng vượt xa mọi hồ sơ chúng ta từng có.

— Tiếp tục giám sát. Đặc biệt chú ý mọi liên hệ bên ngoài.

— Rõ.

Minh Dạ ngắt máy. Trong đáy mắt anh, một tia suy tư thoáng qua. Dị năng của Tinh Vân, nếu kiểm soát được, sẽ là chìa khóa thay đổi toàn bộ thế cờ.

*

Buổi trưa, Tinh Vân được gọi đến phòng khách chính. Không khí lạnh lẽo, những ánh mắt tò mò và đề phòng hướng về cô. Minh Dạ ngồi ở vị trí trung tâm, bên cạnh là Lục Triều Dương — dáng vẻ phong lưu, nụ cười nửa miệng bí hiểm.

Triều Dương nhấc tách trà, mắt lấp lánh:

— Dị năng chữa lành, thật hiếm thấy. Bác sĩ Bạch, cô đúng là một bí ẩn.

Tinh Vân không đáp, chỉ im lặng quan sát. Minh Dạ liếc sang Triều Dương, giọng sắc lạnh:

— Cô ấy là người của tôi. Từ nay, mọi việc liên quan tới Bạch Tinh Vân, tôi toàn quyền quyết định.

Triều Dương nhún vai, nụ cười sâu thêm:

— Ở Lục gia, mọi thứ đều có cái giá. Cô nên nhớ điều đó.

Tinh Vân đáp nhỏ:

— Dị năng nào cũng có cái giá của nó.

Không khí trong phòng căng như dây đàn. Minh Dạ dứt khoát:— Từ giờ, không ai được phép tiếp cận Bạch Tinh Vân mà không có lệnh của tôi.

Mọi người lần lượt rời đi. Minh Dạ đứng dậy, giọng trầm ấm hơn khi chỉ còn lại hai người:

— Cô ở lại khu phía tây. Nếu có ai tiếp cận mà không rõ lý do, hãy báo với Lâm Thế An.

Tinh Vân gật đầu, rời đi trong im lặng. Bước chân cô vang vọng trên nền đá lạnh, như nhắc nhở rằng mỗi lựa chọn đều có hệ quả.

*

Buổi chiều, Tinh Vân đi dạo quanh khu vườn phía tây. Những tán cây cổ thụ tỏa bóng mát, hồ nước nhỏ phẳng lặng phản chiếu mây trời. Nhưng không khí vẫn phảng phất cảm giác bị vây hãm — camera ngụy trang, vệ sĩ ẩn mình trong bóng tối.

Cô dừng lại bên hồ nước, nhìn bóng mình mờ nhạt dưới mặt nước. Dị năng của cô, mỗi lần sử dụng là một lần đánh đổi tuổi thọ, nhưng nếu không dùng, ai sẽ sống sót nổi trong thế giới này?

Tiếng bước chân vang lên phía sau. Lâm Thế An xuất hiện, ánh mắt soi mói:

— Cô không quen bị giám sát?

Tinh Vân cười nhạt:

— Ở đâu cũng vậy thôi. Tôi quen rồi.

— Thật sự không nhớ gì về quá khứ? — Ông ta hỏi, giọng như một lời thăm dò.

— Ký ức nào cũng có cái giá riêng. Có lẽ, quên đi lại tốt hơn. — Cô đáp, rồi quay lưng bước tiếp.

Lâm Thế An nhìn theo, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý. Ông ta rút điện thoại, nhắn một dòng ngắn: “Không sơ hở. Sẽ tiếp tục quan sát.”

*

Đêm xuống, biệt thự Lục gia chìm trong tĩnh mịch. Tinh Vân ngồi trước bàn làm việc, ghi chú tỉ mỉ từng triệu chứng của dị năng phản phệ. Cô cố gắng tập trung vào công việc, nhưng tâm trí không ngừng nghĩ tới ánh mắt của Minh Dạ, nụ cười của Triều Dương, và những mối nguy đang bủa vây.

Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Minh Dạ bước vào, vẫn bộ vest tối màu, bóng lưng cao lớn choán cả khung cửa.

— Vẫn chưa nghỉ?

— Còn chút việc cần hoàn thành.

Anh đặt lên bàn một tập hồ sơ:

— Đây là danh sách dị năng giả chủ chốt của Lục gia. Từ nay, bất cứ ai bị thương nặng, cô sẽ là người đầu tiên được gọi.

Tinh Vân lướt qua hồ sơ, những cái tên, dị năng kỳ dị, ghi chú y khoa lạnh lùng. Một thoáng bất an lướt qua đôi mắt xám.

— Nếu tôi từ chối thì sao?

— Cô không còn lựa chọn nào khác. — Minh Dạ nói khẽ. — Nhưng tôi hứa, chỉ cần cô giữ bí mật về dị năng của mình, tôi sẽ không để ai động đến cô.

Cô khép hồ sơ, ngẩng lên:

— Anh thực sự tin tôi không phản bội?

— Tôi không tin ai hoàn toàn. Nhưng tôi biết, cô cũng chẳng còn đường lui.

Một thoáng im lặng kéo dài. Anh quay đi, giọng trầm khàn:

— Nghỉ ngơi đi. Ngày mai sẽ có nhiều việc hơn cô tưởng.

Cánh cửa đóng lại, bóng anh chìm vào hành lang tối. Tinh Vân ngồi lặng, trái tim nặng trĩu. Cô đã thực sự bị trói vào ván cờ Lục gia.

*

Sáng hôm sau, Tinh Vân được gọi tới phòng huấn luyện đặc biệt. Nơi đây trang bị đầy đủ thiết bị y tế và hệ thống kiểm tra dị năng. Một dị năng giả trẻ tuổi nằm bất động, mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy. Các bác sĩ khác bó tay, đứng nép sang một bên. Minh Dạ đứng bên, ánh mắt lạnh như băng.

— Tinh Vân, thử xem. — Anh ra lệnh.

Cô tiến lại gần, đặt tay lên trán người bệnh. Một luồng năng lượng hỗn loạn như cơn bão quét qua thần trí cô. Nhưng Tinh Vân không chùn bước, ý chí cô sắc bén như lưỡi dao. Dị năng của cô len lỏi, giải phóng từng nút thắt, gỡ rối lớp sương mù trong tâm trí nạn nhân.

Chỉ vài phút sau, người trẻ ấy thở phào, mắt lấy lại thần sắc. Các bác sĩ kinh ngạc, Minh Dạ hài lòng nhưng ánh mắt không rời khỏi cô.

Lâm Thế An bước tới, đưa cho cô một thẻ từ:

— Thẻ ra vào khu y tế. Mọi hành động của cô đều được ghi lại. Đừng thử vượt rào.

Tinh Vân cầm lấy, cười nhạt:

— Tôi biết giới hạn của mình.

Ông ta gật đầu, ánh mắt sắc lạnh.

*

Buổi tối, Minh Dạ triệu tập một cuộc họp kín với các thành viên chủ chốt. Không khí nặng nề, ai cũng mang vẻ mặt lo lắng. Anh đứng lên, giọng rắn rỏi:

— Lục gia đang bị dồn ép từ ba phía. Nhưng chúng ta còn một lợi thế — dị năng chữa lành của Bạch Tinh Vân.

Một thành viên lớn tuổi lên tiếng:

— Dị năng của cô ta có thực sự đáng tin?

Minh Dạ đáp dứt khoát:

— Tôi chịu trách nhiệm. Cô ấy là át chủ bài của chúng ta.

Một người khác cau mày:

— Nếu cô ta phản bội thì sao?

— Tôi đã có cách kiểm soát. Lâm Thế An sẽ giám sát mọi hành động của cô ấy. Mọi rủi ro đều trong tầm kiểm soát.

Cuộc họp kết thúc, nhưng ánh mắt Minh Dạ vẫn dõi theo hình bóng Tinh Vân trên màn hình giám sát.

*

Nửa đêm, Tinh Vân trở mình trên giường, tâm trí ngổn ngang. Cô nhớ ánh mắt của Minh Dạ, lời cảnh báo của Lâm Thế An, nụ cười nửa miệng của Triều Dương. Ai cũng có mục đích, ai cũng nhìn cô như một quân cờ.

Bỗng điện thoại rung lên. Một tin nhắn lạ: “Đêm mai, phía sau nhà kính, có người chờ cô. Đừng để ai phát hiện.”

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình. Ai gửi tin nhắn? Đồng minh, kẻ thù, hay một cái bẫy? Một tia quyết đoán lóe lên trong mắt cô. Lần này, cô sẽ là người đặt câu hỏi.

Ngoài cửa, bóng Lâm Thế An lướt qua, ánh mắt như chim ưng ghi nhận mọi chuyển động nhỏ nhất.

Trong phòng làm việc, Minh Dạ ngồi trước màn hình dữ liệu, ánh mắt không rời khỏi những dòng thông tin nhấp nháy. Anh hiểu, sóng yên biển lặng này chỉ là khúc dạo đầu cho cơn bão sắp tới.

Giao ước ngầm đã được lập. Nhưng trong thế giới dị năng, không có thỏa thuận nào vĩnh viễn. Mỗi người — dù là tổng tài quyền thế hay “thánh nữ” mất ký ức — đều mang trong mình một bí mật không thể nói ra.

Đêm trôi qua, chuông đồng hồ điểm báo ngày mới. Trong bóng tối, một bàn tay bí ẩn lật mở hồ sơ về Bạch Tinh Vân, đặt lên bàn một tấm ảnh cũ — trong ảnh, ánh mắt cô gái nhỏ nhìn thẳng vào ống kính, trong trẻo mà đơn độc.

Cánh cửa phòng khẽ mở. Một bóng người lặng lẽ bước vào, mang theo hương hoa nhài thoảng nhẹ. Đôi mắt xám của Tinh Vân mở lớn, sẵn sàng đối mặt với bất cứ điều gì đang chờ phía trước.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử