Chương 5: Dị Ảnh Bắt Đầu Di Chuyển
Gió cuối xuân mát rượi lướt qua hành lang lát đá, cuốn theo hương nhài nhạt dần trong màn sương mỏng. Bạch Tinh Vân khẽ mở mắt, ngồi dậy giữa căn phòng yên tĩnh. Tiếng tích tắc của đồng hồ như gõ nhịp chờ đợi. Cô khoác áo, cầm thẻ từ, lặng lẽ bước ra ngoài. Sự bình thản trong dáng đi là mặt nạ, bên trong, nhịp tim cô dồn dập, cảnh giác từng tiếng động nhỏ. Những chiếc camera ẩn giấu vẫn âm thầm dõi theo, ánh sáng lạnh lẽo của thiết bị an ninh quét ngang trần nhà, soi rọi mọi bước chân.
Tinh Vân men theo lối đi phụ, nép mình qua các góc khuất dẫn ra phía sau nhà kính. Màn đêm phủ lên thành phố, biệt thự Lục gia chìm trong tĩnh lặng giả tạo. Đến nơi hẹn, cô dừng lại, mắt lướt qua bóng người cao lớn trong áo khoác dài đang đứng tựa lưng vào tường kính. Gương mặt khuất trong bóng tối, nhưng nụ cười nửa miệng và ánh mắt hổ phách ấy không thể lẫn vào đâu: Lục Triều Dương.
Anh ta không lên tiếng ngay, chỉ đưa cho cô một phong thư niêm kín. Cô nhận lấy, ánh mắt dò xét.
– Anh hẹn tôi ra đây để gửi thư?
– Một tin nóng. Nên xem trước khi người khác biết. – Triều Dương bình thản.
Tinh Vân mở thư, bên trong là bản sao báo cáo nội bộ: “Thánh nữ từng mất tích đã xuất hiện tại Vọng Minh. Mọi tổ truy lùng, loại trừ hoặc mang về bằng mọi giá.” Dưới cùng, dấu đỏ của Diệp Nguyệt Lăng.
Cô siết tờ giấy, giọng trầm xuống:
– Anh lấy từ đâu?
Triều Dương nhún vai:
– Kẻ có nhu cầu sẽ tự tìm được nguồn. Nhưng còn một thứ quan trọng hơn. Có người vừa tung tin về thánh vật hợp nhất dị năng các hệ. Mục tiêu săn lùng giờ đã đổi – họ không chỉ muốn thánh nữ, mà còn muốn người nắm chìa khóa hợp nhất.
Cô nhìn chằm chằm vào anh, lòng bàn tay lạnh ngắt:
– Ý anh là tôi?
Triều Dương cười nhạt:
– Ai khác ngoài cô? Dị năng chữa lành, ký ức mơ hồ, thân phận thánh nữ... Cô là miếng mồi hoàn hảo để các thế lực dậy sóng. Tin đồn này không phải tình cờ. Diệp Nguyệt Lăng muốn lôi cô ra ánh sáng, ép mọi phe phái va chạm.
Tinh Vân cắn môi, mím chặt môi để giữ bình tĩnh:
– Anh cảnh báo tôi vì mục đích gì? Muốn tôi chạy trốn, hay cầu xin bảo vệ?
– Tôi chỉ muốn cô nhớ: Ở đây không ai thực sự an toàn. Lục Minh Dạ có thể bảo vệ cô, nhưng nếu cái giá là Lục gia, anh ta sẽ chọn bên nào? Tôi thì không chắc.
Một tiếng bước chân khẽ vang lên. Triều Dương nghiêng đầu, ra hiệu im lặng. Một bóng người xuất hiện trong màn sương – Lâm Thế An, khuôn mặt sắc lạnh, ánh mắt như dao.
– Gặp gỡ lúc này, thật thú vị, – ông ta lên tiếng, giọng nhẹ như gió nhưng đầy cảnh giác.
Triều Dương cười nhạt:
– Tôi kiểm tra an ninh thôi, không ngờ lại gặp Bạch tiểu thư đang tản bộ.
Tinh Vân đáp bình thản:
– Tôi không ngủ được, ra ngoài hít thở. Nếu phiền, tôi sẽ về phòng.
Lâm Thế An không rời mắt khỏi cô:
– Thời gian này, tốt nhất nên hạn chế ra ngoài một mình. An ninh nội bộ có nhiều biến động.
Ông nhìn theo từng bước chân của cô, cho đến khi bóng cô khuất hẳn. Sau lưng, Triều Dương vẫn đứng yên, ánh mắt lấp lánh vẻ khó đoán.
*
Sáng hôm sau, Lục gia rúng động. Mỗi thành viên chủ chốt đều nhận được tin nhắn ẩn danh: “Thánh vật hợp nhất dị năng đã xuất hiện. Ai nắm giữ thánh nữ, kẻ đó sẽ thành bá chủ.” Tin tức lan truyền như lửa gặp gió, khơi dậy lòng tham và nỗi sợ trong giới dị năng.
Phòng họp tầng cao nhất của Lục Thị căng thẳng như mặt nước trước cơn giông. Các trưởng lão, cố vấn, đại diện các nhánh tụ họp. Lục Minh Dạ ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt đen sâu không gợn sóng.
Một trưởng lão đập bàn:
– Tin này xuất phát từ đâu? Có ai kiểm chứng chưa?
Một người khác gằn giọng:
– Đây là đòn khuấy động lòng người. Nếu Dị Ảnh thật sự phái người đến, Lục gia sẽ là mục tiêu đầu tiên.
Lâm Thế An đứng lên, gõ nhẹ lên mặt bàn:
– Tôi đã xác minh. Nguồn tin bắt đầu từ Diệp gia. Diệp Nguyệt Lăng đã trở lại Vọng Minh, mang theo nhóm dị năng cấp S. Họ đang ngấm ngầm truy lùng thánh nữ.
Một cố vấn khác lên tiếng, giọng lạnh:
– Nếu Bạch Tinh Vân thật sự là thánh nữ, giữ cô ấy lại chẳng khác nào rước họa vào nhà. Cần lập tức đưa cô ấy đi nơi khác.
Minh Dạ quan sát mọi người, giọng nói không lớn nhưng dứt khoát:
– Ai tung tin này đều có mục đích. Nếu chúng ta lùi bước, Lục gia mất chủ động. Giữ Bạch Tinh Vân, chúng ta kiểm soát tình hình – ít nhất là hiện tại.
Một trưởng lão phản bác:
– Cậu định dùng một cô gái làm lá chắn cho Lục gia sao?
Minh Dạ nhìn thẳng vào ông ta:
– Đây không phải trò chơi cảm xúc. Nếu ai không chấp nhận, có thể rời khỏi bàn này.
Không ai lên tiếng nữa. Bầu không khí như đông cứng.
Lâm Thế An gật đầu, ánh mắt liếc Minh Dạ:
– Tôi đề nghị tăng bảo vệ cho Bạch Tinh Vân, đồng thời cử người thâm nhập tổ chức ngầm, dò đường đi nước bước của Dị Ảnh.
Triều Dương xoay nhẹ cây bút, nụ cười nửa miệng:
– Đừng quên, nội bộ Lục gia cũng có kẻ hai lòng. Dị Ảnh không cần đột nhập, chỉ cần một tay trong là đủ.
Mọi ánh mắt dồn về anh ta, nhưng Triều Dương chỉ nhún vai, nét mặt thản nhiên.
*
Trong phòng y tế, Tinh Vân ngồi lặng trước cửa sổ, ánh sáng ban mai lướt qua làn da trắng. Trên bàn là chồng hồ sơ bệnh nhân dị năng rối loạn – con số tăng nhanh bất thường, đa số liên quan đến những người từng tiếp xúc với Dị Ảnh. Cô lật từng trang, đôi mắt xám trầm tư.
Tiếng gõ cửa nhẹ vang lên. Minh Dạ bước vào, gương mặt lạnh lùng nhưng đôi mắt thoáng mệt mỏi.
– Tối qua em đi đâu? – Anh hỏi thẳng.
Tinh Vân nhìn anh, không né tránh:
– Em mất ngủ, ra ngoài đi dạo. Có vấn đề gì không?
– Em gặp Triều Dương.
Cô nhíu mày:
– Anh theo dõi em?
– Mọi hành động trong biệt thự đều trong tầm kiểm soát của tôi.
Tinh Vân cười nhạt:
– Anh sợ em bỏ trốn, hay sợ người khác bắt đi?
Minh Dạ im lặng, đôi mắt tối lại. Một lúc sau, anh nói chậm rãi:
– Em là mục tiêu của Dị Ảnh. Họ đã phái người đến Vọng Minh, truy lùng thánh nữ. Nếu em có gì giấu tôi, hãy nói ngay. Đây không còn là chuyện của riêng em.
Cô cụp mắt, giọng nhỏ đi:
– Em không nhớ hết quá khứ. Nhưng em biết mình từng là thánh nữ. Em chỉ muốn sống yên ổn, không muốn bị lợi dụng.
Minh Dạ chống tay lên trán, im lặng thật lâu:
– Nếu em muốn rời đi, tôi sẽ sắp xếp. Nhưng một khi đã quyết ở lại, em phải nghe lời tôi. Mọi bước đi đều phải báo cáo.
Tinh Vân ngẩng đầu, ánh mắt kiên định:– Em sẽ không bỏ trốn. Nhưng nếu một ngày anh phải chọn giữa em và Lục gia, anh sẽ chọn ai?
Minh Dạ không trả lời ngay. Đôi mắt anh sâu thẳm, không đoán nổi suy nghĩ. Cuối cùng, anh chỉ nói:
– Đừng để chuyện đó xảy ra.
*
Tin đồn về thánh vật lan nhanh khắp giới dị năng. Các tổ chức ngầm, gia tộc nhỏ, cả những kẻ lang thang dị năng đều bắt đầu nhắm đến Lục gia. Những vụ mất tích bí ẩn, các cuộc tấn công chớp nhoáng xuất hiện dày đặc trên các tuyến phố lớn.
Trong một quán cà phê khu trung tâm, một nhóm người lạ tụ tập. Gã tóc vàng nhìn quanh, thì thầm:
– Đã xác định, thánh nữ ở Lục gia. Nếu bắt được cô ta, chúng ta sẽ có quyền lực chưa từng có.
Một người khác thấp giọng:
– Còn Diệp Nguyệt Lăng? Nghe nói ả cũng đang săn lùng cô ta.
Gã tóc vàng nhếch mép:
– Càng loạn càng tốt. Để các đại gia tộc tự cắn xé nhau, chúng ta chỉ cần ra tay đúng lúc.
Ngoài cửa kính, một bóng người lướt qua. Không ai nhận ra ánh mắt phượng sắc lạnh của Diệp Nguyệt Lăng vừa quét qua, nụ cười tàn nhẫn lướt nhẹ trên môi.
*
Tầng ngầm trụ sở Dị Ảnh, căn phòng họp rộng lớn phủ ánh sáng mờ. Diệp Nguyệt Lăng ngồi trên ghế chủ tọa, bộ váy đen ôm sát càng làm nổi bật thân hình thanh mảnh. Bàn tay trắng muốt gõ nhịp trên mặt bàn.
Một thuộc hạ kính cẩn báo cáo:
– Đã xác định vị trí thánh nữ. Lục gia tăng bảo vệ, nhưng nội bộ có dấu hiệu rạn nứt.
Nguyệt Lăng ngẩng đầu, ánh mắt lạnh như băng:
– Lục Minh Dạ không giữ được cô ta lâu. Tiếp tục gây nhiễu loạn, tung thêm tin về thánh vật. Khi hỗn loạn l*n đ*nh, ta sẽ ra tay.
Cô liếc sang người bên cạnh:
– Còn Lâm Thế An?
– Vẫn chưa xác định rõ. Ông ta tiếp xúc cả hai phía.
Nguyệt Lăng mỉm cười lạnh lẽo:
– Không quan trọng. Ai cản đường, ta sẽ tự tay loại bỏ.
*
Phòng làm việc của Minh Dạ, ánh sáng xanh lạnh lẽo phủ lên gương mặt sắc lạnh. Hàng loạt báo cáo dồn dập hiện trên màn hình: Dị Ảnh cài người vào các bệnh viện, tập đoàn đối thủ của Lục Thị tăng cường hoạt động, dòng tiền bất minh luân chuyển qua các tài khoản ảo.
Điện thoại vang lên. Một giọng nói méo mó, không rõ nguồn gốc:
– Tổng tài Lục, ông đang giữ thánh nữ. Giao cô ta ra, tôi sẽ để Lục gia một con đường sống.
Minh Dạ cười lạnh:
– Muốn lấy người của tôi, cứ thử. Nhưng nhớ, ai động đến người của tôi, tôi sẽ cho họ sống không bằng chết.
Đối phương cúp máy, tiếng tút kéo dài lạnh buốt. Minh Dạ dựa lưng vào ghế, mắt nhắm lại, tay siết chặt. Trong đầu anh, hàng loạt phương án phòng thủ, phản công, lật mặt nội gián lần lượt xếp hàng.
*
Tối muộn, phòng y tế vắng lặng. Tinh Vân ngồi một mình, lật giở cuốn sổ nhỏ. Cô viết: “Ký ức sẽ trở lại? Nếu là thánh nữ, tại sao lại sợ hãi chính mình? Mình chỉ muốn chữa lành, không muốn làm công cụ.”
Cửa bật mở. Triều Dương bước vào, ném lên bàn một chiếc điện thoại:
– Xem đi.
Trên màn hình là video: Một nhóm người đeo mặt nạ, hô khẩu hiệu “Giải phóng dị năng, tiêu diệt thánh nữ giả.” Ảnh ghép khuôn mặt Tinh Vân lẫn với hình ảnh máu me rùng rợn.
Cô run tay, môi tái đi:
– Đây là…
– Dị Ảnh tung ra. Họ không chỉ muốn bắt cô, mà còn muốn cả thành phố quay lưng với cô. Nếu rơi vào tay họ, cô sẽ trở thành vũ khí bất tử cho chúng.
Tinh Vân siết chặt điện thoại, mắt nhòe đi trong chốc lát:
– Anh muốn tôi làm gì?
– Đừng tin ai, kể cả tôi. Đừng để ai tiếp cận quá gần. Nếu cần, tôi có thể giúp cô biến mất khỏi Vọng Minh trong một đêm.
*
Tại nhà kính, ánh sáng mờ ảo hắt lên tấm kính dày. Một bóng người nữ xuất hiện – mái tóc đen dài, môi đỏ như máu, thân hình mảnh mai. Diệp Nguyệt Lăng đi chậm rãi, ánh mắt phượng dò xét từng luồng dị năng ẩn dưới đất.
Cô dừng lại trước một gốc lan, thì thầm:
– Bạch Tinh Vân, cô sẽ không thoát. Ta sẽ lấy tất cả – dị năng, thân xác, ký ức. Khi ấy, cả dị giới sẽ quỳ dưới chân ta.
Hai người đàn ông áo đen xuất hiện, cúi đầu:
– Đã bố trí xong. Đêm nay, chỉ cần cô ra lệnh, nhóm săn lùng sẽ hành động.
Nguyệt Lăng mỉm cười, mắt lóe tia tàn nhẫn:
– Đợi lúc Lục gia rối loạn, ta muốn tận mắt thấy bọn họ tự xâu xé nhau vì một cô gái.
*
Trên tầng thượng tòa nhà Lục Thị, Minh Dạ đứng lặng trước lan can, ánh đèn thành phố trải dài dưới chân. Anh gọi điện cho một người đàn ông bí ẩn:
– Chuẩn bị phương án sơ tán Bạch Tinh Vân. Nếu mọi thứ vượt tầm kiểm soát, phải đảm bảo cô ấy rời khỏi Vọng Minh an toàn.
Đầu dây bên kia đáp ngắn gọn:
– Rõ.
Minh Dạ cúp máy, nhìn xuống lòng bàn tay – vết sẹo cũ hằn lên da thịt, nhắc nhở anh về quá khứ không thể xóa nhòa. Anh lặng lẽ tự nhủ: “Lần này, sẽ không ai lấy được người của mình.”
*
Trong căn phòng nhỏ của bệnh viện, Lâm Thế An đứng bên cửa sổ, tay cầm ly trà, mắt nhìn vào khoảng tối. Một trợ lý bước vào, báo cáo khẽ:
– Dị Ảnh vừa tung tin về thánh vật, các gia tộc bắt đầu nghi kỵ lẫn nhau. Có cần can thiệp?
Lâm Thế An lắc đầu, ánh mắt sắc lạnh:
– Cứ để chúng tự cắn xé. Khi hỗn loạn, ta sẽ gom hết mảnh vụn về một mối.
Ông đặt ly trà xuống, ánh mắt xa xăm:
– Chuẩn bị cho tình huống Bạch Tinh Vân bị bắt. Ta muốn biết giới hạn dị năng của cô ấy – và cách khai thác.
*
Đêm buông xuống. Bên ngoài biệt thự, hàng rào an ninh được tăng cường, các đội tuần tra đi lại liên tục. Trong bóng tối, vài bóng người lạ mặt lặng lẽ áp sát, trong tay cầm thiết bị chế áp dị năng.
Tinh Vân ngồi trong phòng, tựa đầu vào tường, mắt nhắm lại. Dòng năng lượng trong cô chuyển động bất an, như báo trước một cơn bão đang đến gần. Cô nhớ ánh mắt Minh Dạ, lời dặn của Triều Dương, nụ cười lạnh của Lâm Thế An. Không ai hoàn toàn tin tưởng, không ai hoàn toàn đứng về phía cô.
Một tiếng động nhỏ ngoài cửa sổ. Tinh Vân mở mắt, nhặt mảnh giấy nhỏ luồn qua khe cửa: “Sẵn sàng chưa? Đêm nay, trò chơi bắt đầu.”
Cô siết mảnh giấy, ánh mắt sắc lạnh. Đêm nay, vận mệnh cô – và cả Vọng Minh – sẽ rẽ sang hướng khác. Dưới bóng tối dày đặc, những con cờ bắt đầu di chuyển.











