Trang chủ/Ẩn Thế Tổng Tài/Chương 8: Gia Đấu Khốc Liệt
Ẩn Thế Tổng Tài

Chương 8: Gia Đấu Khốc Liệt

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng chuông điện thoại vang lên giữa màn đêm như một nhát dao cắt ngang tĩnh lặng. Lục Minh Dạ bật dậy, đôi mắt tối như vực sâu quét qua căn phòng. Anh chộp lấy súng, lặng lẽ ra hiệu tắt chuông, giọng trầm thấp: “Nói đi.”

Đầu dây bên kia là tiếng thở gấp, lẫn trong âm thanh hỗn loạn. “Lục tổng… nhánh phụ nổi loạn. Nhánh ba vừa triệu tập họp kín, tố cáo anh cấu kết Diệp gia, chuyển tiền cho Dị Ảnh. Họ đòi truất quyền ngay trong đêm!”

Minh Dạ không đáp. Anh liếc nhìn Tinh Vân vẫn đang ngủ say, gương mặt yên bình trong ánh đèn mờ nhạt. Khóe môi anh khẽ động, đặt lên trán cô một nụ hôn nhẹ như lời tạm biệt. Khoác áo, cầm súng, anh rời khỏi phòng, bóng lưng kéo dài lạnh lẽo dọc hành lang vắng lặng.

Bên dưới, không khí trong đại sảnh đặc quánh như sắp nổ tung. Lục Triều Dương đứng cạnh cửa sổ, tay mân mê chiếc bật lửa bạc, ánh mắt hổ phách sâu thẳm ẩn giấu ý cười hiểm độc. Anh ta cất giọng bông đùa mà sắc như dao: “Em họ, đêm nay Lục gia có vẻ náo nhiệt quá nhỉ? Hay là em chuẩn bị chuyển giao vị trí rồi?”

Minh Dạ không đổi sắc mặt, chỉ liếc Triều Dương. “Anh cũng không ngủ được sao? Định góp vui vào vở kịch này à?”

Triều Dương nhún vai, lôi từ túi áo ra mấy bức ảnh. “Có người gửi cho tôi những tấm hình thú vị lắm. Anh gặp riêng người của Diệp gia ở hội nghị tháng trước. Góc chụp không rõ, nhưng chắc đủ để vài kẻ nhiều chuyện dựng chuyện rồi.”

Minh Dạ không thèm nhìn. “Chỉ thế thôi mà khiến anh thao thức cả đêm?”

Triều Dương cười nhạt, ánh mắt lướt qua anh em họ. “Lòng người khó dò, Minh Dạ. Khi quyền lực lung lay, tin đồn cũng có thể giết người.”

Đúng lúc ấy, cửa lớn bật mở. Lục Tử Hào, trưởng nhánh phụ, dẫn đầu một nhóm người ào vào. Gương mặt ông đỏ bừng, mắt rực lửa giận. Ông ném lên bàn xấp tài liệu, giọng nặng nề: “Tổng chủ, cậu phải giải thích ngay! Tại sao cậu lén giao dịch với Diệp gia, chuyển tiền cho Dị Ảnh? Hồ sơ này là bằng chứng! Cậu còn gì để nói?”

Đám đông phía sau xôn xao. Những ánh mắt nghi hoặc, toan tính, thậm chí cả sợ hãi đan xen. Triều Dương nhấn nhá chiếc nhẫn bạc, dị năng thao túng vận mệnh khẽ động, gieo vào đám đông mầm mống hoài nghi, khiến bầu không khí càng ngột ngạt.

Minh Dạ lạnh lùng đối diện. “Nếu Lục gia chỉ cần vài tấm ảnh mờ và lời cáo buộc vô căn cứ để phán xét người đứng đầu, thì sớm muộn cũng tự diệt vong. Tôi tiếp xúc Diệp gia để đảm bảo quyền lợi cho tập đoàn. Hồ sơ giao dịch đều có trong hệ thống.”

Tử Hào đập tay xuống bàn. “Cậu còn dám chối? Đêm qua tài khoản ngầm bị hack, tất cả giao dịch bị lộ! Cậu không báo với hội đồng, còn gì che giấu nữa?”

Đám người phía sau bắt đầu ồn ào hơn, một vài người nắm chặt vũ khí, số khác thì lặng lẽ lùi lại, chuẩn bị cho biến cố. Triều Dương xen vào: “Em họ, hay là giải thích rõ ràng cho tất cả đi, kẻo mọi người hiểu nhầm.”

Minh Dạ nhìn thẳng vào mắt Triều Dương, giọng sắc lạnh: “Nếu anh muốn dựng trò, nên chọn diễn viên giỏi hơn. Giao dịch đó là bẫy tôi giăng ra để lộ mặt nội gián. Kẻ phản bội vẫn còn trong Lục gia này.”

Tử Hào cười khẩy. “Bẫy? Hay chính cậu là kẻ phản bội?”

Không khí đặc lại như sắp nổ tung. Đúng lúc ấy, tiếng la thất thanh vọng xuống từ tầng hai. Một người làm chạy tới, mặt tái mét: “Có người đột nhập phòng tài liệu mật! Mặc áo choàng đen, che kín mặt!”

Tiếng còi báo động chợt rú lên, đèn đỏ nhấp nháy khắp hành lang. Các nhánh gia tộc nhốn nháo, người rút súng, người gọi điện cầu viện. Minh Dạ liếc Triều Dương, mắt lóe sáng. “Anh định cướp quyền lúc hỗn loạn này sao?”

Triều Dương nhún vai, nụ cười nhạt nhẽo: “Chuyện gia tộc, ai thắng ai thua chưa biết đâu.”

Tiếng súng vang lên ở tầng trên. Minh Dạ lao vút lên cầu thang, dị năng thao túng ký ức phát tán. Anh quét qua đầu những người vừa gặp, tìm kiếm ký ức về kẻ đột nhập. Hình ảnh lóe lên: bóng áo đen, động tác nhanh nhẹn như hư ảo, thoảng mùi nước hoa quen thuộc.

Anh dừng trước phòng tài liệu, đặt tay lên ổ khóa điện tử. Một ký ức xa xôi chợt ùa về: mẹ anh từng dùng mùi nước hoa này. Tim nhói lên, ký ức đêm mẹ bị sát hại chợt hiện, tiếng khóc, tiếng van xin, và một bóng người mang dấu hiệu Diệp gia.

Cửa bật mở. Bên trong, tủ hồ sơ bị phá, giấy tờ văng khắp nơi. Trên bàn là một tập hồ sơ cũ, bìa vàng nhạt, niêm phong Diệp gia. Minh Dạ run tay nhặt lên, mắt tối lại khi thấy dòng chữ: “Lục Tố Nghi – Hồ sơ tiếp xúc Diệp gia, tuyệt mật.”

Một tiếng động phía sau. Minh Dạ quay phắt lại, súng giương sẵn. Bóng áo đen lướt qua cửa sổ, biến mất vào đêm tối, chỉ còn vương mùi nước hoa mờ nhạt.

Anh mở hồ sơ, lướt nhanh qua từng trang: thư tay giữa mẹ anh và đại diện Diệp gia, ghi chú: “Giao dịch thất bại. Lục Tố Nghi từ chối hợp tác. Có thế lực thứ ba chen vào – nghi Dị Ảnh.” Trang cuối là báo cáo y tế về một loại thuốc thử nghiệm: “Dẫn linh hoàn” – có thể phong ấn hoặc đánh thức dị năng di truyền. Dưới cùng là chữ ký Diệp Nguyệt Lăng, lúc ấy mới mười sáu tuổi.

Tiếng bước chân gấp gáp ngoài cửa. Bạch Tinh Vân xuất hiện, mái tóc bạch kim rối tung, mắt xám đầy lo lắng.

“Minh Dạ, anh không sao chứ?” Cô thở gấp, bàn tay siết chặt vạt áo.

Anh cất hồ sơ, gật đầu. “Em nên ở lại phòng, ở đây nguy hiểm.”

Cô lắc đầu, giọng kiên quyết: “Dòng dị năng ở biệt thự đang loạn. Có ai đó thao túng vận mệnh, nếu không ngăn lại, mọi người sẽ phát điên.”

Minh Dạ nắm tay cô, giọng trầm: “Anh sẽ xử lý. Em đừng rời khỏi anh.”

Tinh Vân nhìn sâu vào mắt anh: “Anh sợ mất quyền lực hơn, hay sợ quên ký ức về mẹ?”

Anh im lặng, kéo cô theo, ánh mắt lạnh băng khi thấy Triều Dương đứng cuối hành lang, nụ cười nửa miệng đầy thách thức.

Dưới đại sảnh, náo loạn lên đến đỉnh điểm. Các nhánh phụ tố cáo lẫn nhau, ai cũng lo bị kéo vào vũng bùn phản bội. Một số người đòi bỏ phiếu truất quyền tổng chủ ngay tại chỗ, số khác đề nghị hợp tác với Diệp gia để “dẹp loạn”.

Triều Dương bước ra giữa sảnh, giọng vang dội: “Họ Lục chúng ta bao đời kiêu hãnh, nay lại để một mình Minh Dạ nắm toàn quyền, giấu giếm sự thật. Nếu không giải trình được chuyện tiếp xúc Diệp gia, tôi đề nghị đình chỉ chức tổng chủ, giao quyền cho hội đồng lâm thời!”

Những tiếng đồng tình nổi lên rào rào. Tử Hào và các trưởng lão lớn tuổi gật đầu hưởng ứng, bầu không khí nghiêng hẳn về phía Triều Dương.

Minh Dạ đứng thẳng, ánh mắt quét qua mọi người. “Muốn truất quyền, làm theo luật tổ tiên. Đấu nghị ba ngày, mỗi nhánh cử đại diện, phân tài trí. Nếu tôi thua, sẽ rời khỏi Lục gia.”

Triều Dương cười nhạt: “Ba ngày. Nhưng liệu em giữ được mọi thứ không?”

Một trưởng lão run rẩy: “Tôi muốn bỏ phiếu ngay! Ai tán thành truất quyền Minh Dạ, giơ tay!”

Nhiều cánh tay giơ lên, số còn lại ngập ngừng. Triều Dương rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn. Ngay lập tức, các trưởng lão nhận được hình ảnh giao dịch ngầm, ghi âm cuộc nói chuyện của Minh Dạ với Diệp gia – tất cả đều bị cắt ghép bóp méo.

Minh Dạ biết mình đã rơi vào bẫy. Dị năng anh quét qua ký ức vài người, thấy rõ sự can thiệp của Triều Dương: mầm nghi ngờ, tham vọng bị đẩy lên cực điểm.

Tinh Vân nắm chặt tay anh, truyền dòng dị năng ấm áp giúp anh giữ bình tĩnh. Cô nhìn quanh, cảm nhận dòng dị năng hỗn loạn như cơn bão vô hình xoáy quanh đại sảnh.Cửa lớn bật mở. Lâm Thế An bước vào, mắt sắc lạnh, dáng điềm tĩnh. Ông đặt một chiếc USB lên bàn: “Tôi có tài liệu Diệp gia liên quan trực tiếp đến cái chết của Lục phu nhân – mẹ tổng chủ.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía ông. Lâm Thế An điềm nhiên: “Có ai dám đối chất không?”

Minh Dạ gật đầu. “Mở ra đi.”

USB được c*m v** máy chiếu. Màn hình hiện lên cảnh mẹ Minh Dạ gặp một phụ nữ tóc đen, áo choàng Diệp gia. Ghi âm vang lên: “Chúng ta không thể hợp tác nếu Lục gia còn giữ phong ấn. Nếu bà không đồng ý, đừng trách tôi…”

Đoạn phim dừng đột ngột. Cả phòng nín thở.

Lâm Thế An nhếch môi: “Bằng chứng rõ ràng. Có vẻ Diệp gia uy h**p Lục phu nhân. Nhưng tại sao Minh Dạ giấu tài liệu này?”

Một trưởng lão gào lên: “Thế nghĩa là Minh Dạ cấu kết Diệp gia, hoặc là tay trong của Diệp Nguyệt Lăng!”

Tiếng tranh cãi bùng nổ, một số thân tín của Minh Dạ bị xô ngã, hỗn loạn lan khắp đại sảnh.

Tinh Vân kéo Minh Dạ lùi lại, thì thào: “Anh phải rút lui, họ sẽ giết anh.”

Minh Dạ lắc đầu, mắt không rời Triều Dương. “Chỉ cần anh đi, Lục gia sẽ vào tay hắn. Em tin anh.”

Triều Dương tiến tới, chặn đường. “Em họ, em quá tự tin vào bản thân rồi. Lần này, mọi thứ đều thuộc về anh.”

Minh Dạ nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Anh không sợ tự hủy diệt Lục gia sao?”

Triều Dương nhún vai, nụ cười sâu hơn: “Kẻ mạnh mới xứng đáng làm chủ. Anh sẽ chứng minh điều đó.”

Một trưởng lão thân tín bất ngờ rút súng chĩa vào Minh Dạ, tay run bần bật. “Minh Dạ, giao quyền đi! Nếu không… tôi sẽ bắn!”

Tinh Vân lao lên chắn trước, giọng run: “Chú, dừng lại! Đây là âm mưu—”

Tiếng súng nổ, viên đạn sượt qua vai cô, máu phun đỏ áo trắng. Minh Dạ gầm lên, ôm lấy cô, mắt đỏ ngầu.

“Đủ rồi!” Anh hét, dị năng bùng phát như bão tố. Đại sảnh chao đảo, ký ức giả tạo và cảm xúc tiêu cực bị cuốn sạch, nhiều người ngã quỵ, đầu đau như búa bổ.

Triều Dương lùi lại, mắt lóe lên cảnh giác. Anh ta cố thao túng vận mệnh, nhưng sức mạnh của Minh Dạ đã vượt khỏi dự tính.

Tinh Vân gục đầu lên vai anh, thì thầm yếu ớt: “Đừng… dùng dị năng quá mạnh… anh sẽ quên mất chính mình…”

Minh Dạ không nghe, chỉ còn sát khí. Anh xóa sạch ký ức bị thao túng của các trưởng lão, cuốn phăng mọi dối trá Triều Dương tạo ra. Tiếng thét, tiếng khóc vang khắp sảnh.

Lâm Thế An lặng lẽ rút lui, môi nhếch cười. Ông nhìn Triều Dương, khẽ gật đầu – đã đến lúc sang giai đoạn tiếp theo.

Triều Dương vung tay, vận mệnh đảo chiều. Một loạt đèn chùm rơi xuống, tạo màn hỗn loạn. Anh ta lẩn vào bóng tối, biến mất trong hành lang.

Minh Dạ bế Tinh Vân, lao ra ngoài. Phía sau, lửa bùng lên do chập điện, còi báo động rú khắp biệt thự. Lục gia chìm trong cơn nội loạn.

Anh đặt Tinh Vân xuống dưới mái hiên, kiểm tra vết thương. Máu chảy nhiều, sắc mặt cô nhợt nhạt. Cô nắm tay anh, ánh mắt đầy quyết tâm: “Em phải giúp anh. Chỉ em mới nhìn thấy dòng dị năng thao túng mọi người. Nếu không, anh sẽ bị cuốn vào vòng xoáy thù hận…”

Minh Dạ thì thầm: “Anh không để em một mình. Dù mất tất cả, anh cũng không buông tay.”

Tinh Vân nhắm mắt, tập trung dị năng. Dòng năng lực hiện lên như những vệt sáng đỏ cuộn xoáy quanh sảnh. Ở trung tâm là nút thắt đen lạnh – dấu vết dị năng Triều Dương. Cô truyền cho Minh Dạ hình ảnh ấy qua dòng năng lượng. Anh nhắm mắt, cảm nhận vị trí Triều Dương và nhận ra một luồng dị năng lạ: khí tức Diệp gia len lỏi quanh biệt thự như bàn tay vô hình thúc đẩy mọi chuyện vượt khỏi tầm kiểm soát.

Tiếng còi xe cảnh sát vọng lại. Đội bảo vệ bị khống chế, các nhánh phụ tranh nhau chạy trốn hoặc đổ lỗi cho nhau. Trong bóng tối, Diệp Nguyệt Lăng quan sát từ xa, môi đỏ cong lên thích thú. Cô rút điện thoại, gửi đi một tin nhắn: “Giai đoạn hai bắt đầu. Lục gia đã sụp đổ. Bước tiếp theo, đến lượt Bạch Tinh Vân.”

Ở góc khác, Lâm Thế An đứng bên cửa sổ tầng ba, mắt lạnh như băng. Ông lẩm bẩm: “Tham vọng nào cũng phải trả giá. Trò chơi mới chỉ bắt đầu.”

Minh Dạ bế Tinh Vân chạy về phòng y tế, tự tay sát trùng vết thương, lòng ngổn ngang giận dữ và bất lực.

Tinh Vân mở mắt, thì thào: “Em nhìn thấy… trong dòng dị năng của Triều Dương có thứ gì đó không thuộc về anh ấy… rất tối, như bóng tối của Dị Ảnh.”

Minh Dạ siết chặt tay cô: “Em nghỉ đi. Anh sẽ làm rõ tất cả.”

Cô lắc đầu, nước mắt lăn dài: “Nếu em không tỉnh lại, đừng dùng dị năng quá mức… Em không muốn anh đánh mất mình.”

Anh cúi xuống, đặt môi lên trán cô, thì thầm: “Anh hứa.”

Bên ngoài, đám cháy lan rộng, còi báo động vang dội. Minh Dạ đứng dậy, mắt lạnh lùng, quyết đoán. Anh gọi cho đội thân tín: “Khóa toàn bộ lối ra. Bắt bằng được Triều Dương. Ai phản kháng, xử lý không khoan nhượng.”

Trong hành lang tối, Triều Dương lẩn khuất, khóe môi cong lên: “Đêm nay, Lục gia sẽ đổi chủ. Minh Dạ, em giữ nổi ký ức của mình không?”

Tiếng còi hú xa dần. Trong hỗn loạn, một ký ức xa xưa lại tràn về: mẹ anh bên cửa sổ, ánh mắt xa xăm, thì thầm: “Có những bí mật không nên đào sâu. Nhưng nếu con muốn biết sự thật, hãy đến Diệp gia. Ở đó, mọi câu trả lời đều bắt đầu…”

Minh Dạ siết hồ sơ trong túi áo. Anh biết, đêm nay chỉ là khởi đầu cho trận gia đấu khốc liệt hơn bất cứ thứ gì từng diễn ra. Sau màn hỗn loạn, một bí mật lớn hơn đang chờ anh bước tới.

Ngoài trời, mưa rơi nặng hạt. Trong bóng tối, những đôi mắt săn mồi vẫn dõi theo, chờ đợi thời khắc bùng nổ cuối cùng.

Từ cuối hành lang, một cánh cửa bật mở. Bóng áo đen lướt qua, mang theo hơi thở của tử thần.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử