Chương 9: Thân Phận Thánh Nữ
Trong căn phòng y tế mờ tối, Bạch Tinh Vân tỉnh dậy giữa cơn mê kéo dài. Không gian bao trùm một cảm giác nặng nề, lạnh giá len lỏi qua từng thớ thịt. Cô ngồi bật dậy, mồ hôi lạnh thấm ướt lưng áo. Mắt cô đảo quanh, mọi thứ quen mà lạ, như thể vừa bước ra khỏi một cơn ác mộng chưa kịp tan. Mùi thuốc sát trùng trộn lẫn với hương bạc hà nhè nhẹ, nhưng lại phảng phất một điều gì bất an. Cô chưa kịp định thần thì bóng tối ở góc phòng chợt lay động.
Một người áo choàng đen xuất hiện, lặng lẽ như chiếc bóng. Gương mặt ẩn sau lớp vải trùm, chỉ để lộ ánh mắt lạnh băng. Biểu tượng con mắt rắn trên ngực áo lóe lên xanh lục trong bóng đêm. Không khí đông đặc, căng đến ngạt thở.
— Bạch Tinh Vân, — tiếng nói của hắn trầm khàn, vọng ra như từ đáy giếng, — cuối cùng cô cũng tỉnh rồi.
Tinh Vân siết chặt mép giường, ánh mắt cảnh giác. Dù cơ thể còn yếu, cô vẫn giữ cho mình sự tỉnh táo tuyệt đối.
— Các người muốn gì? — Giọng cô không run, chỉ lạnh lùng dè chừng.
Người áo đen bước lại gần, đưa ra một lọ thủy tinh nhỏ chứa chất lỏng màu lam nhạt lấp lánh.
— Dị Ảnh ra lệnh, hoặc cô hợp tác, hoặc sẽ mất tất cả. Đây là thuốc xóa ký ức vĩnh viễn. Chỉ cần một giọt, mọi thứ về cô, về dị giới, về chính bản thân cô, sẽ tan biến mãi mãi.
Cô nhíu mày, bàn tay lạnh ngắt siết lại thành nắm đấm.
— Nếu tôi hợp tác, các người muốn gì?
— Chúng tôi bảo vệ cô khỏi Diệp gia, khỏi những kẻ săn dị năng. Đổi lại, cô giao ra ký ức phong ấn về “Chiến tranh Dị thế kỷ”. Chỉ cô còn giữ được mảnh ghép ấy. Chúng tôi cần nó để tìm ra thánh vật.
Tinh Vân nhìn xoáy vào mắt hắn. Sự điềm tĩnh trong giọng nói của hắn cho cô biết: lần này, Dị Ảnh không cho cô đường lùi.
— Nếu tôi không giao ra, các người sẽ làm gì?
— Ba ngày, — hắn nói dứt khoát, — nếu không, chúng tôi sẽ tự lấy.
Không gian lặng như tờ. Bóng áo đen lùi dần vào bóng tối, không để lại dấu vết. Khi cánh cửa vừa khép lại, Tinh Vân sụp người xuống, th* d*c. Trong đầu, những ký ức rời rạc bắt đầu trỗi dậy, từng hình ảnh, từng âm thanh, như một thước phim mờ ảo.
*
Cô thấy mình đứng giữa đại điện rực sáng, bao quanh là những dị nhân áo choàng đen. Trên bệ đá, một chiếc trâm ngọc bích phát ra ánh sáng xanh biếc, khắc sâu hình con mắt rắn. Một người đàn ông trung niên tiến lại, ánh mắt dịu dàng mà khắc khoải.
— Con là hy vọng cuối cùng. Nếu con không phong ấn dị năng, dị giới sẽ sụp đổ trong máu lửa.
Cô nhìn xuống bàn tay, dòng năng lượng bạc cuộn chảy dưới làn da. Khi đặt tay lên thánh vật, một cơn đau xé toạc thân thể, dị năng bị rút cạn. Đám đông quỳ xuống, hô vang tên cô.
Cảnh vật chuyển thành biển lửa, xác người nằm la liệt, máu nhuộm đỏ nền đá. Một bàn tay mạnh mẽ kéo cô chạy xuyên qua đổ nát.
— Đừng nhìn lại, Tinh Vân. Đừng bao giờ nhìn lại!
Cô vùng vẫy, tiếng khóc nghẹn lại nơi cổ họng. Bóng người ấy biến mất trong biển khói, để lại mình cô đơn độc giữa tận cùng hỗn loạn.
*
Tinh Vân choàng tỉnh, trái tim đập loạn nhịp. Cơn đau ở cánh tay chỉ còn âm ỉ, nhưng tâm trí cô lại nhức nhối hơn bao giờ hết. Cô nhận ra: những gì cô quên không phải là ngẫu nhiên. Chính cô đã tự tay xóa đi ký ức, đánh đổi tự do lấy một đời sống bình thường.
Cửa phòng bật mở. Lục Minh Dạ bước vào, áo sơ mi xắn tay, gương mặt lạnh lùng nhưng ánh mắt lộ rõ vẻ lo lắng.
— Em tỉnh rồi?
Anh ngồi xuống mép giường, nhìn cô dò xét. Cô tránh ánh mắt anh, cố giữ vẻ bình thản.
— Em chỉ nằm mơ thôi.
— Có ai vào đây không? — Anh hỏi, giọng trầm thấp.
— Không. Em chỉ… cảm thấy có gì đó không ổn.
Anh đưa cho cô cốc nước ấm, tay chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Cô rụt lại, bàn tay run lên.
— Em không cần phải giấu anh, — Minh Dạ nói nhỏ, — nếu có chuyện gì, em cứ nói. Anh sẽ xử lý.
Cô ngước lên, đôi mắt xám phủ sương ánh lên tia bất an.
— Nếu… nếu em từng là người khác, từng làm những chuyện không thể tha thứ, anh có còn tin em không?
Minh Dạ đặt cốc nước xuống, nắm lấy tay cô.
— Em là ai không quan trọng. Quá khứ của em không thay đổi cách anh nhìn em bây giờ. Dù em là thánh nữ, hay bất kỳ ai, anh vẫn sẽ bảo vệ em.
Cô mỉm cười, nụ cười vừa nhẹ nhõm vừa đau đớn. Anh luôn là bức tường vững chãi, nhưng cô biết, trong thế giới dị năng này, chẳng có gì là vĩnh viễn.
— Đừng dùng dị năng quá nhiều, — cô thì thào, — em không muốn anh trả giá vì em.
Anh siết chặt tay cô, mắt ánh lên quyết tâm.
— Em sẽ không mất anh. Nếu cần, anh sẽ xóa sạch ký ức của cả dị giới này chỉ để bảo vệ em.
*
Đêm phủ bóng lên biệt thự Lục gia. Ngoài hành lang, tiếng bước chân vội vã, đội bảo vệ lùng sục mọi ngóc ngách, săn lùng dấu vết của Lục Triều Dương. Tin tức đảo chính lan nhanh như lửa, các nhánh phụ ngấm ngầm tranh giành quyền kiểm soát. Không khí trong nhà như mặt nước sắp vỡ tung dưới lớp băng mỏng.
Minh Dạ nhận được báo cáo từ đội thân tín: Diệp Nguyệt Lăng đã rời khỏi biệt thự, nhưng khí tức của cô ta vẫn lẩn khuất quanh đây. Lâm Thế An nhắn một dòng ngắn gọn: “Trò chơi chưa kết thúc. Cẩn trọng Dị Ảnh.”
Anh đặt điện thoại xuống, trầm ngâm nhìn ra ngoài cửa sổ. Một phần ký ức mờ nhạt trong anh chợt ùa về: mẹ anh từng thì thầm về một “thánh nữ” đã phong ấn dị năng cho Lục gia, đổi lấy bình yên tạm thời sau chiến tranh. Giờ đây, mọi bí mật dường như đều quy về một điểm: Bạch Tinh Vân.
Anh quay sang cô, ánh mắt dịu lại.
— Nếu em muốn rời khỏi đây, anh sẽ đưa em đi.
Cô lắc đầu, giọng dứt khoát.
— Không. Em cần ở lại. Đã đến lúc em phải đối mặt với Dị Ảnh, với quá khứ của chính mình. Nếu em trốn, sẽ không còn nơi nào an toàn nữa.
Anh gật đầu, lặng lẽ rút ra một con dao nhỏ, đặt vào tay cô.
— Giữ lấy. Nếu có chuyện gì, hãy tự bảo vệ mình trước khi anh tới.
Tinh Vân nhận con dao, cảm nhận hơi ấm từ lòng bàn tay anh truyền sang. Trong khoảnh khắc ấy, cô hiểu: mọi sự che chở đều có giới hạn. Đã đến lúc cô phải tự quyết định số phận của mình.
*
Nửa đêm, Tinh Vân lặng lẽ rời phòng, bước dọc hành lang tối. Cô men theo lối cầu thang phụ, tránh các chốt bảo vệ. Ở cuối hành lang, một cánh cửa nhỏ hé mở, ánh sáng xanh yếu ớt hắt ra.Cô bước vào, nhận ra đây là phòng lưu trữ hồ sơ. Trên bàn chất đầy tài liệu, bản đồ, những bức ảnh cũ kỹ về các dị nhân từng tham gia “Chiến tranh Dị thế kỷ”. Cô lật giở từng trang, ánh mắt dừng lại ở một tấm ảnh: một cô bé tóc bạch kim, mắt xám, đứng giữa những người áo choàng đen — chính là cô của mười năm trước.
Bên cạnh ảnh là bản ghi chú: “Thánh nữ Bạch thị. Dị năng: cảm nhận – chữa lành – phong ấn. Đã tự xóa ký ức, mất tích năm 17 tuổi.”
Tinh Vân ngồi thụp xuống, hai tay ôm đầu. Ký ức vỡ òa, từng mảnh ghép tràn về: cô là người đã dùng dị năng phong ấn dị giới, đổi lấy sự bình yên mong manh cho các gia tộc. Chính cô là mục tiêu săn đuổi của Diệp gia, Dị Ảnh, và cả Lục gia.
Một tiếng động khẽ vang lên phía sau. Tinh Vân quay lại, con dao trong tay thủ thế. Một bóng người lướt vào, gương mặt ẩn sau mặt nạ bạc.
— Đủ rồi, Tinh Vân. Đã đến lúc em phải lựa chọn.
Giọng nói quen thuộc, lạnh mà sắc như thép. Lâm Thế An gỡ mặt nạ, ánh mắt sâu thẳm.
— Ông cũng là người của Dị Ảnh?
Ông ta bật cười, nụ cười lạnh nhạt.
— Tôi không thuộc về ai cả. Tôi chỉ muốn thứ mình cần: ký ức và dị năng của cô. Đó là chìa khóa cho mọi quyền lực.
Tinh Vân lùi lại, lưng chạm kệ hồ sơ.
— Nếu tôi từ chối thì sao?
— Tôi sẽ giúp cô xóa sạch mọi ký ức đau đớn. Đổi lại, mọi chuyện kết thúc tại đây.
Cô lắc đầu, ánh mắt kiên quyết.
— Đó không phải là kết thúc. Đó là cái chết. Tôi sẽ không giao ký ức cho ai, dù phải trả giá.
Lâm Thế An nhún vai, ánh mắt thoáng lộ vẻ tiếc nuối.
— Cô sẽ không thắng được số mệnh đâu, Tinh Vân. Dị Ảnh sẽ không để yên cho cô.
Ông ta xoay người, bóng dáng tan vào bóng tối, để lại căn phòng chật hẹp và sự ngột ngạt đè nặng trong tâm trí cô.
*
Rạng sáng, Tinh Vân ngồi bên cửa sổ, nhìn khu vườn chìm trong sương mờ. Cô nhắm mắt, tập trung dị năng. Những dòng năng lượng bạc hiện lên, xoáy quanh cổ tay, chảy dọc sống lưng. Ký ức lại trỗi dậy, từng vết nứt hiện rõ trong tâm trí — mỗi vết là một sự thật bị che giấu.
Cô lần theo dòng dị năng, tìm về tận cùng quá khứ. Một hình ảnh hiện lên: người đàn ông áo choàng đen đặt tay lên trán cô, thì thầm: “Nếu muốn tự do, hãy xóa đi tất cả. Nhưng tự do phải trả giá.”
Cô nhận ra, chính mình đã tự tay phong ấn ký ức, tự nguyện đánh đổi tất cả để trốn chạy khỏi số phận. Nhưng giờ đây, khi mọi thứ quay trở lại, cô không còn đường lùi.
Dưới ánh sáng nhạt, cô mở mắt, tự nhủ:
— Nếu số phận đã chọn mình, mình sẽ đối mặt. Không ai có quyền thao túng ký ức, cuộc đời mình nữa.
*
Trong phòng làm việc, Minh Dạ nhận được báo cáo khẩn: hệ thống an ninh bị xâm nhập, dấu vết của Dị Ảnh xuất hiện khắp các ngóc ngách. Anh siết chặt tay, ánh mắt tối lại.
— Bảo vệ Tinh Vân. Không để bất kỳ ai tiếp cận cô ấy, — anh ra lệnh.
Đội thân tín lập tức tỏa ra, phong tỏa khu nhà chính. Tuy nhiên, Dị Ảnh không để lộ dấu vết nào. Trên bàn làm việc chỉ còn một mảnh giấy nhỏ: “Ký ức là sức mạnh. Chọn đi, Lục Minh Dạ — bảo vệ ký ức của cô ấy hay vị trí của mình?”
Anh vò nát mảnh giấy, nỗi giận dữ dâng trào. Đêm nay, mọi thứ đều bị đẩy đến giới hạn, ranh giới giữa ký ức và quyền lực mong manh như lưỡi dao.
*
Sáng hôm sau, khi Tinh Vân xuất hiện ở phòng khách, Minh Dạ đã chờ sẵn. Anh kéo cô vào phòng làm việc, đóng chặt cửa.
— Em đã nhớ lại điều gì rồi đúng không?
Cô im lặng một lúc, rồi gật đầu, giọng trầm tĩnh.
— Em là thánh nữ của Dị Ảnh. Em đã tự xóa ký ức để trốn khỏi số phận. Dị Ảnh muốn em hợp tác, nếu không họ sẽ xóa sạch ký ức của em vĩnh viễn.
Anh siết chặt vai cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi phòng vệ.
— Em không phải đối mặt một mình. Dù họ là ai, anh cũng không để họ động vào em.
Cô cười buồn, lắc đầu.
— Không chỉ là chuyện của em. Nếu ký ức về “Chiến tranh Dị thế kỷ” rơi vào tay Dị Ảnh, thánh vật sẽ thức tỉnh, dị giới sẽ rơi vào hỗn loạn. Em là chìa khóa, nhưng cũng là ngòi nổ.
Minh Dạ kéo cô vào lòng, siết chặt như muốn dùng cơ thể mình che chắn cho cô khỏi mọi bão tố.
— Anh sẽ cùng em chống lại tất cả. Dù cái giá là gì, anh cũng không để em đánh mất bản thân.
*
Trên nóc tòa nhà đối diện, Diệp Nguyệt Lăng đứng tựa lan can, đôi mắt phượng ánh lên tia sắc lạnh. Qua ống nhòm, cô quan sát từng chuyển động của Lục gia. Môi cô cong lên, giọng nói như tiếng lụa xé.
— Thánh nữ đã nhớ lại. Trò chơi thực sự bắt đầu rồi.
Cô bấm điện thoại, ra lệnh ngắn gọn cho thuộc hạ.
— Sẵn sàng. Khi Dị Ảnh ra tay, chúng ta sẽ tóm gọn cả hai.
*
Đêm lại phủ xuống thành phố Vọng Minh. Trong phòng, Tinh Vân ngồi trước gương, ánh mắt bình thản. Cô cầm con dao nhỏ, khắc lên mặt bàn một ký hiệu cổ — dấu hiệu của thánh nữ. Ánh bạc lan tỏa, dị năng tạo thành một vòng bảo vệ mỏng bao quanh.
Cô thì thầm:
— Dù ai muốn ký ức của ta, cũng phải bước qua ngưỡng cửa này.
Bên ngoài cửa sổ, bóng áo đen lướt qua, tiếng thì thầm của Dị Ảnh vọng lại trong gió:
— Ba ngày. Hãy chọn đi, Bạch Tinh Vân.
Tiếng còi báo động vang lên từ xa, hòa trong tiếng mưa nặng hạt. Ở góc tối, Lục Triều Dương nở nụ cười lạnh, ánh mắt như soi thấu mọi bí mật.
Một chương mới của cuộc chiến dị năng đã mở ra, với thánh nữ ở trung tâm cơn lốc. Mọi lựa chọn đều phải trả giá. Và ký ức, giờ đây, không còn là nơi trú ẩn an toàn nữa.











