Chương 6: Lời Mời Từ Hội Đồng Nghệ Thuật
Ánh sáng tím bạc quấn quanh Lysandra, từng sợi nhỏ như mạng nhện ma quái siết lấy cổ tay, cổ chân cô. Cô đứng đó, lặng lẽ, giữa vòng phong ấn máu elf khô lại trên sàn sân khấu. Không một tiếng động, không ai dám phá vỡ tĩnh lặng ngột ngạt đang đè nặng lên mái vòm nhà hát. Bên ngoài, cơn gió đêm lùa qua khe cửa, mang theo tiếng thở dài của những linh hồn sân khấu đã khuất. Cedric đứng bên ngoài bức tường vô hình, đôi mắt xám bạc rực lửa căm hờn, máu rỉ ra từ đầu ngón tay nơi anh cố gắng xuyên qua lớp ma pháp. Seraphina run rẩy, bám lấy cánh tay Cedric, ánh mắt cô dõi theo Lysandra như muốn gửi gắm cả niềm tin và sự bảo vệ yếu ớt.
Trên lô VIP, Valtor thong thả đứng dậy, vạt áo choàng tím chạm nhẹ vào bục gỗ đen bóng. Hắn đưa mắt quét một vòng quanh khán phòng, môi nhếch lên thành nụ cười mỏng lạnh. Mirielle đứng bên cạnh, khuôn mặt không giấu nổi nét mệt mỏi, đôi mắt vàng kim dõi xuống Lysandra, ánh nhìn pha trộn giữa đố kỵ, thất vọng và một thoáng đồng cảm không tên.
Valtor gõ nhịp tay lên lan can, tiếng gõ vang vọng như hiệu lệnh giáng xuống một ván cờ định mệnh. Hắn cất giọng trầm, từng chữ lạnh lẽo len lỏi vào từng khe hở của không gian:
— Kính mời các vị khách quý, yến tiệc của Hội Đồng Nghệ Thuật đã sẵn sàng. Xin mời di chuyển lên đại sảnh.
Không ai dám chống lại. Những bóng người lặng lẽ rời khỏi hàng ghế, áo choàng, váy dạ hội, mặt nạ bạc lướt qua nhau thành một dòng sông lặng lẽ đổ về hành lang dẫn lên đại sảnh. Cedric và Seraphina dìu nhau đi trong dòng người, mỗi bước chân như nặng trĩu chìm vào đá lạnh. Lysandra được hai vệ binh sân khấu dìu đi, mỗi bước chân cô in lại dấu máu loang lổ lên nền đá hoa cương.
Cánh cửa đại sảnh mở ra, ánh sáng vàng chói lòa rọi xuống nền đá cẩm thạch lạnh buốt, phản chiếu những bóng người méo mó. Không khí nơi đây đặc quánh mùi rượu vang trộn lẫn hương nhang, vương lại chút tanh của máu elf từ nghi lễ chưa dứt. Trên bàn tiệc dài phủ nhung tím, những đĩa bạc xếp đầy quả lạ, thịt thú rừng, bánh ngọt ma pháp, ly pha lê rượu đỏ sóng sánh. Các thành viên Hội Đồng, minh tinh, quý tộc, phù thủy lặng lẽ ngồi vào chỗ, từng người một đều che giấu cảm xúc sau lớp mặt nạ sáng bóng.
Ở đầu bàn, Valtor ngồi uy nghi trên ngai rồng, Mirielle đứng cạnh hắn, tay cầm ly rượu. Cô nâng ly, ánh mắt sắc như lưỡi dao lướt qua Lysandra rồi dừng lại nơi Cedric. Lysandra được đặt ngồi đối diện Valtor, giữa hàng trăm ánh mắt soi mói, dò xét, thậm chí là khinh miệt.
Valtor nâng ly, nụ cười như vết cắt:
— Đêm nay, chúng ta vinh danh những tài năng chói sáng nhất Valenmir. Lysandra Veyron – minh tinh mới đã làm rung chuyển nền nghệ thuật cổ xưa của chúng ta. Cedric Armand de Noir – ngôi sao bất tử, minh chứng cho sức mạnh của bóng tối và ánh sáng hòa quyện.
Tiếng vỗ tay vang lên rời rạc, lạnh ngắt, mỗi âm thanh như mũi dao đâm vào lớp da mỏng manh của không khí. Lysandra siết chặt vạt áo choàng, đôi mắt tím thẫm không để lộ bất kỳ nỗi sợ nào.
Valtor ngả người ra sau, giọng hắn êm ái như rắn lượn:
— Nghệ thuật là dòng chảy không ngừng của quyền lực và đam mê. Kẻ chiến thắng hôm nay có thể là kẻ thất bại ngày mai. Mirielle, cô nghĩ sao về điều này?
Mirielle đặt ly rượu xuống, môi cong lên khinh khỉnh:
— Sân khấu chỉ dành cho những kẻ đủ mạnh để đạp lên bóng tối trong mình. Lysandra, cô đã từng nếm mùi thất bại chưa? Cô có tự cho mình xứng đáng với vị trí này không?
Lysandra nhìn thẳng vào Mirielle, đôi mắt không gợn sóng:
— Tôi không cần sự cho phép của ai để bước lên sân khấu. Nghệ thuật là tiếng gọi của linh hồn, không phải đặc quyền của huyết thống.
Một nữ pháp sư già trong Hội Đồng, mái tóc xám như tro, đôi mắt chim ưng, bật cười lạnh:
— Linh hồn cũng có giá của nó, Lysandra Veyron. Cô định trả bằng gì?
Lysandra đáp, giọng trầm:
— Tôi trả bằng trái tim mình. Và bằng sự thật.
Một tiếng cười khô khốc vang lên từ cuối bàn tiệc. Một nam ca sĩ trẻ, gương mặt ẩn sau mặt nạ pha lê, cất giọng khích bác:
— Sự thật à? Trong thế giới này, ai dám nói mình nắm giữ sự thật?
Cedric nhếch môi, đôi mắt xám bạc liếc qua Valtor:
— Sự thật không cần ai công nhận. Dưới ánh sáng, mọi dối trá đều bị phơi bày.
Valtor quay sang Cedric, ánh nhìn săm soi:
— Tình yêu và nghệ thuật, Cedric, phải chăng chỉ là hai mặt của sự lừa dối vĩ đại nhất?
Cedric ngả người, giọng lạnh như sương:
— Lừa dối chỉ kéo dài cho đến khi ánh sáng soi rọi những bóng tối sâu nhất. Nghệ thuật và tình yêu, nếu không thật lòng, sẽ mục ruỗng từ bên trong.
Seraphina đứng bật dậy, giọng cô vang lên như lưỡi dao cắt qua không gian:
— Còn các người? Đã bao giờ dám nhìn vào chính mình mà không ghê sợ chưa? Nghệ thuật không phải là máu lạnh – đó là lòng can đảm để không phản bội bản thân.
Không khí dồn lại, đặc quánh đến nghẹt thở. Valtor cười nhạt, tiếng cười vang vọng như tiếng chuông tang lễ:
— Đúng là quản lý của nhà hát Bất Tử. Nhưng cô nhầm rồi – nghệ thuật là một cuộc đi săn, chỉ có kẻ mạnh mới sống sót.
Mirielle khẽ lắc đầu, liếc Lysandra:
— Đừng vội tự mãn. Một phút huy hoàng không cứu nổi mười năm bị lãng quên. Lysandra, cô nghĩ mình đủ sức thay đổi luật chơi sao?
Lysandra liếc qua hàng loạt gương mặt đeo mặt nạ, cảm nhận rõ rệt những dòng cảm xúc ngầm – ghen tị, khát vọng, sợ hãi, thù hận. Dòng máu elf trong cô rần rật, linh hồn sân khấu thì thầm: Đừng cúi đầu.
— Tôi không thay đổi luật chơi, — Lysandra đáp, từng chữ sắc lạnh — tôi phá vỡ nó.
Một quý tộc vỡ tan ly rượu trong tay, rượu đỏ trào ra thấm vào khăn trải bàn như máu.
Valtor khoát tay. Các pháp sư áo choàng đen xuất hiện, mang tới những cuộn giấy da, ấn tín bạc, mặt nạ rồng. Hắn nói, giọng khô khốc:
— Đã đến lúc thử thách. Hội Đồng quyết định: Lysandra và Cedric sẽ trình diễn một vở kịch ngẫu hứng tại đây. Chủ đề: “Sự bất tử và cái giá của danh vọng.”
Sự xôn xao lan nhanh như lửa cháy trong rơm khô. Lysandra siết chặt nắm tay, Cedric liếc nhìn cô, mắt lóe lên tia quyết liệt.
Mirielle lùi về phía tường, khoanh tay, môi nhếch cười sắc lạnh.
Valtor chỉ vào sân khấu nhỏ dựng giữa đại sảnh, ánh sáng tím bạc rọi xuống thành một vòng tròn ma pháp. Các khách mời vây quanh, ánh mắt soi mói, tò mò, chực chờ một màn trình diễn sinh tử.
Cedric ghé sát Lysandra, thì thầm:
— Nếu có biến, em nắm tay anh.
Lysandra gật đầu, cảm nhận hơi lạnh từ lòng bàn tay Cedric luồn vào da thịt, truyền cho cô sự bình tĩnh kỳ lạ.
Họ bước lên sân khấu, đối diện hàng trăm gương mặt che giấu sau mặt nạ bạc – Hội Đồng, minh tinh, đối thủ, người hâm mộ, cả những kẻ từng nguyền rủa họ ngoài phố. Tất cả đều im lặng, chỉ còn tiếng tim Lysandra đập dồn dập trong lồng ngực.
Valtor ngả người, đôi mắt đen sâu hút dõi theo từng cử động.
Trống trận vang lên, nhịp chậm rãi như tiếng đếm ngược số phận.
Lysandra bắt đầu, giọng vang vọng khắp đại sảnh lạnh lẽo:— Có ai từng hỏi: bất tử là phúc lành, hay là xiềng xích?
Cedric tiếp lời, sóng âm ma cà rồng lan nhẹ, chạm tới từng góc tối:
— Danh vọng, ánh sáng, tiếng vỗ tay… Liệu có đáng để đánh đổi sự tự do?
Một nữ phù thủy đeo mặt nạ vàng cười khúc khích:
— Tự do là đặc quyền của kẻ đã chết.
Lysandra tiến lên, ánh mắt xuyên qua hàng ghế:
— Nếu bất tử chỉ là sống mãi trong sợ hãi, thì đó là nhà tù không lối thoát.
Cedric dang tay, bóng anh đổ dài, tỏa ra những ảo ảnh chập chờn: khán phòng đầy người, khán phòng trống rỗng, khuôn mặt khóc, cười, ánh đèn rực rỡ rồi vụt tắt. Anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào Valtor:
— Có ai trong các người, kể cả Hội Đồng, thực sự hạnh phúc dưới vầng hào quang này không?
Im lặng kéo dài, nặng nề như tấm màn nhung sắp rơi xuống.
Mirielle khẽ búng móng tay lên mặt bàn, giọng khẩy khỉnh:
— Các người chỉ là rối. Rối không bao giờ tự cắt dây.
Lysandra dừng lại, đôi mắt tím ánh lên tia sáng dị thường. Ma pháp Biểu Diễn bùng nổ, những linh hồn sân khấu cũ hiện ra, ca hát, khóc lóc, cười vang, vây quanh cô thành một vòng tròn ma mị.
— Nếu chúng tôi là rối, chúng tôi sẽ tự cắt dây. Nếu nghệ thuật là xiềng xích, chúng tôi sẽ bẻ gãy nó.
Cedric hòa giọng, thôi miên như tiếng chuông đêm:
— Chúng tôi không bất tử vì lời nguyền. Chúng tôi sống vì được yêu thương.
Làn sóng cảm xúc cuộn qua đại sảnh, những mặt nạ bạc rung động, ánh mắt lóe lên tia sáng hiếm hoi.
Valtor đứng bật dậy, vỗ tay chậm rãi, ánh mắt hắn lấp lóe tia hiểm độc:
— Tuyệt vời. Nhưng đừng quên, không ai thoát được trò chơi quyền lực. Các ngươi nghĩ mình đủ sức xoay chuyển số phận?
Hắn búng tay. Cả sân khấu chìm vào bóng tối đặc quánh. Chỉ còn lại quầng sáng tím bạc quanh Lysandra và Cedric. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Lysandra, tóc gáy dựng đứng. Những tiếng thì thầm vang lên từ bóng tối – lời nguyền rủa, sỉ nhục, buộc tội, ghen tị, thương hại. Ảo ảnh những scandal, tội lỗi, thất bại trong quá khứ quấn lấy Lysandra, kéo cô trượt dần xuống hố sâu tuyệt vọng.
Cedric siết tay Lysandra, truyền sang cô một luồng sức mạnh vững chãi, lạnh nhưng không chết chóc. Anh nói, giọng vang vọng như lời nguyền cổ xưa:
— Đừng sợ, Lysandra. Nỗi đau là khởi đầu, không phải kết thúc.
Lysandra nhắm mắt, tìm về tiếng thì thầm của linh hồn sân khấu. Một giọng nói dịu dàng, xa xăm vọng lại – giọng mẹ cô:
— Đừng để ai viết số phận con. Hãy là tác giả của chính mình.
Cô mở mắt, ma pháp Biểu Diễn bùng lên, cuốn phăng mọi ảo ảnh đen tối. Lysandra cất tiếng hát, âm thanh thanh khiết xuyên qua từng lớp mặt nạ, l*t tr*n mọi dối trá, mọi căm ghét, mọi thù hận.
Khán phòng đông đặc im lặng. Mirielle đứng chết lặng, nước mắt lăn dài trên má. Seraphina ngồi dưới, tay che miệng, mắt sáng rực tự hào.
Valtor lùi lại, mặt tái nhợt, đôi mắt đen co rút như bị hút cạn sinh khí. Hắn nghiến răng, giọng lạnh như băng đá:
— Đủ rồi.
Bóng tối tan dần, ánh đèn chùm lộng lẫy trở lại, soi rõ mọi gương mặt bàng hoàng. Lysandra và Cedric đứng giữa sân khấu, tay trong tay, hơi thở dồn dập.
Valtor tiến lên, mỗi bước kéo theo cơn gió lạnh buốt. Hắn chìa ra hai cuộn giấy da, ấn đỏ Hội Đồng lấp lánh:
— Các ngươi đã diễn xuất xuất sắc. Nhưng mọi thứ chỉ mới bắt đầu. Hội Đồng mời hai ngươi tham gia nghi lễ nghệ thuật tối cao – nơi mọi bí mật sẽ bị phơi bày. Từ chối, các ngươi sẽ bị xóa tên khỏi giới nghệ thuật vĩnh viễn.
Không khí như đóng băng. Lysandra nhìn Cedric, ánh mắt hỏi ý. Cedric gật đầu, mắt xám bạc ánh lên tia bất khuất:
— Chúng tôi nhận lời.
Seraphina lao lên, ôm chầm lấy Lysandra, thì thầm trong hơi thở dồn dập:
— Đừng tin bất cứ ai ở đây. Đừng để hắn chia rẽ các cậu.
Mirielle chậm rãi bước tới, đôi mắt vàng kim nhìn sâu vào mắt Lysandra. Lần đầu tiên, không còn là thù hằn – mà là sự bất lực, đau đớn và một thứ gì rất giống hối hận.
Valtor quay lưng, giọng hắn vọng lại, lạnh lùng như lưỡi dao cạo:
— Chuẩn bị đi. Đêm mai, nghi lễ sẽ bắt đầu. Khi ấy, không ai còn chỗ để trốn.
Cửa đại sảnh bật mở, gió đêm thốc vào, kéo theo tiếng gầm thét của những linh hồn chưa siêu thoát. Lysandra siết chặt cuộn giấy da, cảm nhận rõ những sợi dây số phận đang xiết chặt quanh cổ.
Cedric nắm lấy tay cô, thì thầm, giọng dịu dàng mà quả quyết:
— Dù có chuyện gì xảy ra, anh sẽ không rời em nửa bước.
Lysandra tựa đầu vào vai Cedric, nhịp tim dội vào tai. Cô biết: ván cờ quyền lực thực sự mới chỉ bắt đầu.
Trong góc tối cuối sảnh, một bóng người lạ mặt ẩn mình sau cột đá, đôi mắt màu hổ phách lóe sáng, một nụ cười hiểm độc thoáng qua rồi tan vào bóng đêm.
Tiếng trống nghi lễ vang lên từ xa, từng nhịp một như tiếng tim Lysandra thắt lại – không phải tiếng đếm ngược cho một màn trình diễn, mà là hồi chuông báo tử cho ánh sáng và bóng tối của toàn Valenmir.
Cánh cửa khép lại phía sau, màn đêm nuốt trọn mọi bí mật, để lại trong lòng Lysandra một lời thì thầm xa lạ:
— Đừng tin bất cứ ai – kể cả chính mình.
Bóng tối đặc quánh, ánh sáng tím bạc chỉ còn là một vệt lấp lánh nơi cổ tay Lysandra – vệt máu, vệt hy vọng, hay dấu ấn của xiềng xích bất tử? Không ai biết. Nhưng tất cả đã bị cuốn vào ván cờ cuối cùng của Hội Đồng Nghệ Thuật, nơi mọi lời nói đều có thể trở thành lưỡi dao, và mỗi ánh mắt là một cái bẫy không lối thoát.
Đêm Valenmir lạnh hơn bao giờ hết.











