Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Chương 8: Phiên Đối Đầu Đầu Tiên
Mười phút sau.
Đoạn ghi âm được đăng lên.
Không có lời giải thích.
Không có dòng trạng thái dài.
Tri Chanh chỉ viết đúng một câu.
“Đây là lý do vì sao ba chị em chúng tôi rời khỏi Hứa gia ba mươi năm trước.”
Ban đầu, đoạn ghi âm không gây nhiều chú ý.
Nhưng chỉ sau nửa giờ, một tài khoản có hàng triệu người theo dõi chia sẻ lại.
Rồi đến những luật sư nổi tiếng.
Những nhà báo chuyên điều tra.
Cả mạng xã hội bắt đầu bùng nổ.
“Bà mẹ kế này nói được câu đó thật sao?”
“Chồng đứng bên cạnh mà không nói một lời?”
“Thảo nào ba chị em bỏ đi.”
“Thế mà trước đó còn bảo người ta bất hiếu.”
Chiều gió đổi rất nhanh.
Đến buổi chiều, bài viết vu khống ba chị em đã bị cư dân mạng đào bới từng chi tiết.
Có người phát hiện ảnh chụp trong bài đều được cắt ghép có chủ đích.
Có người chỉ ra thời gian đăng bài trùng khớp với lúc ba chị em đến ngân hàng.
Thậm chí còn có tài khoản nặc danh để lại một bình luận.
“Tôi từng làm ở Hứa gia.”
“Những gì cô Hứa nói còn chưa bằng một nửa sự thật.”
Bình luận ấy lập tức được chia sẻ hàng nghìn lần.
…
Trong biệt thự Hứa gia.
Một chiếc tách sứ vỡ tan trên nền nhà.
Thẩm Ngọc Như nhìn màn hình máy tính, khuôn mặt tái mét.
“Bọn họ lấy đâu ra đoạn ghi âm?”
Không ai trả lời.
Thẩm Gia Thụ đứng bên cạnh cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng.
“Mẹ.”
“Có cần xóa bài không?”
“Không kịp nữa.”
Thẩm Ngọc Như nghiến răng.
“Liên hệ ngay công ty truyền thông.”
“Mời luật sư.”
“Bảo họ chuẩn bị đơn kiện.”
Bà ta hít sâu một hơi.
“Muốn chơi.”
“Vậy thì chơi đến cùng.”
…
Sáng hôm sau.
Tri Dao nhận được giấy triệu tập.
Nguyên đơn.
Thẩm Ngọc Như.
Lý do khởi kiện.
Vu khống.
Xâm phạm danh dự.
Yêu cầu công khai xin lỗi và bồi thường.
Tri Dao đọc xong, bật cười.
“Đúng là phong cách của bà ta.”
Tri Châu nhướng mày.
“Em cười gì?”
“Em đang nghĩ.”
Tri Dao gấp tập hồ sơ lại.
“Nếu bà ta đã chủ động khởi kiện.”
“Vậy chúng ta cũng không cần chờ nữa.”
Ngay trong buổi sáng.
Tri Dao thay mặt ba chị em nộp đơn phản tố.
Yêu cầu tòa án xem xét lại tính hợp pháp của toàn bộ khối tài sản Hứa gia được chuyển nhượng ba mươi năm trước.
Đồng thời đề nghị áp dụng biện pháp khẩn cấp.
Tạm thời phong tỏa việc sang tên nhà tổ và các tài sản liên quan.
Tin tức vừa lan ra.
Giới kinh doanh Hải Thành lập tức chấn động.
Đã ba mươi năm.
Không ai ngờ vụ chuyển nhượng năm xưa lại bị lật lại.
…
Ba ngày sau.
Phiên làm việc đầu tiên được tổ chức.
Đây chưa phải phiên xét xử chính thức.
Mà là buổi hòa giải theo quy định.
Phòng hòa giải không lớn.
Hai bên ngồi đối diện nhau.
Thẩm Ngọc Như mặc bộ vest màu be, vẻ mặt vẫn bình tĩnh như mọi khi.
Luật sư của bà ta mở lời trước.
“Thân chủ của tôi chăm sóc ông Hứa suốt ba mươi năm.”
“Các nguyên đơn rời khỏi gia đình trong thời gian dài.”
“Hiện nay mới quay về yêu cầu chia tài sản là không phù hợp với đạo đức xã hội.”
Tri Dao không ngắt lời.
Đợi đối phương nói xong, cô mới đứng lên.
“Thứ nhất.”
“Chúng tôi chưa từng yêu cầu chia tài sản.”
“Chúng tôi yêu cầu xác minh nguồn gốc tài sản.”
“Đó là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.”
Luật sư đối phương hơi khựng lại.
Tri Dao tiếp tục.
“Thứ hai.”
“Bên bị đơn nhiều lần tuyên bố tài sản hoàn toàn thuộc về Hứa Hoành Viễn.”
“Căn cứ đâu?”
Luật sư đối phương lập tức đưa ra bản sao giấy chuyển nhượng.
“Đây là chứng cứ.”
Tri Dao chỉ liếc qua rồi mỉm cười.
“Cảm ơn.”
“Cũng đúng lúc.”
Cô đặt lên bàn một xấp tài liệu khác.
“Hợp đồng góp vốn.”
“Giấy chứng nhận tài sản riêng.”
“Hóa đơn đầu tư.”
“Toàn bộ đều đứng tên mẹ chúng tôi.”
“Mời đối phương giải thích.”
Sắc mặt luật sư bên kia lập tức thay đổi.
Ông ta cầm tài liệu xem rất lâu.
Lần đầu tiên không trả lời ngay được.
Tri Dao bình tĩnh nói tiếp.
“Nếu nguồn gốc tài sản chưa được xác định.”
“Vậy giấy chuyển nhượng liệu có bao gồm cả phần tài sản không thuộc quyền sở hữu của ông Hứa?”
Cả phòng họp rơi vào yên lặng.
Ngay cả hòa giải viên cũng ngẩng đầu nhìn Tri Dao.
Câu hỏi ấy.
Không ai trả lời được.
Đúng lúc không khí căng thẳng nhất.
Cửa phòng bỗng mở.
Một y tá mặc đồng phục bệnh viện bước nhanh vào.
“Cô Hứa.”
“Gia đình cô phải không?”
Tri Chanh đứng dậy.
“Đúng.”
Y tá thở gấp.
“Ông Hứa vừa tỉnh.”
“Ông ấy nhất quyết đòi gặp ba người.”
“Tình trạng cảm xúc rất kích động.”
“Xin mọi người đến bệnh viện ngay.”
Thẩm Ngọc Như đứng bật dậy.
“Không được!”
Bà ta gần như hét lên.
“Tình trạng ông ấy chưa ổn định.”
“Không thể gặp ai.”
Lời vừa dứt.
Mọi ánh mắt trong phòng đều hướng về phía bà ta.
Tri Dao chậm rãi cất tài liệu.
“Bà Thẩm.”
“Vừa rồi chính bà nói.”
“Ông ấy là người chuyển nhượng tài sản.”
“Nếu vậy.”
“Lời của ông ấy.”
“Chẳng phải là chứng cứ quan trọng nhất sao?”
Thẩm Ngọc Như cứng người.
Bà ta hiểu.
Chỉ cần Hứa Hoành Viễn mở miệng.
Rất có thể…
Ba mươi năm che giấu sẽ bắt đầu sụp đổ.
Tri Chanh nhìn thẳng vào bà.
“Ba mươi năm trước.”
“Bà không cho chúng tôi gặp mẹ.”
“Hôm nay.”
“Không ai có thể ngăn chúng tôi gặp cha.”
Nói xong.
Ba chị em cùng đứng dậy.
Không ai quay đầu lại.
Phía sau họ.
Sắc mặt Thẩm Ngọc Như trắng bệch.
Bàn tay đặt trên bàn khẽ run lên.
Lần đầu tiên.
Bà ta cảm nhận được.
Mọi chuyện…
Đang dần vượt khỏi tầm kiểm soát.











