Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Mẹ các con sớm đoán sẽ có ngày xảy ra tranh chấp.”

“Cho nên.”

“Bà ấy ghi chép từng khoản.”

“Từng đồng.”

“Không bỏ sót bất cứ thứ gì.”

Tri Chanh lặng lẽ vuốt nhẹ bìa cuốn sổ.

Trong đầu cô hiện lên hình ảnh người mẹ năm nào.

Ban ngày bận rộn ở công ty.

Đêm về vẫn ngồi dưới ngọn đèn vàng, cặm cụi ghi từng con số.

Hóa ra…

Mẹ đã chuẩn bị cho họ từ rất lâu.

Lâm Chính Đức lại cầm phong thư niêm phong.

“Đây.”

“Là thứ quan trọng nhất.”

Tri Chanh chậm rãi bóc lớp sáp.

Nét chữ quen thuộc hiện ra.

“Các con yêu của mẹ.”

“Nếu đọc được bức thư này.”

“Nghĩa là các con đã trưởng thành.”

“Mẹ không biết lúc ấy mẹ còn sống hay không.”

“Nhưng mẹ tin.”

“Ba chị em nhất định sẽ luôn ở bên nhau.”

Đọc đến đây.

Tri Dao cúi đầu.

Nước mắt rơi xuống trang giấy.

Tri Châu quay mặt nhìn ra cửa sổ.

Bờ vai khẽ run lên.

Tri Chanh tiếp tục đọc.

“Mẹ không mong các con đi tranh giành tài sản.”

“Tiền bạc có thể kiếm lại.”

“Nhưng lòng người đã mất thì không thể.”

“Nếu một ngày phải quay về.”

“Hãy quay về vì công bằng.”

“Chứ đừng quay về vì thù hận.”

“Mẹ chỉ mong…”

“Các con bình an.”

“Khỏe mạnh.”

“Đừng sống như mẹ.”

Căn phòng yên lặng đến mức chỉ còn tiếng lật giấy.

Ba chị em đều không nói.

Ba mươi năm.

Họ chưa từng có cơ hội khóc cho mẹ.

Cho đến hôm nay.

Tri Chanh khẽ gấp lá thư lại.

Giọng rất nhẹ.

“Mẹ.”

“Chúng con sống rất tốt.”

“Chị.”

Tri Dao nghẹn ngào.

“Nếu mẹ còn…”

Tri Chanh đưa tay nắm lấy tay em gái.

“Mẹ biết.”

“Nhất định mẹ biết.”

Lâm Chính Đức lấy khăn lau mắt.

Rồi chậm rãi nói:

“Còn một việc.”

“Năm đó.”

“Trước khi mất ba ngày.”

“Mẹ các con từng đến gặp ta.”

“Bà ấy nói.”

“‘Nếu sau này ba đứa nhỏ quay về.’”

“‘Xin anh giúp chúng.’”

“‘Đừng để chúng chịu thiệt.’”

Tri Chanh khẽ cúi đầu.

“Ba mươi năm qua.”

“Vất vả cho chú rồi.”

Ông lão lắc đầu.

“Ta chỉ giữ lời hứa.”

Đúng lúc ấy.

Điện thoại của Tri Dao rung lên.

Là trợ lý trong văn phòng luật ở Sydney.

“Chị Hứa.”

“Có người vừa đăng bài trên mạng.”

“Nội dung nói ba chị em chị về nước để tranh tài sản khi cha đang hấp hối.”

“Kèm theo rất nhiều ảnh.”

Tri Dao mở tin tức.

Tiêu đề nổi bật ngay đầu trang.

“Ba người con bất hiếu biến mất ba mươi năm, nay trở về ép cha ký tài sản.”

Bên dưới.

Hàng nghìn bình luận đang mắng chửi.

“Đúng là lòng tham không đáy.”

“Cha bệnh sắp mất còn không buông tha.”

“Cả nhà sống ở nước ngoài rồi còn về tranh.”

Tri Châu nhíu mày.

“Ra tay nhanh thật.”

Tri Dao cười lạnh.

“Muốn dùng dư luận ép chúng ta.”

“Cũ quá rồi.”

Tri Chanh nhìn màn hình.

Rồi bình tĩnh nói.

“Đừng xóa.”

“Cũng đừng giải thích.”

“Cứ để họ nói.”

Tri Dao ngẩng đầu.

“Chị có cách?”

Tri Chanh gật đầu.

“Có.”

Cô lấy điện thoại.

Mở đoạn ghi âm đã được phục hồi từ chiếc máy ghi âm cũ trong căn phòng của mẹ.

Ấn nút phát.

Một giọng nói lạnh lùng lập tức vang lên.

“Người chết thì nên nhường chỗ cho người sống.”

“Ảnh của cô ta treo ở phòng khách làm gì.”

“Lập tức tháo xuống.”

Ngay sau đó.

Là giọng Hứa Hoành Viễn.

Ông không phản đối.

Không ngăn cản.

Chỉ lặng im.

Tri Chanh khẽ khóa màn hình.

“Đăng lên.”

“Bây giờ.”

“Nếu bà ấy muốn kể chuyện.”

“Vậy chúng ta cũng kể.”

“Lần này.”

“Để cả Hải Thành nghe hết.”

Chương 8: Phiên Đối Đầu Đầu Tiên

Mười phút sau.

Đoạn ghi âm được đăng lên.

Không có lời giải thích.

Không có dòng trạng thái dài.

Tri Chanh chỉ viết đúng một câu.

“Đây là lý do vì sao ba chị em chúng tôi rời khỏi Hứa gia ba mươi năm trước.”

Ban đầu, đoạn ghi âm không gây nhiều chú ý.

Nhưng chỉ sau nửa giờ, một tài khoản có hàng triệu người theo dõi chia sẻ lại.

Rồi đến những luật sư nổi tiếng.

Những nhà báo chuyên điều tra.

Cả mạng xã hội bắt đầu bùng nổ.

“Bà mẹ kế này nói được câu đó thật sao?”

“Chồng đứng bên cạnh mà không nói một lời?”

“Thảo nào ba chị em bỏ đi.”

“Thế mà trước đó còn bảo người ta bất hiếu.”

Chiều gió đổi rất nhanh.

Đến buổi chiều, bài viết vu khống ba chị em đã bị cư dân mạng đào bới từng chi tiết.

Có người phát hiện ảnh chụp trong bài đều được cắt ghép có chủ đích.

Có người chỉ ra thời gian đăng bài trùng khớp với lúc ba chị em đến ngân hàng.

Thậm chí còn có tài khoản nặc danh để lại một bình luận.

“Tôi từng làm ở Hứa gia.”

“Những gì cô Hứa nói còn chưa bằng một nửa sự thật.”

Bình luận ấy lập tức được chia sẻ hàng nghìn lần.

Trong biệt thự Hứa gia.

Một chiếc tách sứ vỡ tan trên nền nhà.

Thẩm Ngọc Như nhìn màn hình máy tính, khuôn mặt tái mét.

“Bọn họ lấy đâu ra đoạn ghi âm?”

Không ai trả lời.

Thẩm Gia Thụ đứng bên cạnh cũng không giấu nổi vẻ căng thẳng.

“Mẹ.”

“Có cần xóa bài không?”

“Không kịp nữa.”

Thẩm Ngọc Như nghiến răng.

“Liên hệ ngay công ty truyền thông.”

“Mời luật sư.”

“Bảo họ chuẩn bị đơn kiện.”

Bà ta hít sâu một hơi.

“Muốn chơi.”

“Vậy thì chơi đến cùng.”

Sáng hôm sau.

Tri Dao nhận được giấy triệu tập.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử