Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Chương 25: Ánh Đèn Nam Quế Lý
Trước khi mùa đông đến.
Đèn hành lang của tòa 6 khu Nam Quế Lý cuối cùng cũng được sửa xong.
Tan làm trở về.
Tôi đứng dưới lầu nhìn rất lâu.
Trước đây bóng đèn ở tầng bốn luôn hỏng.
Những hôm tăng ca về muộn.
Tôi phải bật đèn pin điện thoại để soi đường.
Khi ấy tôi từng nghĩ.
Đợi căn nhà sửa xong.
Đợi có người cùng tôi về nhà.
Có lẽ cầu thang này sẽ không còn dài đến thế nữa.
Sau đó quả thật đã có người đi cùng tôi.
Nhưng người ấy bước bên cạnh tôi.
Trong lòng lại nghĩ tới chuyện lấy chìa khóa cho người khác.
Bây giờ.
Đèn hành lang đã sáng.
Mỗi bậc thang đều hiện rõ.
Tôi một mình bước lên lầu.
Ngược lại còn vững vàng hơn trước.
Trước cửa căn 402 treo một tấm bảng gỗ nhỏ mới tinh.
Là do mẹ tự tay khắc.
Trên đó chỉ có hai chữ:
Vấn Hòa
Nét chữ không thật sự ngay ngắn.
Các mép còn hơi xước.
Nhưng tôi rất thích.
Trong nhà.
Ngọn đèn bàn màu vàng ấm đang sáng.
Mẹ ngồi trong phòng sách sắp xếp vải vóc.
Gần đây bà bắt đầu nhận lại một vài đơn may nhỏ.
Không mở cửa hàng nữa.
Chỉ nhận việc của người quen.
Một nửa phòng sách là tài liệu của tôi.
Một nửa là hộp chỉ và vải của mẹ.
Trên bàn trải sẵn đề cương cho buổi chia sẻ trực tuyến ngày mai.
Tiêu đề là:
Bảo Tồn Chứng Cứ Khi Sửa Nhà Trước Hôn Nhân
Các mục được ghi rất rõ:
• Thanh toán bằng tài khoản của chính mình.
• Chìa khóa phải có ghi chép bàn giao.
• Mọi thay đổi bản thiết kế cần chính chủ xác nhận.
• Chữ ký của người thân không thể thay thế ý chí của chủ sở hữu.
• Không ký giấy tờ tài sản dưới áp lực từ đám cưới hoặc họ hàng.
Đúng lúc ấy.
Tin nhắn của Thẩm Lệ gửi tới.
“Phần thứ ba nên bổ sung thêm một câu.”
“Trang ký tên không nên tách khỏi nội dung chính để ký riêng.”
Tôi trả lời:
“Đã bổ sung.”
Một lát sau.
Anh lại nhắn:
“Ngày mai cần tôi vào nghe không?”
Tôi suy nghĩ một chút.
Rồi trả lời:
“Không cần.”
“Tôi tự làm được.”
Mấy phút sau.
Tin nhắn mới hiện lên.
“Được.”
“Kết thúc tôi mời cô ăn cơm.”
Tôi không lập tức đồng ý.
Cũng không từ chối.
Chỉ đáp:
“Để xem lúc đó có thời gian không.”
Mẹ bưng bát canh từ bếp ra.
Nhìn màn hình điện thoại rồi cười.
“Con à.”
“Mẹ không thúc giục.”
“Cánh cửa chỉ thật sự mở…”
“Khi nó được mở từ bên trong.”
Mười giờ tối.
Tôi đứng ngoài ban công.
Khu Nam Quế Lý là một khu chung cư cũ.
Không đẹp.
Tường đã bong tróc.
Xe điện đậu nghiêng ngả khắp nơi.
Nhưng đây là nhà của tôi.
Không phải đường lui của nhà họ Phan.
Không phải phòng tân hôn của Phan Khải Nam.
Cũng không phải thứ tài nguyên chung như lời người khác nói.
Trong album điện thoại.
Tấm ảnh ngày cưới vẫn còn đó.
Tôi mặc váy cưới.
Đứng bên cạnh thảm đỏ.
Vạt váy dính bụi.
Mái tóc hơi rối.
Trong tay ôm chặt túi hồ sơ giấy màu vàng.
Ánh mắt sáng rõ hơn bất kỳ bức ảnh cưới nào.
Tôi không xóa nó.
Đó không phải là một tấm ảnh xấu.
Đó là bằng chứng cho thấy tôi đã kéo chính mình ra khỏi một cái bẫy.
Trở lại bàn làm việc.
Tôi sửa câu mở đầu của bài chia sẻ.
Từ:
“Bảo vệ tài sản trước hôn nhân.”
Thành:
“Nhà không phải kẻ thù của tình yêu. Ranh giới mập mờ mới là.”
Khi nhấn nút lưu.
Ánh đèn Nam Quế Lý vẫn sáng ngoài cửa sổ.
Lần này.
Tôi không cần chờ ai đưa mình về nhà nữa.
Trước khi buổi chia sẻ trực tuyến bắt đầu.
Tôi hạ thấp góc máy quay.
Khung hình chỉ lộ ra giá sách.
Và một góc nhỏ của chậu dành dành lá xanh.
Tôi không nhắc tới tên nhà họ Phan.
Cũng không kể chi tiết về đám cưới.
Tôi chỉ nói về tài liệu.
Và những việc cần làm.
Tôi nói:
“Hợp đồng sửa nhà không được để trống phần chủ đầu tư.”
“Thanh toán tốt nhất nên dùng tài khoản của chính mình.”
“Cho mượn chìa khóa phải ghi nhận.”
“Thay đổi bản thiết kế cần chủ sở hữu xác nhận.”
“Không ký giấy trắng.”
“Không chỉ ký riêng trang cuối cùng.”
“Đặc biệt là trong ngày cưới, tại tiệc cưới hoặc lúc bị họ hàng vây quanh khuyên nhủ…”
“Đừng ký bất kỳ tài liệu tài sản nào.”
Có người hỏi trong phần bình luận:
“Như vậy có phải quá tính toán không?”
Tôi nhìn dòng chữ ấy thật lâu.
Sau đó trả lời:
“Ranh giới rõ ràng không phải để ngừng yêu thương.”
“Mà để tình yêu không bị những món nợ nuốt mất.”
Sau buổi chia sẻ.
Hộp thư riêng xuất hiện rất nhiều tin nhắn.
Có người nói mình từng suýt ký giấy thêm tên trước hôn nhân.
Có người nói mẹ đã thay mình ký giấy xác nhận sửa nhà.
Có người hỏi mẫu sổ đăng ký chìa khóa nên viết thế nào.
Tôi lưu lại từng tin một.
Chuẩn bị làm đề cương cho buổi chia sẻ tiếp theo.
Đêm khuya.
Tôi đứng ngoài ban công.
Nhìn những ngọn đèn của Nam Quế Lý lần lượt sáng lên.
Mẹ đang thu dọn vải vóc trong phòng sách.
Mạnh Miên gửi tới một sticker chiếc máy quét phát sáng.
Thẩm Lệ nhắn hỏi:
“Buổi chia sẻ thuận lợi chứ?”
Tôi trả lời:
“Rất thuận lợi.”
Qua vài giây.
Tôi lại nhắn thêm một câu:
“Hay để tôi mời anh ăn cơm nhé.”
Gửi xong.
Tôi úp điện thoại xuống bàn.
Không hề hối hận.
Lần này.
Cánh cửa là do chính tôi mở từ bên trong.
Trước khi đi ngủ.
Tôi chuyển bức ảnh ngày cưới vào một album mới.
Tên album là:
Chứng Cứ
Cũng là:
Khởi Đầu
Tôi không còn đặt nó chung với những điều thất bại nữa.
Ngày hôm đó.
Tôi mất đi một đám cưới.
Nhưng tôi giữ được căn nhà.
Giữ được mẹ.
Và giữ được chính bản thân mình.
Người đã đủ dũng cảm dừng lại giữa thảm đỏ.
HẾT.











