Chương 4
“Có lẽ mọi người sẽ cảm thấy rất mỉa mai. Một người viết bốn cuốn sách dạy người khác cách duy trì hôn nhân, làm hàng chục buổi tư vấn tình cảm, cái gọi là ‘chuyên gia hôn nhân’ ấy… cuộc hôn nhân của chính mình lại chỉ kéo dài ba năm.”
Không ai lên tiếng.
“Nhưng hôm nay tôi tới đây không phải để xin lỗi.”
Tôi nhìn xuống phía dưới sân khấu, ánh mắt lướt qua từng gương mặt.
“Tôi tới đây là muốn nói với mọi người một chuyện.”
“Nghiên cứu hạnh phúc không có nghĩa là sở hữu hạnh phúc. Hiểu hết mọi đạo lý cũng không đồng nghĩa với việc có thể sống tốt cuộc đời này. Nhưng từng trải qua thất bại… sẽ khiến bạn có cách lý giải chân thật hơn về hạnh phúc.”
“Cho nên chủ đề hôm nay là…”
Tôi siết nhẹ micro.
“100 Sự Thật Của Một Người Phụ Nữ Ly Hôn.”
Buổi chia sẻ kéo dài bốn mươi lăm phút.
Tôi kể về cuộc hôn nhân của mình, kể về những nguyên tắc tôi từng viết trong sách, bản thân tôi có làm được hay không, Lục Cảnh Thâm có làm được hay không. Kể về khoảnh khắc phát hiện ngoại tình, kể về quá trình ký thỏa thuận ly hôn.
Không chỉ tên.
Không chửi bới.
Chỉ đơn giản là thuật lại sự thật.
Nhưng mỗi một sự thật… đều có sức nặng hơn bất kỳ lời mắng chửi nào.
Có người dưới khán đài đỏ hoe mắt.
Đến phần giao lưu.
Người đầu tiên giơ tay hỏi:
“Cô Nam Sơn, sau này cô sẽ tái hôn không?”
“Không biết. Nhưng tôi không bài xích.”
Người thứ hai hỏi:
“Cô hận chồng cũ của mình sao?”
“Không hận. Hận là một kiểu tiêu hao. Tôi thà dùng năng lượng đó để quan sát và ghi chép còn hơn.”
Người thứ ba…
Một người đàn ông đứng lên ở hàng ghế thứ ba bên trái.
Áo sơ mi xanh đậm.
Cố Diễn.
“Cô Tô, tôi có một câu hỏi.”
Toàn bộ ánh mắt trong hội trường lập tức đổ dồn về phía anh.
Giọng anh không lớn, nhưng rất rõ ràng.
“Trong sách cô từng viết một câu: ‘Một cuộc hôn nhân tốt là tác phẩm do hai người cùng hoàn thành, còn một cuộc hôn nhân tồi tệ chỉ là vở độc diễn của một người.’”
Anh ngẩng đầu nhìn tôi.
“Tôi muốn hỏi… nếu cả hai người đều rất cố gắng, liệu hôn nhân có nhất định sẽ tốt đẹp không?”
Tôi cầm micro, nhìn anh dưới khán đài.
Ánh mắt ấy rất yên tĩnh.
Không dò xét.
Không khiêu khích.
Chỉ có nghiêm túc.
“Không nhất định.”
Tôi chậm rãi trả lời.
“Hướng đi của sự cố gắng… quan trọng hơn chính bản thân sự cố gắng.”
“Hai người đều rất nỗ lực, nhưng nếu nỗ lực theo hai hướng hoàn toàn trái ngược nhau… kết quả có khi còn tệ hơn cả việc không cố gắng.”
Cố Diễn khẽ gật đầu.
Giống như đang thật sự nghiền ngẫm câu nói đó.
“Vậy làm sao để biết hai người có cùng chung phương hướng hay không?”
“Không cần phải kiểm chứng.”
“Tại sao?”
“Bởi vì hai người thật sự cùng hướng… sẽ không hỏi câu đó.”
Bên dưới sân khấu vang lên một tràng pháo tay.
Cố Diễn đứng tại chỗ, nhìn tôi suốt ba giây.
Sau đó anh ngồi xuống.
Phần ký tặng bắt đầu.
Ba trăm người xếp hàng chờ chữ ký.
Hai tiếng sau, hàng người cuối cùng cũng tan hết.
Tôi ký xong quyển sách cuối cùng, vừa ngẩng đầu lên đã cảm thấy cổ tay đau nhức.
Ngoài cửa có một người đang đứng.
Cố Diễn.
Trên tay anh cầm cuốn sách đã được ký tên, chậm rãi bước tới trước mặt tôi.
“Cô Tô, cảm ơn vì phần chia sẻ hôm nay.”
“Không có gì.”
“Cách làm trước đây của tôi thật sự rất đường đột. Thu mua tạp chí, điều tra thông tin của cô… những chuyện đó đều không đúng.”
Anh nhìn tôi rất thẳng thắn.
“Tôi xin lỗi.”
“Tôi nghe rồi.”
Tôi khép nắp bút lại.
“Sau đó thì sao?”
Cố Diễn khẽ cười.
“Sau đó tôi muốn mời cô ăn một bữa cơm.”
“Không bàn chuyện hợp tác.”
“Chỉ với tư cách một độc giả.”
Tôi nhìn anh.
Ở khoảng cách gần, người đàn ông này trông trẻ hơn lúc ngồi dưới khán đài một chút.
Nhưng nơi khóe mắt có những nếp nhăn rất nhạt.
Giống dấu vết của một người đã suy nghĩ quá nhiều trong thời gian dài.
“Cố tiên sinh.”
Tôi tựa lưng ra ghế.
“Anh mất nửa năm tìm tôi… chắc không chỉ để mời ăn cơm đâu nhỉ?”
Anh im lặng thoáng chốc.
“Cô nói đúng.”
“Không chỉ là ăn cơm.”
“Vậy là gì?”
“Tôi có một câu hỏi.”
Ánh mắt anh rất bình tĩnh.
“Mà câu trả lời… chỉ có cô mới có thể cho tôi.”
“Nhưng không phải bây giờ.”
“Đợi đến lúc cô sẵn sàng nghe.”
Anh đặt một tấm danh thiếp lên bàn.
Mặt trước là tên và số điện thoại.
Mặt sau viết tay một dòng chữ.
“Khi nào thuận tiện thì liên lạc cho tôi. Không vội.”
Nói xong, anh xoay người rời đi.
Tôi cầm tấm danh thiếp lên, lật sang mặt sau.
Chữ của anh rất đẹp.
Gọn gàng, dứt khoát.
Lâm Khả ghé đầu lại gần.
“Cô Tô, Cố Diễn đi rồi à?”
“Ừ.”
“Anh ấy nói gì vậy?”
“Anh ấy nói có một vấn đề muốn hỏi tôi.”
“Vấn đề gì?”
“Không nói.”
Lâm Khả nhìn tôi đầy khó hiểu.
“Vậy cô định gặp anh ấy không?”
Tôi bỏ danh thiếp vào túi áo.
“Để sau rồi tính.”
Chương 10
Ngày thứ ba sau buổi ký tặng, mọi chuyện bắt đầu bùng nổ.
Có người quay lại video bài phát biểu của tôi rồi đăng lên mạng.
Tiêu đề là:
“Tác giả bán hơn 10.000.000 bản sách về hôn nhân công khai ly hôn: Cuộc hôn nhân của tôi chỉ kéo dài ba năm.”
Chỉ sau một đêm, lượt xem vượt mốc 5.000.000.
Khu bình luận nhanh chóng chia thành hai phe.
Phe ủng hộ nói:
“Chân thật mới là sức mạnh lớn nhất.”
“Một người dám đối diện thất bại của bản thân còn đáng tin hơn đám chuyên gia chỉ biết lý thuyết gấp trăm lần.”
Phe phản đối lại nói:
“Hôn nhân của chính mình còn không giữ nổi thì lấy tư cách gì dạy người khác?”
“Đây chẳng phải lừa đảo sao?”
Đến trưa ngày hôm sau, chủ đề trực tiếp leo lên top hot search.
#NamSơnLyHôn#
Lượt đọc vượt 300.000.000.
Điện thoại của Lâm Khả reo không ngừng.
“Cô Tô, hiện tại có hơn sáu mươi đơn vị truyền thông xin phỏng vấn độc quyền, ba chương trình giải trí gửi lời mời, còn có…”
“Từ chối hết.”
“Tổng biên tập Triệu nói doanh số sách hai ngày nay tăng hơn 400%.”
“Ừ.”
“Còn một chuyện nữa.”
Giọng Lâm Khả chợt thay đổi.
“Lục Cảnh Thâm lên hot search rồi.”
Tôi mở điện thoại.
Hot search thứ tám:
#ChồngCũCủaNamSơnBịĐàoRa#
Có người dựa vào những chi tiết tôi nhắc trong buổi chia sẻ để lần ra Lục Cảnh Thâm.
Thời gian kết hôn, công ty làm việc, thậm chí cả lịch sử mua sợi dây chuyền Tiffany kia… tất cả đều bị đào sạch.
Khu bình luận Weibo của Lục Cảnh Thâm hoàn toàn thất thủ.
“Tra nam.”
“Anh không xứng.”
“Trả tiền sách đây.”
Mặc dù tôi chưa từng nhắc tên anh ta.
Nhưng năng lực “thám tử mạng” của cư dân mạng… vẫn vượt xa tưởng tượng của tôi.
Điện thoại rung lên.
Là cuộc gọi của Lục Cảnh Thâm.
Tôi bắt máy.
“Tô Niệm! Em điên rồi à?! Em đem chuyện của chúng ta nói hết ra ngoài rồi?!”
“Tôi đâu nhắc tên anh.”
“Em không nhắc tên nhưng em kể chi tiết! Bây giờ cả công ty đều biết rồi! Hôm nay sếp gọi anh lên nói chuyện, bảo anh ảnh hưởng hình tượng công ty! Còn Phương Dao…”
“Tôi hỏi một câu.”
Tôi cắt ngang anh ta.
“Phương Dao làm sao?”
“Cô ấy bị công ty đuổi việc rồi! Vì là một trong những người liên quan, công ty sợ ảnh hưởng danh tiếng nên bắt cô ấy nghỉ luôn!”
“Vậy thì liên quan gì tới tôi?”
“Không liên quan tới em?!”
Giọng Lục Cảnh Thâm gần như mất kiểm soát.
“Tô Niệm, em cố ý! Em cố tình nói những chuyện đó ở cái buổi ký tặng chết tiệt kia để trả thù anh!”
“Lục Cảnh Thâm.”
Tôi bật cười nhạt.
“Anh nghĩ cả thế giới đều xoay quanh anh à?”
“Buổi ký tặng hôm đó có ba trăm khán giả. Phần chia sẻ của tôi nói về trải nghiệm thật trong hôn nhân, không phải nói về anh.”
“Anh bị đào ra…”
Tôi dừng một giây.
“Là vì những việc anh làm vốn dĩ không chịu nổi ánh sáng.”
“Em…”
“Còn nữa.”
Tôi chậm rãi nói tiếp.
“Đồng nghiệp của anh, Chu Lỗi, người mua 500 quyển sách của tôi ấy?”
“Là sắp xếp của Cố thị.”
“Nhà đầu tư mới của công ty anh.”
“Tôi nghĩ… hiện giờ chuyện anh cần lo còn nhiều hơn tôi đấy.”
Nói xong, tôi trực tiếp cúp máy.
Điện thoại lại rung lên một cái.
Là một tin nhắn từ số lạ.
“Tô Niệm, cô cứ chờ đó cho tôi. —— Phương Dao.”
Tôi chụp màn hình tin nhắn rồi gửi cho Tần Lộc.
Tần Lộc trả lời gần như ngay lập tức.
“Đe dọa rồi đấy. Giữ lại bằng chứng đi. Cô ta mà dám động tay, tôi sẽ trực tiếp tống cô ta vào đồn.”
Buổi chiều, tổng biên tập Triệu gọi điện tới.
“Cô Tô, có một chuyện cô cần biết. Hôm nay có một blogger tự truyền thông khá lớn đăng bài viết mới, tiêu đề là: ‘Trò Lừa Của Nam Sơn: Một Kẻ Thất Bại Trong Hôn Nhân Đã Kiếm Hơn 10.000.000 Tệ Từ Việc Bán Sách Như Thế Nào.’”
“Ai đăng?”
“Một tài khoản tên ‘Sự Thật Tình Cảm’, hơn 2.000.000 người theo dõi. Bài viết đã vượt mốc 100.000 lượt tương tác rồi.”
“Trong đó viết gì?”
“Chủ yếu nghi ngờ năng lực chuyên môn của cô. Họ nói cô ngay cả hôn nhân của bản thân còn không xử lý nổi thì lấy tư cách gì dạy người khác. Còn cắt ghép một số câu nói ngoài ngữ cảnh, cố tình xây dựng hình tượng cô thành kiểu ‘kẻ lừa đảo sụp đổ nhân thiết’.”
“Tài khoản đó đã điều tra nền chưa?”
“Lâm Khả tra rồi. Công ty đứng sau đăng ký là một nơi tên ‘Dao Quang Văn Hóa’.”
Dao Quang.
Dao.
Phương Dao.
“Tổng biên tập Triệu, bài viết đó không cần xử lý.”
“Nhưng dư luận bên ngoài…”
“Dư luận là con dao hai lưỡi.”
Tôi nhìn dòng xe ngoài cửa kính.
“Cô ta dùng bài viết công kích tôi, còn tôi dùng tác phẩm đáp trả cô ta.”
“Tổng biên tập Triệu, việc tái bản sách mới chuẩn bị xong chưa?”
“Xong rồi. Tái bản thêm 500.000 quyển.”
“Tăng thêm 300.000 nữa.”
“800.000 quyển?! Cô Tô, số lượng này…”
“Tin tôi.”
Sau khi cúp máy, tôi ngẩng đầu lên.
Màn hình LED cực lớn bên trung tâm thương mại đối diện đang phát tin giải trí.
Ảnh của tôi xuất hiện trên đó.
“Tác giả bestseller Nam Sơn lần đầu công khai thân phận, tự tiết lộ chuyện ly hôn gây bùng nổ toàn mạng.”
Tôi đứng bên đường nhìn vài giây.
Người phụ nữ trong màn hình mặc áo vest đen, vẻ mặt bình tĩnh.
Không giống một người vừa ly hôn.
Mà giống một người chuẩn bị bước vào chiến tranh hơn.
Chín giờ tối.
Tôi ngồi trước bàn trong căn hộ thuê, mở tài khoản mang tên “Sự Thật Tình Cảm”, đọc toàn bộ bài viết công kích kia từ đầu đến cuối.
Bài viết rất chuyên nghiệp.
Không phải trình độ Phương Dao có thể tự viết ra.
Bên trong có ba điểm công kích cốt lõi.
Thứ nhất, tôi không có bất kỳ bằng cấp chuyên môn nào về tâm lý học hay tư vấn hôn nhân.
Thứ hai, sách của tôi sử dụng quá nhiều tình tiết hư cấu, thiếu đi cảm giác chân thật.
Thứ ba, chính cuộc hôn nhân thất bại của tôi chứng minh lý luận của tôi hoàn toàn vô dụng.
Điểm một và điểm ba là sự thật.
Điểm hai là bịa đặt trắng trợn.
Nhưng cư dân mạng sẽ không phân biệt được.
Khu bình luận đã bắt đầu đổi chiều.
Từ ủng hộ và đồng cảm… biến thành nghi ngờ và châm chọc.
“Thì ra chỉ là chuyên gia nửa mùa.”
“Nói cho cùng cũng chỉ là phụ nữ ly hôn bán thảm để kiếm tiền.”
“Hôn nhân ba năm, viết bốn cuốn sách, kiếm hơn 10.000.000 tệ. Quá lời rồi còn gì.”
Tôi tắt trang web.
Điện thoại vang lên.
Là Chu Vận.
“Đọc bài viết đó rồi?”
“Rồi.”
“Em biết ai đứng sau không?”
“Chắc Phương Dao thuê người viết chuyên nghiệp.”
“Không chỉ là người viết.”
Giọng Chu Vận cực kỳ nghiêm túc.
“Chị có bạn cũ làm trong công ty truyền thông đó, vừa giúp chị tra thử. Bài viết kia được bỏ tiền để đẩy truyền thông. Riêng phí quảng bá ít nhất đã 500.000 tệ.”
“Phương Dao lấy đâu ra 500.000 tệ?”
“Không phải tiền của Phương Dao.”
Chu Vận dừng lại một chút.
“Mà là lấy từ ngân sách PR của Hằng Viễn Bất Động Sản.”
“Hằng Viễn? Công ty của Lục Cảnh Thâm?”
“Đúng.”
“Em nghĩ mà xem, chuyện Lục Cảnh Thâm ngoại tình bị bại lộ khiến danh tiếng Hằng Viễn cũng bị ảnh hưởng. Bộ phận PR của họ muốn dập lửa, cách nhanh nhất chính là chuyển hướng dư luận sang em.”
“Biến em thành kẻ lừa đảo.”
“Như vậy trọng tâm dư luận sẽ từ chuyện Lục Cảnh Thâm ngoại tình chuyển thành ‘nhân thiết sụp đổ’ của Nam Sơn.”
Tôi tựa người vào ghế.
“Cho nên… đây không phải trả thù cá nhân của Phương Dao.”
“Mà là thao tác truyền thông của Hằng Viễn.”
“Đúng.”
“Và người đứng sau điều khiển rất lão luyện, không giống mấy công ty PR bình thường làm nổi.”
“Nhà đầu tư của Hằng Viễn…”
“Cố thị.”
Chu Vận trực tiếp nói thay tôi.
“Tô Niệm, em không thấy chuyện này rất kỳ lạ sao?”
“Cố Diễn đầu tư vào Hằng Viễn, nhưng bộ phận PR của Hằng Viễn lại đang công kích em.”
“Rốt cuộc là Cố Diễn không biết chuyện… hay anh ta ngầm đồng ý?”
Tôi cầm điện thoại, im lặng rất lâu.
Sau đó khẽ nói:
“Em gọi cho anh ta.”
“Em có số điện thoại của Cố Diễn?”
“Anh ta từng đưa danh thiếp cho em.”
Tôi lật tấm danh thiếp ra, gọi theo số phía trên.
Chuông vang ba tiếng thì được kết nối.
“Cô Tô.”
Giọng Cố Diễn bình tĩnh hơn tôi tưởng.
Giống như anh đã chờ cuộc gọi này từ trước.
“Cố Diễn.”
Tôi đi thẳng vào vấn đề.
“Bộ phận PR của Hằng Viễn đang công kích tôi, anh biết chứ?”
“Biết.”
“Anh không định quản?”
“Đang xử lý rồi.”
Giọng anh vẫn rất ổn định.
“Chiều nay tôi đã họp với ban quản lý Hằng Viễn, yêu cầu bọn họ lập tức gỡ bài và xin lỗi. Nhưng CEO của Hằng Viễn từ chối.”
“Ông ta nói đây là chiến lược PR của công ty, không liên quan tới phía nhà đầu tư.”
“Cho nên?”
“Cho nên ngày mai tôi sẽ rút vốn.”
Tôi khựng lại.
“Rút vốn?”
“Hằng Viễn là dự án anh đầu tư, anh nói rút là rút?”
“Đầu tư là quyết định thương mại.”
Giọng Cố Diễn rất nhạt.
“Nhưng dùng tiền của nhà đầu tư để công kích một người không liên quan…”
“Đó không còn là thương mại nữa.”
“Mà là hạ lưu.”
“Anh không sợ lỗ tiền à?”
“Cô Tô.”
Giọng Cố Diễn rất khẽ.
“Cô nghĩ tôi mất nửa năm tìm cô, bỏ ra 80.000.000 tệ mua một cuốn tạp chí… là vì muốn kiếm tiền sao?”
Tôi không trả lời.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
“Còn một chuyện nữa.”
“Bài viết công kích cô lần này, người đứng sau thao túng không phải bộ phận PR của Hằng Viễn.”
“Mà là Phương Dao cùng CEO của Hằng Viễn cấu kết với nhau.”
“Sau khi bị đuổi việc, Phương Dao đã đi tìm Vương Chí Cường và dùng vài thủ đoạn để thuyết phục ông ta.”
“Thủ đoạn gì?”
“Hiện tại tôi chưa tiện nói.”
Giọng anh chậm lại.
“Nhưng tôi có thể nói cho cô biết, mối quan hệ giữa Phương Dao và CEO của Hằng Viễn… phức tạp hơn cô tưởng.”
“Ý anh là gì?”
“Ý tôi là…”
Anh dừng một chút.
“Phương Dao không chỉ đơn thuần là tình nhân của chồng cũ cô.”
“Cô ta là một kiểu người chuyên nghiệp…”
Anh khẽ cười tự giễu.
“Thôi bỏ đi. Đợi tôi có bằng chứng xác thực rồi sẽ nói với cô sau.”
“Cô Tô, hiện giờ cô có an toàn không?”
“Tôi ở một mình.”
“Có thể cho tôi địa chỉ được không? Tôi sẽ để người chú ý an toàn cho cô.”
“Không cần.”
Tôi nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa kính.
“Tôi có luật sư rồi.”
Lại là vài giây im lặng.
“Được.”
“Vậy ngủ ngon.”
“Nếu có chuyện gì thì liên lạc với tôi bất cứ lúc nào.”
“Đợi đã.”
“Ừm?”
“Anh từng nói có một câu hỏi… chỉ mình tôi mới có thể trả lời.”
Tôi siết nhẹ điện thoại.
“Là câu hỏi gì?”
Hơi thở bên kia dường như nhẹ đi một chút.
“Không phải bây giờ.”
“Vậy khi nào?”
“Đợi đến lúc…”
Giọng anh rất thấp.
“Cô không còn coi tôi là một kẻ xa lạ mang theo mục đích tiếp cận cô nữa.”
Nói xong, anh cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, ngồi trong bóng tối rất lâu.
Người đàn ông này rốt cuộc là ai?
Anh đang làm gì?
Tại sao luôn xuất hiện đúng lúc tôi cần giúp đỡ nhất… nhưng lại cố tình giữ một khoảng cách kỳ lạ như vậy?
Điện thoại lại sáng lên.
Là tin nhắn của Tần Lộc.











