BÍ MẬT TRONG BÁO CÁO KHÁM THAI-1

Chương 5: 2497 Chương 5

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Anh đang nói cái gì thế?

“Anh… anh vừa nói gì?”

Tôi run rẩy hỏi, từng chữ như bị ép ra từ kẽ răng.

“Anh nói lại lần nữa.”

Cố Hạo mở mắt.

Nước mắt lặng lẽ chảy dọc theo gò má anh.

“Vân Vân… anh xin lỗi.”

“Anh biết chuyện này quá tàn nhẫn với em, nhưng anh thật sự không còn cách nào khác.”

“Chúng ta kết hôn nhiều năm như vậy, nhìn em đau khổ vì chuyện con cái, tự trách bản thân hết lần này đến lần khác… tim anh như vỡ vụn.”

“Anh đã sớm biết vấn đề nằm ở mình, nhưng anh không dám nói cho em.”

“Anh chỉ có thể trơ mắt nhìn em hết lần này đến lần khác thất vọng, nhìn em lén khóc một mình.”

“Anh hận bản thân, hận mình vô dụng!”

Anh dùng sức đấm mạnh vào ngực mình, cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát.

“Sau này… anh thật sự không chịu đựng nổi nữa.”

“Anh nghĩ, bằng bất cứ giá nào cũng phải cho em một đứa con, cho em một gia đình trọn vẹn.”

“Thế nên, anh đã lén em liên hệ với một cơ sở hỗ trợ sinh sản ở nước ngoài.”

“Anh dùng tinh trùng của mình… kết hợp với… trứng do người khác hiến tặng để tạo phôi.”

“Sau đó, khi em hoàn toàn không hay biết, bằng một… một phương pháp đặc biệt, phôi được cấy vào cơ thể em.”

Giọng anh càng lúc càng nhỏ.

Đầu cũng cúi gằm xuống, không dám nhìn vào mắt tôi.

Toàn thân tôi lạnh ngắt từ trong ra ngoài.

Giống như giữa ngày đông giá rét, bị ai đó dội thẳng một chậu nước đá lên đầu.

Tôi cảm thấy linh hồn mình như đã rời khỏi cơ thể.

Tôi lơ lửng giữa không trung, lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt…

Lắng nghe anh kể về một câu chuyện hoang đường đến khó tin.

Chồng tôi…

Lén sau lưng tôi, dùng chính cơ thể tôi để mang thai đứa con của một người phụ nữ khác.

Còn tôi…

Từ đầu đến cuối, chẳng khác nào một kẻ ngốc bị che mắt.

Tôi còn tưởng đó là món quà ông trời ban tặng.

Tôi còn chìm đắm trong niềm hạnh phúc vô bờ khi sắp được làm mẹ.

Thì ra…

Tất cả chỉ là một màn lừa dối.

Một âm mưu được sắp đặt tỉ mỉ.

Một trò lừa hoàn toàn triệt để.

Rốt cuộc tôi là gì?

Một công cụ mang thai hộ?

Một cái tử cung biết đi?

“Ha… ha ha…”

Đột nhiên, tôi bật cười.

Cười đến đâu, nước mắt chảy đến đó.

Tiếng cười của tôi thê lương và tuyệt vọng, vang vọng khắp căn phòng ngủ trống trải.

“Cố Hạo… anh giỏi thật đấy.”

“Anh đúng là quá giỏi.”

“Làm sao anh có thể…”

“Làm sao anh dám đối xử với em như vậy?”

Tôi bất ngờ giơ tay lên, dồn hết sức lực tát mạnh vào mặt anh.

Chát!

Tiếng bạt tai vang lên chói tai.

Khuôn mặt anh nghiêng hẳn sang một bên.

Năm dấu ngón tay đỏ rực nhanh chóng hiện lên trên má.

Anh không né tránh.

Cũng không nổi giận.

Anh chỉ lặng lẽ quay đầu lại, mặc cho tôi đánh.

“Vân Vân, em cứ đánh anh đi, cứ mắng anh đi.”

“Chỉ cần em nguôi giận, thế nào cũng được.”

“Anh biết mình sai rồi, sai đến không thể tha thứ.”

“Nhưng tất cả những gì anh làm…”

“Đều là vì anh yêu em quá nhiều.”

Lại là câu nói đó.

Vì yêu em.

Một lý do nghe thật đường hoàng.

Anh dùng hai chữ “yêu em” để bọc kín tất cả sự ích kỷ, dối trá và phản bội của mình.

“Yêu em? Đây là cách anh yêu em sao?”

Tôi chỉ vào bụng mình, gào lên trong tuyệt vọng.

“Anh coi em là gì? Một cỗ máy sinh con à?”

“Anh đã từng hỏi ý kiến em chưa? Anh đã từng tôn trọng em chưa?”

“Cố Hạo, anh làm như vậy là phạm pháp! Anh có biết không?”

“Anh biết… Anh biết hết.”

Cố Hạo vẫn quỳ trên sàn, từng chút một dịch người đến trước mặt tôi, định ôm lấy tôi.

“Vân Vân, em nghe anh nói. Mọi chuyện đã đến nước này rồi, chúng ta không thể quay đầu nữa.”

“Bọn trẻ vô tội. Chúng là máu mủ của anh, giờ cũng đang ở trong cơ thể em.”

“Chúng ta đã đợi chúng suốt hai mươi năm, chẳng phải sao?”

“Anh xin em, coi như… chúng cũng là con của em, tha thứ cho anh lần này được không?”

“Chúng ta sinh các con ra, cùng nuôi chúng khôn lớn. Chúng ta sẽ lại như trước đây, trở thành đôi vợ chồng hạnh phúc nhất.”

Anh nhìn tôi, ánh mắt tràn ngập sự cầu xin.

Đúng vậy…

Bọn trẻ vô tội.

Tôi có thể cảm nhận được từng ngày chúng lớn lên trong bụng mình.

Chúng là những sinh mệnh sống sờ sờ.

Tôi đã mong chờ các con suốt hai mươi năm.

Thế nhưng…

Chỉ cần nghĩ đến việc trong người chúng đang chảy dòng máu của một người phụ nữ khác…

Tim tôi lại đau như bị dao cứa.

Tôi phải làm sao đây?

Phá bỏ chúng sao?

Tôi không làm được.

Tôi đã bốn mươi sáu tuổi rồi.

Đây là cơ hội duy nhất trong đời để tôi được làm mẹ.

Nhưng nếu giữ các con lại…

Tôi phải đối diện thế nào với cuộc hôn nhân đầy dối trá này?

Tôi phải đối diện thế nào với người chồng giờ đã trở nên xa lạ?

Tôi phải đối diện thế nào với hai đứa trẻ mang dòng máu của một người phụ nữ khác?

Thế giới của tôi…

Đã hoàn toàn sụp đổ trong ngày hôm ấy.

Cố Hạo vẫn không ngừng van xin.

Anh nói rất nhiều.

Nói về những dằn vặt anh đã chịu đựng suốt bao năm.

Nói về việc tìm người hiến trứng khó khăn đến mức nào.

Nói về việc liên hệ với cơ sở hỗ trợ sinh sản ở nước ngoài gian nan ra sao.

Anh tự khắc họa mình thành một người đàn ông vì tình yêu mà bất chấp tất cả.

Một người hùng bi thương.

Nhưng tôi không thể nghe lọt một chữ nào.

Trong đầu tôi…

Chỉ có duy nhất một câu hỏi.

Người phụ nữ đã hiến trứng…

Rốt cuộc là ai?

07

Câu hỏi ấy như một chiếc gai tẩm độc, cắm sâu vào tim tôi.

Nó khiến tôi đứng ngồi không yên, ăn không ngon, ngủ không yên.

Lời giải thích của Cố Hạo nghe qua gần như không có kẽ hở.

Anh nhận hết mọi lỗi lầm về mình.

Rồi quy tất cả động cơ ấy về tình yêu sâu đậm dành cho tôi.

Một người đàn ông vì muốn vợ có một gia đình trọn vẹn…

Mà bất chấp tất cả, lừa dối, che giấu.

Nghe qua…

Dường như còn có vài phần bi tráng.

Nếu tôi chỉ là một người đứng ngoài cuộc…

Có lẽ tôi thật sự sẽ bị anh làm cho cảm động.

Nhưng…

Tôi mới là người trong cuộc.

Là người bị lừa dối.

Bị lợi dụng.

Bị tước đi quyền được biết và quyền được lựa chọn.

Tôi không thể tha thứ cho anh.

Quan trọng hơn…

Trực giác mách bảo tôi rằng mọi chuyện không hề đơn giản như thế.

Trong câu chuyện anh kể…

Vẫn còn những lỗ hổng.

Bác sĩ Vương, người khám thai cho tôi…

Tại sao lại phối hợp với anh diễn kịch?

Còn mẹ chồng nữa.

Trong cuộc điện thoại, Cố Hạo từng nói với bà:

“Chỉ cần sinh đứa bé ra, mọi chuyện sẽ dễ giải quyết.”

Nếu chỉ là thụ tinh trong ống nghiệm bằng trứng hiến tặng…

Thì có chuyện gì mà phải đợi đến lúc sinh xong mới “dễ giải quyết”?

Hay là…

Người phụ nữ hiến trứng ấy có thân phận đặc biệt?

Ý nghĩ đó vừa xuất hiện…

Đã điên cuồng bén rễ trong lòng tôi.

Tôi bắt đầu âm thầm quan sát Cố Hạo.

Sau cuộc cãi vã dữ dội hôm ấy, giữa chúng tôi rơi vào chiến tranh lạnh.

Anh càng đối xử với tôi cẩn thận hơn trước.

Ra sức lấy lòng tôi bằng mọi cách.

Ngày nào anh cũng chuẩn bị những bữa ăn phong phú và cầu kỳ hơn.

Anh gọt trái cây sẵn, đưa tận miệng cho tôi.

Anh kể chuyện cười để chọc tôi vui.

Anh cư xử như một người chồng biết mình phạm sai lầm, chỉ mong được vợ tha thứ.

Còn tôi…

Bề ngoài lại chọn im lặng.

Tôi không cãi nhau với anh nữa.

Cũng không nhắc lại chuyện đó.

Tôi chỉ lặng lẽ ăn cơm.

Lặng lẽ đi ngủ.

Lặng lẽ vuốt ve bụng mình.

Điều đó khiến anh lầm tưởng…

Rằng tôi đã bắt đầu dần chấp nhận sự thật.

Tôi thấy rất rõ…

Anh đã thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng anh không biết…

Trái tim tôi…

Đã hóa thành một khối băng.

Một khối băng lặng lẽ tích tụ hơi lạnh trong bóng tối.

Tôi bắt đầu để ý mọi thứ về anh.

Chiếc điện thoại của anh, trước đây tôi chưa từng động đến, giờ lại trở thành mục tiêu tôi quan tâm nhất.

Anh rất cảnh giác.

Điện thoại chưa bao giờ rời khỏi người, đến cả lúc đi tắm cũng mang theo vào phòng tắm.

Hơn nữa…

Anh còn đổi mật khẩu khóa màn hình.

Điều đó càng khiến tôi tin chắc vào những nghi ngờ của mình.

Trong điện thoại của anh…

Nhất định đang cất giấu bí mật.

Cơ hội đến vào một tuần sau.

Tối hôm đó, công ty anh có tiệc xã giao.

Anh uống rất nhiều rượu.

Lúc về đến nhà đã say mềm, không còn biết gì.

Vừa bước qua cửa, anh đã ngã vật xuống ghế sofa, bất tỉnh nhân sự.

Tim tôi lập tức nhảy vọt lên tận cổ.

Tôi dìu anh vào phòng ngủ, đắp chăn cẩn thận rồi xuống bếp nấu cho anh một bát canh giải rượu.

Tôi vẫn làm tất cả những gì một người vợ nên làm.

Đợi đến khi anh ngủ say hẳn, tiếng ngáy đều đều vang lên…

Tôi lặng lẽ lấy điện thoại của anh từ túi áo vest.

Hai bàn tay tôi run dữ dội.

Tôi hít sâu một hơi rồi bật sáng màn hình.

Giao diện nhập mật khẩu hiện ra.

Tôi bắt đầu thử.

Ngày sinh của tôi.

Ngày sinh của anh.

Ngày kỷ niệm kết hôn của hai chúng tôi…

Đều sai.

Điện thoại hiện thông báo:

Ba mươi phút sau hãy thử lại.

Tôi không nản lòng.

Tôi ngồi bên giường, lặng lẽ nhìn gương mặt đang say ngủ của anh.

Gương mặt ấy…

Tôi đã ngắm suốt hai mươi năm.

Quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.

Thế nhưng lúc này…

Tôi lại có cảm giác mình chưa từng thật sự hiểu con người anh.

Trong lòng anh…

Rốt cuộc còn cất giấu bao nhiêu chuyện mà tôi không hề hay biết?

Nửa tiếng sau, tôi lại cầm điện thoại lên.

Lần này, tôi không thử những dãy số có ý nghĩa kỷ niệm nữa.

Tôi nhập một dãy số mà gần như mình đã quên mất.

Đó là mã số sinh viên thời đại học của tôi.

Cố Hạo là đàn anh của tôi.

Chúng tôi quen nhau trong thư viện trường đại học.

Đó là nơi tình yêu của chúng tôi bắt đầu.

Màn hình sáng lên.

Điện thoại…

Đã được mở khóa.

Tim tôi đập điên cuồng, gần như muốn nhảy khỏi lồng ngực.

Thì ra anh vẫn còn nhớ.

Thì ra trong lòng anh, điểm khởi đầu của hai chúng tôi lại quan trọng đến vậy.

Một cảm xúc phức tạp thoáng dâng lên.

Nhưng rất nhanh đã bị lý trí lạnh lùng đè nén xuống.

Bây giờ không phải lúc để hoài niệm.

Tôi mở ứng dụng WeChat của anh.

Lịch sử trò chuyện rất sạch sẽ.

Phần lớn chỉ là nội dung công việc.

Chắc hẳn anh có thói quen thường xuyên xóa tin nhắn.

Tôi không bỏ cuộc.

Tôi mở lịch sử thanh toán.

Lật từng giao dịch một.

Tiền nước.

Tiền điện.

Thanh toán thẻ tín dụng.

Tiền đổ xăng…

Mọi thứ đều có vẻ rất bình thường.

Ngay khi tôi gần như tuyệt vọng…

Một khoản chuyển tiền đặc biệt đã thu hút sự chú ý của tôi.

Vào đúng ngày mười lăm mỗi tháng, không hề sai lệch một lần nào…

Anh đều chuyển hai mươi nghìn tệ cho một người tên Lâm Vãn.

Ghi chú:

Tiền sinh hoạt.

Lâm Vãn?

Cái tên này…

Rất xa lạ.

Tôi chưa bao giờ nghe Cố Hạo nhắc đến.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử