Anh ta nói tôi…
“Thiếu tầm nhìn.”
“Không biết hợp tác với tập thể.”
Đến lúc này, tôi mới hiểu tất cả.
Bọn họ vốn chẳng định đào tạo streamer mới.
Điều họ muốn…
Là loại bỏ tôi.
Sau đó chiếm lấy toàn bộ tài nguyên, vị trí và mọi thứ thuộc về tôi.
Còn buổi livestream độc quyền của Khấu Thi Đại tối nay…
Chính là giọt máu cuối cùng họ muốn vắt từ tôi.
Vắt sạch.
Rồi ném đi.
Trong tai nghe, Trần Trác vẫn tiếp tục nói.
“Niệm Sơ, cô là người thông minh, đừng hành động bốc đồng. Thỏa thuận không cạnh tranh của cô vẫn còn nằm trong tay công ty. Nếu tối nay cô gây chuyện…”
Tôi đưa tay tháo phăng chiếc tai nghe xuống.
Hơn 5.000.000 người vẫn đang dõi theo tôi.
Khung bình luận cuồn cuộn trôi.
“Sao chị Niệm dừng rồi?”
“Có chuyện gì vậy?”
“Mất tín hiệu à?”
Tôi nhìn vào ống kính.
Trong màn hình, gương mặt tôi vẫn được ánh đèn làm mềm, lớp trang điểm vẫn hoàn hảo như chưa có chuyện gì xảy ra.
Nhưng chỉ mình tôi biết.
Đằng sau gương mặt bình tĩnh ấy…
Có thứ gì đó đã hoàn toàn vỡ vụn.
Tôi cầm micro lên lần nữa.
Không phải để tiếp tục bán hàng.
Tôi chậm rãi cất tiếng.
“Mọi người, xin lỗi nhé. Tôi có một chuyện cần thông báo.”
“Công ty vừa thông báo…”
“Tôi bị sa thải.”
“Vì vậy, buổi livestream hôm nay xin kết thúc tại đây.”
Vừa dứt lời.
Cả hậu trường lập tức náo loạn.
Tôi nghe thấy tiếng ghế đổ rầm từ phòng giám sát bên cạnh.
Trong bộ đàm, đạo diễn gào lên:
“Mau cắt sóng! Mau chuyển cảnh!”
Nhưng…
Đã quá muộn.
Tín hiệu livestream truyền trực tiếp qua nền tảng, hoàn toàn không phải mạng nội bộ của công ty.
Từng lời tôi nói.
Hơn 5.000.000 người đều nghe thấy trong thời gian thực.
Mà con số ấy…
Vẫn đang tăng điên cuồng.
7.000.000.
8.000.000.
9.000.000.
02
Tôi đứng dậy, tháo chiếc tai nghe đang đeo bên tai xuống.
Cánh cửa phòng livestream bất ngờ bị đẩy mạnh.
Người xông vào là đạo diễn Tiểu Dương và trợ lý livestream của tôi, Tiểu Lâm.
Mặt Tiểu Dương trắng bệch.
“Chị Niệm…”
“Giúp chị thu dọn đồ cá nhân trên bàn nhé.” Tôi bình tĩnh nói. “Cái bình giữ nhiệt với bức tranh con gái chị vẽ, nhớ đừng làm thất lạc.”
Tiểu Lâm đứng sững tại chỗ, vành mắt đỏ hoe.
“Chị… chị thật sự định đi sao?”
“Không phải chị muốn đi.”
Tôi nhẹ nhàng đặt micro xuống bàn.
“Là bọn họ muốn chị phải đi.”
Điện thoại trong túi rung liên tục.
Màn hình WeChat kín đặc tin nhắn.
Trần Trác:
Cố Niệm Sơ, cô điên rồi sao? Cô có biết mình đang làm gì không?
Phương Chính Viễn:
Lập tức quay lại phòng livestream cứu vãn tình hình. Nếu không, tự cô gánh lấy hậu quả.
Tôi không trả lời bất kỳ tin nhắn nào.
Ngược lại, người phụ trách kết nối bên phía nền tảng lại nhắn tới.
“Chị Niệm Sơ, có chuyện gì vậy? Bên Khấu Thi Đại loạn cả lên rồi. Bà Susan Lee đang hỏi tìm chị.”
Tôi không giải thích.
Chỉ đáp lại bốn chữ.
“Lát nữa liên hệ.”
Khi tôi bước ra khỏi phòng livestream, cả hành lang đã chật kín người.
Nhân viên phòng vận hành.
Phòng marketing.
Bộ phận hậu cần.
Ai nấy đều nghển cổ nhìn tôi như đang xem một màn kịch lớn.
Tiếng bàn tán khe khẽ không ngừng vang lên.
“Cô ấy thật sự dám nói trước mặt mấy triệu người à?”
“Điên rồi. Thế này chẳng khác nào xé toang mặt mũi với công ty.”
“Nghe nói Thẩm Kha sắp thay vị trí của cô ấy…”
Tôi lặng lẽ bước xuyên qua đám đông.
Không một ai tiến lên giữ tôi lại.
Cũng không một ai đứng ra nói giúp tôi dù chỉ một câu.
Vừa đến cửa thang máy, phía sau bỗng vang lên tiếng giày cao gót dồn dập.
“Cố Niệm Sơ! Đứng lại!”
Tôi không quay đầu.
Là giọng của Thẩm Kha.
Cao vút, xen lẫn sự hả hê không sao giấu nổi.
“Cô tưởng làm loạn một trận tối nay thì công ty sẽ đổi ý giữ cô lại sao?”
“Đừng có nằm mơ.”
Cửa thang máy mở ra.
Tôi bình thản bước vào.
“Fan của cô, tài nguyên của cô, các mối quan hệ với nhãn hàng của cô…”
Thẩm Kha bước nhanh tới, đứng ngay ngoài cửa thang máy, nụ cười đắc ý hiện rõ trên mặt.
“Từ ngày mai trở đi…”
“Tất cả đều sẽ là của tôi.”
Tôi xoay người nhìn thẳng vào cô ta.
Cánh cửa thang máy từ từ khép lại.
Tôi cong môi, bình thản buông một câu.
“Chúc cô sớm kéo tỷ lệ hoàn trả hàng xuống dưới 50%.”
“Cạch.”
Cửa thang máy khép kín.
Qua khe cửa cuối cùng, tôi nhìn thấy nụ cười đắc thắng trên gương mặt Thẩm Kha hoàn toàn cứng đờ.
03
Bước ra khỏi tòa nhà của Tinh Diệu Media, bên ngoài trời đang mưa.
Thượng Hải vào tháng Mười, đêm xuống đã bắt đầu se lạnh.
Tôi đứng dưới mái hiên, lặng lẽ nhìn những con số không ngừng nhảy trên màn hình điện thoại.
Phòng livestream tuy đã tắt sóng.
Nhưng chủ đề liên quan đến tôi đã leo thẳng lên hot search.
#CốNiệmSơBịSaThảiNgayTrênLivestream đứng thứ 3 bảng tìm kiếm.
#TinhDiệuMediaQuaCầuRútVán đứng thứ 7.
Kéo xuống phần bình luận…
Gần như tất cả đều đứng về phía tôi.
“Trụ cột của công ty suốt bốn năm, nói đá là đá?”
“Tôi mua hàng chỉ vì chị Niệm. Tinh Diệu là cái thá gì?”
“Ủng hộ chị Niệm tự lập! Sau này chị sang nền tảng nào, tôi theo nền tảng đó!”
Tôi nhìn thêm hai phút rồi cất điện thoại vào túi.
Bây giờ…
Không phải lúc để xem dư luận.
Tôi gọi một chiếc taxi về nhà.
Trên đường đi, mẹ gọi tới.
“Niệm à, bạn thân con vừa nhắn cho mẹ, bảo livestream của con xảy ra chuyện?”
“Không sao đâu mẹ. Chỉ là con đổi công việc thôi.”
“Đổi việc mà ầm ĩ đến mức lên cả livestream sao? Có phải con bị người ta bắt nạt không?”
Tôi im lặng hai giây.
“Con xử lý ổn rồi, mẹ đừng lo. Mẹ ngủ sớm đi. Đô Đô đâu rồi?”
“Ngủ rồi. Hôm nay cũng hết sốt rồi.”
“Con đừng lúc nào cũng chỉ báo tin vui, giấu hết chuyện buồn.”
“Con thật sự không sao. Ngày mai con về rồi kể mẹ nghe.”
Cúp điện thoại.
Ngoài cửa kính xe, những dải đèn neon vụt lướt qua.
Tôi nhắm mắt lại.
Trong đầu tua lại toàn bộ những gì xảy ra tối nay.
Mình có bốc đồng không?
Có lẽ là có.
Có hối hận không?
Không.
Tôi đã làm trong nghề này sáu năm.
Tinh Diệu Media chưa bao giờ là con đường duy nhất của tôi.
Nhưng trước mắt, vẫn còn một vấn đề cấp bách hơn.
Điều khoản không cạnh tranh.
Tôi nhớ rất rõ.











