Trang chủ/Cẩm Tú Độc Tâm/Chương 3: Liên Minh Bóng Tối
Cẩm Tú Độc Tâm

Chương 3: Liên Minh Bóng Tối

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Khi chuông canh ba vừa dứt, hệ thống trong phòng lập tức chuyển sang trạng thái cảnh báo. Trên bức tường, các ký hiệu ánh sáng rực lên như những dòng lệnh lướt qua màn hình trong một trận đấu sống còn. Cánh cửa Sảnh Đợi hé mở, không khí lạnh tràn vào, mang theo mùi hương lạ. Lâm Tố Như ngồi dựa lưng vào tấm bình phong, ngón tay vô thức mân mê Tâm Ấn trên cổ tay. Mỗi lần di chuyển, nàng cảm giác ký ức mình tựa như một thanh máu trên bảng thông số, cứ chạm nhẹ là giảm dần.

Phùng Giao Dao xuất hiện trong bộ y phục màu lam nhạt, tay cầm quạt ngọc. Nàng bước chậm rãi đến trước mặt Tố Như, nụ cười như sương khói thoáng qua trên môi. Ánh mắt Giao Dao quét một vòng quanh phòng, xác định vị trí từng người như thao tác rà soát bản đồ nhỏ trong trận đấu, rồi mới dừng lại ở Tố Như.

“Đêm qua, ngươi đã chơi rất đẹp.” Giao Dao nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói không chút gợn sóng.

Tố Như không đáp, chỉ nhìn thẳng vào đôi mắt kia. Không khí căng như dây cung, mỗi nhịp thở đều như bị hệ thống kiểm soát. Nhược Lan đứng phía sau, ánh mắt cảnh giác, tay đặt sát thắt lưng như sẵn sàng rút ám khí bất cứ lúc nào.

Giao Dao cười, gập quạt, hạ giọng: “Đấu đơn mãi cũng mệt. Ngươi có nghĩ đến việc lập tổ đội không?”

Tố Như nhướn mày, nửa cười nửa không. “Ngươi muốn hợp tác?”

“Đúng.” Giao Dao nghiêng đầu, mái tóc đen thả nhẹ xuống vai. “Chỉ cần một cái gật đầu, chúng ta sẽ thành liên minh. Trong trận này, solo chẳng ai trụ nổi lâu. Đội hình càng đông, AP càng mạnh, khả năng combat càng cao.”

Nhược Lan chen vào, giọng thấp: “Hợp tác ư? Ngươi tưởng mình là ai mà đưa ra điều kiện?”

Giao Dao liếc Nhược Lan, môi cong lên: “Ta không phải chỉ nói với Tố Như. Cả ngươi, cả Khánh Vân – ai muốn sống sót, đều phải chọn phe. Trong cung này, không ai tự lập thành vương được đâu.”

Tố Như im lặng, mắt khẽ nhíu lại. Nàng đọc từng chuyển động nhỏ trên khuôn mặt Giao Dao, đoán ý đồ ẩn sau mỗi lời nói. Đêm qua, Giao Dao giữ vai trò người quan sát, không hề ra mặt, cũng chẳng mất gì. Giờ lại chủ động mời liên minh, nhất định đã có toan tính.

Trong khi đó, ngoài hành lang, tiếng chân dồn dập vang lên. Một nhóm cung nữ dẫn đầu bởi Đào Linh mới, thay thế cho người vừa bị loại, bước vào. Ánh mắt họ lướt qua các phi tần như đang định vị mục tiêu mới. Ở cuối hàng, Thái giám trưởng Lý Phúc lặng lẽ ghi chép, ánh mắt lấp lánh sự nham hiểm của kẻ quen sống trong bóng tối.

Giao Dao đột ngột hạ giọng, ghé sát Tố Như: “Ngươi biết không, quyền lực thật sự không nằm ở vị trí ngồi trên cao nhất, mà ở kẻ điều khiển được nhiều người nhất. Hoàng hậu hay Quý phi, ai thao túng được nhiều quân cờ hơn, người đó thắng. Đội hình mạnh chỉ khi các vị trí phối hợp ăn ý. Ngươi là AD, Nhược Lan là tank, ta là support. Chỉ cần phối hợp, muốn gank ai cũng dễ.”

Nhược Lan bật cười, giọng khô khốc: “Ngươi tự nhận là support? Support kiểu gì mà chuyên thả mồi nhử, kéo đồng đội vào bẫy?”

“Không ai bắt support phải yếu đuối cả,” Giao Dao vẫn giữ nụ cười dịu dàng, đôi mắt ánh lên sắc lạnh. “Trong trận này, ai không biết thả bẫy, người đó sớm muộn cũng thành vật hiến tế.”

Tố Như trầm ngâm. Sân chơi đã rõ: phe Hoàng hậu nắm quyền kiểm soát thông tin, phe Quý phi giỏi ám sát, còn nhóm nhỏ của nàng chỉ có thể dựa vào sự kết hợp linh hoạt để tồn tại. Nàng liếc nhìn Giao Dao, hỏi thẳng: “Ngươi đã chuẩn bị gì cho đêm nay?”

Giao Dao khẽ gõ quạt lên lòng bàn tay. “Hoàng hậu sẽ tung chiêu đầu tiên, chắc chắn là kiểu kiểm tra lòng trung thành. Quý phi thì sẽ chờ sơ hở để ám sát hoặc trừ khử ai đó. Đêm nay, nếu không có team bảo kê, ít nhất hai người sẽ bị loại khỏi combat.”

Tố Như nhếch môi: “Ngươi nắm được thông tin này từ đâu?”

Giao Dao nhìn nàng, mắt không chớp: “Ta có nguồn tin riêng. Còn tin hay không, tùy ngươi.”

Ngoài kia, tiếng chuông báo hiệu bắt đầu “Đăng Tâm Yến” vang lên, lan qua từng hành lang, từng ngóc ngách trong cung. Cánh cửa lớn mở ra, các phi tần lần lượt di chuyển về đại sảnh. Từng bước chân đều mang theo sự đề phòng, như những game thủ bước vào trận đấu xếp hạng, mỗi người đều giấu một lá bài tẩy sau lưng.

Nhóm Tố Như di chuyển theo đội hình tam giác, Giao Dao đi giữa, Tố Như dẫn đầu, Nhược Lan bọc hậu. Trên đường đi, không khí đặc quánh áp lực. Bên phải, nhóm của Quý phi Tạ Mẫn Dao xuất hiện, đi cạnh là hai nữ tì mặt lạnh như tiền. Tạ Mẫn Dao liếc sang, môi đỏ nhếch lên, ánh mắt lướt qua Tố Như đầy thách thức.

“Đã sẵn sàng cho combat chưa, Lâm tiểu thư?” Quý phi khẽ cười, giọng trêu tức.

Tố Như không đáp, chỉ nhìn thẳng vào đối phương. Đôi mắt phượng sắc như lưỡi dao, không để lộ chút cảm xúc nào.

Ở phía xa, Hoàng hậu Đinh Tư Dung bước lên bục cao, ánh mắt sắc lẹm quét một vòng như hệ thống auto-lock. Lý Phúc tiến tới, giơ cuộn sổ ghi chép, cất giọng lanh lảnh: “Lệnh của Hoàng hậu: Đêm nay, tất cả phi tần phải tự viết lời thề trung thành lên giấy, niêm phong bằng Tâm Ấn. Ai gian dối, Tâm Ấn sẽ phản ứng ngay tức khắc.”

Không khí lập tức đông cứng. Các phi tần bắt đầu lục lọi ký ức, dò xét từng câu chữ, sợ chỉ một sơ hở sẽ bị hệ thống phát hiện, loại khỏi trận.

Giao Dao liếc Tố Như, hạ giọng: “Đây là bài kiểm tra đọc tâm. Nếu ngươi viết sai, Tâm Ấn sẽ tự động kích hoạt trừng phạt. Nhưng nếu phối hợp ăn ý, có thể fake skill, qua mắt hệ thống.”

Nhược Lan nheo mắt: “Fake skill kiểu gì?”

Giao Dao không trả lời, chỉ đưa mắt ra hiệu. Tố Như bắt nhịp, vờ như đang run tay, nét chữ hơi nguệch ngoạc, nhưng ý tứ lại đầy ẩn ý: “Trung thành với người xứng đáng.” Nàng lướt qua, thấy một phi tần khác viết: “Trung thành với Hoàng thượng.” Quý phi thì ghi thẳng: “Trung thành với Hoàng hậu.”

Đúng lúc ấy, một luồng sáng xanh nhạt phát ra từ Tâm Ấn của Quý phi. Đám đông xôn xao. Tạ Mẫn Dao lập tức chỉnh lại câu chữ, chuyển sang: “Trung thành với thiên tử.” Đèn hiệu trên Tâm Ấn trở lại trạng thái bình thường.

Giao Dao cười khẽ: “Đó, fake skill đỉnh cao. Chỉ cần biết hệ thống quét theo từ khóa, đổi một chút đã qua mặt được.”

Tố Như nhận ra, đây không chỉ là kiểm tra lòng trung thành mà còn là trận đấu trí giữa các thế lực. Hoàng hậu tung ra skill dò xét, Quý phi phản đòn bằng kỹ năng chỉnh sửa nhanh, nhóm nàng thì dựa vào sự phối hợp để không ai bị dính debuff.

Khi mọi người nộp xong giấy, Lý Phúc kiểm tra từng bản. Đến lượt Tố Như, hắn liếc nhanh rồi chuyển đi, khóe miệng nhếch lên không rõ ý gì. Đến bản của Nhược Lan, Tâm Ấn bỗng sáng lên một tia đỏ mỏng, nhưng chỉ trong nháy mắt, ánh sáng ấy tắt ngúm. Giao Dao đã lén phả một làn hương mờ ảo vào không khí, giúp che lấp sai sót nhỏ của Nhược Lan.

Nhược Lan liếc Giao Dao, lần đầu trong mắt xuất hiện chút thán phục.

Đúng lúc ấy, Hoàng hậu Đinh Tư Dung gõ nhẹ lên bàn: “Có một số phi tần chưa thật sự thành tâm. Lý Phúc, kiểm tra lại đi.”

Không khí chùng xuống. Lý Phúc lướt qua từng người, ánh mắt như tia laser quét từng điểm yếu. Tố Như cảm thấy từng tế bào trên cơ thể căng lên, như đang combat ở phút cuối, chỉ cần một thao tác lỗi là mất mạng.

Bất ngờ, từ phía nhóm Quý phi, một phi tần trẻ tuổi run rẩy, Tâm Ấn sáng rực lên màu tím, báo hiệu nguy hiểm. Nàng ta ngã quỵ, miệng lắp bắp: “Thần thiếp... không dám...”

Hoàng hậu nhướng mày, nhẹ giọng: “Người này gian dối. Đưa ra ngoài.”

Cẩm Tú giám lập tức xuất hiện, kéo phi tần kia đi. Không ai dám nhìn theo. Trên bảng thông số, số lượng người tham gia giảm đi một, áp lực càng dày đặc.

Ngay khi không khí vừa dịu lại, Quý phi Tạ Mẫn Dao bất ngờ lên tiếng: “Thần thiếp có điều muốn thỉnh cầu. Đêm nay, xin Hoàng hậu cho phép thần thiếp cùng các phi tần thi đấu tài nghệ, tăng tình đoàn kết.”Hoàng hậu cười nhạt: “Ngươi muốn đấu tài nghệ? Được. Nhưng ai thua sẽ bị loại khỏi Đăng Tâm Yến.”

Cả đại sảnh rúng động. Trên bảng hệ thống, một dòng thông báo hiện lên: “Bắt đầu phần thi tài nghệ. Người thua bị loại, người thắng được quyền chọn một liên minh.”

Giao Dao liếc Tố Như: “Đây là lúc thả mồi nhử. Ai lên trước, người đó thành mục tiêu gank đầu tiên.”

Nhóm Quý phi chọn ca múa. Dưới ánh đèn mờ, Tạ Mẫn Dao múa uyển chuyển như nước, từng động tác đều mang theo sát ý. Trong khi ấy, ánh mắt nàng ta liên tục liếc về phía Tố Như, như muốn khiêu khích lẫn dò xét phản ứng.

Đến lượt nhóm Tố Như, Giao Dao chủ động bước ra, múa quạt. Mỗi động tác của nàng như đang thao túng cảm xúc đám đông, lan tỏa mùi hương mê hoặc khiến mọi người ngơ ngác, phản ứng chậm lại như dính debuff giảm tốc.

Tố Như lặng lẽ ngồi phía sau, tay nhẹ nhàng lướt lên mặt bàn, vẽ những đường cờ vây vô hình. Trong tâm trí, nàng tính toán từng nước đi như chuẩn bị cho một pha backdoor lật ngược tình thế.

Kết thúc phần thi, Hoàng hậu tuyên bố: “Đội của Phùng Giao Dao thắng. Các ngươi được chọn một đồng minh.”

Giao Dao mỉm cười, không chút do dự: “Thần thiếp chọn đội của Lâm Tố Như.”

Quý phi nhíu mày, ánh mắt lóe lên tia nguy hiểm. Hoàng hậu cũng không giấu được vẻ ngạc nhiên. Lý Phúc len lén ghi chép, khóe miệng nhếch lên, rõ ràng đang ngầm đánh dấu liên minh mới trên bản đồ quyền lực trong cung.

Tố Như nhìn Giao Dao, hỏi nhỏ: “Tại sao lại chọn ta?”

Giao Dao đáp khẽ, giọng như gió thoảng: “Vì ngươi không dễ bị đọc bài. Đội hình này mới đủ mạnh để tiến sâu hơn.”

Nhược Lan chen vào: “Hay là vì ngươi muốn có tấm khiên che đòn cho mình?”

Giao Dao không phủ nhận, chỉ cười nhạt.

Hoàng hậu gõ tay lên mặt bàn, ánh mắt lướt qua từng người: “Từ giờ, đội các ngươi sẽ phải phối hợp làm nhiệm vụ chung. Ai thất bại, cả đội bị loại. Ai phản bội, Tâm Ấn sẽ tự động kích hoạt hình phạt.”

Trên hệ thống, nhiệm vụ mới xuất hiện: “Bảo vệ một nhân vật quan trọng khỏi ám sát trong đêm nay.”

Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Tố Như. Quý phi khẽ liếc sang, môi mím chặt, lặng lẽ ra hiệu cho nữ tì bên cạnh.

Đêm buông xuống, cả đội trở về phòng riêng. Không khí căng như sợi dây vừa kéo căng hết cỡ. Nhược Lan kiểm tra lại các lối ra vào, Khánh Vân xuất hiện ở cửa sổ, ra hiệu bằng ký hiệu bí mật: “Có biến.”

Giao Dao nhanh chóng thu nhỏ đội hình, thì thầm: “Đêm nay, Quý phi chắc chắn sẽ ra tay. Chúng ta phải chia ra canh gác, luân phiên đổi vị trí. Ai để lộ vị trí thật, cả đội sẽ bị gank.”

Tố Như gật đầu, phân phối nhiệm vụ: “Ta ở lại với Giao Dao. Nhược Lan, ngươi ra ngoài kiểm tra hành lang, Khánh Vân ẩn nấp trên mái, sẵn sàng tiếp ứng.”

Từng người tản ra, di chuyển nhẹ như bóng ma. Trong phòng, Giao Dao lấy ra một lọ hương, rắc quanh phòng một lớp mỏng. Mùi hương lan tỏa, khiến không khí trở nên mơ hồ, che mắt kẻ địch như một lớp smoke trong game.

Tố Như ngồi xuống cạnh bàn, lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ trong căn phòng. Bên ngoài, tiếng động lạ vang lên – tiếng lụa sột soạt, tiếng chân người rón rén. Nhược Lan xuất hiện, ra hiệu: “Có hai kẻ khả nghi đang lẩn trốn dưới hành lang.”

Giao Dao khẽ cười: “Đội Quý phi cử sát thủ. Chúng chuyên gank lén, thích đánh vào giờ giao ca.”

Tố Như nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần. Tâm Ấn trên cổ tay nóng lên, như sẵn sàng kích hoạt bất cứ lúc nào. Trong đầu nàng, từng phương án phản công hiện lên nhanh như thao tác chuột, chỉ chờ thời khắc quyết định.

Đột nhiên, tiếng kính vỡ vang lên ngoài cửa sổ. Khánh Vân lao vào, kéo Tố Như lùi lại phía sau. Hai bóng đen ào tới, một tên lao thẳng vào Giao Dao, tên còn lại nhắm vào Tố Như.

Tố Như lách người, dùng bàn phím giả lập ấn nhanh tổ hợp phím, kích hoạt Tâm Ấn. Một làn sóng lạnh băng lan ra, khiến sát thủ khựng lại trong khoảnh khắc. Nhược Lan từ ngoài lao vào, quật ngã kẻ còn lại, động tác nhanh gọn như một game thủ tank dồn toàn bộ sức mạnh vào đòn phản công.

Giao Dao không hề hoảng loạn, chỉ nhẹ nhàng lùi lại, mở quạt tung ra một làn hương mê hoặc. Sát thủ chao đảo, mắt mờ đi, động tác chậm lại rõ rệt.

Khánh Vân cầm lấy ám khí, ra dấu cho cả đội: “Kết thúc nhanh, không được để lại dấu vết.”

Tố Như di chuyển linh hoạt, phối hợp cùng Nhược Lan, lần lượt hạ gục hai sát thủ. Đòn cuối cùng do Giao Dao tung ra, nhẹ như không, nhưng đủ để kẻ địch mất ý thức.

Sau trận combat ngắn ngủi, cả đội kiểm tra lại phòng, xóa sạch mọi dấu vết. Giao Dao thì thầm: “Đây chỉ là trận mở màn. Quý phi sẽ không dừng lại. Hoàng hậu cũng đang quan sát, chờ xem ai là kẻ mạnh thật sự.”

Tố Như gật đầu, ánh mắt lạnh như băng. “Kẻ mạnh là kẻ biết phối hợp, biết ẩn nhẫn, biết khi nào nên thả mồi, khi nào nên tung đòn chí mạng.”

Nhược Lan ngồi xuống, lau vết máu trên tay, giọng đều đều: “Đêm nay, chúng ta giữ được mạng. Nhưng hệ thống sẽ không để yên cho liên minh này lâu đâu.”

Khánh Vân ra hiệu rút lui, từng người trở về vị trí, như những con sói quay lại bầy sau một cuộc đi săn thành công.

Trong bóng tối, tiếng gió rít qua khe cửa, mang theo mùi máu và thuốc mê còn vương lại. Ngoài kia, hệ thống cung đình vẫn vận hành, các thế lực âm thầm ghi nhận thay đổi đội hình, chuẩn bị cho một round combat mới.

Trên bảng nhiệm vụ, dòng chữ đỏ hiện lên: “Đêm mai, phe thua sẽ bị loại toàn bộ. Hãy chuẩn bị.”

Tố Như nhìn dòng chữ ấy, bàn tay siết chặt. Nàng biết, trận đấu trí này mới chỉ bắt đầu. Các thế lực đã lộ mặt, nhưng con sói thật sự vẫn ẩn trong bóng tối, chờ thời cơ tung cú cắn chí mạng.

Giao Dao tiến lại gần, ghé sát tai Tố Như, thì thầm: “Muốn chiến thắng, phải dám đánh đổi. Còn ngươi, đã sẵn sàng chưa?”

Ánh mắt Tố Như không đổi, nhưng sâu trong đáy mắt, một ngọn lửa lạnh lẽo bùng lên. Đêm chưa tàn, liên minh bóng tối đã hình thành, nhưng ai sẽ là người cười cuối cùng – vẫn còn là một câu hỏi chưa có lời đáp.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử