Trang chủ/Cẩm Tú Độc Tâm/Chương 4: Đột Kích Đêm Đen
Cẩm Tú Độc Tâm

Chương 4: Đột Kích Đêm Đen

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Trống canh hai vang lên, không khí trong Tĩnh Tâm điện như đặc quánh lại. Đêm Đăng Tâm Yến bắt đầu, từng bóng người lướt nhẹ qua nền đá lạnh, không ai lên tiếng. Trên bảng thông báo hệ thống, dòng chữ vàng nổi bật: “Bắt đầu round kiểm tra trung thành. Mỗi đội tự chọn vị trí. Thời gian chuẩn bị: 10 phút.”

Tố Như đứng giữa vòng sáng mờ nhạt, mắt liếc qua Giao Dao và Nhược Lan, đồng hồ tâm lý trong đầu chạy vù vù như thao tác đổi slot vũ khí. Khánh Vân giữ vai trò tank, âm thầm di chuyển về góc khuất, ánh mắt quét quanh như radar quét map.

Các phi tần chia thành nhiều nhóm, lặng lẽ tụ lại từng góc điện. Hoàng hậu ngồi trên cao, ánh mắt lạnh lùng, phía sau là hàng Cẩm Tú giám dày đặc, mỗi người đều ôm trong tay một cuộn lụa ghi chép tâm trạng từng người, tựa như log file lưu lại mọi động tĩnh nhỏ nhất. Quý phi Tạ Mẫn Dao ngồi bên phải, nụ cười mơ hồ, lặng lẽ v**t v* chiếc trâm ngọc, trong mắt ánh lên vẻ thích thú như chuẩn bị xem một màn combat đẫm máu.

“Đội của Lâm Tố Như, chuẩn bị.” Lý Phúc lên tiếng, chất giọng the thé vang vọng khắp điện. Hắn liếc nhìn từng người, khóe miệng cong lên. “Hệ thống sẽ khóa map trong 30 phút, sau đó kiểm tra số người sống sót. Đội nào bị loại, toàn bộ thành viên sẽ chịu phạt.”

Một tiếng “ping!” vang lên trong đầu Tố Như, màn hình cảm ứng hiện ra bảng nhiệm vụ: “Trụ vững đến cuối round. Không để lộ thân phận, không để mất mạng. Phần thưởng: tăng điểm tín nhiệm, mở khóa kỹ năng ẩn.”

Tố Như nén hơi thở, kiểm tra lại toàn bộ trang bị: ám khí giấu dưới tay áo, lọ độc nhỏ trong tay áo trái, và một miếng ngọc bội chứa Tâm Ấn giấu trong tóc. Nhược Lan thì thầm: “Chia đội hình. Ta giữ vai trò hỗ trợ, Giao Dao lure đối thủ, Vân cover phía sau. Như, chủ lực ở giữa, kiểm soát cục diện.”

Giao Dao mỉm cười, nhẹ nhàng rút quạt, ánh mắt lướt qua đám đông như dò xét từng chỉ số của NPC. “Đội Quý phi đã cử sát thủ chủ động đi săn. Chúng sẽ nhắm vào ai?”

Chưa kịp dứt lời, một bóng áo đỏ lướt qua sau lưng, động tác nhanh như tốc biến. Lưỡi dao lóe lên, nhắm thẳng vào Tố Như. Nàng xoay cổ tay, kích hoạt Tâm Ấn, tạo ra một lớp sương lạnh bao quanh như vòng bảo vệ. Dao chém trượt, tên sát thủ hụt chân, Tố Như phản đòn bằng ám khí, bắn thẳng vào cổ tay hắn. Chỉ một tích tắc, Nhược Lan đã lao tới, khóa chặt đối phương bằng thế võ kẹp cổ.

Khánh Vân giữ vị trí cửa sau, lia mắt như sniper canh góc. Tiếng bước chân rón rén, một cung nữ lạ mặt cố luồn qua vách ngăn. Giao Dao tiến lên, cười dịu dàng: “Tỷ tỷ đi đâu vội thế?” Nàng xoay nhẹ quạt, làn hương mê hoặc lan ra, cung nữ run rẩy lùi lại, đôi mắt hoang mang.

Bỗng nhiên, toàn bộ ánh sáng trong điện vụt tắt, chỉ còn ánh sáng từ lồng đèn treo cao hắt xuống. Một mũi ám khí vút qua, nhắm thẳng vào Tố Như. Nhược Lan như đã dự đoán trước, bật người chắn ngang, tay tung ra hai chiếc phi tiêu, cắt ngang đường bay. Ám khí rơi xuống, cắm phập vào nền đá.

Tố Như không kịp nghĩ nhiều, lao lên, kéo Nhược Lan nép vào bóng cột. Giao Dao rút lọ hương, phẩy tay, tạo ra một màn khói mỏng che mắt kẻ địch. Khánh Vân bám sát phía sau, tay nắm chắc chuôi kiếm gỗ, mắt lia từng chuyển động bất thường.

Đội Quý phi không bỏ lỡ thời cơ, hai sát thủ áo đen lao ra từ phía sau bức rèm, phối hợp như một đội pro combat. Một tên nhắm vào Giao Dao, tên còn lại đánh úp Nhược Lan. Giao Dao lùi lại, lắc mình tránh đòn, rồi bất ngờ tung ra một đòn hương mê, khiến đối phương choáng váng. Nhược Lan xoay người, dùng gót chân quét ngang, hạ gục sát thủ chỉ bằng hai động tác chuẩn xác.

Nhưng đòn phản công chưa dừng lại. Một cung nữ hét lên, ngã vật xuống giữa điện, máu từ cổ tuôn xối xả, nhuộm đỏ nền đá. Tiếng kêu ấy như tín hiệu kích hoạt hệ thống “truy tìm sói”.

Lý Phúc lập tức vỗ tay, giọng dõng dạc: “Có người chết! Hệ thống truy xét được mở. Mọi người không được rời vị trí, từng nhóm kiểm tra lẫn nhau, ai có dấu hiệu khả nghi lập tức báo lên!”

Khắp điện vang lên tiếng xì xào. Cẩm Tú giám nhanh chóng di chuyển, ghi lại từng biểu cảm, từng cử động. Bảng thông báo hiện lên: “Đội Lâm Tố Như là nhóm gần hiện trường nhất. Đề nghị kiểm tra đầu tiên.”

Ánh mắt mọi người đổ dồn về phía Tố Như. Hoàng hậu nghiêng người, giọng lạnh tanh: “Lâm Tố Như, ngươi giải thích thế nào về cái chết này?”

Tố Như bình thản bước lên một bước, ánh mắt không gợn sóng. “Nô tì chỉ vừa giao tranh với sát thủ do Quý phi cử đến. Lúc xảy ra án mạng, cả đội đều trong tầm quan sát của Cẩm Tú giám.”

Một Cẩm Tú giám lặng lẽ gật đầu, đưa lên cuộn lụa: “Đúng vậy, đội Lâm Tố Như vừa combat với hai sát thủ, không thể đồng thời gây án.”

Tạ Mẫn Dao nhếch môi, ánh mắt sắc lạnh: “Lời nói chưa đủ. Ai chứng minh được không có nội gián trong đội các ngươi?”

Khánh Vân lạnh lùng đáp: “Kẻ nội gián thường không ra tay lộ liễu. Lúc cung nữ bị sát hại, tôi ở phía sau, Giao Dao bên cạnh, Nhược Lan đang bảo vệ Tố Như. Chỉ cần kiểm tra vết thương và hướng tấn công, sẽ rõ hung thủ là ai.”

Lý Phúc gật đầu, ra hiệu cho hai Cẩm Tú giám kiểm tra thi thể. Một người cúi xuống, lật nhẹ cổ cung nữ, cau mày: “Vết thương rất sâu, dao sắc bén, ra tay cực nhanh. Hung thủ phải là người có kỹ năng sát thủ chuyên nghiệp.”

Giao Dao nhìn quanh, nở nụ cười mỉm: “Vậy không loại trừ khả năng sát thủ trà trộn, hoặc một đội khác cố tình gán tội.”

Tố Như thầm tính toán, các chỉ số nghi ngờ trong game liên tục nhảy lên. Nàng thì thầm: “Đây là màn PvP thực thụ. Đội ta bị kéo vào combat không tự chủ, lại bị đẩy lên đầu bảng truy xét. Kẻ đứng sau không chỉ muốn loại bỏ mà còn muốn đốt cháy toàn bộ điểm tín nhiệm của chúng ta.”

Nhược Lan liếc sang, ánh mắt lóe lên tia sắc lạnh: “Nếu là ta, sẽ tạo ra distraction, sau đó cài một trigger khác để lùa sói vào bầy.”

Tố Như gật nhẹ, lòng dấy lên một cảm giác bất an. “Có thể hung thủ vẫn còn trong điện. Hắn chưa lộ diện, chỉ chờ ai sơ hở là tung đòn tiếp theo.”

Hoàng hậu ra hiệu, các Cẩm Tú giám bắt đầu kiểm tra từng thành viên đội Tố Như. Đầu tiên là Giao Dao – nàng cười dịu dàng, đưa hai tay cho khám xét, ánh mắt vô tư. Đến Nhược Lan, các ngón tay rắn rỏi, không vết máu, không dấu hiệu bất thường. Khánh Vân bình thản, ánh mắt hơi lóe sáng khi bàn tay bị lật ngửa, nhưng chỉ lặng lẽ mỉm cười.

Đến lượt Tố Như, một Cẩm Tú giám cúi sát, kiểm tra từng kẽ móng, từng nếp áo. Tố Như bình tĩnh đến lạnh lùng, mùi hương hoa quế nhè nhẹ toát ra từ tóc nàng. Cuối cùng, không phát hiện gì, các Cẩm Tú giám lắc đầu, trình báo: “Không tìm thấy dấu vết hung khí hay máu tươi.”

Hoàng hậu nheo mắt, giọng sắc như lưỡi dao: “Vậy ai là sói? Nếu không tìm ra, cả đội sẽ chịu phạt.”

Lý Phúc chen vào: “Có thể kiểm tra lại hiện trường. Vết máu bắn xa, hung thủ đứng chếch bên phải nạn nhân. Đội của Lâm Tố Như đứng phía trái. Rõ ràng, góc tấn công không trùng.”

Tạ Mẫn Dao khẽ lắc đầu, nụ cười vẫn dính chặt trên môi: “Nhưng nếu là ám khí, có thể bắn từ xa. Có ai trong đội Lâm Tố Như giỏi dùng ám khí?”

Mọi ánh mắt lại đổ dồn về Nhược Lan. Nàng ngẩng đầu, đôi mắt sâu thẳm không chút sợ hãi. “Nếu thật sự ta muốn giết người, sẽ không để lại dấu vết thô kệch như vậy. Hơn nữa, khi combat với sát thủ, ta dùng phi tiêu chặn ám khí, không thể đồng thời tấn công cung nữ.”Không khí ngưng đọng, tiếng tim đập vang lên trong đầu Tố Như như tiếng trống thúc quân. Nàng nhìn quanh, ánh mắt lướt qua từng gương mặt. Đào Linh – cung nữ nhỏ bé, đứng thu mình trong góc, ánh mắt lấm lét, đôi bàn tay run rẩy. Nhưng khi ánh mắt nàng chạm vào Tố Như, chỉ một thoáng, trong đáy mắt Đào Linh lóe lên tia sáng kỳ lạ.

Giao Dao tiến lại, thấp giọng: “Có thể hung thủ không ở trong các đội, mà là một Cẩm Tú giám hoặc người ngoài trà trộn.”

Hoàng hậu lạnh lùng: “Cẩm Tú giám chịu trách nhiệm trực tiếp với Thái hậu. Nếu có nội gián, chỉ có thể là cung nữ. Đào Linh, lại đây.”

Đào Linh run rẩy bước ra, đầu cúi thấp. Lý Phúc cầm lấy tay nàng, kiểm tra từng ngón, rồi lật cổ áo. Đột nhiên, một mảnh giấy nhỏ rơi ra, trên ghi dòng chữ: “Mục tiêu: Đội Lâm Tố Như. Hành động ngay khi nhận lệnh.”

Cả điện im phăng phắc. Đào Linh ngẩng đầu, ánh mắt tràn ngập hoảng loạn. “Không… không phải ta… Ta chỉ… chỉ nhận lệnh mang thư…”

Hoàng hậu nhếch môi: “Lệnh từ ai?”

Đào Linh bặm môi, nước mắt giàn giụa. “Là… là một người áo đen… nô tì chưa từng thấy mặt…”

Tố Như nhìn sâu vào mắt nàng, cảm nhận rõ sự sợ hãi, nhưng lại có gì đó không khớp. “Ngươi nhận thư từ bao giờ?”

Đào Linh lắp bắp: “Trước lễ Đăng Tâm Yến… Nô tì chỉ chuyển thư, không biết nội dung…”

Giao Dao nhíu mày, thì thầm: “Thư gán tội, distraction hoàn hảo. Kẻ chủ mưu không hề xuất hiện.”

Tố Như gật đầu, thầm ghi lại mọi chi tiết. “Chúng ta bị kéo vào một vòng truy sát, vừa là mục tiêu, vừa là vật tế thần.”

Lý Phúc quay sang Hoàng hậu: “Bẩm, vẫn chưa đủ chứng cứ khép tội đội Lâm Tố Như. Có thể cần kiểm tra thêm các đội khác.”

Hoàng hậu ngả người, ánh mắt lạnh tanh: “Vậy hãy khóa map, không ai được rời khỏi điện cho đến khi tìm ra hung thủ. Nếu không, toàn bộ sẽ chịu phạt.”

Tiếng trống canh ba vang lên, nhịp điệu dồn dập như tiếng bước chân truy sát trong game. Hệ thống thông báo: “Round truy tìm sói bắt đầu. Mỗi đội phải bảo toàn thành viên, đồng thời điều tra nội gián. Thời gian: 30 phút.”

Không khí căng như dây đàn. Đội Tố Như lặng lẽ thu mình về một góc, mỗi người đều nâng cao cảnh giác. Giao Dao khẽ thở dài: “Lúc này, chỉ cần một hành động sai, cả đội sẽ bị out game.”

Nhược Lan siết chặt nắm tay, ánh mắt sắc như lưỡi đao: “Chúng ta không chỉ phải sống sót, mà còn phải lật ngược thế cờ.”

Khánh Vân nhìn từng người, giọng thấp: “Nếu cần thiết, ta sẽ làm mồi nhử, các ngươi tìm bằng chứng.”

Tố Như lắc đầu: “Không, tất cả đều là quân cờ. Phải phối hợp, không được manh động.”

Bỗng một tiếng động lạ vang lên từ góc tối. Một bóng áo đen chớp nhoáng lướt qua, nhắm thẳng vào Giao Dao. Nhược Lan phản xạ như bản năng, tung phi tiêu, cắt ngang đường tấn công. Tố Như bật người, dùng lọ độc phun ra một làn khói nhẹ, khiến kẻ địch choáng váng trong giây lát.

Giao Dao nhanh trí, rút quạt, tung ra đòn hương mê, khiến sát thủ loạng choạng. Khánh Vân lao tới, khóa chặt đối phương. Đội hình phối hợp nhịp nhàng, mỗi người như một slot kỹ năng, không ai thừa, không ai thiếu.

Sát thủ bị khống chế, lộ ra là một cung nữ lạ mặt, mặt đầy hoảng loạn. Nàng vừa run vừa khóc: “Ta… ta chỉ nghe lệnh… Không biết gì…”

Hoàng hậu lạnh lùng: “Lại là nghe lệnh. Rốt cuộc ai mới là chủ mưu?”

Tố Như nhìn kẻ vừa bị bắt, ánh mắt lạnh lùng quét qua. “Có thể tất cả chỉ là quân cờ. Chủ mưu vẫn đang quan sát, chờ chúng ta tự loại lẫn nhau.”

Tiếng chuông báo hiệu hết round vang lên. Hệ thống tự động khóa map, bảng nhiệm vụ cập nhật: “Đội Lâm Tố Như giữ vững toàn bộ thành viên. Phần thưởng: tăng điểm tín nhiệm. Tuy nhiên, nghi vấn chưa được xóa bỏ, tiếp tục bị giám sát đặc biệt.”

Hoàng hậu phất tay: “Tạm thời giữ nguyên đội hình. Đêm nay, ai vượt ngưỡng tín nhiệm sẽ được thăng cấp, ai dưới mức sẽ bị loại. Các ngươi liệu mà giữ mình.”

Tố Như nén một hơi, nhìn sang Nhược Lan. Cảm giác bất an vẫn đè nặng. Trong đầu nàng, từng dòng code tâm lý nhảy múa – ai đang thao túng trận đấu? Ai là sói đội lốt cừu, ẩn mình giữa ánh đèn lồng và những lời thề trung thành?

Đêm Đăng Tâm Yến chưa kết thúc. Tiếng trống dồn dập vẫn vang lên, bóng tối ngoài điện như kéo dài mãi không dứt. Tố Như biết, sóng ngầm dưới mặt nước còn nguy hiểm hơn những gì vừa diễn ra. Đội nàng giữ được mạng, nhưng vết nhơ nghi ngờ đã bám chặt – và một round truy sát mới đang âm thầm mở ra ngay trong lòng hậu cung.

Cửa điện khép lại. Tố Như liếc sang Giao Dao, Nhược Lan, Khánh Vân. Ánh mắt bốn người giao nhau trong khoảnh khắc, không một ai lên tiếng. Bên ngoài, tiếng chân người rón rén, tiếng gió hú qua hành lang đá lạnh. Trong bóng tối, một đôi mắt khác vẫn dõi theo, chờ thời cơ tung cú cắn chí mạng.

Hệ thống báo hiệu: “Round tiếp theo sẽ khởi động trong một canh giờ. Toàn bộ nghi phạm tạm giam trong Tĩnh Tâm điện. Hãy chuẩn bị.”

Không ai nói gì. Không ai tin ai. Chỉ có một sự thật: đêm nay, sói vẫn chưa lộ mặt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 4: Đột Kích Đêm Đen - Cẩm Tú Độc Tâm | uTruyện