Chương 1: Tro Xám Khai Màn
Tro xám phủ kín trời đất, từng mảng bụi mịt mờ cuộn lên giữa những tàn tích hoang phế. Bê tông nứt vỡ, thép hoen rỉ, từng khối kiến trúc vươn lên như hài cốt của một nền văn minh đã chết. Gió quét qua, mang theo mùi máu, khét của thịt cháy và cái lạnh vô tình của tận thế. Trong bức tranh hoang tàn ấy, một bóng người nhỏ bé lặng lẽ cựa mình giữa đống vụn nát.
Lâm Kỳ tỉnh dậy, ý thức như trồi lên từ vực sâu. Đầu đau nhức, mỗi hơi thở đều như lưỡi dao cứa vào ngực. Cô gắng giữ lấy chút tỉnh táo mong manh, cảm nhận được thân thể mình nằm giữa hành lang nứt toác, trên da còn vương bụi tro và tàn tích. Trần nhà phía trên rạn nứt, từng mảnh xi măng sắp rơi xuống, tường bên cạnh in hằn vết cháy và máu khô. Lâm Kỳ chống tay ngồi dậy, đôi mắt xám tro đảo quanh, ánh nhìn lạnh lùng, quyết liệt và tỉnh táo đến tàn nhẫn.
Ký ức cuối cùng còn sót lại là tiếng còi cứu thương, ánh đèn chớp nháy trong hành lang bệnh viện, tiếng gọi thất thanh hòa lẫn trong hỗn loạn. Cô nhớ rõ khoảnh khắc bàn tay lạnh ngắt của mẹ tuột khỏi tay mình, rồi mọi thứ bị xé rách bởi một luồng sáng chói lòa. Khi mở mắt, thế giới đã thành tro bụi, mọi thứ quen thuộc đều hóa thành hư không.
Lâm Kỳ hít sâu, cảm nhận vết sẹo dài lạnh buốt trên cổ tay—dấu tích của một lần tuyệt vọng, cũng là chứng nhân cho ý chí không khuất phục. Bên hông cô, túi da nhỏ vẫn còn nguyên, bên trong lẫn lộn những thứ thiết yếu: dao gấp, vài viên thuốc, băng cá nhân, và chiếc nhẫn bạc lạnh giá. Cô siết chặt nhẫn, nhắm mắt vận dụng ý niệm. Một làn khí lạnh len lỏi qua từng kẽ tay, không gian trước mắt khẽ rung động, mở ra một vết nứt mờ nhạt như dòng nước lay động giữa thực và ảo.
Cô trượt mình vào đó, thân ảnh biến mất khỏi thế giới đổ nát, bước vào không gian bí mật của riêng mình. Bốn bề tĩnh lặng, ánh sáng nhợt nhạt, mọi âm thanh ngoài kia bị chặn lại như thể thiên địa cũng ngừng thở. Lâm Kỳ đứng đó, lắng nghe nhịp tim dồn dập, đôi mắt xám tro soi rọi mọi góc khuất của căn phòng vô hình.
Bỗng ngoài hành lang, tiếng chân vang lên—lạo xạo, dồn dập, mang theo hơi thở của kẻ săn mồi. Tiếng nói vang lên, đặc quánh mùi thuốc lá và khát máu: “Ở đây có dấu vết. Lục soát kỹ, không để lọt một ai.” Năm bóng người xuất hiện trong bộ giáp tạm bợ, vũ khí thô sơ mà ánh mắt sáng rực tham lam. Trên vai áo thêu dấu hiệu căn cứ Kỳ Lân—bọn săn người tàn nhẫn vùng hoang dã.
Một tên cao gầy, mặt hốc hác như rắn độc, cúi xuống quan sát dấu chân in trên bụi xám. “Vừa mới đây thôi. Dị năng, không phải hạng thường.” Tên tóc đỏ nhếch môi cười, giọng độc ác: “Mang về cho đại ca, được thưởng thêm thuốc dị năng.”
Lâm Kỳ bình tĩnh nhìn qua khe không gian, tâm trí xoay chuyển như gió lốc. Dị năng của cô, nếu lộ ra, chẳng khác gì máu tươi giữa bầy sói. Không gian tùy thân là nơi cất giữ hy vọng cuối cùng—nếu đánh mất, mọi thứ sẽ tan vỡ. Cô giữ im lặng, kiên nhẫn đợi thời cơ.
Tiếng hét sắc lạnh vang lên từ cuối hành lang. Một bóng nam nhân ngã nhào ra khỏi đống đổ nát, vai áo nhuộm máu. Đám dị năng giả lập tức quay lại, vũ khí chĩa về phía người mới đến. Dáng người ấy cao lớn, tóc cắt ngắn lấm bụi, ánh mắt nâu sâu thẳm vẫn bình tĩnh lạ thường. Trên vai anh, máu chảy thành vệt, nhưng bàn tay vẫn siết chặt thanh sắt rỉ, lùi về phía tường nứt toác.
Tên dị năng giả mặt rắn bật cười: “Bắt sống. Dị năng giả bán được giá.” Trần Bách—Lâm Kỳ lập tức nhận ra dị năng từ chuyển động của thanh sắt, kim loại trên tay anh kéo dài thành một lưỡi đao thô ráp. Dị năng kim loại, sức mạnh hiếm có giữa thời loạn.
Tên tóc đỏ lao lên, ánh điện chớp lóe thành roi, Trần Bách nghiêng người tránh, lưỡi đao chém xẹt qua vai đối thủ, máu tóe ra. Nhưng tên khác đã bọc lửa quanh nắm đấm, giáng xuống sau lưng. Đám dị năng giả phối hợp, vây thành vòng cung, dồn Trần Bách vào góc chết. Anh lùi lại, lưng tựa tường, ánh mắt càng trầm lặng, không chút hoảng loạn.
Lâm Kỳ biết, một mình anh ta không thể thoát. Nếu bị bắt, cả cô cũng khó giữ mạng khi bọn săn người lục soát kỹ càng. Cô vận dụng dị năng, mở ra khe hở sát chân tường phía sau Trần Bách, luồng gió lạnh cuốn theo bụi tro, che khuất tầm mắt đám dị năng giả.
Trần Bách thoáng sững lại, nhận ra lối thoát giữa thực ảo. Không chần chừ, anh lách người vào khe nứt, thân ảnh biến mất. Đám dị năng giả ngơ ngác, tên mặt rắn quát: “Hắn đâu rồi? Dị năng dịch chuyển à?” Một tên khác gằn giọng: “Không, có gì đó lạ hơn!” Chúng điên cuồng tìm kiếm quanh tường, nhưng không thấy gì.
Trong không gian bí mật, Lâm Kỳ và Trần Bách đối diện nhau. Ánh sáng nơi đây mờ ảo, tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông. Lâm Kỳ giữ khoảng cách, tay luôn đặt cạnh dao gấp. Trần Bách cúi đầu kiểm tra vết thương, giọng trầm, khàn: “Cảm ơn. Dị năng không gian? Rất hiếm.”
Cô chỉ gật đầu, ánh mắt không rời anh. “Anh bị thương.” Trần Bách gỡ vải bẩn trên vai, vết máu loang thấm áo. “Không sâu, vẫn chiến đấu được.” Anh quan sát căn phòng, dừng lại ở ánh mắt cô. “Không gian này… của cô?”
Lâm Kỳ không trả lời, chỉ hỏi ngược: “Anh là dị năng giả, bị truy sát?” Trần Bách cười nhạt: “Thế giới này, mạnh yếu phân minh. Không thuộc phe nào đều là con mồi. Cô thì sao?”
“Không. Tôi chỉ muốn sống sót.” Câu đáp ngắn gọn, dứt khoát, không để lộ sơ hở. Trần Bách khẽ gật đầu: “Chúng ta có thể liên thủ. Một mình tôi không dễ thoát, cô cũng vậy.”
Bên ngoài, tiếng đập phá vang lên dồn dập: “Chắc chắn quanh đây! Lục soát từng mét!” Lâm Kỳ trầm ngâm. Dị năng kim loại của Trần Bách là con dao hai lưỡi: vừa là sức mạnh, vừa là hiểm họa. Nhưng đơn độc giữa tận thế là tự sát. Cô cất tiếng, giọng lãnh đạm: “Nếu anh phản bội, tôi sẽ không tha.”
Trần Bách cười, mắt ánh lên tia lạnh: “Tôi cũng không thích bị lừa. Liên thủ, lợi ích chia đều. Cô đồng ý chứ?” Lâm Kỳ gật đầu, không nói thêm.
Cả hai quan sát ra ngoài qua khe không gian. Đám dị năng giả vẫn lục lọi từng góc, một tên bắt đầu vận dụng dị năng cảm ứng, khí lạnh tỏa ra. Lâm Kỳ trầm giọng: “Không gian này chỉ che giấu được vài phút. Phải rời đi.”
Trần Bách kiểm tra vũ khí, gật đầu: “Cô dẫn đường, tôi yểm trợ.” Lâm Kỳ nhắm mắt, vận dụng dị năng, mở ra lối nhỏ phía sau tòa nhà, ánh sáng yếu ớt rọi qua khe nứt. Cô ra hiệu, cả hai luồn qua khe, rơi xuống hành lang ngổn ngang. Tiếng quát vang lên phía sau: “Kia rồi!”
Không kịp do dự, Lâm Kỳ lao về trước, thân hình dẻo dai lách qua tường sập, Trần Bách theo sát, dị năng kéo những mảnh kim loại dựng thành rào chắn tạm. Đạn xé gió, một viên sượt qua vai Lâm Kỳ, rát buốt. Cô lăn mình vào góc tối, dao gấp thủ thế. Trần Bách không nói, thanh sắt biến thành roi quật ngược, đánh bật tên đuổi gần nhất.Tên mặt rắn hét lớn, bàn tay phát ra khí lạnh, băng giá bám lên tường, lấn tới. Lâm Kỳ đảo mắt, phát hiện cửa hầm nửa lộ dưới đống xà bần, ra hiệu cho Trần Bách. Anh vận dụng dị năng, kim loại dưới nắp cửa rung lên, bật tung, để lộ lối xuống tối đen. Lâm Kỳ lao vào trước, Trần Bách theo sau, nắp hầm sập lại, tiếng đập phá bị nuốt trong bóng tối.
Dưới hầm, không khí lạnh và ẩm, mùi ẩm mốc trộn lẫn xác chết. Lâm Kỳ bật đèn pin, ánh sáng yếu ớt chiếu lên bậc thang rỉ sét. Cô hỏi nhỏ: “Anh biết đường?” Trần Bách lắc đầu: “Chỉ biết dưới này nối mạng lưới cống ngầm. Nếu may mắn, có thể ra ngoài vùng hoang.”
Lâm Kỳ gật đầu, thận trọng tiến lên. Bước chân vang vọng, mỗi nhịp tim đều căng như dây đàn. Cô kiểm tra từng ngóc ngách, mắt không rời những vệt máu loang trên tường. Trần Bách đi sau, mắt sắc bén quan sát. Anh khẽ nói: “Dị năng của cô rất đặc biệt. Tôi chưa thấy ai vận dụng không gian như vậy.”
Lâm Kỳ chỉ nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng: “Giữ bí mật là sống sót. Anh cũng vậy.” Trần Bách gật đầu, không hỏi thêm. Họ lặng lẽ bước, mỗi người giữ kín quá khứ.
Cống ngầm chia làm ba ngả, nước đen đặc nổi xương trắng. Lâm Kỳ dừng lại, lắng nghe. Trên đầu, tiếng đập phá đã xa. Cô chọn ngã phải, nước cạn hơn, ánh sáng yếu ớt rọi từ lỗ thông hơi. Trần Bách theo sát, tay đặt trên chuôi dao.
Đột nhiên, phía trước vang lên tiếng móng vuốt cào sắt, tiếng r*n r* như gió rít. Lâm Kỳ ra hiệu dừng lại, áp sát tường quan sát. Một bóng đen lướt qua khe cửa sắt méo, đôi mắt xanh lét sáng giữa bóng tối.
“Thực thể ký sinh.” Trần Bách thì thầm. “Đánh hơi thấy máu.” Lâm Kỳ nhanh chóng lấy thuốc từ không gian tùy thân, bóp nát trộn vào băng, ép lên vết thương Trần Bách. “Thuốc cầm máu. Đừng để mùi lan ra.” Anh nhìn cô, ánh mắt dịu lại: “Cô là y sĩ?” “Biết chút ít.”
Tiếng thực thể ký sinh càng gần, bóng dáng bò qua khe nứt, mùi hôi thối xộc lên. Lâm Kỳ rút dao gấp, mắt sáng lạnh: “Nếu bị phát hiện, tôi lo phía trước, anh lo phía sau.” Trần Bách gật đầu, thanh sắt biến thành thương. Họ di chuyển thật khẽ, từng bước một. Thực thể ký sinh lẩn khuất sau cột trụ, mùi xác chết len lỏi vào tận óc.
Một tiếng gầm vang lên, thực thể lao đến, hàm răng nhọn ngoạm xuống cánh tay Lâm Kỳ. Cô xoay cổ tay, dao găm đâm thẳng vào mắt nó, chất lỏng đen phun ra. Trần Bách xoay người, thương đâm xuyên đầu thực thể khác, chặn đứng nó.
Không dừng lại, họ men theo hành lang hẹp, xác thực thể ngã rạp dưới chân. Tiếng r*n r* tắt dần, chỉ còn tiếng thở gấp và nhịp chân dồn dập. Ra khỏi vùng nguy hiểm, Lâm Kỳ dựa vào tường, lau mồ hôi. Trần Bách thở dài: “Cô không giống người bình thường.” “Anh cũng vậy.” Đôi mắt xám tro ánh lên tia cười nhạt.
Trần Bách cười, tự giới thiệu: “Trần Bách. Dị năng kim loại, cựu quân nhân. Còn cô?” “Lâm Kỳ. Không gian tùy thân. Xuyên đến đây từ nơi khác.” Trần Bách nhướng mày, mắt dò xét: “Xuyên không? Không phải chỉ là truyền thuyết?” “Tận thế đến rồi, còn gì là truyền thuyết?” Giọng cô lạnh như gió qua tro tàn.
Anh trầm ngâm rồi gật đầu: “Miễn không phải kẻ địch, tôi không hỏi thêm. Muốn sống sót, cần căn cứ, cần đồng đội.” Ý nghĩ về căn cứ lướt qua tâm trí Lâm Kỳ—nơi hy vọng có thể nảy mầm giữa tro tàn. Nhưng để xây dựng điều đó, cần sức mạnh, đồng minh, và sự thận trọng.
“Hiện tại, tôi cần thoát khỏi vùng hoang. Nếu anh cùng mục đích, chúng ta là đồng minh.” Trần Bách chìa tay: “Hợp tác.” Lâm Kỳ nắm lấy, siết nhẹ.
Tiếng động phía trên lại vang lên dồn dập. Đám dị năng giả phát hiện cửa hầm, đang lùng sục lối xuống. Lâm Kỳ kéo Trần Bách rẽ vào lối nhỏ, không gian tối sẫm, hơi lạnh như mồ chôn. Cô dừng lại, lắng nghe. Từ xa vọng lại tiếng gầm rú thực thể, tiếng la hét lẫn tiếng súng, tiếng chân người lội bì bõm trong nước cống.
Trần Bách thì thầm: “Chúng ta không thể ở đây lâu. Nếu bị kẹt, vừa chết vì thực thể, vừa chết vì thiếu dưỡng khí.” Lâm Kỳ gật đầu, cảm nhận dị năng trong không gian tùy thân yếu dần. Nếu không ra khỏi đây sớm, cả hai sẽ vĩnh viễn mắc kẹt.
Trần Bách ra hiệu, chỉ về khe sáng le lói trên tường gạch: “Có thể là lối ra. Nhưng phía đó… có gì bất thường.” Lâm Kỳ khom người nhìn qua khe hở. Ngoài kia, khoảnh sân nhỏ, ánh sáng mờ qua lớp lưới sắt rỉ. Giữa sân, ba bóng người trang bị đầy đủ, vai áo thêu phù hiệu Kỳ Lân—đám dị năng giả chặn đầu.
Cô nhìn Trần Bách. Đôi mắt anh chỉ còn chiến ý lạnh lùng: “Đánh vỡ vòng vây, hoặc chết ở đây.” Lâm Kỳ rút dao gấp, vận dụng dị năng, thân hình mờ đi. Cô lao ra trước, như bóng ma giữa ánh sáng lờ mờ. Trần Bách theo sát, thương kim loại chặn nhát chém của kẻ đứng đầu, máu bắn tung tóe.
Tiếng hét vang lên, kẻ địch ngã gục. Hai tên còn lại kích hoạt dị năng: một phóng dây lửa, một tạo lớp băng dày. Lâm Kỳ lách qua, dao găm đâm vào cổ tay đối thủ, máu phun ra, dây lửa tắt. Trần Bách uốn cong kim loại thành lá chắn, chắn tia băng lạnh. Lớp băng vỡ vụn, ánh mắt hai người giao nhau, hiểu ý không lời.
Cả hai lao về lối ra, đạp tung lưới sắt, phóng lên mặt đất. Bầu trời tro xám phủ kín, ánh sáng nhợt nhạt của bình minh rọi qua tầng mây dày. Vùng hoang dã hiện ra: đổ nát, lạnh lẽo, xác thực thể rải rác bất động.
Trần Bách nhìn về phía chân trời: “Chúng ta cần nơi trú ẩn. Có một căn cứ nhỏ phía tây, gọi là ‘Căn Cứ Cuối’. Nếu cô không có nơi để đi, có thể theo tôi tới đó.” Lâm Kỳ im lặng, ánh mắt xám tro nhìn về phía xa, nơi tro bụi cuộn lên giữa tàn tích. Ý niệm về một nơi trú ẩn—khởi đầu cho hy vọng mới—dần định hình.
Cô gật đầu, giọng vang lên giữa tro tàn: “Đi.” Hai thân ảnh hòa vào sương xám, bỏ lại sau lưng tiếng gầm rú thực thể, tiếng chân đám dị năng giả đuổi theo vọng lại như lời nguyền. Dưới bầu trời tro xám, mọi thứ chỉ vừa mới bắt đầu.











