Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tro bụi lặng lẽ phủ kín mặt đất, từng vệt gió xám lùa qua tàn tích, vẽ lên bức tranh cô tịch của một thời đại đã mất. Lâm Kỳ và Trần Bách tiến về phía tây, nơi những khối bê tông nứt gãy và dây thép gai cuốn xoắn tạo thành một pháo đài u tối. Tấm biển bạc màu, “Căn Cứ Cuối”, lặng lẽ đung đưa trước gió, như một lời nhắc nhở về ranh giới cuối cùng của loài người.

Cả hai dừng bước trước cổng sắt cũ kỹ, mắt Lâm Kỳ lướt qua lớp rào chắn, cảm nhận từng luồng khí động bất an phía bên trong. Không gian trong lòng bàn tay cô khẽ rung, dị năng như một dòng nước ngầm, sẵn sàng hóa giải mọi hiểm họa. Trần Bách thì tay đặt lên chuôi dao găm, mắt sâu thẳm quét qua từng góc tối, sự cảnh giác của một người từng sống giữa biên giới sống chết.

Cổng sắt rít lên, mở hé. Một cô gái nhỏ nhắn, tóc ngắn màu rượu vang, xuất hiện. Trên vai cô, một con mèo xám rướn lưng, ánh mắt cảnh giác không khác gì chủ nhân. Cô đứng chắn trước hai người, hỏi bằng giọng khàn đặc, ngắn gọn:

“Các người từ đâu tới? Dị năng gì? Có mang theo dịch không?”

Trần Bách đáp, trầm tĩnh:

“Chúng tôi từ vùng hoang phía đông. Dị năng kim loại, cấp B. Cô ấy không gian tùy thân. Không mang bệnh, chỉ tìm nơi trú chân.”

Cô gái nghiêng đầu, ánh mắt như xuyên thấu từng lớp phòng bị của khách lạ. Lâm Kỳ không tránh né, chỉ bình thản gật đầu, đôi mắt xám tro không gợn sóng. Con mèo trên vai cô gái khẽ nhe răng, lông dựng đứng. Không gian quanh Lâm Kỳ khẽ rung, nhành cây nhỏ hiện lên rồi biến mất trong tay cô, như một lời chứng cho dị năng. Cô gái nhíu mày, nhưng không hỏi thêm, chỉ ngoái đầu gọi:

“Giang Phong, có khách!”

Từ phía sau cổng, một người đàn ông cao lớn xuất hiện, râu quai nón phủ nửa gương mặt, ánh mắt lạnh lùng như thể đã nhìn xuyên qua mọi dối trá của đời người. Trong tay hắn là khẩu súng cũ, nòng súng lấp lánh ánh kim trong làn sương mờ. Hắn không nói gì, chỉ ra hiệu kiểm tra. Lâm Kỳ và Trần Bách lần lượt để lộ dị năng, không chút ngập ngừng. Một lớp giáp kim loại mỏng bao quanh cánh tay Trần Bách, còn không gian của Lâm Kỳ chỉ khẽ dao động, đủ để những người trước mặt hiểu về sức mạnh tiềm ẩn.

Giang Phong gật nhẹ, ánh mắt chuyển từ cảnh giác sang quan sát, như đánh giá giá trị của hai người khách. Hắn hạ súng, ra hiệu mời vào, nhưng trong ánh mắt vẫn không hề có chút tin tưởng nào.

Cô gái nhỏ nhắn dẫn đường, vừa đi vừa nói:

“Tôi là Hứa Diễm, quản lý cửa cổng. Dị năng giao tiếp động vật. Ở đây, không ai tin ai hoàn toàn. Các anh chị tự lo lấy mình.”

Lâm Kỳ đáp lại bằng một nụ cười nhạt, giọng khẽ:

“Tin tưởng là thứ xa xỉ ở tận thế này.”

Qua những con hẻm hẹp, tường vôi loang lổ, ánh sáng chỉ đủ rọi lên những bóng người thấp thoáng sau cửa sổ vỡ. Khói bếp vương trong không khí lạnh, mang theo chút hương vị của sự sống sót. Trần Bách lặng lẽ ghi nhớ từng lối đi, từng chốt cửa, từng cái bóng lặng lẽ rút vào bóng tối khi họ đi qua. Mỗi bước chân đều mang theo cảnh giác, bởi nơi này là ranh giới giữa an toàn và cạm bẫy.

Ra đến sân nhỏ ở giữa căn cứ, nơi vài người đang ngồi quanh bếp lửa, chia nhau nồi cháo loãng. Một cậu thanh niên gầy gò, tóc dựng ngược, ánh mắt linh động, nhảy bật dậy khi thấy khách lạ. Cậu chạy đến, giọng líu lo như trẻ nhỏ:

“Chị Diễm, khách mới à? Dị năng gì thế, cho em xem với!”

Hứa Diễm kéo cậu lại, nhíu mày:

“Triệu Vũ, đừng gây chuyện. Người mới, chưa chắc đã là bạn.”

Cậu cười toe, đảo quanh Lâm Kỳ và Trần Bách một vòng với tốc độ như gió thoảng. Khi dừng lại phía sau Lâm Kỳ, cậu ghé sát, ánh mắt long lanh:

“Chị đẹp thật, nhưng lạnh quá. Anh kia thì nhìn dữ ghê. Dị năng gì vậy?”

Trần Bách không đáp, chỉ liếc nhìn bằng ánh mắt sắc lạnh. Lâm Kỳ ngước lên, môi khẽ nhếch:

“Siêu tốc độ?”

Triệu Vũ gật đầu, khoe hàm răng trắng:

“Phải! Em chạy nhanh nhất căn cứ, không ai bắt được em!”

Hứa Diễm đẩy cậu về phía bàn, thì thầm:

“Ngồi xuống, bớt nghịch.”

Giang Phong bước vào, ánh mắt quét qua tất cả, dừng lại nơi Lâm Kỳ. Hắn nói, giọng như lệnh:

“Quy tắc ở đây: không động đến người yếu, không cướp bóc, không lạm dụng dị năng để đe dọa. Ai vi phạm tự chịu hậu quả. Ở đây, ai cũng mang vết thương riêng. Đừng gây thêm phiền phức.”

Trần Bách gật đầu, tay vẫn không rời dao găm. Lâm Kỳ cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng trong lòng lại dâng lên một tia hy vọng yếu ớt – nơi này, dù mong manh, vẫn còn giữ được chút nhân tính.

Từ căn nhà nhỏ cạnh sân, một người phụ nữ bước ra, tóc đen ngắn, áo blouse trắng vấy bẩn, gương mặt sắc sảo hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi. Cô mang theo hộp cứu thương, giọng khàn:

“Tôi là Tô Minh, bác sĩ căn cứ. Ai có vết thương, đến đây kiểm tra. Không đủ thuốc, nhưng tôi cần biết ai mang mầm bệnh.”

Lâm Kỳ chìa cổ tay, vết sẹo dài lộ dưới ánh sáng lờ mờ. Tô Minh kiểm tra, ánh mắt lướt qua vết sẹo, dừng lại ở đôi mắt xám tro:

“Không phải vết thực thể. Dị năng gì?”

“Không gian tùy thân.” Lâm Kỳ đáp ngắn gọn, ánh mắt không chớp.

Tô Minh gật đầu, chuyển sang Trần Bách. Anh chìa tay, vết thương nhỏ trên mu bàn tay. Tô Minh đặt tay lên, dị năng hồi phục tỏa ra, vết máu tan biến. Ánh mắt Trần Bách dịu lại, khẽ gật đầu cảm tạ.

Hứa Diễm quan sát, ánh mắt thoáng nét yên lòng, nhưng cũng giấu kín một nỗi buồn sâu thẳm. Cô ngồi xuống bên bếp, v**t v* con mèo xám, đôi mắt lơ đãng về phía xa. Tro bụi ngoài kia như lớp màn ngăn cách giữa quá khứ và hiện tại, giữa một thế giới từng là nhà và nơi tạm bợ này.

Giang Phong ngồi xuống ghế gỗ, rót một chén nước ấm, đặt trước mặt Lâm Kỳ:“Ở đây không phân biệt dị năng mạnh yếu. Chỉ cần giữ chữ tín. Nếu muốn ở lại, phải góp sức. Khi có kẻ ngoài tấn công, mọi người đều phải chiến đấu.”

Lâm Kỳ nhận lấy chén nước, ánh mắt lướt qua từng người. Mỗi người nơi đây đều mang theo một vết thương, một vết nứt không thể hàn gắn. Cô hiểu, không ai còn là anh hùng trong tận thế. Tất cả chỉ còn là những kẻ bám víu vào hy vọng mong manh, gắng gượng sống sót qua ngày.

Bên ngoài, gió rít qua khe cửa, mang theo tiếng gầm rú của thực thể và mùi máu tanh lẫn vào tro bụi. Những cái bóng lặng lẽ di chuyển sau hàng rào sắt, ánh mắt thèm khát không chỉ vật tư mà cả quyền lực, cả sự sống.

Triệu Vũ nhảy lên bàn, giọng rạng rỡ:

“Chị Kỳ, chị có gì ăn ngon không? Em chưa từng thấy ai có không gian như chị!”

Lâm Kỳ khẽ động dị năng, lấy ra túi lương khô, ném về phía cậu. Triệu Vũ chụp lấy, chia cho Hứa Diễm và Tô Minh, ánh mắt sáng lên như được thắp lửa. Lâm Kỳ thoáng mỉm cười, lòng nhẹ đi một phần. Trong thế giới này, một chút chia sẻ có thể là mầm sống duy nhất còn sót lại.

Trần Bách lặng lẽ ngồi cạnh, bàn tay đặt nhẹ lên vai Lâm Kỳ, như một lời động viên không lời. Ánh mắt anh quét qua từng người – Hứa Diễm với đôi mắt u uẩn, Triệu Vũ cười đùa nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa nỗi cô đơn, Tô Minh lặng lẽ giấu mình sau lớp áo blouse, Giang Phong bất động như một tượng đài giữa gió bão.

Đêm buông xuống, căn cứ chìm trong tĩnh lặng. Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng người lên tường, nhòe mờ như hồn ma không nơi nương tựa. Lâm Kỳ ngồi dựa lưng vào tường, mắt khép hờ, ý thức căng ra bắt lấy từng tiếng động. Không gian tùy thân lặng lẽ vận hành như dòng nước ngầm, bảo hộ lấy cô khỏi mọi hiểm nguy.

Một tiếng động nhẹ vang lên ngoài cửa. Giang Phong lập tức đứng dậy, ra hiệu cho mọi người im lặng. Trần Bách rút dao, áp sát cửa, ánh mắt cảnh giác. Lâm Kỳ vận dụng dị năng, thân hình mờ đi, chỉ còn bóng xám lướt qua cửa sổ.

Ngoài sân, ba bóng người lạ lẩn khuất, ánh mắt lóe lên tia tham lam. Một tên thì thầm:

“Nghe nói ở đây có dị năng không gian. Nếu bắt được, tha hồ vật tư, lại có thể bán lấy chỗ đứng.”

Tên cầm đầu rút dao, lưỡi dao sáng lên dưới trăng mờ. Nhưng khi hắn vừa bước vào sân, một bóng người lao vút qua, nhanh như gió. Triệu Vũ xuất hiện phía sau, giật túi vật tư khỏi tay hắn, bật cười:

“Muốn cướp à? Phải nhanh hơn em!”

Tên kia gầm lên, phóng dao về phía Triệu Vũ. Lưỡi dao bị bẻ cong giữa không trung, rơi xuống đất. Trần Bách bước ra, dị năng kim loại phủ quanh người, mắt lạnh như băng. Lâm Kỳ đứng sau lưng, thân hình mờ ảo, dao găm lấp lánh trong tay.

Giang Phong lao tới, súng lăm lăm, quát lớn:

“Cút khỏi đây! Kẻ xâm phạm chỉ có đường chết.”

Ba tên kia nhận ra bất lợi, vội vã tháo chạy. Triệu Vũ cười lớn, ném túi vật tư về phía Hứa Diễm. Cô đón lấy, ánh mắt dịu lại, khẽ gật đầu.

Giang Phong nhắc nhở, giọng trầm:

“Kẻ ngoài ngày càng liều lĩnh. Không thể chỉ dựa vào dị năng. Phải chia ca tuần tra, củng cố phòng tuyến.”

Tô Minh lên tiếng, giọng nặng nề:

“Thuốc men sắp cạn. Nếu không tìm thêm vật tư, mùa đông này sẽ có người không qua nổi.”

Lâm Kỳ trầm ngâm, tay siết chặt vết sẹo trên cổ tay. Trong không gian tùy thân, mầm non nhỏ vẫn vươn lên, nhưng ngoài kia, tất cả chỉ còn lại tro bụi và máu.

Khi mọi người tản về các gian phòng nhỏ, Lâm Kỳ ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn vào đêm. Ánh trăng bạc rọi xuống, loang lổ trên nền xi măng lạnh. Tiếng thở dài của cô hòa vào gió, tan vào không gian, mang theo nỗi cô độc không tên.

Một bóng người nhẹ nhàng ngồi xuống cạnh cô. Trần Bách, ánh mắt ấm áp, tay đặt lên tay cô, nói khẽ:

“Chúng ta đã đến được đây. Dù phía trước là gì, chỉ cần còn nhau, sẽ không khuất phục.”

Lâm Kỳ nhìn anh, đáy mắt thoáng nét dịu dàng. Cô hiểu, giữa tro tàn, chỉ có sự đồng hành mới là cứu rỗi duy nhất.

Cánh cửa mở khẽ, Hứa Diễm bước vào, con mèo xám cuộn tròn trong vòng tay. Cô ngồi xuống bên cạnh, thì thào:

“Chị từng có nhà. Giờ nhà không còn nữa. Chỉ mong nơi này không bị ai phá hủy.”

Triệu Vũ chạy vào, tay cầm mẩu bánh mì, ánh mắt sáng như sao:

“Nếu có chị Kỳ, anh Bách ở đây, em sẽ không sợ gì.”

Lâm Kỳ nhìn từng người, cảm nhận dòng ấm áp len lỏi trong lồng ngực. Căn cứ này không chỉ là nơi trú thân, mà còn là mảnh đất cuối cùng cho hy vọng nảy mầm. Nhưng ngoài tường, tiếng gầm rú thực thể ngày một gần, ánh lửa xa xa như mối đe dọa không tên.

Đột ngột, tiếng còi hú vang lên từ vọng gác phía tây. Giang Phong lao ra, giọng gấp:

“Có người lạ tiếp cận! Chuẩn bị phòng thủ!”

Cả căn cứ bừng tỉnh, dị năng bừng lên như sóng ngầm. Lâm Kỳ siết chặt dao găm, không gian tùy thân mở sẵn lối thoát. Trần Bách đứng cạnh, mắt sắc lạnh, dị năng kim loại cuộn quanh tay.

Bên ngoài, bóng người lạ thấp thoáng trong màn sương. Gió lạnh tràn về, mang theo mùi máu tanh, hơi thở của hiểm họa. Đêm nay, bình yên chỉ là lời hứa mong manh. Giữa ranh giới sống chết, Lâm Kỳ cảm nhận một điều: để giữ lấy mảnh đất này, họ phải đứng cùng nhau, đối mặt với mọi thế lực ngoài kia.

Nhưng trong lòng cô, dự cảm lạ lùng trỗi dậy – những kẻ đang đến không chỉ mang hiểm họa, mà còn đem lại biến động sẽ thay đổi toàn bộ cục diện. Ánh trăng hắt lên những gương mặt căng thẳng, tiếng bước chân vội vã vang lên khắp căn cứ. Trong không gian tĩnh lặng ấy, Lâm Kỳ siết chặt vết sẹo, sẵn sàng cho thử thách mới – nơi niềm tin bị thử lửa, nơi sự sống còn chỉ là ván cược mong manh.

Bên ngoài, gió rít dài. Bóng người lạ chưa hiện hình. Đêm đen như nuốt chửng tất cả, chỉ còn lại trong lòng mỗi người một câu hỏi không lời: Liệu căn cứ này, liệu niềm tin này, có trụ vững trước bão giông đang tới?

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử