Chương 14
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Hoàn toàn không còn dáng vẻ đẹp trai ngày trước.
Vừa nhìn thấy tôi.
Hắn lập tức lao tới.
Đôi mắt đỏ ngầu.
Đầy vẻ điên cuồng của kẻ bị dồn đến đường cùng.
“Lâm Vãn!”
“Rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Hắn gầm lên.
Định chộp lấy cánh tay tôi.
Tôi lập tức né sang bên.
“Hòa giải.”
“Tại sao cô cứ kéo dài?”
“Không muốn lấy tiền nữa sao?”
“Tôi nói cho cô biết.”
“Nếu ép tôi quá.”
“Thì đừng ai mong yên ổn!”
Giọng hắn khàn đặc.
Thu hút rất nhiều người qua đường nhìn lại.
“Trần Hạo.”
“Xin chú ý lời nói.”
Tôi lùi thêm hai bước.
Giữ khoảng cách an toàn.
Đồng thời lặng lẽ bấm nút ghi âm khẩn cấp trên điện thoại.
“Việc xác nhận lại điều khoản.”
“Là quy trình bình thường.”
“Lúc các người lừa tôi ký hợp đồng.”
“Sao không nghĩ.”
“Đừng ép tôi đến đường cùng?”
“…”
Trần Hạo nghẹn lời.
Mặt đỏ bừng.
Rồi rất nhanh.
Lại bày ra vẻ vừa đáng thương vừa oán hận.
“Vãn Vãn.”
“Anh biết sai rồi.”
“Thật sự biết sai rồi.”
“Là chị anh.”
“Tất cả đều do chị anh.”
“Chị ấy nói.”
“Em điều kiện tốt.”
“Có thể gánh khoản vay.”
“Đợi mua được nhà.”
“Rồi…”
“Anh lúc đó.”
“Cũng bị ma xui quỷ khiến.”
“Nể tình ba năm yêu nhau.”
“Tha cho anh đi.”
“Bản bảo lãnh ấy.”
“Sẽ hủy cả đời anh.”
“Bố mẹ anh.”
“Sắp phát điên rồi.”
Lại là bài cũ.
Đổ hết trách nhiệm cho Trần Lệ.
Còn bản thân thì đóng vai đáng thương.
“Tình cảm?”
Tôi cười lạnh.
“Trần Hạo.”
“Ngay khoảnh khắc.”
“Anh ký hợp đồng.”
“Rồi lập tức nói chia tay.”
“Giữa chúng ta.”
“Đã chẳng còn tình cảm.”
“Chỉ còn.”
“Nợ.”
“Và lừa đảo.”
“Còn chuyện tha cho anh?”
“Lúc cả nhà các người tính kế tôi.”
“Có ai từng nghĩ.”
“Tha cho tôi chưa?”
“Vậy cô muốn tôi phải làm sao?”
“Quỳ xuống cầu xin cô à?”
Trần Hạo đột nhiên kích động.
Giọng càng lúc càng lớn.
“Lâm Vãn.”
“Tôi nói cho cô biết.”
“Chị tôi xảy ra chuyện rồi.”
“Công ty bị điều tra.”
“Là cô giở trò đúng không?”
“Cô nhất quyết.”
“Muốn cả nhà tôi tan nát.”
“Mới vừa lòng sao?”
“Nếu chị tôi xong đời.”
“Tôi cũng không thoát.”
“Những khoản tiền…”
“Những khoản tiền…”
Đột nhiên.
Hắn cứng họng.
Trên mặt lóe lên vẻ hoảng hốt.
“Tiền gì?”
Tôi nhìn chằm chằm hắn.
“Trần Hạo.”
“Số tiền anh lấy của tôi.”
“Và của người khác.”
“Rốt cuộc dùng làm gì?”
“Có phải.”
“Để lấp cái hố của Sẹo Mặt?”
Trần Hạo.
Như con mèo bị giẫm trúng đuôi.
Lập tức bật dựng.
Mặt trắng bệch.
“Cô…”
“Cô biết sao?”
“Ai nói cho cô?”
“Là Cố Thừa Chu đúng không?”
“Chính là hắn!”
“Tôi biết ngay.”
“Họ Cố đó.”
“Chẳng có ý tốt gì!”
Quả nhiên.
Hắn biết Cố Thừa Chu.
Cũng biết Sẹo Mặt.
Xem ra.
Chuyện của Trần Lệ.
Hắn không chỉ biết.
Mà còn có thể dính líu sâu hơn.
“Tôi biết bằng cách nào.”
“Không quan trọng.”
Tôi nhân lúc hắn đang rối loạn.
Tiếp tục ép.
“Quan trọng là.”
“Trần Hạo.”
“Bây giờ.”
“Anh còn lo chưa xong cho chính mình.”
“Thay vì đến đây quấn lấy tôi.”
“Chi bằng nghĩ xem.”
“Làm thế nào.”
“Để tách mình.”
“Khỏi chị gái anh.”
“Và đống rắc rối.”
“Mà các người gây ra.”
“Hoặc…”
“Đến cơ quan chức năng.”
“Khai báo rõ ràng.”
“Cô câm miệng!”
Trần Hạo hoàn toàn hoảng loạn.
Ánh mắt đảo liên tục.
Mồ hôi lạnh túa đầy trán.
“Lâm Vãn.”
“Đừng tưởng.”
“Có Cố Thừa Chu chống lưng.”
“Là ghê gớm.”
“Tôi nói cho cô biết.”
“Kẻ chân trần.”
“Không sợ người đi giày.”
“Nếu cô còn dám nói lung tung.”
“Tôi…”
“Tôi…”
“Anh định làm gì?”
Đúng lúc ấy.
Một giọng nam bình tĩnh.
Bất ngờ vang lên phía sau lưng tôi.
Tôi và Trần Hạo cùng quay đầu.
Cố Thừa Chu.
Không biết từ lúc nào.
Đã bước tới.
Trên tay cầm chìa khóa xe.
Như thể vừa tình cờ đi ngang.
Anh đứng thẳng.
Sắc mặt bình thản.
Nhưng ánh mắt nhìn Trần Hạo.
Lại mang theo áp lực vô hình.
Trần Hạo rõ ràng nhận ra anh.
Khí thế lập tức xẹp xuống.
Há miệng.
Nhưng không nói nổi câu nào.
Cố Thừa Chu bước đến cạnh tôi.
Đứng hơi chếch về phía trước.
Theo tư thế vô cùng tự nhiên.
Nhưng lại như đang bảo vệ tôi.
Anh nhìn Trần Hạo.
Giọng đều đều.
Nhưng không cho phép phản bác.
“Anh Trần.”
“Công khai quấy rối.”
“Đe dọa người khác.”
“Là hành vi vi phạm pháp luật.”
“Có cần tôi.”
“Giúp anh gọi cảnh sát.”
“Hoặc…”
“Thông báo.”
“Cho gia đình anh.”
“Cũng như công ty của chị anh.”
“Nơi hiện đang bị điều tra.”
“Biết chuyện này không?”
“Các người…”
“Các người…”
Trần Hạo nhìn tôi.
Rồi nhìn Cố Thừa Chu.
Sắc mặt liên tục đổi màu.
Cuối cùng.
Dưới ánh mắt bình tĩnh nhưng như nhìn thấu tất cả của Cố Thừa Chu.
Chút can đảm cuối cùng của hắn.
Hoàn toàn sụp đổ.
Hắn hung hăng trừng mắt nhìn chúng tôi.
Đặc biệt là tôi.
Trong ánh mắt ấy.
Có oán hận.
Có sợ hãi.
Cũng có tuyệt vọng.
Nhưng cuối cùng.
Hắn không nói thêm một lời nào.
Quay người.
Chật vật bỏ chạy.











