Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Chẳng mấy chốc.

Đã biến mất ở góc phố.

Tôi khẽ thở phào.

Lúc ấy mới nhận ra.

Lòng bàn tay mình đã ướt đẫm mồ hôi.

“Không sao chứ?”

Cố Thừa Chu nhìn tôi.

Giọng nói dịu đi đôi chút.

“Không sao.”

“Cảm ơn anh, anh Cố.”

Tôi chân thành nói.

Rồi hơi khó hiểu.

“Nhưng sao anh lại…”

“Hôm nay tôi có hẹn khách hàng ở gần đây.”

Anh giải thích rất ngắn gọn.

“Thấy bên này có vẻ đang xảy ra tranh cãi.”

“Không ngờ lại là cô.”

Anh khẽ nhíu mày.

“Những lời Trần Hạo vừa nói…”

“Cô đều nghe thấy rồi chứ?”

“Hắn gần như thừa nhận…”

“Có liên quan đến Sẹo Mặt?”

“Tuy không nói thẳng.”

“Nhưng xem như đã ngầm thừa nhận.”

Tôi gật đầu.

“Hơn nữa.”

“Hắn còn hoảng loạn.”

“Có vẻ…”

“Chuyện của họ.”

“Còn nghiêm trọng hơn chúng ta tưởng.”

“Luật sư Thẩm nói.”

“Cơ quan chức năng đã bắt đầu để mắt đến Trần Lệ.”

“Đó là chuyện tốt.”

Cố Thừa Chu đáp.

“Áp lực đã chuyển sang phía họ.”

“Ngược lại.”

“Cô sẽ an toàn hơn.”

“Nhưng.”

“Vẫn không được chủ quan.”

“Tôi đưa cô về.”

Lần này.

Tôi không từ chối.

________________________________________

Xe của Cố Thừa Chu chậm rãi hòa vào dòng xe buổi chiều.

Đến lúc ấy.

Tinh thần căng như dây đàn của tôi.

Mới dần thả lỏng.

“Anh Cố.”

“Lại làm phiền anh rồi.”

Tôi hơi ngại.

“Chuyện nhỏ thôi.”

Anh vẫn chăm chú quan sát phía trước.

“Hơn nữa.”

“Chính tôi là người cung cấp những manh mối đầu tiên.”

“Tôi cũng có trách nhiệm.”

“Nhắc cô chú ý an toàn.”

“Phía luật sư Thẩm.”

“Đang tiến triển khá tốt.”

“Tiếp theo.”

“Có lẽ đối phương.”

“Sẽ không còn tâm trí để đối phó với cô.”

“Bản hòa giải.”

“Có thể cứ tiếp tục để đó.”

“Quan sát thêm.”

“Nếu những vấn đề của Trần Lệ được xác nhận.”

“Họ.”

“Có thể sẽ chẳng còn thời gian.”

“Quan tâm đến vụ tranh chấp dân sự này nữa.”

“Thậm chí.”

“Họ còn phải bán tài sản.”

“Để lấp các khoản thiếu hụt.”

“Đến lúc ấy.”

“Yêu cầu của cô.”

“Lại càng dễ được đáp ứng.”

Những phân tích của anh.

Lúc nào cũng rõ ràng.

Lạnh lùng.

Và khiến người khác yên tâm.

“Tôi cũng hy vọng vậy.”

Tôi nhìn dòng người ngoài cửa kính.

Khẽ đáp.

________________________________________

Xe dừng trước tòa chung cư nơi tôi thuê tạm.

Tôi lại cảm ơn anh.

Định mở cửa xuống xe.

“Lâm Vãn.”

Anh bỗng gọi tôi lại.

Tôi quay đầu.

Anh đưa cho tôi một tờ giấy ghi chú.

Trên đó.

Viết tay một cái tên.

Cùng số điện thoại.

“Đây là một người bạn của tôi.”

“Làm phóng viên điều tra.”

“Nếu…”

“Ý tôi là.”

“Nếu sau này.”

“Trong quá trình giải quyết vụ việc bằng pháp luật.”

“Cô gặp trở ngại.”

“Hoặc.”

“Cô cảm thấy.”

“Cần có sự giám sát của dư luận.”

“Thì có thể liên hệ anh ấy.”

“Nhưng.”

“Đây là lựa chọn cuối cùng.”

“Phải dùng thật thận trọng.”

Tôi nhận lấy tờ giấy.

Đầu ngón tay chạm vào nét chữ cứng cáp trên mặt giấy.

“Tôi hiểu.”

“Cảm ơn anh.”

“Giữ gìn sức khỏe.”

Anh khẽ gật đầu.

Đợi đến khi tôi bước hẳn vào sảnh chung cư.

Mới lái xe rời đi.

________________________________________

Về tới căn hộ.

Khóa cửa.

Tôi tựa lưng vào cánh cửa.

Thở ra thật dài.

Hôm nay.

Quá nhiều chuyện xảy ra.

Sự điên cuồng của Trần Hạo.

Sự xuất hiện đúng lúc của Cố Thừa Chu.

Và tờ giấy ghi chú cuối cùng ấy.

Mọi chuyện.

Đang phát triển theo một hướng khó lường.

Nhưng dường như.

Trong nguy hiểm.

Lại có cơ hội.

Trần Lệ bị điều tra.

Trần Hạo bắt đầu rối loạn.

Những quân bài trong tay tôi.

Ngày càng nhiều.

Nhưng.

Tin nhắn đe dọa từ số lạ.

Ánh mắt tuyệt vọng của Trần Hạo.

Và cái tên…

Sẹo Mặt.

Vẫn luôn nhắc tôi.

Bên dưới mặt nước.

Dòng chảy ngầm vẫn cuồn cuộn.

Tôi bước tới bên cửa sổ.

Lặng lẽ nhìn dòng xe dưới phố.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn của Lăng Vy.

“Vãn Vãn.”

“Về đến nhà chưa?”

“Có sao không?”

“Tớ hầm canh rồi.”

“Mai mang sang cho cậu.”

Trong lòng tôi chợt ấm lên.

Tôi trả lời.

“Tớ về rồi.”

“Không sao.”

“Đừng lo.”

“Mai gặp.”

Dù thế nào.

Tôi cũng không còn một mình nữa.

Tôi có bạn bè.

Có những luật sư sẵn sàng giúp đỡ.

Có một người đồng minh.

Thoạt nhìn lạnh lùng.

Nhưng luôn đứng về phía lẽ phải.

Là Cố Thừa Chu.

Quan trọng hơn cả.

Tôi có lý.

Có chứng cứ.

Và có quyết tâm.

Sẽ không bao giờ lùi bước nữa.

Cuộc chiến này.

Có lẽ còn dài.

Còn khó hơn tưởng tượng.

Nhưng tôi biết.

Mình nhất định phải thắng.

Và…

Nhất định sẽ thắng.

________________________________________

Việc Trần Hạo mất kiểm soát trước cổng công ty.

Giống như một bước ngoặt.

Kể từ hôm đó.

Gia đình họ Trần.

Rơi vào một trạng thái yên lặng kỳ lạ.

Không còn điện thoại thúc ép ký hòa giải.

Bố Trần Hạo cũng không gọi liên tục nữa.

Đến cả Trần Lệ.

Cũng như biến mất khỏi thế giới.

Nhưng.

Sự im lặng ấy.

Không phải bình yên.

Mà giống hệt bầu không khí trước cơn giông.

Luật sư Thẩm nói với tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 15 - Căn Nhà Định Mệnh | uTruyện