Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Tôi nhìn dòng chữ trên màn hình rất lâu.

Luật sư hỏi tôi có muốn dùng nó làm bằng chứng trong vụ kiện hay không.

“Tất nhiên.”

Tôi đáp.

Tôi không muốn trả thù bằng cách phạm pháp.

Cũng không cần tự tay làm bẩn mình.

Nhưng từng câu họ đã nói, từng việc họ đã làm, đều phải được đặt dưới ánh sáng.

Ba ngày sau, đoạn camera tại khách sạn bị lan ra ngoài.

Người đăng không phải tôi.

Một vị khách tham dự lễ đính hôn đã nhận được video từ nhân viên khách sạn.

Trong video, mẹ Tần đưa chiếc vòng cho Lâm Tuyết Nhu.

Sau đó, bà ta lại công khai yêu cầu tôi trả vòng.

Tin tức nhanh chóng lan rộng.

Nhà họ Tần vốn có không ít đối thủ.

Chỉ trong một đêm, hàng loạt bài viết xuất hiện.

“Chủ tịch phu nhân Tần thị thông đồng tình cũ của con trai phá lễ đính hôn.”

“Vu khống con dâu tương lai trộm vòng sau khi mẹ cô vừa qua đời.”

“Người thừa kế Tần thị bỏ mặc vị hôn thê tại bệnh viện, đưa tình cũ đi nghỉ dưỡng.”

Những bức ảnh Tần Mặc Xuyên cùng Lâm Tuyết Nhu ở bãi biển cũng bị đăng lên.

Trong ảnh, anh ta khoác áo cho cô ta.

Cô ta tựa đầu trên vai anh ta.

Phía xa là hoàng hôn rực rỡ.

Cùng thời điểm ấy, tôi đang ký vào biên bản nhận di vật của mẹ.

Công chúng không cần biết toàn bộ sự thật.

Chỉ hai bức ảnh đặt cạnh nhau đã đủ khiến tất cả lời giải thích trở nên nực cười.

Cổ phiếu Tần thị giảm liên tiếp.

Dự án phía đông mà mẹ Tần mong chờ cũng bị tạm dừng thẩm định.

Nhà họ Lâm lập tức phủ nhận quan hệ với Lâm Tuyết Nhu, nói rằng cô ta đã kết hôn nhiều năm, mọi hành vi đều là quyết định cá nhân.

Người chồng nộp đơn ly hôn.

Anh ta còn yêu cầu Lâm Tuyết Nhu trả lại khoản tiền đã dùng để thuê người gây rối.

Chỉ trong vài ngày, cô ta mất chồng, mất danh tiếng, mất toàn bộ sự che chở của gia đình.

Mẹ Tần cũng không khá hơn.

Bà ta gọi cho tôi hơn ba mươi lần.

Tôi không nghe.

Bà ta đến trước khu chung cư nhưng bị bảo vệ ngăn lại.

Sau đó, bà ta quỳ giữa sảnh, khóc lóc nói mình muốn xin lỗi.

Video ấy lại bị người qua đường quay được.

Trong video, bà ta nói:

“Vãn Du, bác biết sai rồi.”

“Bác thật sự coi con là con dâu.”

“Chỉ cần con tha thứ, bác sẽ giao toàn bộ cổ phần cho con.”

Bình luận bên dưới chỉ có những lời chế giễu.

“Lúc tưởng người ta nghèo thì mắng là đồ xui xẻo, biết người ta giàu lại quỳ xin làm con dâu.”

“Không phải xin lỗi, đây là xin đầu tư.”

“Bà mẹ này giỏi nhất là tính toán, đáng tiếc tính sai giá trị cô gái.”

Tôi xem được nửa đoạn rồi tắt.

Không lâu sau, công ty gửi thông báo.

Tần Mặc Xuyên tạm thời rời khỏi vị trí tổng giám đốc để phối hợp xử lý khủng hoảng.

Hội đồng quản trị phát hiện trong thời gian anh ta đưa Lâm Tuyết Nhu đến thành phố bên cạnh, một thương vụ quan trọng đã không được phê duyệt đúng hạn.

Công ty thiệt hại hơn tám mươi triệu tệ.

Trước kia, những người trong hội đồng luôn nể mặt gia đình anh ta.

Nhưng khi giá cổ phiếu lao dốc, không ai còn muốn nói đến tình cảm.

Người đầu tiên yêu cầu bãi nhiệm anh ta lại chính là người chú ruột từng được mẹ Tần giúp đỡ.

Tôi không tham gia vào cuộc đấu đá ấy.

Tôi đưa tro cốt mẹ về quê.

Mẹ từng nói muốn nằm cạnh bà ngoại, dưới chân ngọn đồi có hàng cây quế.

Ngày hạ táng, trời mưa rất nhỏ.

Tôi đặt vào mộ mẹ chiếc khăn lụa bà thích nhất.

Còn chiếc vòng theo dõi sức khỏe, tôi giữ lại.

Sau tang lễ, tôi ở quê gần một tháng.

Tôi sửa lại căn nhà cũ.

Thay mái ngói.

Sơn lại bức tường đã bong.

Trồng một hàng cúc vàng ngoài sân.

Người hàng xóm nói lúc còn sống, mẹ thường khoe rằng con gái bà sắp lấy chồng.

Bà còn chuẩn bị rất nhiều đồ.

Trong tủ có hai bộ chăn mới.

Một hộp đồ trẻ con.

Và một chiếc khóa bạc nhỏ.

Tôi cầm chiếc khóa trong tay, ngồi rất lâu bên giường mẹ.

Mẹ đã tưởng tượng đến tương lai của tôi.

Nhưng tương lai ấy không nhất thiết phải có Tần Mặc Xuyên.

Tôi có thể sống tiếp.

Sống thay cả phần của bà.

Khi trở lại thành phố, tôi chính thức tiếp quản vị trí điều hành tại Công nghệ Minh Tâm.

Sản phẩm theo dõi tim mạch mà tôi và đội ngũ phát triển được đưa vào thử nghiệm tại ba mươi bệnh viện.

Tôi bổ sung thêm một chức năng mới.

Khi thiết bị phát hiện nguy cơ nghiêm trọng, hệ thống sẽ không chỉ gọi cho người thân.

Nó đồng thời gửi cảnh báo đến bệnh viện gần nhất và trung tâm cấp cứu.

Người dùng có thể đăng ký quỹ hỗ trợ khẩn cấp để không bị trì hoãn điều trị do chưa kịp thanh toán.

Trong buổi họp báo ra mắt, một phóng viên hỏi vì sao chúng tôi phát triển chức năng này.

Tôi nhìn chiếc vòng cũ của mẹ đang đặt trong hộp kính.

“Bởi vì trong tình huống nguy cấp, mỗi phút đều có thể quyết định một cuộc đời.”

“Không ai nên mất cơ hội được cứu chỉ vì người thân không nghe điện thoại.”

Đoạn phỏng vấn được phát sóng rộng rãi.

Tối hôm đó, tôi nhận được một tin nhắn từ số lạ.

“Anh đã xem.”

“Dì sẽ tự hào về em.”

Tôi biết người gửi là ai.

Tôi không trả lời.

Ngày hôm sau, một khoản quyên góp ba mươi triệu tệ được chuyển vào quỹ hỗ trợ bệnh nhân tim mạch.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 12 - Cánh cửa vừa mở | uTruyện