Chương 6: Trận Chiến Trong Cung
Bữa tiệc trong cung đang diễn ra trong không khí rộn ràng, nhưng trong lòng Lý Nguyệt lại nặng trĩu. Ánh đèn lung linh soi rọi lên gương mặt xinh đẹp của cô, nhưng tâm trí thì chỉ tập trung vào Đàm Tố. Cô ta, với nụ cười quyến rũ và ánh mắt sắc sảo, đang là một đối thủ khó chịu trong cuộc chiến này. Nguyệt biết rằng, chỉ cần một sơ suất nhỏ, tất cả những gì cô đã xây dựng sẽ sụp đổ.
“Nguyệt, có vẻ như chị đang lo lắng điều gì đó,” Tôn Mộc thì thầm bên cạnh, sự quan tâm hiện rõ trong ánh mắt.
“Không có gì, chỉ là…” Nguyệt dừng lại, khẽ liếc về phía Tố, người đang cùng một nhóm phi tần khác cười nói. “Chị chỉ cảm thấy không khí hôm nay có chút kỳ lạ.”
Mộc gật đầu, vẫn chăm chú theo dõi bầu không khí xung quanh. “Có thể là do Hoàng hậu đang theo dõi chị.”
Nguyệt quay lại, nhận ra ánh mắt của Lý Thái đang dõi theo mình từ xa. Một nụ cười nhẹ, nhưng ẩn chứa sự lạnh lùng. Nguyệt cảm thấy mình như một con cờ trên bàn cờ, sẵn sàng cho nước đi tiếp theo.
“Chúng ta cần phải cẩn thận hơn,” Nguyệt thì thầm, quyết tâm không để mình bị lộ.
Bữa tiệc tiếp tục, nhưng những câu chuyện dần trở nên nhạy cảm hơn. Khi một phi tần khác nhắc đến việc “sự sủng ái là một con dao hai lưỡi”, không khí trở nên căng thẳng. Nguyệt chớp mắt, cảm nhận được sự nham hiểm trong từng lời nói.
“Nguyệt, cô nghe thấy không? Họ đang bàn tán về những cuộc chiến trong cung,” Mộc khẽ nói, ánh mắt lo lắng.
“Chị biết,” Nguyệt đáp, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta sẽ không trở thành nạn nhân. Chị sẽ khiến họ phải ngưỡng mộ.”
Đột nhiên, tiếng cười giòn tan của Đàm Tố vang lên, thu hút sự chú ý của mọi người. Cô ta đang đứng giữa đám đông, như một nữ hoàng trong vương quốc của chính mình.
“Nguyệt, cô không tham gia vào trò chơi này sao?” Tố mỉm cười, nhưng trong ánh mắt đó là sự thách thức.
“Trò chơi nào?” Nguyệt đáp, cố gắng giữ giọng điềm tĩnh. “Tôi chỉ đơn giản là muốn biết rõ mọi người.”
“Thật sao? Có vẻ như sự thận trọng của cô đang khiến mọi người chú ý đấy,” Tố tiếp tục, ánh mắt lấp lánh. “Cô không muốn mình trở thành mục tiêu chứ?”
Nguyệt cảm thấy tức giận trong lòng, nhưng vẫn giữ được bình tĩnh. “Tôi không sợ những trò chơi mà cô tạo ra. Tôi chỉ cần giữ vững bản thân.”Tố nhướng mày, một nụ cười bí hiểm xuất hiện trên môi. “Tốt, tôi rất mong chờ xem cô sẽ làm gì tiếp theo.”
Khi bữa tiệc dần khép lại, Nguyệt biết rằng mình cần phải chuẩn bị cho những gì sắp tới. Cô không thể để Tố, hay bất kỳ ai khác, cản trở con đường của mình.
“Chị, có vẻ như cuộc chiến này sắp bắt đầu,” Mộc nói, ánh mắt đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải hành động. Không thể để mình bị động,” Nguyệt trả lời, quyết tâm trong ánh mắt.
Đúng lúc đó, một tiếng thét vang lên từ phía cuối phòng. Mọi người quay lại, hoảng loạn. Một phi tần ngã xuống đất, mặt trắng bệch. Nguyệt nhận ra đó là Tô Như, người vốn luôn tỏ ra yếu đuối nhưng lại là một phần của những mưu đồ trong cung.
“Cô ấy bị ngất xỉu!” Ai đó kêu lên, và bầu không khí trở nên hỗn loạn.
Nguyệt nhanh chóng tiến lại gần, cố gắng tìm hiểu nguyên nhân. “Có chuyện gì xảy ra?” Cô hỏi, nhưng không ai trả lời.
“Có thể là do sức khỏe không tốt,” một người khác nói, nhưng Nguyệt không tin. Cô cảm thấy có điều gì đó không ổn. Tô Như không phải là người dễ gục ngã như vậy.
Khi đám đông xung quanh Tô Như tăng lên, Nguyệt nhanh chóng nhận ra ánh mắt của Hoàng hậu Lý Thái đang dõi theo. Dường như bà ta đang quan sát từng động thái của mọi người, như một con báo rình mồi.
“Nguyệt, chị nghĩ sao về chuyện này?” Mộc hỏi, lo lắng.
“Chúng ta cần phải tìm ra sự thật. Nếu không, có thể sẽ có người nghi ngờ chúng ta,” Nguyệt đáp, lòng đầy quyết tâm.
Nguyệt biết rằng mình không thể để sự nghi ngờ đổ lên đầu mình. Cô quyết định phải tìm hiểu xem ai đã đứng sau vụ việc này. Một cuộc chiến mới đang bắt đầu, và cô sẽ không để mình trở thành nạn nhân.
“Chị sẽ không chỉ bảo vệ danh tiếng của mình, mà còn phải tìm ra kẻ đứng sau,” Nguyệt thầm nghĩ, lòng tràn đầy quyết tâm. Cô sẽ không lùi bước, không bao giờ.











