Chương 7: Tình Bạn Bị Thử Thách
Nguyệt không thể nào quên hình ảnh Tô Như ngã xuống, mặt tái mét. Đám đông vây quanh, những tiếng xì xào dấy lên như một cơn sóng. Cô cảm thấy sự căng thẳng lan tỏa, như một chiếc lưới siết chặt quanh mình. “Chị, chúng ta phải làm gì bây giờ?” Mộc nói, sự lo lắng hiện rõ trong ánh mắt.
“Chúng ta cần phải biết chuyện gì đang diễn ra,” Nguyệt đáp, quyết tâm không để sự hoảng loạn lấn át. “Mộc, em hãy tìm hiểu xem ai đã ở gần Như trước khi cô ấy ngất.”
Mộc gật đầu và lặng lẽ đi về phía đám đông. Nguyệt tiến lại gần Tô Như, những gương mặt xung quanh đều mang vẻ tò mò, nhưng cũng không thiếu phần nghi ngờ. Cô cúi xuống, nhẹ nhàng đặt tay lên vai Tô Như. “Cô ấy cần được đưa về,” Nguyệt nói, giọng kiên quyết.
“Nguyệt, cô có biết Tô Như không?” Một phi tần, người đứng gần đó, hỏi.
“Tôi chỉ biết cô ấy không khỏe,” Nguyệt trả lời, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Chúng ta không nên gây rối thêm.”
Tiếng cười khúc khích từ phía xa lại vang lên. Đàm Tố đang đứng đó, đôi mắt sáng rực như ánh lửa. “Nguyệt, thật không may cho cô ấy. Có lẽ áp lực trong cung đã làm cô ấy không chịu nổi,” Tố nói, giọng điệu đầy mỉa mai.
Nguyệt cảm thấy một cơn sóng giận dâng lên. “Tố, cô đang đùa giỡn với nỗi đau của người khác sao?” Nguyệt đáp, không kiềm chế được.
Tố nhún vai, nụ cười vẫn chưa tắt. “Tôi chỉ đang nêu lên một thực tế thôi. Cô có thể trở thành nạn nhân tiếp theo, nếu không cẩn thận đấy.”
Mộc trở lại, ánh mắt ngập tràn lo lắng. “Nguyệt, có người nói Như đã nhận được một bức thư trước khi ngất. Có thể đây không phải là một sự cố bình thường.”
“Thư?” Nguyệt nhướng mày. “Ai đã đưa thư cho cô ấy?”
Mộc lắc đầu, nhưng Nguyệt đã cảm thấy một mảnh ghép trong bức tranh mờ ảo này. “Chúng ta cần tìm hiểu xem ai đã tiếp xúc với Như gần đây,” Nguyệt nói, quyết định đã được đưa ra.
Nguyệt đứng dậy, nhìn quanh. Không khí trong phòng như đặc quánh lại, tất cả mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô. Đó là một cái nhìn đầy nghi ngờ, như thể họ đang chờ đợi một bước đi sai lầm từ cô. “Tôi sẽ điều tra chuyện này. Không ai có thể bị hãm hại mà không ai đứng ra bảo vệ,” Nguyệt tuyên bố.
“Cô không thể tự mình làm mọi thứ, Nguyệt,” Mộc nhắc nhở, nhưng Nguyệt đã quyết.
“Em hãy giúp chị tìm hiểu những người đã tiếp xúc với Như trong những ngày gần đây. Cô ấy có thể là mục tiêu trong một âm mưu lớn hơn,” Nguyệt nói, ánh mắt đầy quyết tâm.
“Nhưng chị…,” Mộc ngập ngừng.
“Không nhưng gì cả,” Nguyệt cắt ngang. “Chị tin em. Chúng ta không thể để sự sợ hãi chi phối. Phải hành động ngay bây giờ.”
Mộc gật đầu, mặc dù lòng vẫn đầy lo lắng. Nguyệt bắt đầu di chuyển, cảm giác được sự chú ý của mọi người đang dồn về mình. Như một con báo rình mồi, Nguyệt cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, nhưng cô không cho phép mình sợ hãi.Khi bước ra khỏi đám đông, Nguyệt thấy Tố vẫn đứng đó, ánh mắt lấp lánh như đang chờ đợi một diễn biến kịch tính. “Nguyệt, cô thực sự nghĩ mình có thể giải quyết tất cả mọi chuyện này một mình sao?” Tố hỏi, giọng điệu đầy khiêu khích.
“Tôi không cần sự cho phép của cô,” Nguyệt trả lời, không để Tố làm mình chao đảo. “Tôi chỉ cần sự thật.”
Nguyệt quay đi, nhưng trong lòng đã vạch ra một kế hoạch. Cô không thể để những mưu đồ trong cung ảnh hưởng đến mình và những người mình quan tâm. Đàm Tố, Hoàng hậu, và những người khác đều là những quân cờ trong trò chơi này. Họ sẽ không dễ dàng thua cuộc.
***
Một ngày trôi qua, những thông tin từ Mộc bắt đầu trở về. “Chị, có người nói rằng Như đã nhận bức thư từ một người không rõ danh tính. Họ bảo cô ấy đã đi gặp ai đó trong đêm trước khi ngất,” Mộc thông báo, ánh mắt tràn đầy lo lắng.
“Chúng ta cần phải tìm hiểu rõ ràng về người này. Ai đã tiếp xúc với Như trong thời gian đó?” Nguyệt hỏi, lòng đầy quyết tâm.
“Có vẻ như một số người đã thấy Như nói chuyện với Lãnh Vân,” Mộc đáp, sự sợ hãi trong giọng nói.
“Lãnh Vân?” Nguyệt nhíu mày. “Cô ta không phải là một người dễ gần. Nếu cô ta có liên quan, thì chắc chắn đây không phải là một sự trùng hợp.”
“Cô ta luôn có âm mưu trong đầu,” Mộc nói thêm. “Có thể cô ấy đang sử dụng Như để đạt được điều gì đó.”
“Chúng ta cần phải đối mặt với Lãnh Vân,” Nguyệt quyết định. “Nếu cô ta thực sự đứng sau vụ việc này, chúng ta phải tìm ra chứng cứ.”
Khi Nguyệt và Mộc chuẩn bị cho cuộc đối mặt, trong lòng Nguyệt dâng lên cảm giác hồi hộp. Cô biết mình đang bước vào một cuộc chiến không chỉ với Lãnh Vân mà còn với tất cả những thế lực đang âm thầm thao túng trong cung.
“Chị, nếu có chuyện gì xảy ra…,” Mộc bắt đầu, nhưng Nguyệt đã ngắt lời.
“Chúng ta sẽ không để bất kỳ ai hãm hại mình. Chị sẽ bảo vệ em,” Nguyệt khẳng định, quyết tâm không để nỗi sợ hãi lấn át.
Nhưng sâu trong lòng, Nguyệt không thể không nghĩ đến một điều: nếu sự phản bội đến từ những người gần gũi nhất, liệu cô có thể giữ vững lòng tin vào tình bạn của mình? Giữa những âm mưu và toan tính, cô sẽ phải lựa chọn giữa tình bạn và sự sống còn.
***
Tối hôm đó, khi ánh đèn trong cung đã tắt, Nguyệt cùng Mộc lén lút di chuyển tới nơi mà Lãnh Vân thường lui tới. Cảm giác hồi hộp dâng cao, như những mảnh ghép của một trò chơi nguy hiểm đang dần hiện ra trước mắt họ. Mỗi bước đi đều có thể dẫn đến sự phát hiện hoặc cạm bẫy.
Nguyệt biết rằng trong thế giới này, không có gì là chắc chắn. Mọi thứ có thể thay đổi chỉ trong chớp mắt. Cô hít một hơi thật sâu, chuẩn bị cho cuộc đối đầu sắp tới, nơi mà sự thật và sự phản bội sẽ được phơi bày, và lòng tin sẽ bị thử thách đến cùng cực.











