Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Lời cũng đã nói rõ ràng như vậy rồi, bọn họ cũng biết mức độ coi trọng của tôi đối với Duyệt Duyệt, thái độ đối với Duyệt Duyệt rõ ràng là để tâm hơn không ít.

Nhưng tôi vẫn không yên tâm, nhân lúc bọn họ đều đi dạo phố mua sắm, tôi liền gọi người đến lắp đặt camera giám sát ở khu vực sinh hoạt chung trong biệt thự.

Dù sao thì tôi cũng không thể lúc nào cũng túc trực ở nhà để giám sát được.

Hôm đó buổi trưa họp hội nghị trực tuyến xuyên quốc gia xong, tôi mở camera ở nhà lên, vừa ăn cơm vừa xem.

Chồng tôi không có ở nhà, chỉ có Duyệt Duyệt, con trai và Oản Oản đang cùng nhau ăn cơm.

Con trai ghét bỏ nói: “Bẩn chết đi được, mày không biết dùng đũa công cộng à?”

Duyệt Duyệt tủi thân nói: “Anh, mọi người cũng đâu có dùng đũa công cộng đâu.”

Con trai khinh thường đảo mắt một cái: “Ở đây là nhà của bọn tao, bọn tao đương nhiên là không cần dùng đũa công cộng rồi, hơn nữa trước đây mày sống ở cái nơi hỗn tạp như vậy, nói không chừng trên người đều có bệnh truyền nhiễm rồi, lỡ lây cho bọn tao thì làm sao, bẩn chết đi được.”

Duyệt Duyệt có chút tức giận, trừng mắt nhìn nó nói: “Em mới không có bệnh truyền nhiễm, ngày nào em cũng tắm rửa, quần áo cũng đều là đồ mới sạch sẽ, một chút cũng không bẩn!”

Tôi hài lòng ăn một miếng sườn, sự đồng hành và những lời khen ngợi của tôi trong những ngày qua rõ ràng là đã khiến con bé có sự thay đổi, đã dám phản bác lại rồi.

Rất không tồi, không hổ là con gái cưng của tôi!

Con trai dường như không ngờ tới việc con bé lại dám phản bác, mạnh tay đập bàn, khiến Duyệt Duyệt giật bắn mình.

“Mày tính là cái thá gì, tao nói mày bẩn thì mày bẩn, mày còn thật sự cho rằng có mẹ chống lưng thì ngon lắm chắc!”

“Tao cho mày biết, ở đây là nhà tao, mọi thứ ở đây đều là thuộc về tao, mày chẳng qua chỉ là một người khách đến ở nhờ một thời gian thôi, là khách thì phải có tự giác của một người khách!”

“Chỉ cần mày biểu hiện tốt, tao sau này còn có thể rủ lòng thương bố thí cho mày vài đồng lẻ, nếu không ngoan ngoãn thì đến lúc đó sẽ đuổi mày ra ngoài!”

Duyệt Duyệt tức giận đến mức hai má đỏ bừng, hai bàn tay nhỏ cũng nắm chặt thành nắm đấm.

“Anh nói bậy bạ, mẹ nói ở đây cũng là nhà của em, em cũng là một thành viên trong nhà!”

Con trai vung tay chát một tiếng tát thẳng vào mặt con gái tôi một cái tát.

“Còn dám cãi bướng hả!”

“Cho dù mẹ có thật sự thương mày nhất thì có ích lợi gì?”

“Tao mới là con trai, sau này hương hỏa của nhà họ Thi đều do tao kế thừa, mọi thứ này đều là thuộc về tao!”

Câu nói này giống như một nhát dao đâm thẳng vào tim con gái tôi, con bé tức giận đến mức cả người run rẩy nhưng không thốt lên được lời nào nữa.

Tôi ném luôn bát cơm, cầm chìa khóa xe vội vã phóng thẳng về nhà.

Xem ra tình yêu thương và sự tự tin mà tôi dành cho Duyệt Duyệt vẫn chưa đủ, khiến con bé tin vào những lời mà đứa con trai nói.

Người nhà khác có trọng nam khinh nữ hay không thì tôi không biết, nhưng tôi biết nhà tôi tuyệt đối không phải như vậy.

Biết sớm thế này, lúc sinh nó ra đã bóp chết quách cho xong.

Về đến nhà, bữa cơm của bọn họ cũng vừa vặn chuẩn bị ăn xong.

Oản Oản lập tức đứng dậy, ngọt ngào gọi: “Mẹ, mẹ về rồi ạ?”

“Mẹ ăn cơm chưa?”

“Để con đi xới cơm cho mẹ nhé?”

Lấy lòng và xum xoe, mặc dù vừa rồi nó không nói giúp Duyệt Duyệt câu nào, nhưng cũng không bắt nạt Duyệt Duyệt, tạm thời tha cho nó một ngựa.

“Duyệt Duyệt, có chuyện gì muốn nói với mẹ không?”

Tôi hạ giọng nhẹ nhàng, cố gắng đè nén ngọn lửa giận trong lòng.

Con trai lén lút trừng mắt lườm Duyệt Duyệt một cái, Duyệt Duyệt theo bản năng rụt người lại, tôi giả vờ như không phát hiện, tiếp tục nhìn Duyệt Duyệt.

Con bé ôm bên má bị đánh, vận động mọi cơ bắp trên mặt, nỗ lực nở một nụ cười rạng rỡ nhiệt tình.

“Mẹ, không có chuyện gì đâu ạ, anh hai và chị Oản Oản đối xử với con đều rất tốt.”

Trong mắt con trai xẹt qua một tia đắc ý, khóe miệng hơi nhếch lên.

Tôi quay đầu nhìn sang người giúp việc: “Đi thu dọn toàn bộ đồ đạc của Thi Tự ném ra ngoài.”

Con trai khiếp sợ nói: “Mẹ, mẹ làm gì vậy?”

Tôi tát một cái thẳng vào mặt nó, sắc mặt lạnh lùng nói: “Dọn dẹp môn hộ.”

Thấy người giúp việc vẫn chưa có động tĩnh, tôi tức giận quát: “Sao vậy, tôi sai bảo không được nữa rồi sao?”

“Mười phút nữa mà chưa dọn xong, các người có thể thu dọn đồ đạc cút đi luôn rồi đấy!”

Người giúp việc vội vàng đi lên thu dọn đồ đạc.

Con trai gào thét như người điên: “Mẹ, dựa vào cái gì mà mẹ đuổi con ra ngoài, con đã làm sai điều gì?”

Tôi cười lạnh nói: “Mày không làm sai, là tao làm sai nên mới sinh ra đứa con trai sói mắt trắng như mày.”

“Mày mang họ Thi, là hương hỏa của nhà họ Thi chứ không phải hương hỏa của họ Tống nhà tao, căn biệt thự này tao sau này là muốn để lại cho Duyệt Duyệt, tất cả đồ đạc của tao cũng đều sẽ để lại cho Duyệt Duyệt.”

“Bây giờ mày đã trưởng thành rồi, tao cũng không có nghĩa vụ phải nuôi dưỡng mày nữa, sau này tao cũng không cần mày dưỡng lão đưa chung, cút đi!”

Thấy tôi làm thật, con trai trực tiếp ngồi phịch xuống đất, nó không ngờ tôi lại có thể nhẫn tâm đến mức này.

Oản Oản vội vàng tiến lên khuyên tôi: “Mẹ, mẹ đừng kích động như vậy, anh hai cũng là con trai ruột của mẹ mà, sao mẹ có thể đuổi anh ấy đi chứ?”

“Hơn nữa làm gì có nhà nào để lại gia sản cho con gái, nói ra người ngoài đều sẽ chê cười.”

Tôi khoanh tay trước ngực, lạnh lùng đánh giá nó: “Tiền tao kiếm được tao muốn cho ai thì cho, hơn nữa cho con gái thì đã làm sao?”

“Nếu muốn cùng Thi Tự cút ra ngoài, thì tao gọi người giúp việc dọn dẹp sạch sẽ đồ đạc của mày luôn.”

Oản Oản cắn môi, liên tục lắc đầu, sau đó lén lút gọi điện thoại cho chồng tôi.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử