Chương 3
Lũ súc sinh đó, xem ra vừa rồi tôi ra tay vẫn còn quá nhẹ.
Tôi dùng khăn tay nhẹ nhàng lau sạch nước mắt cho Duyệt Duyệt, trong lòng xót xa không thôi, con gái tôi ngoan ngoãn đáng yêu như vậy, sao bọn họ lại có thể tàn nhẫn đến thế.
“Trước khi mẹ đến tìm con thì đã cho bọn họ một bài học rồi, sau này họ sẽ không dám đối xử với con như vậy nữa đâu.”
Chợt nhớ ra điều gì đó, tôi hỏi: “Sao bố mẹ nuôi của con đột nhiên lại bắt con kết hôn?”
Trong ánh mắt trong veo của Duyệt Duyệt cũng tràn đầy sự hoang mang.
“Chính là đột nhiên có một ngày bố mẹ nuôi cho phép con lên bàn ăn cơm, nói là có một ông chủ kinh doanh thiết bị thể hình tên là Đỗ Đại Giang đang tìm vợ, gả qua đó sẽ có một triệu tệ tiền sính lễ.”
Trong lòng tôi chợt chùng xuống, ông chủ kinh doanh thiết bị thể hình Đỗ Đại Giang là một tiểu lão bản có tài sản hàng trăm triệu tệ, theo lý mà nói bố mẹ nuôi của con bé căn bản không thể tiếp xúc được với loại người này.
Còn chuyện ông ta chi cả triệu tệ để tìm vợ tôi cũng có nghe nói, nhưng con cái nhà tử tế đều sẽ không giới thiệu cho ông ta, bởi vì ông ta là một kẻ biến thái, ba người vợ trước nếu không chết thì cũng bị liệt cả đời.
“Chuyện này mẹ sẽ điều tra rõ ràng, nhất định sẽ cho con một lời giải thích thỏa đáng.”
Duyệt Duyệt ôm chặt lấy tôi, ngẩng chiếc cằm nhỏ lên trong mắt tràn ngập vẻ tự hào.
“Mẹ ơi, mẹ thật lợi hại, giống như một siêu nhân không gì là không thể làm được!”
Tôi khẽ bật cười, xoa đầu con bé nói: “Bởi vì mẹ không thể chịu đựng thêm việc mất đi Duyệt Duyệt nữa, cho nên mới nỗ lực kiếm tiền, trở nên xuất sắc và có năng lực hơn, như vậy mới có thể bảo vệ tốt cho Duyệt Duyệt, bù đắp cho những đau khổ mà Duyệt Duyệt phải gánh chịu trong những năm qua.”
Duyệt Duyệt xót xa nói: “Mẹ, con không cần mẹ bù đắp, đây không phải lỗi của mẹ, là lỗi của bọn buôn người, mẹ đã làm đủ tốt rồi, là người mẹ tuyệt vời nhất thế gian.”
“Con không cần đống tiền tài đó, mẹ có thể đừng vất vả như vậy nữa được không, múi giờ ở nước ngoài không giống trong nước, thường xuyên đi công tác sẽ làm rối loạn đồng hồ sinh học rất dễ sinh bệnh.”
“Sau này con cũng sẽ kiếm được thật nhiều tiền, có thể chăm sóc thật tốt cho mẹ.”
Từng nghe qua rất nhiều lời âu yếm, những lời dễ nghe, nhưng không có một câu nào có thể sánh bằng câu này của con bé.
Rõ ràng dáng vẻ vẫn còn mỏng manh, giọng nói vẫn còn non nớt, trên người vẫn còn mang thương tích, vậy mà lại vẫn quan tâm đến tôi như thế, thấu hiểu cho nỗi vất vả của tôi.
Nhìn lại đứa con trai, từ nhỏ đến lớn đều nuông chiều nó, dành cho nó những thứ tốt nhất, nhưng không những không nhận được một lời nói ấm lòng nào, mà còn bị nó chỉ trích tôi không phải là một người mẹ tốt.
Có một số người chính là vì được cho quá nhiều, cho nên mới trở nên tham lam và coi đó là điều hiển nhiên.
Tôi rút điện thoại ra, gửi một tin nhắn cho trợ lý.
【Khóa toàn bộ thẻ tín dụng của chồng, con trai, và Oản Oản!】
Một lũ sói mắt trắng nuôi không quen, đã vậy thì, sau này đừng hòng bưng bát lên ăn cơm, đặt bát xuống lại chửi thề nữa.
Sau khi sắp xếp ổn thỏa tài sản cho Duyệt Duyệt, lại đi ăn một bữa bên ngoài, lúc này tôi mới thong thả về nhà.
Chồng tôi đưa con trai ngồi ăn ở bàn ăn, còn Oản Oản thì bưng bát đứng ăn, hai mắt đều sưng húp lên, vừa ăn vừa sụt sịt.
Duyệt Duyệt nhìn thấy trên người họ đều có vết thương, nhỏ giọng hỏi: “Bố ơi, anh trai và chị Oản Oản bị làm sao vậy?”
“Bốp!”
Chồng tôi ném mạnh cái bát xuống chiếc bàn đá cẩm thạch: “Còn không phải tại mày sao, cứ làm ầm ĩ đòi về, mẹ mày liền đổ hết trách nhiệm lên đầu chúng tao, mông của chị Oản Oản mày bị thương đến nỗi không ngồi xuống được rồi kìa, mày vui chưa?”
Duyệt Duyệt kinh ngạc nhìn tôi: “Mẹ ơi, mẹ đánh họ sao?”
Tôi cười tủm tỉm nói: “Họ làm sai chuyện thì bị dạy dỗ là điều hiển nhiên.”
Trong mắt Duyệt Duyệt lóe lên sự vui mừng, nhưng lập tức bị nỗi lo lắng thay thế: “Đã đi khám bác sĩ chưa ạ?”
“Bị thương có nặng không?”
Con trai trừng mắt lườm con bé một cái thật hung dữ: “Không cần mày mèo khóc chuột giả vờ từ bi, không vì mày thì bọn tao cũng không bị ăn đòn, đều trách cái đồ sao chổi là mày, từ khi mày đến nhà thì chẳng có chuyện gì tốt đẹp xảy ra cả.”
Khoé mắt Duyệt Duyệt lập tức đỏ hoe, con bé mím chặt môi muốn kiềm chế những giọt nước mắt chảy ngược vào trong.
Tôi đưa mắt tìm kiếm xung quanh, nhìn thấy cây gậy trúc nằm trong thùng rác, liền khom lưng nhặt lên, cười lạnh một tiếng.
“Xem ra, buổi chiều những gì tôi nói anh vẫn chưa nghe rõ thì phải.”
Sắc mặt con trai trắng bệch, vội vàng nói: “Con xin lỗi mẹ.”
Tôi nheo mắt nói: “Không phải xin lỗi tôi, mà xin lỗi Duyệt Duyệt.”
Con trai đứng dậy tiếng ghế ma sát chói tai vô cùng, sắc mặt nó cũng khó coi không tả nổi, nó đi đến trước mặt Duyệt Duyệt, hung tợn nói: “Xin lỗi.”
Tôi đá thẳng một cước vào đầu gối nó, khiến nó quỳ sụp xuống đất.
Giọng nói lạnh lẽo như băng: “Cơ hội cuối cùng!”
Con trai đau đến ứa nước mắt: “Anh xin lỗi em gái, em không phải là sao chổi, em là em gái của anh.”
Duyệt Duyệt vội vàng gật đầu: “Không sao đâu anh, em tha lỗi cho anh rồi.”
Sau đó con bé giật giật áo tôi, ra hiệu cho tôi mau bảo anh trai đứng lên.
Con bé cái gì cũng tốt, chỉ có điều tâm địa quá mềm yếu, sau này làm sao kế thừa được sản nghiệp của tôi?
Đám sói mắt trắng này chẳng phải sẽ gặm nhấm con bé đến cặn xương cũng không còn sao.
“Được rồi, đứng lên đi, không có lần sau đâu, Thi Oản cô qua đây xin lỗi Duyệt Duyệt mau.”
Có màn giết gà dọa khỉ của con trai, Oản Oản và chồng tôi đều thi nhau đến xin lỗi con gái tôi.
“Duyệt Duyệt, sau này con nhớ cho kỹ, đây cũng là nhà của con, con là chủ nhân của cái nhà này là một thành viên của gia đình này.”
“Bọn họ chỉ cần đối xử tốt với con, làm tròn trách nhiệm của một người bố, người anh và người chị, thì con mới có nghĩa vụ làm một đứa con gái, đứa em gái ngoan, còn nếu bọn họ không làm được, thì con cũng không cần phải làm.”
“Rõ chưa?”
Duyệt Duyệt nghe hiểu rồi, ánh mắt sáng long lanh: “Con hiểu rồi ạ, thưa mẹ!”











