Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Cả công ty đều biết.

Chỉ là không ai dám nói thẳng trước mặt tôi.

Tôi bước vào văn phòng.

Căn phòng rộng lớn đã được thu dọn gần hết.

Những tài liệu quan trọng đều đã bàn giao.

Máy tính cũng đã khóa quyền truy cập.

Trên bàn chỉ còn lại một chiếc hộp giấy.

Bên trong là vài món đồ cá nhân.

Một chiếc cốc giữ nhiệt.

Một quyển sổ.

Một cây bút máy.

Và tấm ảnh chụp tập thể của những ngày đầu khởi nghiệp.

Tôi cúi đầu nhìn thật lâu.

Trong ảnh, Tống Cẩn Niên đứng bên cạnh tôi.

Lúc ấy anh còn rất trẻ.

Trong mắt là sự kiêu ngạo và tham vọng không hề che giấu.

Còn tôi đang cười.

Nụ cười rạng rỡ đến mức chính tôi cũng cảm thấy xa lạ.

Cửa văn phòng bỗng bị đẩy ra.

“Tôi còn tưởng chị đã đi rồi.”

Giọng nói mềm mại vang lên phía sau.

Không cần quay đầu, tôi cũng biết là ai.

Hạ Vãn Tình.

Cô ta mặc bộ váy công sở màu kem, mái tóc dài được uốn nhẹ.

Gương mặt trang điểm tinh tế.

Nhìn qua vô cùng dịu dàng.

Tôi đặt tấm ảnh xuống.

“Có chuyện gì sao?”

Cô ta bước vào.

Ánh mắt lướt qua chiếc hộp giấy trên bàn.

Khóe môi khẽ cong lên.

“Không có gì.”

“Chỉ là muốn đến chào tạm biệt chị.”

Tôi nhìn cô ta.

“Chào xong rồi.”

“Cô có thể đi được rồi.”

Nụ cười trên mặt Hạ Vãn Tình hơi cứng lại.

Một lúc sau, cô ta lại cười.

“Chị Thẩm, thật ra em rất ngưỡng mộ chị.”

“Từ lúc mới vào công ty em đã nghe mọi người kể về chị.”

“Chị và anh Cẩn Niên cùng nhau gây dựng công ty từ hai bàn tay trắng.”

“Em luôn nghĩ hai người sẽ mãi mãi ở bên nhau.”

Tôi bật cười.

“Nếu thật sự nghĩ như vậy.”

“Cô sẽ không xuất hiện ở đây.”

Sắc mặt cô ta thoáng thay đổi.

Nhưng rất nhanh đã khôi phục bình thường.

“Em biết chị không thích em.”

“Nhưng chuyện tình cảm vốn không thể miễn cưỡng.”

“Anh Cẩn Niên đã không còn yêu chị nữa.”

“Chị nên buông xuống mới phải.”

Lần này tôi thật sự cười thành tiếng.

Buông xuống?

Người đầu tiên nói ra hai chữ đó lại là cô ta.

Người chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác.

Tôi nhìn thẳng vào mắt Hạ Vãn Tình.

“Cô nói đúng.”

“Tôi đã buông xuống rồi.”

“Cho nên thứ tôi từ bỏ là Tống Cẩn Niên.”

“Chứ không phải địa vị của mình.”

“Đừng quên.”

“Tôi vẫn là cổ đông lớn nhất công ty này.”

“Người nên cẩn thận không phải tôi.”

“Mà là cô.”

Nụ cười trên mặt Hạ Vãn Tình hoàn toàn biến mất.

Đúng lúc ấy.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Một nhân viên bước vào.

“Thẩm tổng, cuộc họp bàn giao sắp bắt đầu rồi.”

Tôi gật đầu.

“Được.”

Hạ Vãn Tình siết chặt ngón tay.

Cuối cùng vẫn phải tránh sang một bên.

Tôi ôm chiếc hộp giấy đi ngang qua cô ta.

Không hề ngoảnh đầu lại.

Phòng họp tầng hai mươi sáu.

Gần như toàn bộ quản lý cấp cao đều có mặt.

Tôi ngồi ở vị trí quen thuộc.

Lần cuối cùng.

Sau khi hoàn tất các thủ tục bàn giao.

Tôi ký tên lên văn bản cuối cùng.

Mực đen khô rất nhanh.

Giống như bảy năm thanh xuân.

Chớp mắt đã trôi qua.

“Từ hôm nay trở đi, bộ phận chiến lược sẽ do Phó tổng Lưu tạm thời phụ trách.”

“Tất cả dự án tôi đang theo dõi đều đã được ghi chú chi tiết.”

“Nếu có vấn đề, mọi người có thể liên hệ qua email.”

Không khí trong phòng rất yên tĩnh.

Không ai nói gì.

Cho đến khi cuộc họp kết thúc.

Tôi đứng dậy.

“Cảm ơn mọi người đã đồng hành suốt những năm qua.”

“Tạm biệt.”

Một nữ quản lý trẻ bỗng đỏ mắt.

“Thẩm tổng…”

Cô ấy nghẹn ngào.

“Tôi thật sự không muốn chị đi.”

Những lời này như mở ra một chiếc van.

Không ít người bắt đầu xúc động.

“Đúng vậy.”

“Những năm nay nếu không có chị, công ty đã không phát triển nhanh như thế.”

“Thẩm tổng, sau này chị nhớ giữ liên lạc với bọn em.”

“Lúc nào rảnh nhớ quay lại thăm nhé.”

Tôi mỉm cười.

“Được.”

Ngay lúc tôi chuẩn bị rời đi.

Cô gái trẻ kia đột nhiên bật khóc.

“Thẩm tổng.”

“Nếu chị không ở đây nữa…”

“Công ty này sẽ thay đổi mất.”

Cả phòng họp lập tức im lặng.

Tôi hơi sững người.

Sau đó khẽ xoa đầu cô ấy.

“Con người luôn phải tiến về phía trước.”

“Công ty cũng vậy.”

Nói xong, tôi xoay người rời đi.

Không ai biết.

Ở cuối hành lang bên ngoài phòng họp.

Có một người đã đứng đó từ rất lâu.

Tống Cẩn Niên.

Anh vốn định tới xem cuộc bàn giao.

Nhưng lại không bước vào.

Toàn bộ những lời vừa rồi.

Anh đều nghe thấy.

Ánh mắt anh dừng lại trên cánh cửa phòng họp.

Rất lâu.

Rất lâu.

Sau đó mới chậm rãi cúi đầu.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Giống như có thứ gì đó đang lặng lẽ rời khỏi cuộc đời mình.

Nhưng anh không kịp nắm lấy.

Tôi kéo vali đi qua sảnh lớn tầng một.

Bảo vệ cúi đầu chào.

Nhân viên lễ tân đỏ mắt.

Ngay cả bác lao công thường ngày vẫn hay trò chuyện với tôi cũng chạy theo tiễn.

“Thẩm tổng, sau này cô không quay lại thật sao?”

Tôi cười.

“Không quay lại nữa.”

Ông ấy thở dài.

“Đáng tiếc quá.”

“Người tốt như cô không nhiều.”

Tôi không đáp.

Bước chân tiếp tục hướng về phía trước.

Ngoài cửa kính.

Ánh nắng chiều rực rỡ.

Chiếc xe chờ sẵn bên đường.

Tôi đặt vali vào cốp xe.

Ngồi vào ghế sau.

Tài xế hỏi:

“Cô Thẩm, đi đâu bây giờ?”

Tôi nhìn tòa nhà cao tầng quen thuộc lần cuối.

Nơi đó có tuổi trẻ của tôi.

Có tình yêu của tôi.

Có những năm tháng đẹp nhất.

Cũng có những vết thương sâu nhất.

Một lúc lâu sau.

Tôi khẽ nhắm mắt.

“Ra sân bay.”

“Đến Nam Thành.”

Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.

Phía sau lớp kính tối màu.

Tòa nhà công ty ngày càng xa.

Cùng lúc đó.

Trên tầng ba mươi hai.

Tống Cẩn Niên đứng trước cửa sổ sát đất.

Anh vô thức nhìn xuống dưới.

Đúng lúc chiếc xe của tôi rời khỏi bãi đỗ.

Không biết vì sao.

Trái tim anh bỗng hụt đi một nhịp.

Giống như thứ gì đó rất quan trọng.

Đã thật sự biến mất.

3

Sau khi tôi rời khỏi Bắc Kinh, cuộc sống dường như trở nên yên tĩnh hơn rất nhiều.

Không còn những cuộc họp kéo dài đến nửa đêm.

Không còn những bản báo cáo chất cao như núi.

Cũng không còn những lần vô thức chờ một người trở về nhà.

Trong khi đó.

Bắc Kinh lại không hề bình yên như vậy.

Sáng thứ Hai.

Phòng họp tầng ba mươi hai.

Sắc mặt tất cả lãnh đạo cấp cao đều không mấy dễ coi.

Dự án hợp tác với tập đoàn Viễn Thành xuất hiện vấn đề.

Theo kế hoạch ban đầu, hợp đồng đáng lẽ phải được ký kết từ ba ngày trước.

Nhưng đến hiện tại vẫn chưa có tiến triển.

Tống Cẩn Niên ngồi ở vị trí chủ tọa.

Ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Tại sao còn chưa ký?”

Mọi người nhìn nhau.

Cuối cùng ánh mắt đều hướng về Hạ Vãn Tình.

Hiện tại cô ta đang thay mặt phụ trách bộ phận chiến lược mà trước đây tôi quản lý.

Hạ Vãn Tình miễn cưỡng mỉm cười.

“Phía Viễn Thành có yêu cầu sửa đổi vài điều khoản.”

“Tôi đang trao đổi với họ.”

Phó tổng Lưu cau mày.

“Chỉ là sửa đổi điều khoản thôi sao?”

“Nếu chỉ có vậy, tại sao kéo dài tới ba ngày?”

Nụ cười trên mặt Hạ Vãn Tình dần cứng lại.

“Tôi cần thời gian đánh giá.”

Tống Cẩn Niên không nói gì.

Chỉ lạnh nhạt nhìn cô ta.

Cuối cùng buổi họp kết thúc trong bầu không khí nặng nề.

Sau khi mọi người rời đi.

Hạ Vãn Tình lập tức chạy tới bên cạnh anh.

“Anh Cẩn Niên.”

“Em sẽ xử lý tốt mà.”

Tống Cẩn Niên day nhẹ thái dương.

“Nhanh lên.”

“Dự án này không thể trì hoãn nữa.”

Hạ Vãn Tình ngoan ngoãn gật đầu.

Nhưng vừa bước ra khỏi văn phòng.

Nụ cười trên mặt cô ta lập tức biến mất.

Thực tế là cô ta hoàn toàn không biết phải xử lý thế nào.

Trước đây.

Mỗi khi có dự án lớn.

Tôi đều trực tiếp đàm phán với đối tác.

Từ đánh giá rủi ro.

Phân tích thị trường.

Cho tới phương án dự phòng.

Mọi thứ đều được chuẩn bị hoàn hảo.

Người khác chỉ nhìn thấy vẻ hào nhoáng cuối cùng.

Không ai biết phía sau cần bao nhiêu công sức.

Ngoại trừ Tống Cẩn Niên.

Nhưng dường như anh cũng đã quên mất.

Ba ngày sau.

Tin xấu truyền tới.

Tập đoàn Viễn Thành quyết định tạm dừng hợp tác.

Giá cổ phiếu công ty lập tức giảm mạnh.

Buổi họp khẩn được triệu tập ngay trong đêm.

Tống Cẩn Niên ném bản báo cáo xuống bàn.

“Cho tôi một lời giải thích.”

Sắc mặt Hạ Vãn Tình trắng bệch.

“Em…”

“Tôi nhớ rõ đối tác đã đưa ra điều kiện từ một tuần trước.”

“Vì sao đến giờ vẫn chưa xử lý?”

Không khí trong phòng họp gần như đóng băng.

Mọi người đều cúi đầu.

Không ai dám lên tiếng.

Cuối cùng.

Một giám đốc lâu năm thở dài.

“Tống tổng.”

“Điều kiện đó vốn không khó.”

“Nếu là Thẩm tổng…”

Ông ta đột nhiên dừng lại.

Nhưng cả căn phòng đều hiểu ý ông muốn nói.

Nếu là Thẩm Dịch.

Chuyện này đã sớm được giải quyết.

Tống Cẩn Niên khựng lại một giây.

Đáy mắt thoáng hiện vẻ khó chịu.

Không biết là vì dự án thất bại.

Hay vì cái tên vừa được nhắc tới.

Sau cuộc họp.

Anh quay về văn phòng.

Bên ngoài cửa kính là màn đêm dày đặc.

Bàn làm việc chất đầy tài liệu.

Điện thoại đổ chuông.

Là Hạ Vãn Tình.

Anh nhìn vài giây rồi mới nhận máy.

“Anh Cẩn Niên…”

Giọng cô ta nghẹn ngào.

“Em thật sự đã cố gắng.”

“Em không muốn làm anh thất vọng.”

Ngày trước.

Mỗi khi nghe thấy giọng điệu này.

Anh sẽ mềm lòng.

Nhưng hôm nay.

Không hiểu vì sao.

Anh lại cảm thấy vô cùng mệt mỏi.

“Vãn Tình.”

“Đây không phải vấn đề cố gắng hay không.”

“Đây là công việc.”

Đầu dây bên kia lập tức im lặng.

Một lúc sau mới vang lên tiếng nức nở.

“Anh đang trách em sao?”

Tống Cẩn Niên nhắm mắt.

“Anh còn có việc.”

Nói xong liền cúp máy.

Căn phòng trở nên yên tĩnh.

Anh vô thức nhìn sang chiếc bàn đối diện.

Đó vốn là vị trí của tôi.

Bảy năm qua.

Mỗi lần anh tăng ca.

Tôi đều ở đó.

Có khi đang xem tài liệu.

Có khi đang pha cà phê.

Có khi chỉ đơn giản ngồi chờ anh.

Nhưng bây giờ.

Chiếc bàn đã trống không.

Ngay cả chậu cây tôi từng đặt ở góc phòng cũng biến mất.

Tống Cẩn Niên thu hồi ánh mắt.

Mở tài liệu tiếp tục làm việc.

Thế nhưng đọc mãi.

Vẫn không thể tập trung.

Một tuần sau.

Khủng hoảng chưa kết thúc.

Dự án mới lại xảy ra vấn đề.

Lần này là sai sót trong bản kế hoạch.

Tổn thất hàng chục triệu.

Các cổ đông bắt đầu bất mãn.

Trong cuộc họp hội đồng quản trị.

Một cổ đông lớn trực tiếp lên tiếng.

“Tống tổng.”

“Chúng tôi muốn biết hiện tại ai đang phụ trách chiến lược.”

“Hạ Vãn Tình.”

Tống Cẩn Niên trả lời.

Người đàn ông trung niên khẽ cười.

Nhưng nụ cười ấy không hề thân thiện.

“Thảo nào.”

Sắc mặt Hạ Vãn Tình lập tức thay đổi.

“Tôi có thể học hỏi.”

“Xin mọi người cho tôi thêm thời gian.”

Cổ đông kia nhìn cô ta.

Lắc đầu.

“Thương trường không phải trường học.”

“Không ai trả học phí cho cô cả.”

Bầu không khí trong phòng họp lập tức trở nên khó xử.

Ngay lúc ấy.

Một cổ đông khác chậm rãi lên tiếng.

“Tống tổng.”

“Trước đây những chuyện này đều do Thẩm tổng xử lý.”

“Cô ấy chưa từng để chúng tôi phải lo lắng.”

“Thật ra lúc đó tôi vẫn không hiểu vì sao cô ấy lại rời đi.”

Lần này.

Không ai phản bác.

Cả căn phòng đều chìm vào im lặng.

Tống Cẩn Niên ngồi ở vị trí chủ tọa.

Ngón tay siết chặt cây bút.

Đầu óc anh bất giác hiện lên hình ảnh hôm đó.

Hình ảnh tôi kéo vali rời khỏi công ty.

Hình ảnh tôi nói:

“Tôi đồng ý ly hôn.”

Rõ ràng đây là kết quả anh mong muốn.

Rõ ràng người anh muốn ở bên là Hạ Vãn Tình.

Nhưng không biết từ lúc nào.

Mọi thứ dường như đã lệch khỏi quỹ đạo.

Sau khi cuộc họp kết thúc.

Anh ngồi một mình trong phòng rất lâu.

Ngoài cửa sổ.

Trời Bắc Kinh bắt đầu đổ mưa.

Điện thoại rung lên.

Là một tấm ảnh Hạ Vãn Tình gửi tới.

Bữa tối được bày biện tinh xảo.

Kèm theo dòng chữ:

“Anh Cẩn Niên, em đang chờ anh về.”

Tống Cẩn Niên nhìn màn hình vài giây.

Lại vô thức mở danh bạ.

Ngón tay dừng lại ở cái tên quen thuộc.

Thẩm Dịch.

Nhưng bên cạnh chỉ còn một dấu chấm than màu đỏ.

Anh mới nhớ ra.

Tôi đã xóa anh trước rồi.

Khoảnh khắc ấy.

Trong lòng anh bỗng dâng lên một cảm giác trống rỗng khó tả.

Như thể có thứ gì đó vốn luôn tồn tại bên cạnh mình.

Đến khi biến mất.

Anh mới phát hiện.

Nó quan trọng hơn anh tưởng rất nhiều.

4

Nam Thành.

Sau khi rời Bắc Kinh, tôi thuê một căn hộ nhỏ gần biển.

Không lớn.

Cũng không sang trọng.

Nhưng rất yên tĩnh.

Buổi sáng có thể nghe thấy tiếng sóng biển.

Buổi tối mở cửa sổ là nhìn thấy ánh đèn trải dài ven bờ.

Ba tuần trôi qua.

Tôi dần quen với cuộc sống không còn Tống Cẩn Niên.

Không cần thức đêm chờ anh.

Không cần lo lắng những cuộc họp bất tận.

Cũng không cần tự nhủ rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút, cuộc hôn nhân này sẽ khá hơn.

Hôm ấy trời mưa.

Tôi quyết định dọn lại số đồ vừa chuyển từ Bắc Kinh tới.

Phần lớn vật dụng đã được đóng thùng từ trước.

Tôi mở từng chiếc hộp.

Quần áo.

Sách.

Tài liệu.

Cho đến khi kéo ra một thùng giấy cũ nằm ở góc tường.

Lớp bụi bên ngoài đã phủ rất dày.

Tôi hơi ngẩn người.

Thùng đồ này đã nhiều năm không mở.

Từ lúc chuyển tới căn hộ chung cư cùng Tống Cẩn Niên, nó đã bị đẩy vào kho chứa đồ.

Tôi ngồi xuống sàn.

Chậm rãi mở nắp.

Bên trong là những món đồ cũ kỹ.

Một chiếc máy tính đã hỏng.

Những tập tài liệu đóng gáy.

Mấy tấm ảnh chụp bằng máy ảnh lấy liền.

Và một cuốn sổ màu xanh nhạt.

Tôi lật thử một trang.

Dòng chữ quen thuộc hiện ra.

“Năm đầu tiên khởi nghiệp.”

Bên dưới còn ghi ngày tháng.

Đó là năm tôi hai mươi ba tuổi.

Cũng là năm Tống Cẩn Niên quyết định từ chức để tự thành lập công ty.

Tôi nhìn cuốn sổ rất lâu.

Cuối cùng vẫn khép lại.

Rồi đặt sang một bên.

Có những chuyện.

Tôi không muốn nhớ nữa.

Cùng lúc đó.

Bắc Kinh.

Mười một giờ đêm.

Văn phòng tổng giám đốc vẫn sáng đèn.

Tống Cẩn Niên vừa kết thúc cuộc họp cuối cùng trong ngày.

Từ sau khi tôi rời đi.

Anh gần như ở lại công ty mỗi đêm.

Khủng hoảng nối tiếp khủng hoảng.

Các dự án liên tục xảy ra vấn đề.

Ngay cả những việc nhỏ trước đây chưa từng khiến anh phải bận tâm cũng bắt đầu xuất hiện sai sót.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử