Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

Thế nhưng, một tiếng khóc trẻ con đã cắt đứt dòng suy nghĩ của cô ta.

Đứa trẻ bị tiếng hét của cô ta làm cho giật mình tỉnh giấc, bắt đầu khóc không ngừng.

Hàng mi dài của Giang Kỳ An rủ xuống, cô ta không nhìn rõ cảm xúc trong mắt anh, chỉ nghe thấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên nhắc nhở: “Con khóc kìa.”

Giang Kỳ An định cất bước đi tiếp, Tống Từ lúc này mới bừng tỉnh như vừa choàng tỉnh khỏi cơn mơ. Cô ta chẳng buồn dỗ con mà vội vàng đuổi theo, túm lấy cánh tay anh, đôi mắt đẫm lệ đầy tủi thân.

“Em biết rồi, Kỳ An, anh không muốn ly hôn, em hiểu cho anh.”

“Em không nên xuất hiện trước mặt Ôn Đường, đều là lỗi của em. Sau này em sẽ chỉ là một người tình đứng sau lưng anh, không tranh không giành, không phá hoại tình cảm của anh và cô ấy nữa, như vậy cũng không được sao?”

Ánh mắt Giang Kỳ An vẫn không một chút gợn sóng, khi nhìn về phía cô ta, lần đầu tiên trong đó hiện lên vẻ chán ghét.

“Nói với cô thật sự là không thông mà.” Giang Kỳ An nhíu chặt mày, giọng điệu hờ hững: “Đi theo loại người như tôi thì bõ bèn gì?”

Anh đứng yên tại chỗ, những chuyện cũ cứ thế hiện về trong tâm trí.

Nghĩ về tất cả những gì Ôn Đường đã hy sinh vì anh suốt năm năm chung sống, vậy mà trong ký ức của anh, số lần anh làm gì đó cho cô chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Anh chưa bao giờ thực sự để tâm đến cô.

Cho nên đi đến bước đường ngày hôm nay, chẳng phải cũng là do anh tự làm tự chịu sao.

Trong lòng anh hiểu rất rõ điều đó, nhưng nỗi không cam lòng mãnh liệt vẫn luôn như ngọn lửa thiêu đốt tâm can anh.

Giang Kỳ An thẫn thờ một hồi, rồi cười tự giễu mà lắc đầu.

Khi một lần nữa nhìn về phía Tống Từ, đáy mắt anh đã trở lại vẻ bình thản đến tàn nhẫn.

“Tôi đã làm sai quá nhiều chuyện rồi, nhưng dù thế nào đi nữa, giữa chúng ta vốn dĩ đã không còn khả năng nào nữa đâu.”

Anh liếc nhìn đứa trẻ đang khóc ngằn ngặt không thôi, có lẽ là nhớ đến đứa con đã mất của mình và Ôn Đường, anh khẽ thở dài một tiếng.

“Dỗ con đi, ít nhất hãy làm một người mẹ có trách nhiệm.”

Tống Từ lúc này mới sực nhớ ra mình còn một đứa con ruột thịt đang khóc lóc, tay nhỏ đang túm chặt lấy vạt áo trước ngực cô ta đầy vẻ phụ thuộc.

Cô ta ngồi thụp xuống, nghẹn ngào dỗ dành đứa nhỏ, nhưng nước mắt lại tuôn ra trước cả khi lời dỗ dành kịp thốt nên lời.

Ôn Đường từng mỉa mai cô ta rằng: tham lam quá mức dễ bị trời phạt.

Cô ta từng tự đắc rằng mình đã nắm giữ được trái tim Giang Kỳ An nên lúc nào cũng tỏ ra không sợ hãi gì. Nhưng cho đến tận giây phút này, cô ta mới bàng hoàng nhận ra mình thực sự đã sai quá sai rồi.

Giang Kỳ An trở về nhà, ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, đưa mắt nhìn chiếc khóa trường mệnh và vòng tay bạc vốn dĩ chuẩn bị cho đứa trẻ đang đặt trên bàn trà.

Mọi thứ liên quan đến con cái trong căn nhà này đều do một tay anh tỉ mẩn sắm sửa.

Nhưng lúc này đây, sự ấm áp vốn có của một gia đình đã biến mất, chỉ còn lại khoảng không trống trải đến lạnh người.

Giang Kỳ An đưa tay lên che mặt. Căn nhà quá đỗi yên tĩnh, yên tĩnh đến mức chỉ một tiếng thổn thức khe khẽ thôi cũng trở nên rõ mồn một.

Một tuần sau.

Màn đêm buông xuống, đen đặc như mực không thể tan ra.

Ôn Đường vừa bước ra khỏi bệnh viện sau giờ làm thì điện thoại đổ chuông, cô liếc nhìn màn hình rồi nhấn nghe.

“Alo, mẹ ạ.”

“Bao giờ con mới được nghỉ phép thế?”

“Chắc là ngày kia ạ, có chuyện gì không mẹ?” Ôn Đường hơi thắc mắc, bởi mẹ cô vốn rất ít khi hỏi han đến lịch làm việc của con gái.

Đầu dây bên kia im lặng một lát rồi cười nói: “Chuyện gì á? Chắc chắn là lo chuyện đại sự cả đời của con rồi. Chẳng lẽ con định vì cái thằng nhóc kia mà ở vậy cả đời à?”

“Không phải ạ.” Ôn Đường nghẹn lời. Cô dĩ nhiên không định vì Giang Kỳ An mà cô độc đến già, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có thể lập tức lao đầu vào một mối quan hệ mới ngay bây giờ.

Cô cố gắng nói giảm nói tránh: “Mẹ ơi, con vẫn chưa muốn nhanh như thế…”

“Con không muốn thì cũng muộn rồi, mẹ đã nhắm sẵn cho con rồi.” Mẹ Ôn thở dài cắt ngang lời cô, giọng điệu cũng đanh thép hơn vài phần: “Con yên tâm, con mắt nhìn người của mẹ không sai được đâu. Nhà người ta gia thế tốt, ngoại hình cũng đẹp, lại là con trai bạn thân của mẹ, biết rõ gốc gác cả nên sẽ không để con phải chịu thiệt thòi đâu.”

“Chiều ngày kia con cứ đi gặp người ta một mặt đi, quyết định thế nhé, cấm có được cho người ta leo cây đấy.”

Mẹ Ôn quẳng lại một câu chốt hạ rồi cúp máy thẳng tay.

Ôn Đường thậm chí còn chưa kịp thốt ra nửa chữ “Không”.

Chẳng còn cách nào khác, dù không muốn chấp nhận sự sắp xếp này đến đâu thì ít nhất cô cũng không thể thất hứa với người ta, thôi thì cứ coi như gặp mặt để nói rõ ràng một thể.

Thế nhưng điều mà Ôn Đường không thể ngờ tới chính là, đối tượng xem mắt mà mẹ cô sắp xếp lại chính là người đàn ông ngồi ở hàng ghế sau chiếc Maybach ngày hôm đó!

Ánh mắt người đàn ông hướng về phía cô, trong đôi đồng tử cũng thoáng hiện lên một tia kinh ngạc nhưng rất nhanh đã trở lại vẻ bình thản thường ngày.

Ôn Đường cười gượng gạo, lúng túng ngồi xuống, thầm cảm thán cái duyên nợ trớ trêu này. Cô đang phân vân không biết nên tự giới thiệu trước hay là xin lỗi chuyện va quẹt xe trước.

Trong lúc cô còn đang do dự, người đàn ông đã chủ động mở lời. Đôi mắt anh sâu thẳm như mặt hồ tĩnh lặng, anh đưa bàn tay trắng trẻo với những ngón tay thuôn dài về phía Ôn Đường: “Úc Đình Mục.”

Ôn Đường khựng lại một giây rồi lịch sự bắt tay anh: “Ôn Đường.”

“Tôi nhớ cô.” Đôi mắt Úc Đình Mục khẽ cong lên, cái bắt tay của hai người chạm vào nhau rồi tách ra ngay lập tức.

Giọng nói của anh thanh lãnh, trầm thấp như tiếng ngọc chạm nhau vang lên bên tai Ôn Đường. Khi rút tay về, hơi ấm từ lòng bàn tay anh dường như vẫn còn vương vấn, khiến tim Ôn Đường vô thức đập nhanh hơn hai nhịp.

“Vậy sao?” Ôn Đường cười trừ, không ngờ anh vẫn còn nhớ chuyện xấu hổ của cô sáng hôm đó.

Cô siết chặt ly nước ấm trên bàn, cân nhắc lời xin lỗi: “Chuyện sáng hôm đó thật sự xin lỗi anh, tôi không cố ý…”

“Không phải chuyện đó.” Úc Đình Mục mỉm cười, rõ ràng là anh chẳng hề để tâm đến việc chiếc xe sang bị hư hại: “Là chuyện trên máy bay hôm nọ, cô đã cứu sống một đứa trẻ sinh non.”

Ôn Đường ngẩn người. Lúc đó cô chỉ mải mê cứu người, hoàn toàn không chú ý đến những gì xung quanh.

Thực ra chính Úc Đình Mục cũng không ngờ, bóng hình anh vô tình liếc thấy trên máy bay ngày hôm ấy lại khiến anh ghi nhớ đến tận bây giờ. Càng không ngờ giữa anh và Ôn Đường lại có nhiều sự tình cờ gặp gỡ đến vậy.

“Lần đầu gặp mặt, tôi không biết cô thích ăn món gì.” Úc Đình Mục đưa thực đơn cho Ôn Đường: “Cứ gọi món cô thích đi, đừng khách sáo.”

Giọng nói trầm ấm của anh mang lại một cảm giác bình yên đến lạ kỳ. Ôn Đường vốn định ngồi xuống là nói rõ mục đích rồi đứng dậy rời đi thật nhanh gọn, nhưng lúc này lại ma xui quỷ khiến mà bắt đầu lật xem thực đơn.

Để ý đến Úc Đình Mục, Ôn Đường cố tình gọi những món mà đa số mọi người đều dễ ăn.

Suốt bữa cơm, Ôn Đường nhận ra Úc Đình Mục rất ít khi động đũa, cô ngẩng đầu hỏi: “Những món này không hợp khẩu vị của anh sao?”

Úc Đình Mục hơi sững lại: “Không phải đâu.”

“Trước khi đến đây tôi vừa mới kết thúc một buổi tiệc xã giao, nên đã ăn rồi.”

Nói đoạn, anh đẩy một đĩa thức ăn về phía Ôn Đường, nhẹ nhàng chuyển chủ đề: “Có vẻ như cô khá thích món này.”

Đôi đũa của Ôn Đường khựng lại, trong mắt thoáng qua vẻ ngạc nhiên, cô vô thức hỏi: “Sao anh biết?”

“Nếu ngay cả chút khả năng quan sát này cũng không có, chắc tôi sớm đã phá sản rồi.” Úc Đình Mục khẽ cười, đáy mắt ẩn chứa ý vị sâu xa.

Hỏi xong chính cô cũng thấy mình hơi ngốc, rõ ràng chỉ cần để ý xem cô gắp món nào nhiều nhất là biết ngay thôi mà.

Nghe lời nói đùa của Úc Đình Mục, lòng Ôn Đường bỗng thấy hơi chua xót. Ngay cả một người lần đầu tiên đi ăn cùng cũng có thể đoán được cô thích ăn gì, vậy mà Giang Kỳ An chưa bao giờ để tâm, cũng chưa bao giờ mảy may lưu ý dù chỉ một chút.

Cô vốn không phải người ham mê vật chất, so với những món quà bù đắp sau khi sự việc đã rồi, cô trân trọng những giá trị cảm xúc ở hiện tại hơn nhiều. Cũng may, cô đã hoàn toàn kết thúc đoạn tình cảm chỉ biết hy sinh vô nghĩa kia.

Ăn xong, Ôn Đường định đi dạo loanh quanh gần đó. Cô vốn không muốn làm phiền Úc Đình Mục, nhưng anh lại bảo nếu về sớm quá sẽ khó ăn nói với mẹ anh.

Trong nửa ngày ngắn ngủi ở cùng Úc Đình Mục, anh luôn biết cách chăm sóc cảm xúc của cô một cách tinh tế. Ôn Đường bắt đầu cảm thấy người đàn ông này dường như không hề lạnh lùng đến mức khó gần như cô tưởng.

Tối đến, Úc Đình Mục lái xe đưa cô về tận dưới chân tòa chung cư. Ôn Đường xuống xe, chào tạm biệt anh.

Chẳng ngờ vừa xoay người định đi lên nhà, cô đã nhìn thấy Giang Kỳ An đang đứng sừng sững ở cửa.

Ánh mắt anh dán chặt vào Ôn Đường, sau đó dừng lại ở chiếc Bentley đang đỗ bên lề đường, giọng nói trầm xuống đầy vẻ u ám: “Ôn Đường, người đàn ông đưa em về là ai?”

“Giang Kỳ An, tôi ở bên ai dường như không liên quan gì đến anh thì phải?”

Sự lạnh nhạt trong mắt Ôn Đường đâm thấu trái tim Giang Kỳ An, ngọn lửa ghen tuông bùng lên dữ dội. Khi thấy Ôn Đường làm ngơ mình định lách người đi qua, Giang Kỳ An vươn tay nắm chặt lấy cổ tay cô, giọng khàn đặc: “Đừng đi.”

“Buông ra!” Ôn Đường lạnh lùng quát lên, cô quyết liệt giằng tay mình ra khỏi sự kìm kẹp của anh.

Trong mắt Giang Kỳ An thoáng hiện lên một tia hối lỗi, anh định tiến lên giải thích thêm thì một bóng người cao lớn, vững chãi đã chắn ngay trước mặt Ôn Đường. Giọng nói của người nọ trầm xuống, mang theo sự mỉa mai rõ rệt:

“Cô ấy không muốn gặp anh, anh không nhận ra à?”

Thân hình cao lớn của Úc Đình Mục che chắn hoàn toàn cho Ôn Đường, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lạnh lùng quét qua khuôn mặt của Giang Kỳ An.

Bầu không khí trong phút chốc đông đặc lại.

Ôn Đường kinh ngạc ngước nhìn Úc Đình Mục, cô không ngờ anh vẫn chưa rời đi. Từ góc độ của mình, cô chỉ có thể thấy được bờ vai rộng vững chãi, đường nét khuôn mặt nghiêng đầy sắc lạnh và đôi môi mỏng đang mím lại của anh.

“Anh là ai?” Giọng Giang Kỳ An lạnh lẽo như băng, đôi mắt đỏ ngầu vì tức giận: “Đây là chuyện giữa tôi và vợ tôi.”

Vợ? Gọi cũng thuận miệng đấy nhỉ.

Úc Đình Mục khẽ nhíu mày, từ này lọt vào tai anh sao mà khó nghe đến thế.

Một lúc sau, Úc Đình Mục cúi xuống nhìn Ôn Đường một cái, rồi mới dời tầm mắt về phía Giang Kỳ An. Đôi mắt đào hoa đẹp đẽ ấy hơi cong lên, nhưng ý cười chẳng hề chạm tới đáy mắt:

“Tôi nghĩ anh nên sớm nhìn nhận rõ vị trí của mình đi thì hơn.”

“Chồng. Cũ.”

Hai chữ “chồng cũ” như một mũi kim đâm trúng tử huyệt của Giang Kỳ An. Lời mỉa mai sắc mỏng ấy găm thẳng vào tim anh, khiến anh nhất thời á khẩu vì không thể phản bác.

Đôi mắt Giang Kỳ An nheo lại, bàn tay buông thõng bên hông siết chặt thành nắm đấm, khớp xương trắng bệch vì dùng lực quá mạnh. Sự đố kỵ và cơn thịnh nộ đan xen, thiêu rụi chút lý trí cuối cùng của anh.

Anh đột ngột xông tới, túm lấy cổ áo Úc Đình Mục, đẩy mạnh anh ta vào bức tường ở hành lang. Ánh mắt Giang Kỳ An hiện rõ sự hung hiểm: “Mày nói lại lần nữa xem!”

Ôn Đường chưa bao giờ nghĩ Giang Kỳ An lại đột ngột động thủ, cô cũng chưa từng thấy anh phẫn nộ đến mức này.

“Giang Kỳ An! Dừng tay lại ngay!”

Tiếng quát ngăn cản vừa thốt ra, cơ thể Giang Kỳ An khựng lại một nhịp, nhưng ngọn lửa giận trong lòng anh lại càng bùng cháy dữ dội hơn. Anh nhìn Ôn Đường bằng ánh mắt pha lẫn sự tủi thân đến cùng cực:

“Em bênh vực hắn ta?”

Úc Đình Mục nghiêng đầu nhìn Ôn Đường. Dù đang bị Giang Kỳ An túm cổ áo, anh vẫn không hề tỏ ra nhếch nhác hay yếu thế, trái lại còn ung dung tự tại như kẻ bề trên đang nhìn xuống. Anh khẽ cười nhạt một tiếng:

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 7 - Cuộc Hôn Nhân Chỉ Mình Tôi Gắng Gượng | uTruyện