Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
“Nếu anh đã quan tâm cô ấy đến thế, thì sao lại để mình trở thành chồng cũ?”
“Câm miệng!” Sợi dây lý trí của Giang Kỳ An đứt phăng, tim anh như bị một thứ gì đó sắc nhọn đâm xuyên qua, đau đớn như lửa đốt.
Anh vung nắm đấm, hung hăng nhắm thẳng vào mặt Úc Đình Mục mà nện xuống, mang theo hơi thở lạnh lẽo đến đáng sợ.
Úc Đình Mục nheo mắt, đưa tay chặn đứng cổ tay của Giang Kỳ An giữa chừng, khiến anh ta không thể tiến thêm dù chỉ một phân, sau đó mạnh tay đẩy Giang Kỳ An ra xa.
Thế nhưng Giang Kỳ An đã bị cơn giận làm mờ mắt, anh nhất quyết không chịu buông tha.
Tim Ôn Đường thắt lại. Cô và Úc Đình Mục chỉ vừa mới chính thức gặp mặt lần đầu, nếu để anh mang thương tích về nhà, cô thật sự không còn mặt mũi nào để nhìn anh, càng không biết ăn nói thế nào với mẹ mình. Huống hồ, cảnh tượng ẩu đả này thực sự quá khó coi.
Cô vội vàng lao đến giữ chặt lấy cánh tay Giang Kỳ An, lo lắng hét lên: “Giang Kỳ An, dừng lại đi! Anh bình tĩnh lại xem nào!”
“Tôi không thể bình tĩnh được!” Giọng Giang Kỳ An khàn đặc, anh cúi đầu nhìn Ôn Đường, đôi mắt đỏ vằn tia máu: “Tôi chưa bao giờ nghĩ mình sẽ ly hôn với em!”
“Thì đã sao!” Ôn Đường vừa tức giận vừa bất lực, cô lạnh lùng nhìn anh: “Dù anh có muốn hay không, thì tôi và anh cũng đã ly hôn rồi.”
“Giang Kỳ An, chúng ta không còn dính dáng gì đến nhau nữa cả. Tôi không muốn anh tiếp tục làm xáo trộn cuộc sống của tôi!”
Lồng ngực Ôn Đường phập phồng vì tức giận. Từng câu từng chữ của cô như những nhát dao khứa vào tim gan Giang Kỳ An.
Giang Kỳ An siết chặt nắm đấm, giọng nói như rặn ra từ kẽ răng: “Ôn Đường, ngay cả khi bây giờ em không muốn quay lại với tôi, thì em cũng không nên chấp nhận một người đàn ông khác một cách tùy tiện như vậy.”
“Anh nói cái gì cơ?”
Quai hàm Giang Kỳ An căng cứng, nỗi không cam lòng đẩy cơn giận lên đỉnh điểm, anh cao giọng: “Tôi nói em không nên tùy tiện chấp nhận người đàn ông khác như…”
“Bốp!”
Một cái tát nảy lửa giáng thẳng xuống mặt anh!
Tiếng vang chát chúa vọng lại nơi hành lang vắng lặng.
Bàn tay phải của Ôn Đường run rẩy nhẹ, lòng bàn tay tê dại.
Vì quá giận nên cái tát này cô dồn hết sức lực. Giang Kỳ An bị tát đến mức nghiêng mặt sang một bên, trên gò má trắng trẻo lập tức hiện lên vết lằn đỏ hỏn.
Ánh mắt Giang Kỳ An chấn động kịch liệt, mãi lâu sau anh mới định thần lại được. Đôi mắt anh dần trở nên tỉnh táo, và cuối cùng anh cũng nhận ra những lời mình vừa nói quá đáng đến mức nào.
Đôi môi anh run rẩy, lầm bầm thốt ra: “Anh xin lỗi…”
“Cút đi.” Giọng Ôn Đường không một chút gợn sóng, cô lạnh lùng nói: “Tôi không muốn nhìn thấy anh thêm một giây nào nữa.”
Trong mắt Giang Kỳ An ngân ngấn nước, nỗi hoảng loạn bắt đầu lan tràn sâu thẳm trong lòng, nhưng anh lại chẳng thể thốt nên lời nào.
Úc Đình Mục nhìn bàn tay phải đang buông thõng của Ôn Đường và cơ thể đang run lên bần bật vì giận của cô, trong đáy mắt bình thản của anh thoáng qua một sự xót xa thầm kín.
Ôn Đường nhìn thẳng vào Giang Kỳ An, trong mắt giờ đây chỉ còn lại sự thất vọng tột cùng: “Sau này anh ở bên ai cũng không liên quan gì đến tôi, và ngược lại, tôi ở bên ai cũng chẳng mắc mớ gì đến anh cả.”
“Đừng bao giờ can thiệp vào cuộc sống của tôi nữa.”
“Đừng để tôi phải nhắc lại lần thứ hai.”
Giang Kỳ An ngước mắt nhìn cô, trong ánh mắt ấy thậm chí còn mang theo vài phần van nài.
“Anh không đi đúng không?” Ôn Đường cười nhạt: “Được, vậy để tôi đi.”
Nói xong, cô không chút do dự lách qua người anh bước đi, không một chút lưu luyến.
“Đừng, để anh đi.” Giang Kỳ An vội vàng nắm lấy cổ tay cô, nhưng ngay khoảnh khắc thấy cô nhíu mày, anh lại bàng hoàng buông tay ra: “Anh đi… anh sẽ đi ngay…”
Anh sợ, sợ rằng chỉ cần cô đi rồi, anh lại một lần nữa không tài nào tìm thấy cô ở bất cứ đâu. Cảm giác ấy, anh không bao giờ muốn nếm trải thêm một lần nào nữa.
Ánh mắt Giang Kỳ An tối dần, anh rệu rã bước những bước chân nặng nề rời khỏi lối đi.
“Cô ổn chứ?” Úc Đình Mục cúi xuống nhìn Ôn Đường bên cạnh.
Ôn Đường khẽ nhíu mày: “Tay em hơi đau.”
Úc Đình Mục khẽ cười nhạt: “Chỉ cần tim không đau là được.”
“Không đáng đâu.” Giọng anh thản nhiên, như đang nói về một chuyện chẳng mấy quan trọng.
Ôn Đường ngẩn người, giây lát sau mới nhận ra anh đang quan tâm đến tâm trạng của mình. Cô mỉm cười: “Em sớm đã buông bỏ anh ta rồi, em chỉ là đang thấy tức giận thôi.”
Úc Đình Mục khẽ ừ một tiếng, rồi nhìn xuống đồng hồ: “Cũng không còn sớm nữa, cô nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
Ôn Đường gật đầu.
Ngay khoảnh khắc Úc Đình Mục định quay người rời đi, Ôn Đường đã gọi anh lại, nhỏ giọng nói một câu: “Chuyện hôm nay, thực sự rất xin lỗi anh.”
“Và cũng… cảm ơn anh.”
Lời cảm ơn của Ôn Đường nhẹ nhàng mà chân thành, đôi môi mỏng của Úc Đình Mục khẽ nhếch lên một độ cong rất nhỏ: “Không có gì.”
…
Tối đến, Úc Đình Mục trở về biệt thự. Vừa đẩy cửa vào nhà, anh đã thấy mẹ mình đang ngồi trên sofa buôn điện thoại với ai đó, thỉnh thoảng lại liếc nhìn anh rồi mỉm cười gật đầu.
Úc Đình Mục không hiểu chuyện gì nhưng cũng chẳng buồn hỏi. Anh định lên lầu về phòng thì đột ngột bị bà Úc gọi giật lại, vẫy vẫy tay ra hiệu cho anh ngồi xuống.
Úc Đình Mục bất lực tiến về phía phòng khách: “Mẹ, có chuyện gì thế ạ?”
Bà Úc lườm anh một cái: “Anh vẫn chưa nói cho tôi biết, đối tượng hôm nay tôi bảo anh đi gặp thế nào, có ưng ý không?”
“Tôi với mẹ con bé là chỗ quen biết cũ rồi, con bé vừa xinh đẹp vừa có nghề nghiệp đàng hoàng, là một đứa trẻ rất ngoan.” Bà Úc cười hớn hở: “Thấy anh đi đến tận giờ này mới về, chắc là nói chuyện cũng hợp nhau đúng không?”
Úc Đình Mục bất giác nhớ lại hình ảnh Ôn Đường.
Lần đầu gặp gỡ là trên máy bay, thấy cô dốc hết tâm sức cứu sống một đứa trẻ sinh non, kiên trì đến mức đôi tay run rẩy cũng không bỏ cuộc. Lúc đó anh cũng chỉ ghi nhớ gương mặt ấy và có chút ấn tượng tốt về cô.
Nhưng đêm nay, anh mới cảm thấy mình thực sự được “quen biết” Ôn Đường…
Đang mải suy nghĩ thì bên tai lại vang lên tiếng truy vấn của bà Úc, anh buột miệng đáp một câu: “Cũng tốt ạ.”
Chẳng ngờ câu tiếp theo anh nghe được lại là giọng nói đầy hân hoan của mẹ mình: “Thế thì tốt quá rồi, hai ngày nữa nhớ dắt người ta về nhà ăn bữa cơm nhé.”
Úc Đình Mục nhíu mày, lúc này mới phản ứng kịp: “Mẹ, người ta còn chưa đồng ý hẹn hò với con đâu.”
Bà Úc liếc anh một cái: “Thế chẳng lẽ anh không mời người ta đến nhà ăn một bữa cơm được à?”
Đó cũng phải xem cô ấy có rảnh không, có muốn đến không đã chứ, Úc Đình Mục thầm nghĩ trong lòng. Nhưng trong cái nhà này, người anh khó đối phó nhất chính là mẹ mình.
“Để xem đã ạ.” Úc Đình Mục trả lời nước đôi rồi đứng dậy định về phòng: “Công ty còn cuộc họp trực tuyến, con đi làm việc đây.”
“Mẹ cũng ngủ sớm đi ạ.”
Nói xong anh đi thẳng lên lầu, để lại bà Úc ngẩn ngơ, định gọi lại mắng vài câu nhưng anh đã vào phòng mất rồi.
Về đến phòng, sau khi kết thúc cuộc họp, Úc Đình Mục gấp máy tính lại, không kìm được mà nghĩ đến những lời mẹ vừa luyên thuyên bên tai. Trong đầu anh hiện lên bóng dáng gầy gộc nhưng vô cùng kiên định ấy.
Cảm xúc vừa chớm nở đã bị anh đè nén xuống. Chỉ là nghĩ lại mỗi lần hai người tình cờ gặp mặt đều xảy ra những tình huống ngoài ý muốn. Khóe môi Úc Đình Mục khẽ cong lên một chút. Anh vốn không thích sự bất ngờ, nhưng nếu là Ôn Đường, dường như anh có thể chấp nhận được.
…
Một tuần sau.
Ôn Đường mang theo món quà đã chuẩn bị từ nửa tháng trước đến mừng sinh nhật Ngải Thiến. Buổi tiệc còn có không ít bạn học cũ chơi với nhau từ thời cấp ba.
Trong bữa tiệc, mọi người không tránh khỏi hỏi thăm tình hình dạo này của nhau. Một người bạn khi biết Ôn Đường đã ly hôn thì không khỏi kinh hô:
“Mày vất vả lắm mới theo đuổi được Giang Kỳ An, tu thành chính quả với anh ta, sao hai người lại ly hôn rồi?”
Ngải Thiến hứ một tiếng đầy vẻ xúi quẩy: “Hồi trước tiếp xúc ít cứ tưởng Giang Kỳ An là nam thần xa tận chân trời, hoàn hảo không tì vết, giờ hiểu ra mới thấy cũng chỉ đến thế thôi.”
Đám bạn ngồi cùng bàn lập tức ngửi thấy mùi “biến”, nhao nhao hỏi rốt cuộc là có chuyện gì.
“Ai mà chẳng biết hồi đó mày thích Giang Kỳ An đến mức nào, sao giờ bảo bỏ là bỏ luôn được thế?”
“Tao cứ tưởng hai người cưới nhau lâu vậy rồi thì ít nhất cũng phải có một em bé rồi chứ.”
Ôn Đường nhấp một ngụm rượu, thấy mọi người đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, cô khẽ thở dài, chỉ nói mập mờ một câu:
“Thực ra cũng không có gì, chỉ là bọn tao đơn thuần không còn tình cảm nữa, không sống chung được thì chia tay thôi.”
Cô không muốn phơi bày những chuyện riêng tư cho quá nhiều người thấy. Làm vậy, người mất mặt không chỉ là Giang Kỳ An mà còn có cả cô nữa. Cô không muốn trưng ra những sự mục nát và nhếch nhác trong cuộc hôn nhân của mình trước mặt người khác.
Cũng may, chủ đề này nhanh chóng bị thay thế bằng những mẩu chuyện vui thời đi học. Cả đám cùng nhau quẩy tưng bừng chúc mừng sinh nhật Ngải Thiến, tạm thời quên sạch mọi muộn phiền.
Khi bữa tiệc kết thúc, Ôn Đường đã uống hơi quá chén. Trời về đêm, bạn bè xung quanh lần lượt có người đón, ai không uống rượu thì cũng tự lái xe về.
Ngải Thiến và một người bạn khác dìu Ôn Đường ra ngoài. Họ cũng đã uống rượu nên không thể lái xe, đang phân vân không biết làm sao để đưa Ôn Đường về nhà an toàn.
“Không sao đâu, không cần dìu, tao chưa say, tao tự về được mà…” Gò má trắng trẻo của Ôn Đường ửng hồng, cô loay hoay lôi điện thoại ra đặt xe.
“Say khướt thế này mà để mày tự bắt xe về thì có an toàn không?” Ngải Thiến lo lắng hỏi, đang định sắp xếp lại cho ổn thỏa.
Ôn Đường cố sức chớp chớp mắt, nhìn vào màn hình điện thoại. Đã có tài xế nhận chuyến rồi. Cô khẽ mỉm cười, trong cơn say lơ mơ, cô vừa gọi điện cho tài xế vừa đáp lời Ngải Thiến: “Không sao thật mà, tụi mày không cần đưa tao về đâu, yên tâm đi, tao đã uống bao nhiêu đâu…”
Điện thoại kết nối, giọng Ôn Đường mang theo chút nũng nịu, mơ màng của người say.
“Alo? Tài xế ơi anh đến đâu rồi?”
“Tôi đang đợi ở đúng chỗ định vị ngã tư này này, anh đừng có đi nhầm chỗ đấy nhé…”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi vang lên một tiếng thở dài khe khẽ: “… Hiện giờ cô đang ở đâu?”
Ôn Đường ngẩn ra, giọng nói này… nghe quen tai quá.
Nhưng đầu óc đang hỗn loạn của cô tạm thời chưa phân biệt được là ai, cô vẫn đáp: “Tôi đang ở ngay chỗ đèn xanh đèn đỏ đây, anh thấy tôi chưa?”
“Tôi mặc váy xanh nhé.”
“Cụ thể một chút, là ngã tư nào?”
“Thì là cái điểm đón khách tôi đã định vị trên này này.”
Đầu dây bên kia lại im lặng một giây: “…”
Cuối cùng, đối phương như thể bất lực mà thở dài một tiếng: “Tôi là Úc Đình Mục. Có phải cô uống say rồi không?”
“Úc Đình… Mục?”
Ôn Đường nhíu mày, nhìn lại số điện thoại trên màn hình, bộ não đang “đứng máy” cuối cùng cũng tỉnh táo lại được vài phần.
“Xin lỗi anh nhé, tôi vừa đi dự tiệc sinh nhật của nhỏ bạn thân, có uống chút rượu nên gọi nhầm số mất rồi…”
Úc Đình Mục im lặng một lát rồi hỏi: “Tài xế vẫn chưa đến à?”
Ôn Đường đoán mò: “Chắc thế, chắc là xa quá nên vẫn đang trên đường…”
Úc Đình Mục nói: “Thế cô cứ mải buôn điện thoại với tôi thì tài xế liên lạc với cô kiểu gì?”
Lần này đến lượt Ôn Đường im lặng, cô cười gượng hai tiếng: “Cũng đúng nhỉ, sao tôi lại quên mất chuyện này được.”
Ngay giây phút cô định cúp máy, giọng nói của Úc Đình Mục lại vang lên: “Khoan hãy cúp máy đã, cô xem thử định vị của tài xế đang ở đâu rồi.”
Giọng nói của anh truyền qua điện thoại, trầm thấp mà vô cùng dịu dàng.
“Úc Đình Mục, hóa ra anh cũng biết dịu dàng cơ đấy…”
Đầu dây bên kia im lặng khoảng hai giây, rồi vang lên một tiếng cười nhạt: “Tôi chỉ sợ cô cúp máy xong rồi nằm lăn ra lề đường không ai nhặt, lúc tỉnh dậy thấy nhật ký cuộc gọi lại đòi truy cứu trách nhiệm của tôi thôi.”
Quả nhiên, đây mới đúng là Úc Đình Mục.
Ôn Đường thầm bĩu môi, nhìn thời gian dự kiến trên ứng dụng đặt xe mà thấy nản lòng: “Tận mười phút nữa cơ à…”
“Hủy chuyến đó đi.” Úc Đình Mục dừng một chút rồi dứt khoát nói: “Gửi địa chỉ qua đây, tôi bảo người đến đón cô cho an toàn.”
Phía bên Úc Đình Mục thỉnh thoảng có vài tiếng tạp âm, hình như anh cũng đang bận việc ở bên ngoài.











