Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

“Chu Tình, tớ đến sân bay rồi.”

Rất nhanh, đối phương trả lời:

“Chờ cậu hạ cánh, tớ sẽ đón gió tẩy trần cho cậu.”

Chu Tình là bạn thân từ thời đại học của tôi, hiện đang làm việc ở Paris.

Lần xuất ngoại này cũng là nhờ cô ấy luôn động viên tôi.

Cô ấy từng nói:

“Văn Văn, cậu xứng đáng có một cuộc sống tốt đẹp hơn.”

Đúng vậy.

Tôi xứng đáng có điều tốt đẹp hơn.

Loa phát thanh ở cổng lên máy bay vang lên.

Tôi đứng dậy, hòa vào dòng người bước về phía cánh cửa dẫn đến một thế giới mới.

Phía sau là bóng tối vô tận.

Phía trước là ánh đèn rực rỡ.

Tôi ngoái đầu nhìn lại một lần.

Dường như xuyên qua lớp kính khổng lồ ấy, tôi có thể thấy người đàn ông đang luống cuống bất lực ở nhà.

Từ An, tạm biệt nhé.

Không.

Là vĩnh viễn không gặp lại.

03

Máy bay lướt đi ổn định giữa những tầng mây.

Tôi tựa bên cửa sổ, nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài.

Thỉnh thoảng có vài ngôi sao lóe sáng, như những viên kim cương ở nơi xa.

Tôi đã rất lâu rồi không được yên tĩnh như thế này.

Suốt một năm qua, thế giới của tôi bị lấp đầy bởi đủ loại âm thanh.

Tiếng rên rỉ của mẹ chồng, tiếng ho của bố chồng, tiếng than phiền của Từ An.

Và cả tiếng gào thét câm lặng từ tận sâu trong lòng tôi.

Tiếp viên hàng không đẩy xe phục vụ đến bên cạnh, nhẹ giọng hỏi tôi muốn dùng gì.

Tôi gọi một ly rượu vang đỏ.

Chất lỏng màu đỏ sẫm khẽ sóng sánh trong ly, phản chiếu gương mặt có phần mệt mỏi của tôi.

Tôi nhấp một ngụm, vị chát nhẹ lướt qua cổ họng.

Sợi dây đã căng suốt một năm trong lòng tôi cuối cùng cũng hoàn toàn thả lỏng.

Tự do.

Hóa ra cảm giác này là như vậy.

Tôi lấy điện thoại ra, tắt chế độ im lặng.

Không có tin nhắn mới.

Có lẽ Từ An đã phát hiện mình bị xóa kết bạn nên từ bỏ rồi.

Như vậy cũng tốt.

Tôi không muốn tiếp tục dây dưa với quá khứ nữa.

Tôi mở ứng dụng ngân hàng, kiểm tra số dư tài khoản.

Một dãy số dài hiện lên.

Đó là toàn bộ số tiền tôi tích góp được sau tám năm đi làm, cộng với khoản thu nhập kiếm thêm từ công việc thiết kế tự do.

Tôi luôn cố gắng kiếm tiền.

Bởi vì tôi biết, phụ nữ chỉ khi độc lập về kinh tế mới có được sự tự tin và quyền lựa chọn.

Tôi chia số tiền đó thành nhiều phần.

Một phần dùng để chi trả viện phí và tiền thuốc cho bố mẹ chồng.

Một phần dùng để phụ giúp sinh hoạt trong gia đình.

Phần lớn còn lại, tôi gửi tiết kiệm kỳ hạn, không nói cho bất kỳ ai biết.

Từ An luôn nghĩ tôi tiêu tiền phung phí, chẳng có bao nhiêu tiền tiết kiệm.

Anh ta không hề biết rằng tôi đã sớm chuẩn bị đường lui cho chính mình.

Tôi không phải thánh mẫu.

Tôi cũng biết tính toán cho bản thân.

Khi máy bay hạ cánh xuống sân bay Charles de Gaulle ở Paris, trời vừa hửng sáng.

Tôi kéo vali bước ra khỏi sân bay, lập tức nhìn thấy bóng dáng quen thuộc giữa đám đông.

Chu Tình mặc chiếc áo khoác màu lạc đà, đang kiễng chân vẫy tay về phía tôi.

“Văn Văn! Bên này!”

Tôi bật cười, nhanh chân bước tới rồi ôm chầm lấy cô ấy.

“Chào mừng cậu đến Paris.”

Chu Tình vỗ nhẹ lưng tôi, trong giọng nói đầy sự xót xa.

“Gầy đi rồi.”

“Cũng tiều tụy hơn nữa.”

Tôi lắc đầu.

“Không sao, sau này sẽ ổn thôi.”

Chu Tình lái xe đưa tôi băng qua khu nội thành Paris trong ánh bình minh.

Những công trình cổ kính thấp thoáng trong màn sương sớm.

Tất cả đẹp như một giấc mơ.

“Tớ thuê nhà giúp cậu rồi, ngay cạnh nhà tớ.”

“Hai phòng ngủ một phòng khách, đầy đủ nội thất, chỉ cần xách vali vào ở thôi.”

Chu Tình vừa lái xe vừa nói.

“Chuyện công việc cũng đừng vội, tớ đã liên hệ giúp cậu vài công ty thiết kế rồi, cậu có thể thử gửi hồ sơ trước.”

“Hoặc nếu muốn nghỉ ngơi một thời gian cũng được.”

Tôi nhìn gương mặt sắc sảo, đầy năng lực của cô ấy, lòng thấy ấm áp lạ thường.

“Cảm ơn cậu, Chu Tình.”

“Nếu không có cậu, có lẽ tớ vẫn chưa đủ can đảm để bước ra khỏi đó.”

Chu Tình mỉm cười, rảnh một tay liền vỗ nhẹ lên mu bàn tay tôi.

“Ngốc à, chúng ta là chị em tốt mà.”

“Với lại, cứu cậu thoát khỏi biển khổ là vinh hạnh của tớ.”

Căn hộ rất ấm cúng, ban công trồng đầy hoa.

Tôi đặt vali vào phòng ngủ rồi bước ra ban công.

Bên dưới là khung cảnh quen thuộc của đường phố Paris.

Có người dắt chó đi dạo, có người mua bánh mì baguette.

Mọi thứ đều tràn ngập hơi thở của cuộc sống.

So với cuộc sống trước đây của tôi, cảm giác như đã là chuyện của một kiếp khác.

Tôi tắm nước nóng, thay một bộ quần áo sạch sẽ.

Chu Tình đã gọi sẵn bữa sáng giao đến cho tôi.

Bánh sừng bò, cà phê và những quả dâu tây tươi ngon.

Tôi ngồi trước bàn ăn, chậm rãi thưởng thức.

Dạ dày ấm áp, lòng cũng ấm áp theo.

Ăn sáng xong, tôi tựa người lên ghế sofa, cuối cùng cũng cảm thấy cơn buồn ngủ kéo đến.

Tôi ngủ một giấc rất dài.

Không bị bất kỳ âm thanh nào đánh thức.

Khi tỉnh dậy thì đã là buổi chiều.

Ánh nắng xuyên qua khe rèm cửa, rải xuống sàn những vệt sáng loang lổ.

Tôi cầm điện thoại lên nhìn.

Trên màn hình có một cuộc gọi nhỡ.

Là một số điện thoại lạ từ trong nước.

Tôi do dự một chút nhưng không gọi lại.

Ngay sau đó, một tin nhắn được gửi tới.

“Văn Văn, chị là Từ Lệ, chị gái của Từ An. Khi em đọc được tin nhắn thì gọi lại cho chị nhé, chị có việc gấp cần tìm em.”

Từ Lệ.

Người chị chồng tương lai đã lấy chồng xa, một năm cũng khó về nhà được một lần.

Tôi không thân với chị ta.

Tôi nhíu mày, trong lòng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Nhưng cuối cùng vẫn gọi lại.

Điện thoại nhanh chóng được kết nối.

“Alo, Văn Văn phải không?”

Giọng Từ Lệ nghe vô cùng sốt ruột.

“Là em đây, chị.”

“Cuối cùng em cũng gọi lại rồi! Bây giờ em đang ở đâu vậy?”

“Em đang ở nước ngoài.”

Tôi bình thản đáp.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây.

“Nước ngoài? Sao em lại chạy ra nước ngoài rồi?”

“Rốt cuộc em với Từ An xảy ra chuyện gì vậy? Nó không nghe điện thoại, cũng chẳng ai biết nó đi đâu rồi!”

“Sáng nay mẹ chị gọi cho chị, vừa khóc vừa nói hai đứa cãi nhau, em bỏ nhà đi.”

“Bây giờ trong nhà loạn hết cả lên, bố mẹ không có ai chăm sóc, Từ An cũng không liên lạc được. Chị thật sự sắp phát điên vì lo rồi!”

Tôi lặng lẽ nghe chị ta liên tiếp đặt câu hỏi.

Trong lòng không hề gợn sóng.

“Chị à, em và Từ An đã kết thúc rồi.”

“Những chuyện chị vừa nói không còn liên quan đến em nữa.”

“Không liên quan là sao chứ!”

Âm lượng của Từ Lệ lập tức tăng cao.

“Văn Văn, chị biết em đã chịu nhiều tủi thân.”

“Từ An đúng là có hơi khốn thật.”

“Nhưng bố mẹ chị vô tội mà! Tình trạng của họ bây giờ không thể thiếu người bên cạnh được!”

“Em cứ xem như thương hai ông bà già, tạm thời quay về được không?”

“Đợi em về rồi, có chuyện gì cả nhà sẽ cùng ngồi xuống nói chuyện đàng hoàng.”

Cả nhà.

Lại là từ đó.

Tôi bỗng thấy buồn cười.

“Chị à, chị thật sự nghĩ chúng ta là người một nhà sao?”

“Từ An đã chính miệng nói rằng chúng em chưa đăng ký kết hôn, không phải vợ chồng, bảo em đừng xen vào chuyện nhà anh ấy.”

“Vì vậy, em không quản nữa.”

“Còn bố mẹ chị, đó là trách nhiệm của gia đình họ Từ, không phải của em.”

“Là con cái thì mọi người nên tự nghĩ cách.”

Đầu dây bên kia lại chìm vào im lặng.

Rất lâu sau, Từ Lệ mới lên tiếng, giọng đầy mệt mỏi.

“Văn Văn, coi như chị cầu xin em.”

“Hiện tại chị thật sự không thể về được.”

“Em quay về giúp một thời gian được không? Tiền vé máy bay chị trả, ngoài ra chị sẽ đưa thêm cho em mười nghìn tệ tiền cảm ơn, được không?”

Dùng tiền để mua chuộc tôi.

Nhà họ Từ lúc nào cũng vậy.

Tưởng rằng tiền có thể giải quyết mọi chuyện.

“Không cần đâu, chị.”

“Em đã nói rồi, em sẽ không quay về nữa.”

Nói xong, tôi không muốn nghe thêm điều gì nữa, trực tiếp cúp máy.

Ngoài cửa sổ, mặt trời đang dần lặn xuống.

Cả Paris được phủ lên một lớp ánh vàng dịu dàng.

Nhìn khung cảnh ấy, lòng tôi nhẹ nhõm chưa từng có.

Cắt đứt quá khứ rất đau.

Nhưng sau nỗi đau ấy là một cuộc đời mới.

04

Cuộc sống ở Paris thích nghi nhanh hơn tôi tưởng.

Những ngày đầu tiên, tôi chẳng làm gì cả.

Mỗi ngày ngủ đến khi tự tỉnh, rồi cùng Chu Tình dạo chơi trên những con phố Paris như những du khách thực thụ.

Chúng tôi đến Bảo tàng Louvre, ngắm nụ cười của Mona Lisa.

Chúng tôi lên tháp Eiffel, nhìn toàn cảnh Paris rực rỡ trong đêm.

Chúng tôi ngồi trong quán cà phê bên bờ sông Seine, nhâm nhi cà phê và ngắm dòng người qua lại.

Chu Tình nói cô ấy đang giúp tôi tìm lại chính mình đã đánh mất.

Cô ấy bảo:

“Văn Văn, trước đây cậu không như thế này.”

Thời đại học, tôi là sinh viên có năng khiếu nhất khoa thiết kế.

Các tác phẩm của tôi luôn nhận được những lời khen ngợi cao nhất từ thầy cô và bạn bè.

Tôi tự tin, nổi bật, tràn đầy hy vọng về tương lai.

Nhưng mười năm ở bên Từ An đã dần bào mòn mọi góc cạnh của tôi.

Tôi trở nên nhẫn nhịn, tầm thường, mỗi ngày chỉ xoay quanh cơm áo gạo tiền và gia đình anh ta.

Tôi gần như quên mất rằng mình cũng từng là một người tỏa sáng.

Một tuần sau, tôi bắt đầu sắp xếp lại hồ sơ năng lực và gửi đơn ứng tuyển.

Rất nhanh, tôi đã nhận được thư mời phỏng vấn từ một công ty thiết kế nổi tiếng.

Buổi phỏng vấn diễn ra vô cùng thuận lợi.

Năng lực chuyên môn cùng những tác phẩm trước đây của tôi khiến nhà tuyển dụng rất hài lòng.

Họ trực tiếp gửi thư nhận việc cho tôi ngay tại chỗ.

Cầm lá thư tuyển dụng trên tay, tôi bước đi trên đại lộ Champs-Élysées.

Ánh nắng vừa đẹp, chiếu lên người ấm áp dễ chịu.

Tôi không kìm được mà bật cười.

Hóa ra, chỉ cần rời khỏi môi trường khiến mình ngạt thở ấy, cuộc đời tôi vẫn còn vô vàn khả năng khác.

Tôi gọi điện cho Chu Tình, báo cho cô ấy tin vui này.

Ở đầu dây bên kia, cô ấy còn kích động hơn cả tôi.

“Tuyệt quá, Văn Văn! Tớ biết chắc cậu làm được mà!”

“Tối nay chúng ta đi ăn một bữa thật ngon để ăn mừng!”

Tối hôm đó, chúng tôi đến một nhà hàng Michelin rất sang trọng.

Gọi loại rượu vang đắt nhất và bít tết hảo hạng nhất.

Chu Tình nâng ly.

“Nào, chúc mừng nhà thiết kế triển vọng của chúng ta!”

“Cũng chúc mừng việc tạm biệt rác rưởi và bắt đầu cuộc sống mới!”

Tôi cười, cụng ly với cô ấy.

“Cạn ly.”

Những ồn ào nơi quê nhà dường như đã ở rất xa.

Sau đó, Từ Lệ vẫn gọi điện và nhắn tin cho tôi vài lần.

Chẳng qua cũng chỉ là những lời dùng đạo đức để ép buộc tôi.

Nói tôi bất hiếu.

Nói tôi nhẫn tâm.

Nói tôi không có lương tâm.

Tôi mặc kệ tất cả.

Hiếu thảo là dành cho cha mẹ của chính mình.

Nhẫn tâm là dành cho những kẻ làm tổn thương mình.

Còn lương tâm, tôi chỉ dành cho người xứng đáng.

Rõ ràng nhà họ Từ không xứng.

Về sau, không biết bằng cách nào Từ An có được số điện thoại mới của tôi, lại bắt đầu gọi đến.

Tôi không nghe máy, cũng không chặn số.

Tôi chỉ muốn anh ta biết rằng anh ta có thể liên lạc được với tôi bất cứ lúc nào, nhưng tôi đơn giản là không muốn để ý đến anh ta.

Đó là một sự khinh miệt không lời.

Anh ta bắt đầu gửi tin nhắn.

Lúc đầu là xin lỗi.

“Văn Văn, anh thật sự biết sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội được không?”

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử