Chương 5
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Mọi khoản chuyển khoản đều được ghi lại rõ ràng.
Trong lịch sử trò chuyện giữa tôi và Từ An cũng nhiều lần nhắc đến những khoản tiền đó.
Anh ta chưa từng phủ nhận.
Khởi kiện.
Thụ lý vụ án.
Mở phiên tòa.
Mọi việc diễn ra vô cùng thuận lợi.
Từ An nhận được giấy triệu tập của tòa án.
Tôi có thể tưởng tượng ra vẻ mặt kinh ngạc và tức giận của anh ta khi nhìn thấy tờ giấy đó.
Có lẽ anh ta chưa bao giờ nghĩ rằng người phụ nữ từng luôn nghe lời mình lại có ngày đưa mình ra tòa.
Ngày mở phiên xét xử, tôi không về nước.
Tôi ủy quyền toàn bộ cho luật sư.
Tôi không muốn nhìn thấy gương mặt khiến mình ghê tởm đó thêm lần nào nữa.
Theo lời luật sư kể lại, Từ An trên tòa chẳng khác nào một kẻ vô lại.
Ban đầu anh ta phủ nhận việc nợ tiền tôi.
Nói rằng những khoản tiền đó đều là do tôi “tự nguyện cho tặng”.
Anh ta nói rằng tôi tự nguyện bỏ tiền ra.
Là vì muốn lấy lòng anh ta và gia đình anh ta nên mới chủ động chi tiêu như vậy.
Khi luật sư của tôi đưa ra trước tòa bảng Excel chi tiết đến từng ngày, cùng hàng trăm ảnh chụp chuyển khoản và hóa đơn thanh toán…
Anh ta lại đổi giọng.
Anh ta nói rằng tuy chúng tôi chưa đăng ký kết hôn, nhưng đã sống chung mười năm, chẳng khác gì vợ chồng.
Số tiền tôi bỏ ra nên được tính là “chi tiêu chung của vợ chồng”.
Không thể bắt một mình anh ta hoàn trả.
Luật sư của anh ta cũng liên tục biện hộ theo hướng đó.
Cố gắng dùng mối quan hệ “hôn nhân thực tế” kéo dài mười năm của chúng tôi để làm mờ bản chất của khoản nợ.
Nhưng pháp luật là pháp luật.
Cái gọi là hôn nhân thực tế từ lâu đã không còn được pháp luật công nhận.
Không có tờ giấy chứng nhận kết hôn màu đỏ ấy, giữa chúng tôi chỉ là quan hệ sống chung.
Tài sản của tôi là tài sản riêng của tôi.
Anh ta không có quyền sử dụng, càng không có quyền chiếm hữu.
Cuối cùng, luật sư của tôi đã phát một đoạn ghi âm ngay tại tòa.
Đó là đoạn ghi âm tôi vô tình lưu lại trước khi xuất ngoại.
Chính là lần chúng tôi cãi nhau hôm đó.
Trong đoạn ghi âm, Từ An đã gào lên rất rõ ràng:
“Chưa đăng ký kết hôn thì chúng ta không phải vợ chồng!”
Khi câu nói ấy vang lên giữa phòng xử án trang nghiêm và yên tĩnh…
Cả phòng xử án lập tức lặng ngắt.
Sắc mặt Từ An trong nháy mắt trắng bệch.
Có lẽ nằm mơ anh ta cũng không ngờ rằng những lời chính mình từng nói lại trở thành nhát dao kết liễu mình.
Ánh mắt vị thẩm phán nhìn anh ta đầy vẻ khinh miệt.
Kết quả phán quyết hoàn toàn không có gì bất ngờ.
Tòa án tuyên Từ An phải hoàn trả cho tôi ba trăm bảy mươi nghìn tệ trong vòng ba tháng, đồng thời thanh toán khoản lãi tương ứng.
Nếu quá hạn không trả, cơ quan thi hành án sẽ tiến hành cưỡng chế.
Khi nhận được tin này, tôi đang tăng ca ở công ty.
Nhìn bức ảnh bản án mà luật sư gửi tới, tôi thở phào một hơi thật dài.
Công lý đến muộn cuối cùng cũng đã tới.
Đối với tôi, ba trăm bảy mươi nghìn tệ này không chỉ đơn thuần là tiền bạc.
Nó còn là câu trả lời cho mười năm hy sinh trong quá khứ.
Là khoản bù đắp muộn màng cho tuổi trẻ đã bị phụ bạc của tôi.
Tôi lập tức báo tin vui này cho Chu Tình.
Ở đầu dây bên kia, cô ấy kích động đến mức hét ầm lên.
“Thắng rồi! Văn Văn, chúng ta thắng rồi!”
“Quá hả giận! Loại đàn ông cặn bã như thế đáng bị như vậy!”
Tôi mỉm cười nghe cô ấy trút hết cảm xúc.
Còn lòng tôi lại bình yên lạ thường.
Không có niềm vui cuồng nhiệt như tưởng tượng.
Cũng không có cảm giác hả hê vì trả thù.
Chỉ có sự nhẹ nhõm khi mọi chuyện cuối cùng đã ngã ngũ.
Cuối cùng tôi cũng có thể hoàn toàn cắt đứt với quá khứ tồi tệ đó.
Từ nay về sau, Từ An là Từ An.
Tôi là tôi.
Mối liên hệ duy nhất còn lại giữa chúng tôi chỉ là bản án có hiệu lực pháp luật ấy.
Và khoản nợ ba trăm bảy mươi nghìn tệ mà anh ta còn thiếu tôi.
Tôi nhắn tin cảm ơn luật sư vì sự chuyên nghiệp và tận tâm của ông ấy.
Luật sư nhanh chóng trả lời:
“Cô Văn không cần khách sáo.”
“Giúp cô giành lại quyền lợi chính đáng vốn thuộc về mình là trách nhiệm của tôi.”
“Hơn nữa, sự bình tĩnh và lý trí của cô cũng khiến tôi rất khâm phục.”
“Cô là một người phụ nữ thời đại mới thực sự biết dùng pháp luật để bảo vệ chính mình.”
Phụ nữ thời đại mới.
Tôi thích cách gọi này.
Đúng vậy.
Tôi không còn là kiểu phụ nữ cũ chỉ biết âm thầm chịu đựng và hy sinh nữa.
Tôi đã học được cách phản kháng.
Học được cách đấu tranh.
Học được cách dùng thứ vũ khí mạnh mẽ nhất để bảo vệ phẩm giá và quyền lợi của mình.
Có lẽ đó là điều duy nhất, cũng là điều quý giá nhất mà cuộc tình thất bại ấy để lại cho tôi.
08
Sau khi bản án được tuyên, Từ An hoàn toàn biến mất.
Anh ta không kháng cáo.
Cũng không liên lạc với tôi.
Như thể đã bốc hơi khỏi thế giới này.
Tôi đoán hoặc là anh ta không còn mặt mũi nào để tìm tôi nữa.
Hoặc là anh ta thật sự không có tiền để trả.
Tôi cũng không vội.
Dù sao đã có bản án của tòa án, khoản tiền đó anh ta không thể quỵt được.
Thời gian cứ thế trôi qua.
Cuộc sống của tôi ở Paris ngày càng rực rỡ.
Sự nghiệp phát triển thuận lợi, chẳng bao lâu tôi đã được thăng chức làm trưởng nhóm thiết kế.
Tôi bắt đầu phụ trách những dự án quan trọng hơn, tiếp xúc với những khách hàng hàng đầu.
Khả năng tiếng Pháp của tôi cũng ngày càng thành thạo.
Đến mức có thể giao tiếp với người bản địa một cách hoàn toàn tự nhiên.
Tôi quen rất nhiều bạn mới.
Có người Trung Quốc, cũng có người Pháp.
Chúng tôi cùng đi xem triển lãm tranh, nghe hòa nhạc, tổ chức dã ngoại ở ngoại ô.
Cuộc sống của tôi được lấp đầy bởi những điều tốt đẹp.
Cái tên Từ An gần như đã bị tôi lãng quên.
Cho đến một ngày, tôi nhận được một cuộc điện thoại ngoài dự liệu.
Là Từ Lệ gọi tới.
Giọng cô ta nghe vô cùng mệt mỏi và khàn đặc.
“Văn Văn, chúng ta có thể gặp nhau một lần được không?”
Tôi hơi ngạc nhiên.
“Chị đang ở Paris à?”
“Ừm, chị vừa xuống máy bay.”
Cô ta nói tên một quán cà phê nằm gần công ty tôi.
Tôi do dự một chút rồi vẫn đồng ý.
Tôi cũng muốn xem cô ta lại định bày trò gì.
Khi tôi đến quán cà phê, Từ Lệ đã có mặt từ trước.
Cô ta ngồi cạnh cửa sổ, nhìn ra ngoài thất thần.
Mới vài tháng không gặp mà trông cô ta như già đi cả chục tuổi.
Tóc đã bạc đi khá nhiều.
Những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng hằn sâu hơn.
Trên người là chiếc áo khoác đã cũ bạc màu vì giặt quá nhiều lần.
Trông vô cùng sa sút.
Hoàn toàn khác với vẻ ngoài bóng bẩy của lần gặp trước.
Thấy tôi bước vào, cô ta cố nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
“Cô đến rồi.”
Tôi gọi một ly cà phê rồi ngồi xuống đối diện.
“Tìm tôi có chuyện gì?”
Cô ta khuấy ly cà phê trước mặt, rất lâu sau mới lên tiếng.
“Chị đến để… cầu xin em buông tha cho Từ An.”
Giọng cô ta rất nhỏ, mang theo sự van nài.
Tôi nhìn cô ta, bỗng thấy hơi buồn cười.
“Buông tha anh ta?”
“Tôi đã không buông tha anh ta ở chỗ nào?”
“Tôi chỉ lấy lại những gì vốn thuộc về mình, như vậy có sai không?”
“Không sai.”
Cô ta lắc đầu.
“Chị biết là nhà chị có lỗi với em.”
“Nhưng Văn Văn à, Từ An thật sự sắp bị em ép đến đường cùng rồi.”
Sau đó, cô ta ngắt quãng kể cho tôi nghe những chuyện đã xảy ra trong mấy tháng qua.
Kể từ khi tôi rời đi, mọi gánh nặng trong nhà đều đổ dồn lên vai một mình Từ An.
Anh ta vừa phải đi làm, vừa phải chăm sóc hai người già liệt giường.
Ngày nào cũng quay cuồng đến mức đầu tắt mặt tối, cả thể xác lẫn tinh thần đều kiệt quệ.
Mức lương ít ỏi của anh ta hoàn toàn không đủ trang trải chi phí trong nhà.
Chẳng bao lâu đã tiêu sạch tiền tiết kiệm.
Anh ta bắt đầu vay mượn khắp nơi, từ họ hàng đến bạn bè, ai có thể vay đều đã vay cả rồi.
Nhưng số tiền đó, đối với hai người bệnh nặng, chỉ như muối bỏ bể.
Sau đó, vì thua kiện ở tòa, anh ta lại gánh thêm khoản nợ ba trăm bảy mươi nghìn tệ.
Đó trở thành cọng rơm cuối cùng đè gãy lưng con lạc đà.
Ban ngày anh ta phải đối phó với những cuộc gọi đòi nợ.
Ban đêm phải phục vụ mọi sinh hoạt của bố mẹ.
Công việc cũng bị cấp trên khiển trách vì thường xuyên xin nghỉ.
Không lâu trước đây, vì mắc một sai lầm nghiêm trọng, anh ta đã bị công ty sa thải.
Mất đi nguồn thu nhập duy nhất.
Anh ta hoàn toàn sụp đổ.
Bắt đầu nghiện rượu, ngày nào cũng uống đến say mềm.
Mỗi lần say lại về nhà chửi bới, thậm chí đánh mắng bố mẹ.
Nói rằng chính họ đã kéo anh ta xuống vực.
Cả gia đình bị anh ta làm cho hỗn loạn, không ngày nào được yên ổn.
Kể đến đây, nước mắt Từ Lệ rơi xuống.
“Bố mẹ chị bây giờ ngày nào cũng sống trong sợ hãi.”
“Họ hối hận rồi, thật sự hối hận rồi.”
“Họ nói trước đây không nên đối xử với em như vậy.”
“Nếu năm đó cả nhà đối xử với em tốt hơn một chút, có lẽ hôm nay đã không thành ra thế này.”











