Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

“Văn Văn, chị biết nhà chị sai rồi.”

“Em có thể nể tình mười năm qua mà giơ cao đánh khẽ được không?”

“Số tiền đó, bọn chị sẽ trả dần, được không?”

“Đừng ép nó nữa, nếu tiếp tục như vậy, nó thật sự sẽ phát điên mất.”

Tôi lặng lẽ nghe hết.

Trong lòng không có lấy một chút thương cảm.

Chỉ còn sự lạnh nhạt vô tận.

Người đáng thương, ắt có chỗ đáng hận.

Những gì họ đang phải chịu hôm nay đều là kết quả của những gì họ từng gieo xuống.

Liên quan gì đến tôi?

Tôi nâng tách cà phê lên, nhấp một ngụm.

Sau đó nhìn thẳng vào cô ta, nói rõ từng chữ:

“Thứ nhất, tôi không ép anh ta. Người ép anh ta là tòa án, là pháp luật.”

“Thứ hai, những chuyện chị vừa kể là chuyện nhà chị, tôi không có hứng thú nghe.”

“Thứ ba, và cũng là điều quan trọng nhất.”

“Từ Lệ, có phải chị nghĩ rằng chỉ cần kể khổ, rơi vài giọt nước mắt thì tôi sẽ mềm lòng, sẽ từ bỏ quyền lợi hợp pháp của mình?”

“Nếu chị thật sự nghĩ như vậy, thì chị quá không hiểu con người hiện tại của tôi rồi.”

“Tôi nói cho chị biết.”

“Ba trăm bảy mươi nghìn tệ đó, tôi sẽ không thiếu lấy một đồng.”

“Nếu anh ta không trả nổi, vậy thì cứ để anh ta vào tù đi.”

“Đó là cái giá anh ta đáng phải nhận.”

Gương mặt Từ Lệ lập tức trắng bệch.

Có lẽ cô ta không ngờ tôi lại lạnh lùng và không nể tình đến như vậy.

Cô ta nhìn tôi, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

“Văn Văn, sao em lại trở nên nhẫn tâm như thế?”

Tôi bật cười.

“Không phải tôi nhẫn tâm.”

“Tôi chỉ học được cách bảo vệ chính mình.”

“Chính chị, chính nhà Tôi nheo mắt nhìn dòng người qua lại trên đường phố Paris.

Trong lòng vô cùng thanh thản.

Sự sụp đổ của Từ An không liên quan gì đến tôi.

Cuộc đời tôi từ lâu đã lật sang một chương mới.

Còn anh ta vẫn mắc kẹt trong quá khứ mục nát và tăm tối ấy.

Và sẽ mãi mãi bị nhốt ở đó.

09

Tôi từng nghĩ cuộc gặp với Từ Lệ sẽ là hồi kết của vở hài kịch này.

Không ngờ vẫn còn phần tiếp theo.

Vài ngày sau, Chu Tình thần thần bí bí đưa cho tôi một chiếc máy tính bảng.

“Cho cậu xem thứ này.”

Trên màn hình là một video ngắn từ trong nước.

Trong video, một phóng viên đang phỏng vấn một người đàn ông.

Người đó chính là Từ An.

Anh ta mặc chiếc áo sơ mi nhăn nhúm, tóc bết dầu, râu ria lởm chởm.

Trông còn tiều tụy hơn cả trong những bức ảnh Từ Lệ từng gửi.

Đối diện ống kính, anh ta khóc lóc nước mắt nước mũi tèm lem.

Liên tục kể lể “tội lỗi” của tôi.

Nói tôi đã bỏ rơi anh ta lúc gia đình khó khăn nhất.

Nói tôi nhẫn tâm kiện anh ta ra tòa, ép anh ta trả tiền.

Biến bản thân thành một người đàn ông đáng thương bị bạn gái cũ vô tình bóc lột đến trắng tay.

Ngay cả tiêu đề video cũng vô cùng giật gân:

“Mười năm tình cảm tan thành mây khói, người đàn ông si tình bị bạn gái thực dụng dồn vào đường cùng!”

Nhìn dáng vẻ vừa khóc vừa kể khổ của anh ta trong video, tôi chỉ thấy buồn nôn.

“Anh ta muốn làm gì đây?”

“Bán thảm để kiếm sự thương hại, rồi dùng dư luận ép buộc tớ sao?”

Chu Tình gật đầu, vẻ mặt khinh bỉ.

“Chứ còn gì nữa.”

“Video này đang lan truyền khá mạnh ở trong nước đấy.”

“Bên dưới có rất nhiều cư dân mạng không biết sự thật đang chửi cậu.”

“Nói cậu quá tuyệt tình, không chừa đường sống cho người ta.”

Tôi cười lạnh.

“Anh ta nghĩ làm vậy là có thể khiến tớ nhượng bộ sao?”

“Ngây thơ quá rồi.”

Tôi chuyển đoạn video đó cho luật sư của mình.

Rất nhanh, luật sư trả lời:

“Cô Văn, hành vi của đối phương đã có dấu hiệu xâm phạm quyền danh dự của cô.”

“Chúng ta hoàn toàn có thể tiếp tục khởi kiện anh ta.”

“Nhưng tôi đề nghị lần này nên dùng một cách khác.”

“Cách gì?”

“Cô còn nhớ đoạn ghi âm chúng ta phát tại tòa lần trước không?”

Đương nhiên là tôi nhớ.

Đó chính là đòn chí mạng dành cho Từ An.

“Chúng ta có thể công khai toàn bộ đoạn ghi âm đó.”

“Để mọi người tự nghe xem người đàn ông được gọi là ‘si tình’ này đã từng nói những gì.”

“Dùng chính lời của anh ta để tát vào mặt anh ta.”

Đề nghị của luật sư hoàn toàn đúng ý tôi.

Tôi lập tức đồng ý.

Chiều hôm đó, một đoạn ghi âm với tiêu đề:

“Người đàn ông si tình hay gã đàn ông vô tâm? Hãy nghe chính anh ta nói.”

xuất hiện trên mạng.

Nửa đầu đoạn ghi âm là cuộc cãi vã giữa tôi và Từ An.

Tôi đề nghị thuê người giúp việc theo giờ.

Anh ta lại mắng tôi làm màu và lãng phí tiền bạc.

Nửa sau chính là câu nói kinh điển ấy:

“Chưa đăng ký kết hôn thì không phải vợ chồng! Cô bớt xen vào chuyện nhà tôi đi! Nếu thấy mệt, thấy tủi thân thì đi đi!”

Giọng nói rõ ràng.

Cảm xúc đầy đủ.

Ngập tràn sự đương nhiên và cay nghiệt.

Đoạn ghi âm ấy giống như một quả bom nặng ký, lập tức làm bùng nổ dư luận.

Những người trước đó từng thương hại Từ An và chỉ trích tôi đều sững sờ.

Chiều gió dư luận xoay ngoắt một trăm tám mươi độ.

“Trời đất! Cú lật kèo này ghê thật! Hóa ra gã này là loại người đó!”

“Biến bạn gái thành bảo mẫu miễn phí rồi còn bảo người ta xen vào chuyện nhà mình, đúng là làm mới tam quan của tôi!”

“‘Chưa đăng ký kết hôn thì không phải vợ chồng’, vậy mà cũng nói ra được! Giờ người ta bỏ đi lại chạy lên mạng kể khổ, đúng là vô liêm sỉ!”

“Ủng hộ chị gái! Loại đàn ông cặn bã này phải trả giá!”

Bên dưới video kể khổ của Từ An giờ toàn là lời chế giễu và chửi bới.

Anh ta hoàn toàn trở thành trò cười trên mạng.

Có lẽ anh ta không ngờ trong tay tôi vẫn còn giữ lá bài chủ chốt đó.

Anh ta muốn dùng dư luận để ép tôi.

Kết quả lại bị dư luận phản ngược đến không còn manh giáp.

Sau chuyện đó, anh ta không dám gây chuyện thêm nữa.

Ba tháng trả nợ nhanh chóng trôi qua.

Anh ta vẫn không trả tiền.

Luật sư của tôi lập tức yêu cầu tòa án cưỡng chế thi hành án.

Không lâu sau, tòa án kê biên tài sản duy nhất đứng tên anh ta.

Một căn hộ cũ kỹ nằm ở trung tâm thành phố.

Đó là nhà tổ của gia đình họ Từ, cũng là nơi ở duy nhất của họ hiện nay.

Căn nhà bị đưa lên sàn đấu giá tư pháp.

Giá khởi điểm vừa đúng bằng khoản nợ ba trăm bảy mươi nghìn tệ của tôi.

Khi tin tức ấy đến tai tôi, tôi đang cùng Chu Tình uống trà chiều trong khu vườn nhỏ của mình.

Ánh nắng dịu dàng.

Hoa hồng nở rực rỡ.

Nghe Chu Tình kể lại mọi chuyện, lòng tôi không có quá nhiều cảm xúc.

“Nghe nói khi bố mẹ anh ta biết căn nhà sắp bị bán đấu giá thì tức đến ngất xỉu tại chỗ.”

“Bây giờ cả hai đều đang nằm viện.”

“Từ An chạy khắp nơi cầu xin giúp đỡ để giữ lại căn nhà, nhưng chẳng ai chịu giúp anh ta.”

“Bây giờ anh ta thật sự đã hết đường rồi.”

Tôi nâng tách trà lên, khẽ thổi nhẹ.

“Thì sao chứ.”

“Đó là cái giá anh ta phải trả.”

Chu Tình nhìn tôi rồi bật cười.

“Văn Văn, bây giờ cậu đúng là ngày càng có khí chất nữ vương.”

Tôi nhướng mày.

“Vậy sao?”

“Đương nhiên rồi.”

“Văn Văn của trước đây tuyệt đối không nói ra được những lời dứt khoát như vậy.”

Tôi mỉm cười.

Đúng thế.

Nếu là tôi của ngày xưa, có lẽ sẽ mềm lòng.

Có lẽ sẽ cảm thấy áy náy.

Nhưng bây giờ thì không.

Toàn bộ sự lương thiện và lòng cảm thông của tôi đã bị tiêu hao sạch sẽ từ khoảnh khắc Từ An nói ra câu:

“Chúng ta không phải vợ chồng.”

Cuộc đời tôi không nên tiếp tục lãng phí dù chỉ một chút cảm xúc cho những người và những chuyện không xứng đáng.

Việc bán đấu giá căn nhà diễn ra rất thuận lợi.

Một tuần sau, tài khoản ngân hàng của tôi nhận được khoản tiền ba trăm bảy mươi nghìn tệ do cơ quan thi hành án chuyển đến.

Nhìn dãy số ấy, tôi khẽ thở dài một hơi.

Cuối cùng mọi chuyện cũng đã kết thúc.

Sợi dây liên hệ cuối cùng giữa tôi và Từ An cũng hoàn toàn đứt đoạn.

Từ nay về sau, chúng tôi sẽ là hai đường thẳng song song không bao giờ giao nhau.

Cuộc đời anh ta là địa ngục của anh ta.

Cuộc đời tôi là thiên đường của riêng tôi.

10

Sau khi căn nhà bị bán đấu giá, cuộc sống của Từ An và bố mẹ anh ta hoàn toàn rơi vào ngõ cụt.

Họ không còn chỗ ở.

Chỉ có thể tạm thời bám trụ trong bệnh viện.

Nhưng bệnh viện không phải tổ chức từ thiện.

Ở lâu rồi cũng sẽ bị yêu cầu xuất viện.

Những chuyện này đều là tin đồn Chu Tình nghe được từ bạn bè trong nước rồi kể lại cho tôi.

Cô ấy nói hiện giờ họ hàng nhà Từ đều tránh Từ An như tránh tà.

Không ai muốn nhận chăm sóc hai người già liệt giường đó.

Từ Lệ cũng lấy lý do đang ở nước ngoài, công việc bận rộn nên từ chối trở về.

Mỗi tháng chỉ tượng trưng gửi một ít tiền.

Số tiền đó còn không đủ thuê nổi một người chăm sóc.

Vì thế Từ An chỉ có thể tự mình thuê một căn hầm nhỏ rẻ tiền nhất để ở.

Ban ngày đi làm thuê kiếm sống.

Ban đêm trở về chăm sóc bố mẹ.

Nghe nói hiện giờ anh ta đang làm lao động chân tay ở công trường.

Một ngày làm việc xong, mệt đến mức như mất nửa cái mạng.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử