Chương 11
Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!
Tôi cũng lao vào học tập điên cuồng. Ban ngày chạy công trường với đội ngũ, tối về ôm đống sách chuyên ngành, mỗi ngày chỉ ngủ 4, 5 tiếng.
Tuy mệt, nhưng tôi cảm thấy cuộc sống ý nghĩa và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Dự án dưới sự hỗ trợ toàn lực của chính quyền thị trấn tiến triển với tốc độ chóng mặt.
Ngày làm lễ động thổ, tất cả các nhân vật máu mặt trên thị trấn đều góp mặt.
Với tư cách là người phụ trách dự án, tôi đứng trên bục phát biểu.
Nhìn đám đông kìn kịt bên dưới, nhìn ánh mắt đầy tự hào của bố mẹ và chú Ba, lần đầu tiên trong đời, tôi cảm thấy mình thực sự đã đứng thẳng người lên.
Người trong làng cũng nghe được tin này.
Vương Phú Quý tắt điện hoàn toàn.
Ông ta mấy lần định đến tìm tôi nhưng đều bị bảo vệ khu chung cư chặn ở ngoài.
Nghe nói sau đó ông ta ốm một trận thập tử nhất sinh, cái ghế trưởng thôn cũng lung lay sắp đổ.
Ánh mắt người làng nhìn nhà tôi cũng thay đổi chóng mặt.
Từ sự chế giễu khinh bỉ năm xưa, chuyển thành sự kính sợ và nịnh bợ.
Có vài người thậm chí còn bắt đầu nghĩ trăm phương ngàn kế để lân la nhận họ hàng với nhà tôi.
Nhưng bố mẹ tôi chỉ cười nhạt, không thèm để ý.
Họ đã nhìn thấu mọi chuyện rồi.
Chỉ có chú Tư, một ngày nọ không biết nghe ngóng từ đâu được số điện thoại của tôi, liền gọi điện đến.
Trong điện thoại, ông ta không cầu xin, cũng chẳng thanh minh, chỉ im lặng rất lâu, rồi dùng cái giọng già nua thều thào nói:
“Tiểu Viễn, chú có lỗi với chú Ba cháu, càng có lỗi với bố cháu.”
“Chuyện năm xưa, là chú sai rồi.”
Nói xong câu đó, ông ta dập máy.
Tôi cầm điện thoại, sững sờ rất lâu.
Bản tính con người, có lẽ phức tạp là thế.
Dự án tiến triển ổn định, mọi thứ đều đi vào quỹ đạo.
Chú Ba cũng chuẩn bị trở về công ty của mình.
Đêm trước khi đi, chú gọi tôi ra ban công.
“Tiểu Viễn, sau này chỗ này giao lại cho cháu.”
“Chú Ba,” Tôi nhìn chú, hỏi một câu đã kìm nén từ lâu, “Hôm ở nhà văn hóa, những lời chú nói, những việc chú làm… là chú đã lên kế hoạch từ trước rồi đúng không?”
Chú Ba cười cười, không trả lời thẳng.
Chú lấy từ trong túi áo ra một vật, đưa cho tôi.
Đó là một chiếc máy ghi âm cũ.
“Cháu nghe thử cái này đi.”
Tôi ấn nút phát.
Trong máy ghi âm vang lên tiếng ồn ào, là tiếng trò chuyện phiếm của dân làng trước khi bữa tiệc bắt đầu.
“Này, các người bảo xem, thằng Trần Kiến Nghiệp lần này về có thèm đếm xỉa đến thằng anh ngốc của nó không?”
“Đếm xỉa cái rắm! Bà không thấy xe nhà người ta phóng thẳng qua cửa à? Coi như 16 vạn đem cho chó gặm đi!”
“Đáng đời! Trần Kiến Quân đúng là đồ ngu làm kẻ chết thay! Hahaha…”
Là tiếng của những người trong làng, rõ ràng, và chói tai rợn người.
Tôi lập tức hiểu ra tất cả.
“Đây là…”
“Hôm chú mới về, chú đã lén đặt nó ở nhà trưởng thôn.” Ánh mắt chú Ba trở nên lạnh lẽo. “Chú đã cho họ một cơ hội.”
“Nếu họ còn đọng lại một chút tôn trọng và thiện ý nào đối với anh cả chú, đối với nhà cháu, chú sẽ không làm tuyệt tình đến mức này.”
“Nhưng họ không hề.”
“Vậy nên, họ không xứng đáng được tha thứ.”











