Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Mời Quý độc giả CLICK vào LIÊN KẾT HOẶC ẢNH bên dưới
Mở ứng dụng shopee - Chỉ 1 lần duy nhất để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

Đội ngũ chúng tôi xin chân thành cảm ơn!

11

Tiếng nói trong máy ghi âm vẫn tiếp tục phát ra, như từng lưỡi dao tẩm độc cắm phập vào tai tôi.

Thứ thanh âm quê kiểng mà tôi từng ngỡ là chất phác ấy, giờ phút này nghe lại chỉ toàn sự cay nghiệt và độc ác.

Rốt cuộc tôi đã hiểu hết thâm ý của chú Ba.

Chú không hề diễn kịch.

Chú đang dùng cách chân thực nhất, tàn khốc nhất để tiến hành một cuộc phán xét nhân tính.

Chú tạo ra một sân khấu cho tất cả mọi người tự do diễn xuất, để rồi đúng vào lúc chúng đắc ý vênh váo nhất, chú tự tay xé toạc tấm vải thưa che đậy bản chất thối nát ấy.

“Tiểu Viễn, nhớ kỹ.” Chú Ba dập điếu thuốc, giọng trầm xuống và đầy uy lực. “Thương trường như chiến trường, lòng người còn hiểm ác hơn cả chiến trường.”

“Cháu có thể lương thiện, nhưng sự lương thiện của cháu phải mang theo gai nhọn.”

“Đối với những kẻ từng làm tổn thương cháu và gia đình cháu, tuyệt đối không bao giờ được mềm lòng.”

“Bởi vì sự nhân từ của cháu sẽ chỉ khiến chúng cảm thấy cháu yếu đuối dễ bắt nạt, để rồi chúng sẽ càng làm tới.”

Tôi nắm chặt chiếc máy ghi âm, lòng bàn tay nóng ran.

Bài học này của chú Ba còn sâu sắc hơn cả hai mươi mấy năm kinh nghiệm sống cộng lại của tôi.

“Chú Ba, cháu hiểu rồi.”

Chú gật đầu mãn nguyện, rồi lại lấy ra một chiếc thẻ ngân hàng.

“Trong này có 50 vạn (khoảng hơn 1,7 tỷ đồng), mật khẩu là ngày sinh của cháu.”

“Cầm lấy, đừng nói với bố mẹ.”

Tôi vội vàng từ chối: “Chú Ba, cháu không thể nhận tiền của chú nữa đâu, chú cho nhà cháu quá nhiều rồi.”

“Đây không phải cho cháu.” Chú Ba nhét thẳng thẻ vào tay tôi, “Đây là cho cô gái tên Tiểu Trương kia.”

Tôi ngớ người.

“Tiểu Trương?”

“Đúng.” Chú Ba nở nụ cười đầy ranh mãnh, “Cô bé đó là người chú cất công chọn cho cháu đấy.”

“Gia thế trong sạch, tốt nghiệp trường top, năng lực giỏi, nhân phẩm cũng tốt. Quan trọng nhất là con bé không khinh bỉ xuất thân nông thôn của nhà mình.”

“Lần này con bé đến đây, mang tiếng là hỗ trợ cháu, nhưng thực chất là đang ‘khảo sát’ cháu. Nếu cháu thể hiện tốt, biết đâu người ta lại ưng mắt cháu đấy.”

“50 vạn này không phải tiền sính lễ, mà là ‘kinh phí’ để cháu hẹn hò với con bé sau này. Đừng có suốt ngày cắm đầu vào công việc, lúc nào cần mời người ta đi ăn thì mời đi ăn, lúc nào cần tặng quà thì phải tặng quà.”

“Tình cảm cũng là thứ cần phải đầu tư.”

Tôi trợn tròn mắt, cứng họng nửa ngày không thốt nên lời.

Hóa ra, ngay từ màn kịch ở nhà văn hóa, mọi thứ đã nằm trong tính toán của chú.

Chú không chỉ đòi lại công bằng cho nhà tôi, mà còn chu toàn luôn cả chuyện trăm năm của tôi.

Ân tình này, thực sự quá lớn.

Hôm sau, chú Ba rời đi.

Tôi ra sân bay tiễn chú. Trước lúc đi, chú vỗ vai tôi lần cuối.

“Cứ cố gắng mà làm, đừng sợ sai. Ở nhà, đã có chú chống lưng.”

Nhìn bóng chú khuất sau cửa an ninh, trong lòng tôi ngũ vị tạp trần.

Tôi biết, bắt đầu từ ngày hôm nay, cuộc đời tôi sẽ bước sang một ngã rẽ hoàn toàn mới.

Trở lại công ty, tôi dốc toàn bộ tâm huyết vào dự án.

Tiểu Trương, tên thật là Trương Tĩnh, quả đúng như lời chú Ba nói, là một cô gái vô cùng ưu tú.

Cô ấy thông minh, tháo vát, nắm rõ mọi chi tiết của dự án trong lòng bàn tay, giúp đỡ tôi cực kỳ nhiều.

Ngoài giờ làm, tôi cũng ghi nhớ “lời răn dạy” của chú Ba, chủ động hẹn cô ấy đi ăn, xem phim.

Ban đầu cô ấy còn hơi giữ kẽ, nhưng dần dần, chủ đề giữa chúng tôi ngày càng nhiều, từ công việc đến cuộc sống, từ lý tưởng đến sở thích.

Tôi phát hiện chúng tôi có rất nhiều điểm chung.

Mối quan hệ của hai đứa cứ thế tự nhiên ấm lên.

Ngày khánh thành công trình giai đoạn một, công ty tổ chức tiệc mừng công.

Hôm đó ai cũng uống rất nhiều, tôi cũng hơi ngà ngà say.

Tan tiệc, Trương Tĩnh đưa tôi về nhà.

Dưới sảnh chung cư, cô ấy nhìn tôi, đôi mắt sáng lấp lánh dưới ánh đèn đường.

“Trần Viễn,” Cô ấy đột nhiên mở miệng, “Sếp Trần bảo, nếu em thấy anh không được, em có thể rời đi bất cứ lúc nào.”

Tim tôi lập tức nhảy lên tận cổ họng.

“Vậy em…”

Cô ấy bật cười, nụ cười đẹp vô cùng.

“Em nghĩ là, em không đi nổi nữa rồi.”

Khoảnh khắc ấy, tôi cảm thấy cả thế giới như bừng lên pháo hoa rực rỡ.

Tôi gom hết dũng khí của cuộc đời này, tiến lên một bước, nhẹ nhàng ôm cô ấy vào lòng.

Cô ấy không vùng vẫy, mà còn ngoan ngoãn tựa đầu lên vai tôi.

Mọi thứ cứ như nước chảy thành sông.

Một năm sau, tôi và Trương Tĩnh tổ chức đám cưới.

Hôn lễ diễn ra vô cùng hoành tráng, Bí thư Lý đích thân đến làm người chứng hôn.

Chú Ba đưa thím Ba từ xa bay về dự, món quà cưới chú tặng chúng tôi là 10% cổ phần công ty.

Bố mẹ tôi ngồi ở ghế chủ hôn, cười không khép được miệng.

Tôi nhìn bố, ông mặc bộ vest phẳng phiu mới tinh, tóc chải gọn gàng, lưng thẳng tắp.

Đây là lần đầu tiên sau 15 năm, tôi thấy ông cười sảng khoái và thanh thản đến thế.

Trong tiệc cưới, tôi bưng ly rượu đến trước mặt chú Ba.

“Chú Ba, cảm ơn chú.”

Hàng vạn lời muốn nói, cuối cùng chỉ đúc kết lại thành một câu này.

Chú Ba cười, chạm ly với tôi rồi uống cạn.

“Thằng ngốc này, cảm ơn cái gì.”

“Chúng ta là người một nhà mà.”

12

Người một nhà.

Ba chữ này như một luồng khí ấm áp tức thì chảy dọc toàn thân tôi.

Đúng vậy, người một nhà.

Chính vì ba chữ này mà 15 năm trước, bố tôi đã dốc cạn gia tài.

Và cũng chính vì ba chữ này mà 15 năm sau, chú Ba đã trao cho chúng tôi tất cả.

Sau đám cưới, cuộc sống quay về quỹ đạo bình lặng, nhưng là một sự bình lặng mới mẻ và tràn trề hy vọng.

Việc kinh doanh của công ty ngày càng phất lên. Dưới sự nỗ lực của tôi và Trương Tĩnh, công ty nhanh chóng tạo được chỗ đứng, trở thành ngôi sao sáng trong ngành vật liệu xây dựng của thành phố.

Bố mẹ tôi cũng hoàn toàn bước ra khỏi cái bóng âm u của ngôi làng năm xưa. Ở nhà mới, họ trồng hoa, nuôi chim, tham gia câu lạc bộ người cao tuổi, cuộc sống trôi qua còn sung sướng hơn bất kỳ ai.

Mẹ tôi không còn phải thở vắn than dài vì cái nghèo túng nữa, trên mặt bố tôi cũng luôn thường trực nụ cười mãn nguyện.

Thỉnh thoảng, ông vẫn đứng ngoài ban công, dõi mắt về hướng ngôi làng xa xăm rất lâu không nói gì.

Tôi biết, ông không phải đang hoài niệm, mà là đang nói lời tạm biệt.

Làm một cuộc thanh toán triệt để với cái quá khứ từng gánh vác quá nhiều cay đắng và nhục nhã ấy.

Sau này, trong làng lại xảy ra rất nhiều chuyện.

Vương Phú Quý cuối cùng cũng bị thị trấn cách chức, nghe đồn là dính dáng đến vấn đề kinh tế, bị người ta viết thư tố cáo.

Lão từng đến tìm bố tôi mấy lần, muốn cầu xin bố tôi nói giúp vài lời với Bí thư Lý, nhưng đều bị bố tôi từ chối.

Bố tôi chỉ để lại một câu: “Đường là do mình tự chọn, tự đi lấy.”

Trưởng thôn mới lên thay là một thanh niên trẻ tuổi, thật thà và chịu khó. Anh ta dẫn dắt dân làng, nương theo sức ảnh hưởng từ nhà máy của chúng tôi trên thị trấn, bắt đầu mở các nhà lưới trồng rau sạch và làm du lịch nông thôn, cuộc sống của dân làng cũng dần khấm khá hơn.

Còn con đường nhựa vốn dĩ chỉ làm đến cửa nhà tôi ấy, sau này, chú Ba vẫn giấu tên quyên tiền để trải nhựa khắp cả làng.

Chú bảo, hận thì hận thật, nhưng cái làng ấy suy cho cùng vẫn là nơi chôn rau cắt rốn của chú.

Có những kẻ, ta có thể không bao giờ tha thứ.

Nhưng mảnh đất đó, bản thân nó không có tội.

Về phần gia đình Vương Lệ, từ đó trở đi tôi không bao giờ gặp lại họ nữa.

Nghe nói, Vương Lệ lấy chồng xa, sống cũng chẳng mấy êm ấm.

Bố mẹ cô ta thì vẫn hay than ngắn thở dài ngoài chợ thị trấn, rằng nếu năm xưa không từ hôn, giờ này chắc họ đã được hưởng vinh hoa phú quý ngút trời.

Nhưng cuộc đời làm gì có chữ “nếu”.

Bỏ lỡ một lần, là lỡ cả một đời.

Vào một dịp cuối tuần, tôi đưa Trương Tĩnh cùng cậu con trai vừa chào đời về quê một chuyến.

Không phải về làng, mà là lên ngọn núi phía sau làng, tảo mộ cho ông bà nội.

Xe đỗ dưới chân núi, chúng tôi bế con, thong thả bước từng bậc thang lên trên.

Phong cảnh hai bên đường mòn vẫn thân thuộc như ngày nào.

Khu mộ của ông bà được dọn dẹp sạch sẽ không vương ngọn cỏ dại, trên bia còn đặt những đĩa hoa quả tế lễ tươi mới.

Tôi biết, chú Ba vừa mới về thăm.

Tôi đặt con trai xuống đất, bảo thằng bé dập đầu ba cái trước bia mộ.

“Ông nội, bà nội, con đưa chắt đích tôn của ông bà đến thăm đây.”

“Bố con sống rất tốt, chú Ba cũng rất tốt, tất cả chúng con đều đang rất tốt.”

“Ông bà ở trên trời có linh thiêng, giờ có thể yên nghỉ được rồi.”

Gió thổi qua rặng thông phát ra những tiếng vi vu, như đang khẽ khàng hồi đáp.

Lúc xuống núi, Trương Tĩnh đột nhiên hỏi tôi:

“Chồng này, anh nói xem, nếu năm xưa bố anh không lấy số tiền 16 vạn đó cho chú Ba mượn, thì bây giờ mọi chuyện sẽ ra sao nhỉ?”

Tôi sững người.

Đúng vậy, sẽ ra sao nhỉ?

Có thể, chú Ba đã chết rét trong cái mùa đông buốt giá năm ấy.

Có thể, tôi sẽ thuận lợi kết hôn với Vương Lệ, rồi giống như phần lớn những người trong làng, ngày ngày bôn ba cắm mặt vào bát cơm manh áo, bị cơm áo gạo tiền mài mòn mọi góc cạnh sắc bén của tuổi trẻ.

Có thể, bố mẹ tôi sẽ giữ mãi cái sân gạch cũ kỹ ấy, từ từ già đi, cả đời cam chịu sống trong những lời đàm tiếu ghen ghét của thiên hạ.

Đó sẽ là một ngã rẽ cuộc đời hoàn toàn khác.

Không có xe Rolls-Royce, không có nhà lầu, cũng chẳng có sự nghiệp thành công.

Nhưng…

Tôi quay đầu sang nhìn người vợ bên cạnh, cùng đứa con trai đang bập bẹ ê a trong vòng tay cô ấy.

Những tia nắng xuyên qua kẽ lá, rải những hạt vàng óng ánh lên người hai mẹ con, ấm áp và đẹp đẽ lạ thường.

Tôi mỉm cười.

“Nếu như vậy,” Tôi nắm chặt tay cô ấy, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, “Anh sẽ không gặp được em nữa.”

“Vậy nên, anh không hối hận.”

“Việc bố anh làm năm xưa, là một quyết định đúng đắn nhất, và cũng vĩ đại nhất trong cuộc đời ông ấy.”

Bố đã dùng sự lương thiện trong phút chốc, để đánh cược lấy một tương lai huy hoàng rực rỡ cho cái gia đình này, và ông đã thắng.

Trên thế gian này, có lẽ thực sự tồn tại nhân quả.

Mọi sự cho đi, cuối cùng rồi sẽ quay trở lại với cuộc đời bạn, chỉ là bằng một cách thức khác mà thôi.

Chỉ là có đôi khi, nó đến muộn một chút.

Nhưng tuyệt đối, không bao giờ vắng mặt.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử