Trang chủ/Đêm Thứ 13/Chương 10: Thử Thách Của Lão Tư
Đêm Thứ 13

Chương 10: Thử Thách Của Lão Tư

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Gió lạnh quét qua những ngõ nhỏ, cuốn theo mùi ẩm mốc và tro tàn. Linh vẫn còn th* d*c, hai bàn tay co rúm trong lớp áo choàng cũ. Vũ siết nhẹ vai cô, mắt không rời cánh cửa sắt cuối phố. Đằng sau lớp sương mù mỏng, bóng lão Tư hiện ra, dáng còng lặng lẽ như bóng ma. Lão phẩy tay, ra hiệu cho họ theo.

– Đi thôi, lũ trẻ. Đêm chỉ mới bắt đầu. – Giọng lão khàn đục, dội vang trong khoảng không đặc quánh.

Vũ kéo Linh đứng dậy. Cô ngập ngừng một nhịp, rồi bấu lấy vạt áo anh, bước thấp bước cao theo sau lão. Cánh cửa sắt đóng sầm lại phía sau lưng, tách họ khỏi thế giới bên trên.

Một hành lang hẹp hiện ra, tường đá đen rỉ nước, mùi mốc bốc lên ngột ngạt. Dưới chân, những phiến đá lún sâu, in dấu bao bước chân thất lạc. Lão Tư không bật đèn, cũng không nhìn lại, cứ thế dẫn họ men theo những khúc quanh gấp khúc. Chỉ có tiếng dép lê của lão vang vọng, nhịp nhàng như gõ nhịp cho một điệu hát cổ xưa đã lãng quên.

Linh run lên, cảm giác lạnh lẽo ngấm vào tận xương. Cô thì thào sát tai Vũ:

– Anh chắc… mình nên tin lão không?

– Tin hay không, giờ cũng chỉ còn một lối này thôi.

Lão Tư dừng lại trước một phiến đá lớn chắn ngang lối đi. Lão đặt chiếc hộp gỗ nhỏ xuống, rút ra một mảnh giấy vàng rách mép, lầm rầm mấy câu chú. Một tiếng “cạch” khô khốc vang lên, phiến đá nứt toạc. Lão đẩy cửa, ánh sáng xanh lục lập lòe hắt ra từ bên trong.

– Vào đi. – Lão nói, mắt không nhìn ai. – Đừng nói gì, cũng đừng quay đầu lại.

Vũ bước trước, Linh theo sau. Không khí trong phòng lạnh buốt, từng sợi khói xanh lượn lờ trên trần, đan thành những hình thù kỳ dị. Mùi nhang trộn với mùi máu khô phảng phất đâu đây. Phía cuối phòng, một chiếc bàn thấp phủ vải đỏ, trên bày la liệt bùa chú, dây trói, và một chiếc gương nứt.

Lão Tư đứng giữa phòng, chống gậy, mắt nhìn hai người trẻ. Đôi mắt ấy sâu hoắm, sáng lên thứ ánh sáng khó lường.

– Hai đứa muốn sống sót qua “Đêm Thứ 13”, phải vượt qua thử thách của chính mình. Dưới lòng đất này, không có thần linh nào bảo vệ. Chỉ có nỗi sợ và bóng tối. – Lão chỉ vào vết nứt dưới nền nhà, nơi ánh sáng xanh lập lòe len lỏi lên từ khe hở. – Đây là cổng Địa Ngục. Nó sắp mở. Những gì các ngươi thấy ở đây không phải thật, mà cũng thật hơn tất cả những gì từng trải qua.

Linh nuốt khan, giọng khàn đặc:

– Nếu không vượt qua thì sao?

– Thì linh hồn các ngươi sẽ mắc kẹt mãi mãi, trở thành một phần của mê cung. – Lão cười nhạt. – Còn muốn thử không?

Vũ không trả lời. Anh rút mảnh ngọc từ trong áo, đặt lên bàn. Mắt anh tối lại, bàn tay siết chặt đến trắng bệch.

– Bắt đầu đi.

Lão Tư gật đầu, vẽ một vòng tròn bằng phấn trắng quanh hai người. Lão rút ra một đồng xu bạc, vẩy l*n đ*nh đầu họ. Một luồng khí lạnh xộc qua gáy. Không gian méo mó, sàn đá như chao đảo dưới chân. Linh choáng váng, mọi thứ quanh cô dần nhòa đi, chỉ còn lại tiếng tim đập, và tiếng lão Tư vang lên như vọng từ cõi xa xăm:

– Đừng tin vào mắt mình. Cái ngươi sợ nhất sẽ tìm đến trước tiên.

Bóng tối ập xuống, đặc quánh như bùn. Khi mở mắt ra, Linh thấy mình đứng giữa một căn nhà quen thuộc: căn bếp cũ, vách tường loang lổ, mùi khói bếp ám trên mái tóc. Mẹ cô ngồi bên bàn, quay lưng lại. Đôi vai gầy run lên, mái tóc xõa dài che kín mặt. Linh gọi khẽ:

– Mẹ…?

Bàn tay mẹ khẽ động, cào lên mặt bàn những vệt máu đỏ tươi. Một tiếng cười rít lên, lạnh buốt. Mẹ quay lại, mắt đỏ rực, miệng ngoác dài tận mang tai, giọng lẫn tiếng nói của nhiều người:

– Về đây… Con về đây với mẹ…

Linh lùi lại, chân vấp vào vật gì mềm oặt. Cô cúi xuống – là em gái, mắt mở trừng trừng, miệng không còn tiếng khóc. Đôi bàn tay nhỏ xíu níu chặt gấu váy cô, máu rỉ ra từ vết cắn sâu trên cổ tay.

– Chị ơi… Đừng bỏ em… – Tiếng em gái vang lên, hòa lẫn tiếng gió hú.

Linh bị kéo lùi về quá khứ. Cô nhớ đêm ấy, mẹ ngồi bất động, rồi bỗng dưng bật dậy, miệng gào khóc không thành tiếng. Lúc đó, cả nhà đã biết mẹ không còn là mẹ nữa. Nhưng Linh vẫn lao vào, ôm chầm lấy mẹ, khóc nức nở, van xin. Ký ức ấy bám riết, đè nặng lên ngực cô như một tảng đá lớn.

Cô lảo đảo, cố lùi lại, nhưng căn bếp dường như không có lối ra. Mẹ tiến lại gần, tóc trườn dài như những con rắn, quấn quanh cổ Linh, siết chặt. Gương mặt mẹ biến dạng, mắt đỏ rực, máu trào ra từ miệng. Tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng trong đầu cô, kéo lê từng hồi ký ức đau đớn.

– Con không thể chạy đâu, Linh ạ. Ở đây, chỉ có mẹ với con thôi.

Linh vùng vẫy, tuyệt vọng. Cô nhắm mắt lại, ép mình nhớ đến một điều gì khác – những ngày mẹ còn tỉnh táo, bàn tay dịu dàng vuốt tóc cô, giọng hát ru khe khẽ. Cô lặp lại trong đầu: “Mẹ vẫn còn đó. Mẹ không phải quỷ. Đây chỉ là ảo ảnh.” Giọng nói ấy yếu ớt, nhưng đủ giữ cô không gục ngã.

Cùng lúc, ở phía bên kia mê cung, Vũ đối mặt với một cơn ác mộng khác.

Anh đứng giữa căn phòng lạnh lẽo, máu chảy loang trên nền gạch. Bố mẹ anh nằm sóng soài giữa phòng, ngực bê bết vết dao, mắt mở trừng trừng. Bên cạnh, em gái nhỏ co quắp trong vũng máu, đôi mắt chưa kịp nhắm.

Góc phòng, một bóng người cao lớn khoác áo choàng đen quay lưng lại. Vũ nhận ra mái tóc trắng bạch kim lòa xòa – Bạch Dương. Kẻ sát nhân. Người anh em cùng huyết thống, kẻ đã phản bội, đã giết cả gia đình anh.

Bàn tay Vũ run lên, nhưng mắt anh vẫn lạnh lùng. Anh biết mình đang ở trong ảo ảnh, nhưng những tiếng gào thét, mùi máu tanh, sự lạnh lẽo của cái chết – tất cả quá thật. Anh bước lại gần, nhìn vào mắt bố. Đôi mắt ấy từng trìu mến, giờ trống rỗng. Tiếng Bạch Dương vang lên, trầm đục:

– Đến rồi à? Ngươi còn nhớ đêm này không? Lúc ta giết từng người một, ngươi trốn ở góc nhà, chỉ biết khóc như một con chó con.

Vũ siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Anh buộc mình không nhìn Bạch Dương, không lao vào như ngày xưa. Lớp vỏ “Ẩn Lưu” trong anh rung lên từng đợt – bản năng muốn nuốt chửng tất cả, nhưng anh ép mình giữ tỉnh táo.

– Ngươi không phải thật. – Vũ thì thầm. – Ngươi chỉ là cái bóng của ta.

Bóng Bạch Dương cười lớn, tiếng cười vang vọng, méo mó. Gã bước lại gần, gương mặt trắng bệch nứt toác, mắt vằn tia máu.

– Ta là nỗi sợ của ngươi, là phần ngươi muốn chôn vùi nhất. Nếu dám đối diện, hãy nhìn thẳng vào ta đi!

Vũ nhắm mắt, hít sâu một hơi. Anh nhớ lại những ngày sau thảm kịch, khi phải sống lẩn lút trong bóng tối, không dám khóc, không dám gọi tên người thân. Anh nhớ lời cha: “Người mang bóng tối phải học cách bước qua nó, không được để nó nuốt chửng.”

Bỗng nhiên, bóng Bạch Dương tan biến thành làn khói đen, trườn quanh cổ Vũ, siết chặt, thì thầm vào tai:

– Ngươi sẽ không bao giờ thoát được đâu. Ngươi chỉ là một thằng hèn, sống sót nhờ trốn chạy.

Vũ mở mắt, nhìn thẳng vào làn khói. Anh thì thầm, giọng trầm:

– Có thể. Nhưng ta còn việc phải làm.

Anh vươn tay, siết chặt mảnh ngọc. Lớp “Ẩn Lưu” quanh người anh dày lên, ánh sáng ma mị từ viên ngọc lan tỏa, xua tan khói đen. Không gian chao đảo, căn phòng máu me vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh kính vỡ, cuốn đi tất cả hình ảnh của quá khứ.

Cùng lúc, Linh gào lên trong tuyệt vọng, mái tóc mẹ siết quanh cổ cô càng lúc càng chặt. Cô cảm thấy đầu óc mình mờ dần, ý thức chìm vào bóng tối. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, cô nhìn thấy gương mặt mẹ ngày còn sống, nụ cười dịu dàng, bàn tay xoa đầu cô mỗi tối trước khi ngủ.

– Mẹ ơi… – Cô khóc nấc. – Nếu đây là lỗi của con, hãy để con gánh.

Tiếng cười của Mẹ Đỏ vỡ vụn thành hàng trăm tiếng thì thầm. Bóng mẹ nhạt dần, mái tóc rút lại. Linh ngã xuống nền nhà, th* d*c, nước mắt tràn trên má. Căn bếp biến mất, chỉ còn lại bóng tối và hơi lạnh.

Cô chống tay ngồi dậy, nhìn quanh. Một khe sáng mờ xuất hiện phía xa, dẫn về phía trước. Linh bò về phía đó, bàn tay quờ quạng trên nền đất lạnh. Tiếng tim đập vang trong lồng ngực, mỗi nhịp như muốn xé toạc lồng ngực ra.

Ở đầu kia, Vũ đã đứng dậy, mồ hôi đẫm trán. Anh nhìn thấy một cánh cửa sắt nhỏ mở hé, ánh sáng xanh từ bên kia hắt vào mặt. Anh không quay đầu lại, chỉ lặng lẽ bước qua ngưỡng cửa.

Hai người gặp nhau ở giữa mê cung – một hành lang hẹp, vách đá nhẵn bóng, không khí đặc quánh hơi lạnh. Họ nhìn nhau, mắt đỏ hoe, vai áo sũng mồ hôi. Không ai nói gì, nhưng sự thấu hiểu lặng lẽ lan tỏa.Lão Tư đứng tựa vào tường, ánh mắt sắc lẹm, nụ cười méo mó trên môi:

– Các ngươi qua rồi à? Tốt. Không phải ai cũng ra được.

Linh run rẩy, lùi lại, giọng lạc đi:

– Đó… đó là thật sao? Em gái tôi… mẹ tôi… đều… ở đó…

Lão nhún vai:

– Thật hay không, không quan trọng. Thứ đáng sợ nhất không phải ma quỷ bên ngoài, mà là bóng tối trong mỗi người. Nếu các ngươi còn để nó chi phối, sẽ không sống sót đến sáng.

Vũ nhìn thẳng vào lão:

– Đây là tất cả thử thách của lão?

Lão Tư cười khẩy:

– Không đâu, mới chỉ là khúc dạo đầu thôi.

Từ dưới nền đá, một tiếng rạn nứt vang lên. Cả căn phòng rung chuyển. Vết nứt dưới chân lan rộng, ánh sáng xanh từ khe hở bùng lên dữ dội. Không khí đặc lại, từng đợt gió lạnh thốc lên từ lòng đất, mang theo tiếng r*n r* của hàng trăm linh hồn mắc kẹt.

Linh bám chặt lấy cánh tay Vũ, mặt trắng bệch. Vũ siết tay cô, mắt không rời vết nứt. Mảnh ngọc trong tay anh nóng rực, rung lên từng đợt như sắp vỡ.

Lão Tư lùi lại, giọng trầm hẳn:

– Đã đến lúc rồi. Cổng Địa Ngục sắp mở. Các ngươi phải lựa chọn: chạy trốn, hoặc tiến vào trong để phong ấn nó lại. Ta chỉ dẫn đường, còn mọi quyết định là của các ngươi.

– Nếu không kịp thì sao? – Linh hỏi, giọng nghèn nghẹn.

– Thì cả Thành Lặng sẽ thành cõi chết. Không còn gì để cứu nữa.

Vũ nhìn xuống vết nứt, ánh sáng xanh lấp loáng phản chiếu lên gương mặt anh, làm nổi bật những đường nét cứng cỏi và mệt mỏi. Anh thì thầm:

– Tôi sẽ đi.

Linh quay sang anh, mắt ngấn nước:

– Anh không sợ sao?

Vũ lắc đầu, mắt không chớp:

– Sợ chứ. Nhưng nếu không ai dám xuống, mọi thứ sẽ chấm dứt ở đây.

Lão Tư nhìn hai người, ánh mắt thoáng một tia thương hại. Lão đặt tay lên vai Linh, giọng dịu đi hiếm hoi:

– Cô gái, nếu sợ, có thể quay lại. Không ai trách cô đâu.

Linh cắn môi, nước mắt lăn dài. Cô nhìn sang Vũ, rồi lại nhìn vết nứt đang mở rộng dưới chân. Tiếng r*n r* của linh hồn vang vọng, hòa với tiếng gió hú từ sâu trong lòng đất.

– Tôi sẽ đi. – Cô nói khẽ, giọng run run nhưng dứt khoát.

Lão Tư cười nhạt, lùi lại phía sau, rút từ trong áo ra một chiếc bùa nhỏ, nhét vào tay Linh:

– Giữ lấy. Đừng để mất. Khi gặp quỷ, đừng nhìn vào mắt nó.

Vết nứt dưới chân họ nứt toạc, lộ ra một bậc thang xoắn ốc dẫn xuống sâu hun hút. Mùi máu tanh và tro tàn bốc lên nồng nặc. Ánh sáng xanh lập lòe chiếu lên những hình thù kỳ dị trên tường, như những bàn tay vặn vẹo vươn ra níu kéo.

Vũ bước trước, Linh theo sát phía sau, tay nắm chặt bùa chú. Mỗi bước chân như lún sâu vào lớp bùn lạnh lẽo của quá khứ. Tiếng tim đập, tiếng th* d*c, tiếng gió rít – tất cả hòa vào nhau, kéo dài thành một bản nhạc chết chóc không đoạn kết.

Lão Tư đứng trên miệng hố, bóng lão đổ dài trên nền đá, đôi mắt sáng lên trong bóng tối. Lão lẩm bẩm, như nói với chính mình:

– Hy vọng các ngươi đủ mạnh để quay trở lại. Nếu không… cũng đành thôi.

Dưới đáy mê cung, tiếng rạn nứt mỗi lúc một rõ hơn. Vết nứt trên mặt đất lan rộng, từng mảnh đá rơi xuống, kéo theo những sợi khói xanh lập lòe. Ở đâu đó, một tiếng gào thất thanh vang lên – không rõ của người sống hay kẻ chết.

Linh trượt chân, suýt ngã. Vũ kịp đỡ cô, ánh mắt anh dịu đi trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy:

– Không sao. Cứ bám sát tôi.

Họ men theo bậc thang, mỗi bước lại chìm sâu hơn vào bóng tối. Không gian thay đổi, vách đá nhẵn bóng biến thành những bức tường phủ đầy phù chú và dấu vết máu khô. Những hình vẽ méo mó chuyển động theo ánh sáng xanh, như những con mắt đang dõi theo từng bước chân họ.

Tiếng thì thầm vang lên, lúc gần lúc xa. Linh cảm thấy đầu óc mình quay cuồng, những ký ức vừa trải qua lại ùa về – gương mặt mẹ, tiếng khóc của em gái, ánh mắt tuyệt vọng của chính mình trong gương. Cô lắc đầu, cố giữ cho mình tỉnh táo.

– Đừng nghe chúng. – Vũ nói nhỏ, giọng đều đều như dòng nước chảy. – Chỉ cần đi thẳng, đừng dừng lại.

Ở cuối bậc thang, một cánh cửa đá khổng lồ chắn ngang lối đi. Trên cửa, những ký hiệu cổ xưa phát ra ánh sáng xanh nhạt. Vũ áp tay lên cửa, cảm nhận dòng năng lượng tà ác tỏa ra từ bên trong. Anh nhắm mắt, tập trung toàn bộ ý chí vào mảnh ngọc, điều hướng năng lượng ẩn giấu quanh mình. Lớp “Ẩn Lưu” dày lên, che phủ cả hai người.

Cánh cửa kêu răng rắc, rồi từ từ mở ra. Một luồng khí lạnh phả vào mặt, mang theo mùi hôi thối của xác chết và đất ẩm. Bên trong là một mê cung – những hành lang đá chằng chịt, vách tường phủ đầy dấu vết máu, bùa chú và những dòng chữ loằng ngoằng không ai đọc nổi.

Linh níu lấy tay Vũ, tay còn lại siết chặt bùa chú. Mỗi bước chân vang vọng giữa mê cung, như tiếng gõ cửa của chính số phận họ.

– Đừng rời nhau. – Vũ nói, mắt không rời những bóng đen lập lòe phía trước. – Ở đây, nếu lạc nhau sẽ không bao giờ tìm lại được.

Họ bước vào mê cung, bóng tối nuốt chửng hai thân hình nhỏ bé. Ở phía xa, một vết nứt lớn trên nền đá phát sáng rực rỡ, từng sợi khói xanh bốc lên, cuộn xoáy như chờ đợi.

Trên mặt đất, cổng Địa Ngục rung lên từng đợt. Mặt đất nứt toạc, những bàn tay xám xịt thò lên từ dưới lớp đá, bấu lấy không khí. Tiếng gió hú vang vọng khắp mê cung, kéo theo mùi máu và tro tàn.

Lão Tư đứng trên miệng hố, mắt không rời hai bóng người đang khuất dần trong bóng tối. Lão rút chiếc hộp gỗ ra, mở nắp. Bên trong là một mảnh giấy vàng, trên ghi những dòng chữ run rẩy:

“Người Canh Gác mới – nếu không trở lại, Thành Lặng sẽ lụi tàn. Nếu trở lại, số phận sẽ đổi thay.”

Lão thở dài, đóng nắp hộp, mắt nhắm nghiền. Tiếng rạn nứt dưới chân mỗi lúc một lớn. Cổng Địa Ngục đã hé mở.

Trong mê cung, Vũ và Linh tiến sâu hơn, bóng tối dày đặc vây quanh. Ở phía cuối hành lang, một bóng người xuất hiện – mái tóc trắng bạch kim, đôi mắt lạnh như băng. Bạch Dương. Gã đứng đó, nụ cười nhạt trên môi, chờ đợi.

Tiếng gió rít qua mê cung, kéo theo tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng khắp nơi.

Vết nứt trên cổng Địa Ngục lan rộng, ánh sáng xanh bùng lên dữ dội. Một chương mới của cơn ác mộng vừa bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử

Chương 10: Thử Thách Của Lão Tư - Đêm Thứ 13 | uTruyện