Chương 12: Tàn Tích Máu
Gió đập vào mặt Linh lạnh ngắt, mùi máu và bụi tro quện trong không khí. Cô lảo đảo đứng dựa vào tường đá, nhịp thở gấp gáp. Vũ đứng cạnh, lặng lẽ dò xét từng tiếng động vang vọng từ phía mê cung vừa thoát ra. Lão Tư chống gậy, tay run nhè nhẹ, ánh mắt già nua xoáy vào Linh như muốn nhìn xuyên qua tâm trí cô.
Một nhịp yên lặng kéo dài, chỉ còn tiếng gió hú và tiếng gạch đá rơi lộp bộp đâu đó phía sau. Linh vẫn thấy những tiếng cười, tiếng khóc văng vẳng bên tai, như thể bóng ma của Mẹ Đỏ còn đọng lại trong từng mạch máu.
Lão Tư bất chợt hỏi, giọng khàn:
– Cô còn nghe thấy nó không?
Linh gật, hai bàn tay vẫn nắm chặt sợi dây chuyền bạc trên cổ. Cô thì thầm, giọng rời rạc:
– Có… Trong đầu cháu vẫn còn… tiếng gọi.
Vũ đặt tay lên vai Linh, ấn nhẹ, như truyền cho cô chút bình tĩnh. Anh nói nhỏ:
– Đừng để nó xâm nhập sâu hơn. Tập trung nghe tiếng của chính mình, nhớ lấy.
Linh nhắm mắt, cố xoa dịu cơn choáng váng. Những hình ảnh lạ lẫm bỗng lướt qua đầu cô: máu loang trên nền đá, tiếng kêu gào, một nghi lễ rực lửa dưới ánh trăng máu, những khuôn mặt quen mà lạ lẫm… Cô chợt thấy hình bóng Bạch Dương và Vũ – hai đứa trẻ bị trói vào cột đá, máu rỉ từ cổ tay, tiếng tụng chú vang lên rền rĩ.
Cô bật mở mắt, hoảng hốt nhìn Vũ:
– Em… vừa thấy… hai anh… cùng một nơi. Máu chảy… và… có tiếng khóc.
Vũ khựng lại. Mắt anh sâu thẳm, tối mịt như vực không đáy. Lão Tư khẽ cười, nụ cười méo mó.
– Cô đã chạm vào mạch ký ức rồi. Đó đâu phải của mình cô.
Linh quay sang Vũ, ánh mắt dằn vặt:
– Đó là thật phải không? Anh… và Bạch Dương…
Vũ im lặng, môi mím chặt. Một lúc sau, anh mới đáp, giọng đều đều, không cảm xúc:
– Đó là chuyện cũ, không còn quan trọng nữa.
Lão Tư cười khẩy:
– Không còn quan trọng ư? Cái bóng của quá khứ vẫn bám riết lấy các người, có phủ nhận cũng chẳng thoát nổi đâu.
Không khí đặc quánh, nặng trĩu những điều chưa nói. Linh nhìn Vũ, rồi cúi đầu, bàn tay siết sợi dây chuyền đến bật máu. Nỗi nghi hoặc âm ỉ trong cô, như một vết cứa nhỏ nhưng sâu không thấy đáy.
Lão Tư khoanh tay, tựa lưng vào vách đá, ánh mắt lấp lánh:
– Để đến nước này, ta cũng chẳng muốn giấu nữa. Cô nghe cho kỹ đi, Tố Linh. Chuyện về dòng họ của Vũ, về cái gọi là nghi lễ trấn yểm mười ba năm trước – không chỉ đơn giản là thất bại đâu. Đó là một cuộc thanh trừng, một màn hiến tế trá hình.
Linh ngẩng lên, ánh mắt đau đáu. Vũ vẫn không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống đất.
– Năm đó, – lão Tư kể, – người đứng đầu dòng họ Lê nghĩ rằng chỉ cần một đứa trẻ có dòng máu mạnh nhất, dám gánh lấy sức mạnh cổng Địa Ngục thì sẽ cứu được Thành Lặng. Họ chọn Vũ và một đứa nữa, bị giấu tên trong gia phả. Đứa trẻ đó chính là Bạch Dương.
Linh nghe rõ từng tiếng. Cô cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng.
– Hai đứa bị trói vào cột đá, máu chúng hòa lẫn, làm mồi cho nghi lễ. Nhưng một bên bị ruồng bỏ, một bên được giữ lại – tất cả để giành lấy cơ hội sống sót cho dòng chính. Kết quả thì ai cũng biết rồi: gia tộc bị tàn sát, chỉ còn lại Vũ. Còn Bạch Dương, hắn sống sót nhờ bị vứt ra ngoài như một thứ thừa thãi, hóa thành quái vật.
Vũ không phản bác, không giải thích. Đôi vai anh hơi run, bàn tay nắm chặt áo choàng đến trắng bệch các đốt ngón tay. Linh thở gấp, giọng run rẩy:
– Vậy… mọi thứ đều là dối trá? Anh… từng là một phần của nghi lễ đó sao?
Vũ nhìn Linh, đáy mắt tối sầm. Anh nói chậm rãi, từng chữ như cắt vào thịt:
– Nếu em muốn tin, thì hãy tin vào những gì em cảm nhận. Quá khứ không thể thay đổi, nhưng hiện tại… ta vẫn còn ở đây.
Lão Tư lắc đầu, tiếng cười khô khốc:
– Ngươi vẫn muốn che đậy đến phút cuối. Đúng là bản tính dòng Lê, ẩn mình, nuốt đau đớn mà sống. Nhưng cô gái này, nếu không biết sự thật, sẽ chết ngay khi bước vào nghi lễ trăng máu.
Linh nhìn hai người đàn ông trước mặt: một người già nua, cay nghiệt; một người trầm lặng, lạnh lẽo, quanh người vây kín những bí mật. Cô thấy mình lạc lõng, nhỏ bé giữa dòng xoáy oan nghiệt.
Tiếng gió lại rít lên, mang theo mùi tanh tưởi của máu và tiếng r*n r* vọng về từ phía mê cung. Ở phía xa, cổng Địa Ngục vẫn rung lên, ánh sáng xanh rực rỡ như thiêu đốt mọi hy vọng.
Linh cúi đầu, nước mắt chảy dài trên má. Cô hỏi, giọng nghẹn lại:
– Vậy em là gì trong tất cả chuyện này? Một con tốt, một vật hiến tế… hay chỉ là kẻ thừa thãi như Bạch Dương?
Lão Tư cười, tiếng cười nghe như tiếng khóc:
– Cô là “Con Dấu”. Dòng máu Hồn Lữ của cô là chiếc chìa khóa cuối cùng để mở hoặc khóa cổng Địa Ngục. Nếu cô ngã xuống, nghi lễ hoàn tất. Nếu cô sống sót… mọi thứ lại bắt đầu lại từ đầu, nhưng Thành Lặng có cơ hội thoát khỏi bóng tối.
Linh run lên, môi bật máu. Nỗi sợ, sự căm giận và tuyệt vọng trộn lẫn, đẩy cô đến bờ vực phát điên. Cô nhìn Vũ, đôi mắt đỏ hoe, giọng chua xót:
– Anh đã biết hết từ đầu đúng không? Vẫn lặng lẽ dẫn em đi, vẫn bắt em đối mặt với mọi thứ này… Anh có từng nghĩ em cũng chỉ là một quân cờ trong kế hoạch của anh không?
Vũ ngẩng lên, ánh mắt trống rỗng, kiên quyết:
– Không ai là quân cờ cả. Chỉ có những kẻ tự chọn con đường của mình. Em có quyền quyết định – ở lại, hay rời đi.
Nước mắt Linh rơi lã chã. Cô thấy tim mình thắt lại, từng nhịp đập như bị bóp nghẹt.
Lão Tư nhìn hai người, giọng chậm rãi:
– Đủ rồi. Trăng máu sắp l*n đ*nh. Nếu còn muốn cứu lấy linh hồn mình, các người phải đối mặt với bóng tối trong lòng trước đã.
Một tiếng động lạ vang lên từ phía mê cung. Vũ lập tức siết lấy tay Linh, kéo cô sát vào mình. Lão Tư lùi lại, rút lá bùa từ hộp gỗ, giọng khẽ:
– Có thứ gì đó đã thoát ra. Không phải Bạch Dương, cũng không phải Mẹ Đỏ. Là những linh hồn bị phong ấn, giờ bị thả tự do.
Bóng tối ở hành lang phía trước bỗng chuyển động, như có hàng trăm bóng người lướt qua. Gió lạnh quật ngược, những tiếng thì thầm rền rĩ tràn ngập không gian.
Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những ký ức xa lạ lại tràn về: cô thấy mình trong thân xác một đứa trẻ, đứng giữa vòng lửa, máu chảy đầm đìa trên cổ tay, nghe tiếng tụng chú không rõ nghĩa. Cạnh cô, hai bóng người – một là Vũ, một là Bạch Dương – cả hai đều bị xiềng xích, ánh mắt hoang dại và tuyệt vọng. Trên cao, mặt trăng máu rực sáng, chiếu xuống vũng máu loang lổ.
Tiếng thét vang lên, xé toạc không gian. Linh ngã quỵ, hai tay ôm đầu, toàn thân run rẩy. Vũ cúi xuống, ôm lấy cô, thì thầm:
– Đừng nhìn nữa, Linh. Đó không phải là ký ức của em.
Linh lắc đầu, nước mắt tuôn không ngừng:
– Nhưng… em thấy, em cảm nhận được… Nỗi đau, sự phẫn nộ, tất cả đều thật…
Lão Tư đặt tay lên trán Linh, niệm chú. Một luồng sáng bạc bao lấy cô, xua tan phần nào bóng tối đang nuốt chửng tâm trí. Nhưng trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, Linh lại thấy rõ một hình ảnh: Bạch Dương quỳ giữa vòng lửa, đôi mắt trắng dã, miệng lẩm bẩm những lời nguyền rủa, máu từ cổ tay chảy thành dòng. Vũ đứng cách đó không xa, mắt mở trừng trừng, lặng lẽ khóc.
Linh bật khóc, quỳ sụp xuống đất:
– Tại sao lại là các anh? Tại sao lại bắt hai đứa trẻ phải chịu đựng tất cả những thứ này?
Vũ không trả lời. Anh chỉ siết chặt vai Linh, hơi thở dồn dập. Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Linh nhìn thấy một thứ gì đó vừa yếu đuối vừa bất khuất – một linh hồn đã quá quen với bóng tối, nhưng vẫn chưa hoàn toàn bị nuốt chửng.
Lão Tư chậm rãi nói, ánh mắt xa xăm:
– Đó là cái giá của sức mạnh. Dòng họ nào muốn giữ lấy bí mật cũng phải trả bằng máu thịt chính mình. Nghi lễ năm đó, họ tin rằng có thể kiểm soát được cả hai đứa – nhưng tham vọng và sợ hãi đã g**t ch*t tất cả. Chỉ còn lại hai bóng ma sống sót, một thành kẻ báo thù, một thành người canh giữ.
Linh lau nước mắt, gượng đứng dậy. Cô nhìn Vũ, giọng nghẹn ngào:
– Anh… có hận không?
Vũ lắc đầu, ánh mắt lạnh như băng:
– Hận chỉ làm mình yếu đi. Ta không còn quyền chọn hận thù nữa. Chỉ còn lại trách nhiệm.
Linh bật cười, tiếng cười lạc lõng giữa màn đêm đặc quánh. Cô lùi lại một bước, như muốn thoát khỏi vòng tay của Vũ.
– Vậy còn em thì sao? Em phải gánh gì trong tất cả này?Vũ không trả lời. Anh chỉ nhìn Linh thật lâu, rồi quay đi, dáng người cao gầy chìm vào bóng tối.
Một tiếng động rùng rợn vang lên. Từ hành lang phía trước, những bóng đen bắt đầu len lỏi, hình hài vặn vẹo, mắt đỏ rực. Linh run rẩy, lùi sát vào vách đá. Lão Tư rút bùa, niệm chú, một vòng sáng mỏng manh hiện lên quanh ba người.
Những bóng đen lượn quanh rìa kết giới, gào thét không thành tiếng. Trong phút chốc, Linh cảm thấy từng mạch máu trong người mình như bị bóp nghẹt. Một bóng đen lớn nhất tiến sát, đôi mắt đỏ lừ nhìn thẳng vào cô. Linh bất giác lùi lại, tim đập loạn xạ.
Vũ bước lên, chắn trước mặt Linh. Anh không dùng bùa, không hề niệm chú. Chỉ lặng lẽ nhìn thẳng vào bóng đen, ánh mắt không một gợn sợ hãi.
Bóng đen khựng lại, rồi bất ngờ lao thẳng vào kết giới. Kết giới rung lên, ánh sáng bạc chập chờn. Lão Tư rít lên:
– Không giữ được lâu đâu! Chuẩn bị đi!
Vũ quay sang Linh, giọng trầm ấm, cố giữ bình tĩnh:
– Bám sát ta. Đừng nhìn vào mắt chúng, đừng để chúng chạm vào máu em.
Linh gật, nắm chặt vạt áo Vũ. Những bóng đen tiếp tục vây quanh, tiếng gào thét khiến không khí trở nên đặc quánh. Mỗi lần kết giới rung lên, Linh lại thấy đầu mình ong ong, ký ức lạ lẫm lại tràn về – máu, lửa, tiếng khóc, gương mặt Bạch Dương méo mó vì thù hận.
Lão Tư dẫn đường, tay siết chặt bùa chú. Cả ba lùi dần về phía cuối hành lang, nơi có một cửa nhỏ dẫn ra ngoài. Đột nhiên, một bóng đen xé rách lớp sáng, lao về phía Linh. Cô hét lên, ngã nhào ra sau.
Vũ lập tức kéo Linh dậy, ôm chặt cô trong vòng tay. Một luồng khí lạnh tràn qua, Linh cảm giác như bị hút sạch hơi thở. Trong khoảnh khắc ấy, cô thấy rõ gương mặt bóng đen – không phải ai xa lạ, mà chính là Bạch Dương khi còn nhỏ, mắt ướt đẫm lệ, miệng mím chặt như nuốt hận thù vào máu thịt.
Linh rùng mình, run rẩy tựa vào Vũ. Cô thì thầm, giọng nghẹn ngào:
– Em sợ… Em không biết còn chịu nổi bao lâu nữa…
Vũ cúi xuống, môi kề sát tai Linh:
– Ta sẽ không để ai lấy được em, kể cả quá khứ.
Linh ngước lên, ánh mắt ngập tràn đau đớn và nghi hoặc. Cô muốn tin, nhưng những gì vừa trải qua như vết cắt không thể liền sẹo. Niềm tin trong cô rạn nứt, từng mảng vụn rơi xuống, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo.
Lão Tư vội vã kéo hai người ra khỏi hành lang, đóng sập cánh cửa đá phía sau. Tiếng gào của những bóng đen vang vọng, dội lại từng hồi trong lòng đất.
Ngoài cửa là một khoảng sân nhỏ, cỏ dại mọc chen giữa những tảng đá phủ rêu. Trăng máu đã lên cao, ánh đỏ chiếu rực trên những vết máu khô. Ở giữa sân, một tàn tích đá nứt vỡ, hằn vết máu loang lổ. Linh nhìn quanh, tim thắt lại khi nhận ra nơi này – chính là chỗ diễn ra nghi lễ năm xưa.
Gió lạnh quét qua, thổi tung bụi đất và mùi máu cũ. Linh thấy rõ những dấu tích còn sót lại: vết dây thừng cắt sâu vào đá, những vòng tròn khắc chú đã mờ, vệt máu khô ám màu nâu sẫm. Cô đứng lặng, từng nhịp thở như đông cứng lại.
Lão Tư đặt tay lên một tảng đá, khẽ thì thầm:
– Đây là nơi mọi thứ bắt đầu… và cũng là nơi mọi thứ sẽ kết thúc.
Vũ đứng bên, ánh mắt tối mịt. Linh cảm thấy khoảng cách giữa hai người càng lúc càng xa, như có một vực sâu ngăn cách không thể lấp đầy.
Cô thì thầm, giọng run rẩy:
– Anh từng ở đây… cùng Bạch Dương… Máu hai người đã thấm vào đá này…
Vũ không đáp. Gió thổi mạnh, áo choàng của anh bay phần phật. Lão Tư nhìn Linh, rồi nhìn Vũ, ánh mắt như dò xét cả hai linh hồn.
– Các người có biết tại sao nghi lễ năm xưa thất bại không? – lão hỏi, giọng trầm đục.
Không ai trả lời. Lão Tư cười buốt lạnh:
– Vì một trong hai đứa từ chối hiến tế linh hồn mình. Bạch Dương không muốn chết, nhưng Vũ lại lặng lẽ gánh lấy phần đau đớn nhất. Máu hòa vào nhau, nhưng ý chí thì chia rẽ. Nghi lễ không hoàn tất, bóng tối thừa cơ trỗi dậy, nuốt chửng gia tộc.
Linh run lên. Cô nhìn Vũ, muốn hỏi, nhưng lại không dám.
Lão Tư tiếp tục:
– Đó là bi kịch của mọi dòng họ quyền năng: luôn chọn hy sinh người yếu hơn, luôn để lại một vết cắt không bao giờ lành. Và chính vết cắt ấy đã biến Bạch Dương thành kẻ thù không đội trời chung của ngươi, Vũ ạ.
Vũ ngẩng lên, mắt sáng rực trong ánh trăng máu. Anh nói khẽ, giọng nghẹn lại:
– Hắn cũng là nạn nhân. Nhưng ta không thể tha thứ cho những gì hắn đã làm.
Linh quay đi, nước mắt trào ra. Cô thấy mình mắc kẹt giữa hai dòng máu, hai số phận, hai lằn ranh của cái thiện và cái ác. Tiếng gió rít qua tai, mang theo tiếng khóc nức nở của những linh hồn xưa cũ.
Lão Tư lại gần Linh, thì thầm:
– Cô phải chọn. Hoặc là đứng về phía ánh sáng, hoặc là ngã vào bóng tối. Không còn đường lùi đâu.
Linh nhìn xuống tay mình, thấy máu rỉ ra từ vết cào lúc nãy. Máu đỏ nhỏ xuống nền đá, thấm vào những khe nứt cũ. Cô cảm giác như tất cả quá khứ, hiện tại, tương lai đều đang hòa lẫn trong một vòng xoáy máu me không lối thoát.
Một tiếng sấm nổ vang trên bầu trời. Trăng máu chao đảo, ánh sáng đỏ rực quét qua tàn tích. Linh ngẩng lên, thấy ở phía xa, bóng Bạch Dương hiện ra, áo choàng đen bay phần phật, mái tóc trắng nổi bật giữa đêm tối. Gã đứng trên bậc đá, ánh mắt lạnh băng nhìn về phía ba người.
– Đã đến lúc rồi, – giọng Bạch Dương vang lên, vọng khắp sân –. Các ngươi sẽ không thoát được đâu.
Lão Tư rút bùa, Vũ bước lên chắn trước mặt Linh. Không khí như đông lại, chỉ còn nghe tiếng máu chảy rì rào trong tĩnh lặng.
Bạch Dương mỉm cười, nụ cười méo mó:
– Vũ, ngươi đã sẵn sàng chưa? Đêm nay, ta sẽ lấy lại tất cả những gì bị cướp đi. Máu của ta, ký ức của ta… và cả linh hồn của “Con Dấu”.
Gã vung tay, một luồng khí đen quét tới, cuộn tròn như lưỡi rắn. Lão Tư niệm chú, bùa cháy sáng, kết giới hiện lên lần nữa. Nhưng những vết nứt trên mặt đất ngày càng rộng, máu từ khe đá rỉ ra, hòa vào ánh trăng đỏ.
Linh cảm thấy đầu óc quay cuồng, ký ức về nghi lễ lại trào lên dữ dội. Cô thấy rõ hai đứa trẻ bị trói, máu hòa lẫn, tiếng khóc, tiếng nguyền rủa, tiếng cười điên loạn của Mẹ Đỏ. Và rồi, tất cả vỡ òa thành một cơn bão máu.
Bạch Dương nhìn Linh, ánh mắt rực lửa:
– Cô gái, cô đã thấy rồi đấy. Thấy hết rồi. Ngươi nghĩ Vũ cứu ngươi vì lòng trắc ẩn à? Hắn chỉ đang cố gắng giữ lấy chút nhân tính cuối cùng, sợ rằng nếu để cô chết, hắn cũng sẽ hóa quỷ như ta thôi.
Vũ không đáp, chỉ lặng lẽ đứng che chắn cho Linh. Linh nhìn anh, nước mắt nhòe lệ, lòng tràn ngập những câu hỏi không lời đáp.
Lão Tư thì thầm:
– Đừng nghe hắn. Quỷ dữ chỉ biết bóp méo sự thật cho vừa ý mình.
Bạch Dương cười lớn, tiếng cười vọng vang khắp tàn tích. Gã tiến lên, mỗi bước chân là một vệt máu mới loang trên đá.
– Ta đã chịu đựng đủ rồi, Vũ. Đủ để biết rằng, chỉ có máu mới xóa sạch được mọi vết nhơ. Đêm nay, ta sẽ cho các ngươi nếm mùi tuyệt vọng thật sự.
Gã giang tay, bóng tối cuộn lại thành một lưỡi dao đen sì, lao thẳng về phía Linh. Vũ lao ra đỡ, lưỡi dao cắm sâu vào vai anh, máu phun ra, đỏ tươi trên nền đá bạc màu.
Linh hét lên, lao tới đỡ Vũ. Máu anh dính vào tay cô, nóng hổi, mằn mặn.
– Đừng… đừng mà…
Bạch Dương nhìn cảnh ấy, cười khinh miệt:
– Thấy chưa? Chỉ một chút máu thôi, mọi kết giới đều sẽ sụp đổ.
Những bóng đen quanh sân ùa tới, kết giới của Lão Tư rung lên, ánh sáng bạc nhấp nháy, từng mảng vỡ vụn.
Lão Tư hét lên:
– Lui lại! Chúng ta không trụ được nữa!
Vũ nắm tay Linh, kéo cô lùi về phía góc sân. Lão Tư chạy theo, vung bùa lên cao, ánh sáng cuối cùng tỏa ra như ngọn lửa sắp tắt.
Bạch Dương đứng giữa sân, bóng tối quấn quanh người, ánh mắt lóe lên tia sáng kỳ dị:
– Các ngươi không thể chạy mãi được đâu. Đêm nay, mọi bí mật đều sẽ phơi bày. Và khi đó, sẽ không còn ai cứu nổi linh hồn các ngươi nữa.
Tiếng cười của gã vang vọng, hòa vào tiếng gió, tiếng máu nhỏ giọt và tiếng r*n r* của những linh hồn bị giam cầm. Linh ôm lấy Vũ, nước mắt hòa vào máu trên vai anh. Cô không biết còn có thể tin ai, không biết còn có thể đi tiếp đến đâu. Chỉ biết, trong lòng cô, một vết nứt đã hình thành – và bóng tối đang len lỏi vào từng kẽ nứt ấy, siết chặt lấy trái tim không lối thoát.
Ở phía xa, trăng máu vẫn lơ lửng trên bầu trời, ánh sáng đỏ rực chiếu xuống tàn tích máu. Cánh cổng Địa Ngục phía dưới lại rung lên, những vết nứt ngày một lan rộng, như muốn nuốt chửng cả Thành Lặng.
Một cơn gió lạnh quét qua. Linh siết chặt tay Vũ, đôi mắt ngập tràn nỗi sợ và nghi hoặc. Bóng tối phủ lên tất cả, không còn ranh giới giữa quá khứ và hiện tại, giữa người sống và kẻ chết. Và trong khoảnh khắc ấy, cô biết – mọi lựa chọn đều đã bị máu định đoạt từ rất lâu rồi.











