Chương 14: Sự Phản Bội Của Máu
Bạch Dương bước ra từ bóng lốc máu, dáng điềm nhiên, ánh mắt sáng lạnh như lưỡi dao. Những vệt ký hiệu trên tay gã rực đỏ, nhoè nhoẹt máu tươi, hòa vào tiếng gào thét của hàng trăm linh hồn vặn vẹo đang quấn quanh thân thể. Mẹ Đỏ lơ lửng phía sau, tóc xoã như màn sương máu, đôi mắt trừng trừng không chớp, khoé miệng kéo dài đến tận mang tai.
Linh rùng mình, hơi thở dồn dập, hai bàn tay run rẩy nắm chặt sợi dây chuyền bạc như bấu víu vào thực tại. Bên cạnh, Vũ vẫn bất động, lưng tựa sát cô, giọng thì thầm trầm khàn:
– Đừng nhìn vào mắt hắn. Giữ tâm trí tỉnh táo.
Bạch Dương dừng lại giữa đống gạch vụn, cất tiếng cười khô khốc:
– Đêm này không phải dành cho các ngươi. Linh, em biết không? Máu của em đang sôi lên, nó gọi về cội nguồn, gọi về những gì em đã chối bỏ.
Gã tiến lại gần, từng bước nặng nề như nhấn chìm mặt đất. Không khí xung quanh vỡ vụn, mùi tanh nồng quẩn quanh. Từng linh hồn nhỏ bé đeo bám lấy chân Linh, thì thầm vào tai cô những lời oán than, tiếng khóc, tiếng r*n r* của những người từng bị dìm chết trong hận thù.
Linh lùi lại, mặt tái mét. Vũ giơ tay, vẽ một vòng sáng mờ, ngăn những bóng ma lởn vởn quanh họ. Nhưng ánh sáng ấy chỉ như vệt lân tinh yếu ớt giữa biển máu.
Bạch Dương dừng lại ngay trước mặt Linh, cúi thấp giọng:
– Em không cần phải sợ. Máu Hồn Lữ trong em là chìa khoá. Chỉ cần em tự nguyện, mọi thứ sẽ kết thúc – không còn đau đớn, không còn ám ảnh, không ai phải chết nữa.
Linh nhìn sững vào mắt hắn, đôi đồng tử đỏ lựng như hố lửa. Trong một khoảnh khắc, cô cảm thấy cơ thể mình như bị hút vào xoáy nước, tâm trí mờ đi. Những ký ức tràn về – mẹ cô gào khóc trong cơn điên loạn, cha gục ngã trong vũng máu, em gái lạnh ngắt trong vòng tay cô. Tiếng Mẹ Đỏ vọng lại, nửa dụ dỗ, nửa đe dọa:
– Đến đây… giải thoát cho tất cả…
Bàn tay Bạch Dương chìa ra, lòng bàn tay vẽ đầy huyết chú. Giọng hắn ngọt như rót mật:
– Chỉ cần em đặt tay lên đây, mọi đau khổ sẽ chấm dứt.
Linh lắc đầu, hai mắt nhòe nước. Nhưng những tiếng thì thầm không dứt trong đầu, thôi thúc cô buông xuôi. Cô bước lên một bước, tay run rẩy giơ về phía hắn. Sự yếu đuối len lỏi vào từng ngón tay, từng hơi thở. Vũ siết chặt cổ tay cô, thì thào trong tiếng gió:
– Linh, tỉnh lại! Đó không phải là lối thoát.
Bạch Dương bật cười, âm thanh vang vọng như tiếng xích sắt lê trên đá lạnh:
– Vũ, mày nghĩ mày bảo vệ được cô ấy mãi sao? Mày cũng là kẻ bị ruồng bỏ, kẻ thừa của dòng họ. Linh không thuộc về mày. Cô ấy có định mệnh của riêng mình.
Vũ không đáp, ánh mắt sâu thẳm lặng như đáy vực. Anh kéo Linh về phía sau, giọng lạnh tanh:
– Định mệnh chỉ là cái cớ cho kẻ yếu. Nếu muốn lấy mạng tôi, cứ thử đi.
Bạch Dương híp mắt, các ký hiệu trên tay càng rực sáng. Hắn vung tay, một luồng hắc khí lao tới như lưỡi roi quất thẳng vào ngực Vũ. Tiếng nổ khô khốc vang lên, Vũ bật ngửa, thân hình đập mạnh xuống nền đất, máu phun ra từ khoé miệng.
Linh hoảng loạn nhào tới, ôm lấy Vũ. Anh thở hổn hển, máu đỏ thẫm loang trên áo. Ánh mắt anh vẫn không rời khỏi Bạch Dương, môi mím chặt chịu đựng cơn đau.
– Đừng… đừng để hắn chạm vào em… – Vũ lắp bắp, giọng yếu ớt.
Bạch Dương điềm tĩnh tiến lại, ánh mắt đắc thắng. Hắn cúi xuống, thì thầm bên tai Linh:
– Em thấy chưa? Tất cả những gì em yêu quý đều sẽ chết. Đừng chống cự nữa. Chỉ cần em trao linh hồn cho ta, mọi thứ sẽ kết thúc trong nhẹ nhõm.
Linh gào lên, nước mắt trào ra. Cô ôm lấy Vũ, tuyệt vọng nhìn về phía lão Tư, người vừa khập khiễng chạy đến từ phía sau đống gạch đổ.
Lão Tư ném chiếc hộp gỗ xuống đất, mở nắp, lôi ra một lá bùa đen sì. Ông hét lớn:
– Lui lại! Đừng nghe lời dụ dỗ của nó! Bạch Dương, mày muốn mở cổng địa ngục? Được, tao sẽ cho mày thấy cái giá phải trả!
Lão giơ lá bùa lên, niệm chú. Những sợi khói đen bốc lên từ bùa, cuốn lấy chân Bạch Dương. Hắn bật cười, giật mạnh, những sợi khói vỡ tan như mạng nhện bị đốt cháy.
– Đồ lão già lẩm cẩm! – Bạch Dương quát. Hắn vung tay, bóng tối như sóng trào cuốn phăng lão Tư về phía tường đá. Lão bật máu, ngã quỵ nhưng vẫn cố lồm cồm bò dậy, ánh mắt rực lên tia quyết liệt.
Linh nhìn sang Vũ, thấy đôi môi anh mấp máy. Cô cúi sát xuống, nghe tiếng thì thầm đứt quãng:
– Đừng… để hắn lấy máu em… Phải giữ lấy bản thân… Em là chìa khoá duy nhất…
Bạch Dương đã quay sang lão Tư, ánh mắt lóe lên tia tức giận. Hắn gầm gừ:
– Lão khốn, mày biết gì về ta mà dám ngăn cản? Không ai ngăn được ta nữa!
Lão Tư cười khẩy, môi rỉ máu:
– Tao biết mày là ai, Bạch Dương. Mày không phải quái vật bẩm sinh. Mày chỉ là kẻ bị dòng họ chối bỏ, bị chính máu mủ ruồng rẫy. Mày muốn sức mạnh à? Máu của mày và Vũ vốn cùng một nguồn. Nhưng chỉ một người được sống sót sau đêm nay.
Câu nói ấy khiến Bạch Dương khựng lại, mắt long lên sòng sọc. Hắn quay ngoắt sang Vũ, giọng run lên vì giận dữ:
– Mày… mày dám cướp đi tất cả của tao… Đêm đó, tao đã phải chết. Chỉ vì mày mà tao bị vứt vào bóng tối. Tại sao chỉ mình mày được cứu?
Vũ nhìn thẳng vào mắt hắn, hơi thở yếu ớt nhưng ánh nhìn không hề chùn bước:
– Tao không muốn ai phải chết. Nhưng nếu phải chọn, tao sẽ chọn bảo vệ Linh và Thành Lặng, không phải mày.
Bạch Dương gào lên, cơn điên cuồng bùng nổ. Hắn vung hai tay, bóng tối cuộn lại thành hàng trăm chiếc bóng vặn vẹo, lao tới Linh và Vũ như bầy dã thú đói mồi.
Linh ôm chặt lấy Vũ, nhắm mắt, cố gắng dựng lên kết giới bạc. Ánh sáng yếu ớt bừng lên quanh hai người, nhưng từng vết nứt đỏ máu đã len vào, thấm dần vào da thịt Linh. Cô cảm nhận rõ từng tiếng gào rú, từng luồng lạnh buốt len vào tận xương tủy. Sợi dây chuyền trên cổ nóng rực lên, bùa bạc bốc khói đen.
Đúng lúc ấy, lão Tư lảo đảo tiến lại, ném mạnh chiếc hộp gỗ về phía Mẹ Đỏ. Cái hộp vỡ tung, những mảnh gỗ b*n r*, một luồng sáng trắng lạnh phóng thẳng vào thân hình mờ ảo của ả. Mẹ Đỏ rú lên, tóc dựng đứng, đôi mắt đỏ bừng rực cháy. Không khí như đông cứng lại, mọi chuyển động ngưng trệ trong một nhịp thở.
Lão Tư th* d*c, mặt xám ngoét, giọng run run nhưng vẫn rành rọt:
– Không còn cách nào khác… Chỉ có máu hiến tế mới phong ấn được nó. Một trong chúng ta… phải đánh đổi tất cả: linh hồn, hoặc thân xác, hoặc ký ức… để niêm phong Mẹ Đỏ vĩnh viễn.
Không gian chìm vào câm lặng. Linh lặng người, nước mắt ròng ròng. Vũ mím môi, mắt tối sầm lại. Bạch Dương thì bật cười, tiếng cười vang vọng như tiếng kim loại va vào đá.
– Hay lắm, lão già. Để ta chọn cho – ta hiến tế chính dòng máu phản bội này! – Hắn lao tới, vươn tay chộp lấy Linh, đồng thời tung một đòn ma pháp đen ngòm về phía Vũ.
Vũ nghiến răng, nén đau vùng dậy, thân hình như chiếc bóng lướt tới trước mặt Linh, hứng trọn luồng ma pháp hắc ám. Da thịt anh cháy xém, máu trào ra từ miệng. Trong mắt anh, không còn gì ngoài sự quyết tuyệt.
Linh gào lên:
– Đừng! Anh đừng chết vì em!
Vũ lắc đầu, cố gắng nở một nụ cười nhợt nhạt:
– Em phải sống. Chỉ cần em còn, mọi thứ còn hy vọng…
Bạch Dương gầm lên, đôi mắt đỏ rực rồ dại:
– Mày không thể bảo vệ cô ta mãi đâu! Máu của mày cũng là máu của tao! Nếu mày chết, tao sẽ là kẻ duy nhất mang dòng máu đó – và ta sẽ khống chế tất cả!
Hắn lao vào Vũ, hai bàn tay phủ đầy bóng tối, những ký hiệu máu rực sáng. Vũ cố đứng vững, ánh mắt trầm tĩnh, hơi thở gấp gáp. Anh ngầm vận dụng ma pháp Ẩn Lưu, hấp thụ từng tia tà khí, dồn hết vào một điểm trong ngực, giữ cho nó không lan ra ngoài. Nhưng vết thương trên người anh loang rộng, máu chảy xối xả.Lão Tư chạy đến bên Linh, thì thầm:
– Nghe đây, con bé. Nếu còn chọn được, hãy chọn linh hồn. Đừng để thân xác bị chiếm đoạt. Nếu không, tất cả chúng ta đều sẽ thành nô lệ cho bóng tối.
Linh nhìn lão, ánh mắt tuyệt vọng:
– Nhưng… nếu đánh đổi linh hồn… cháu sẽ không còn là cháu nữa…
Lão Tư gật đầu, đôi mắt già nua ngập tràn đau khổ:
– Đó là cái giá. Nếu không, Thành Lặng sẽ bị nuốt chửng, không một ai sống sót.
Tiếng gào rú của Mẹ Đỏ lại vang lên, dữ dội hơn trước. Những mảng bóng tối tràn ra từ mái tóc ả, cuốn lấy chân Linh, kéo cô về phía cổng địa ngục vừa hé mở. Linh gồng mình, ánh sáng từ bùa bạc vụt tắt, toàn thân cô lạnh ngắt.
Bạch Dương tranh thủ xông tới, chộp lấy vai Linh. Đôi mắt hắn loé lên cơn điên cuồng, bàn tay bóp chặt đến bật máu.
– Đủ rồi! Máu của em – máu của ta – sẽ kết thúc tất cả!
Vũ lao đến, dùng chút sức lực cuối cùng, siết lấy cổ tay Bạch Dương. Hai luồng ma pháp va chạm, một màu đen như nhựa độc, một màu xanh lục ẩn sâu. Bạch Dương thét lên, đẩy Vũ ngã bật ra sau. Linh bị kéo lê trên nền đất, đầu óc choáng váng.
Mẹ Đỏ lượn tới, mái tóc đỏ phủ lên người Linh như tấm lưới máu. Trong đầu cô vang lên tiếng cười méo mó, tiếng thì thầm của hàng trăm linh hồn bị hiến tế.
– Đến đây… giao linh hồn cho ta… Chỉ một cái chạm, mọi đau đớn sẽ tan biến…
Linh cố hét lên nhưng cổ họng nghẹn ứ. Sợi dây chuyền bạc vỡ vụn trong tay cô, bùa chú tan thành tro bụi. Bóng tối tràn vào, lạnh buốt, tê liệt mọi ý chí. Trong khoảnh khắc, Linh thấy mình đứng giữa bãi tha ma khổng lồ, hàng trăm bóng người không mặt vây quanh, tất cả đều thì thầm: “Trao linh hồn đi… Đổi lấy sự yên bình…”
Giữa cơn mê sảng, bàn tay lạnh toát của Bạch Dương lại áp lên trán cô. Một luồng khí máu đỏ truyền vào, xuyên qua mọi lớp bảo vệ, xâm nhập vào tận cùng tâm trí. Linh thấy rõ ký ức của Bạch Dương – tuổi thơ trong bóng tối, tiếng khóc bịt miệng, những trận đòn roi, cảnh bị xua đuổi như chó hoang khỏi đại sảnh dòng họ. Sự cô độc, oán hận và thèm khát được công nhận xoáy thành cơn cuồng nộ.
Trong cơn hấp hối, Linh bỗng nhớ về mẹ, về em gái, về ánh mắt Vũ dõi theo mình trong bóng tối. Một chút ấm áp le lói, nhỏ nhoi nhưng đủ để cô giữ lại một góc sáng cho riêng mình. Cô bật khóc, hét lên:
– Không! Dù phải chết, tôi cũng không trao linh hồn cho quỷ dữ!
Bạch Dương giật mình, mắt đỏ lựng. Hắn siết chặt Linh, nhưng đúng lúc ấy, Vũ gượng dậy, lao đến như bóng ma, dùng hết tàn lực đâm ngón tay vào huyệt cổ tay Bạch Dương, dồn toàn bộ tà khí Ẩn Lưu vào vết thương. Bạch Dương gào rú, buông Linh, quằn quại như bị đốt cháy từ bên trong.
Không khí vỡ vụn. Từng mảng bóng tối tách ra khỏi người Bạch Dương, lượn quanh như bầy rắn. Mẹ Đỏ lùi lại, cười gằn, tóc đỏ cuốn lấy một mảng máu từ ngực Bạch Dương rồi lẩn vào cánh cổng địa ngục.
Lão Tư chạy tới, ôm lấy Linh, lắc mạnh:
– Còn cơ hội! Mau, niệm chú đi! Dùng máu của mình, phong ấn cổng địa ngục!
Linh th* d*c, gượng dậy. Cô rút con dao bạc nhỏ từ tay áo, cắt vào lòng bàn tay. Máu nhỏ xuống đất, từng giọt đỏ thẫm rực sáng trong bóng tối. Cô run rẩy đọc lời chú mẹ từng dạy, tiếng nói hòa vào gió lạnh, vẽ thành vòng tròn ánh sáng quanh cánh cổng đang há miệng.
Bạch Dương quằn quại trên đất, máu đen rỉ ra từ mắt, mũi, tai. Hắn thét lên:
– Không… không ai được lấy đi sức mạnh này! Nếu ta chết, tất cả sẽ chết theo!
Mẹ Đỏ lượn quanh cổng, tiếng cười méo mó vang vọng:
– Không ai trốn được khỏi đêm này… Máu của các ngươi sẽ là vật tế cuối cùng!
Cánh cổng địa ngục rung lên, từng luồng khí lạnh phả ra, kéo mọi vật về phía hố sâu đen ngòm. Vũ thở hổn hển, lết tới bên Linh, đặt tay lên vai cô, truyền cho cô chút năng lượng còn sót lại.
– Em không đơn độc… Anh ở đây… cùng em…
Linh siết chặt bàn tay rỉ máu, ánh sáng từ vòng chú bùng lên dữ dội. Nhưng bóng tối cũng gào thét, giãy giụa, cố xuyên qua mọi lớp bảo vệ. Lão Tư chống gậy, rút lá bùa cuối cùng, ném thẳng vào tâm vòng sáng, miệng lầm rầm:
– Nếu có ai phải hy sinh, hãy để lão già này gánh lấy phần tội lỗi…
Một luồng sáng trắng bùng lên, cuốn lấy thân hình lão Tư. Ông ngửa mặt lên trời, cười lớn, giọng khản đặc:
– Đời người chỉ có một lần trả nợ… Hãy để máu già này làm mồi cho Mẹ Đỏ!
Mẹ Đỏ gào lên, mái tóc đỏ rực cuốn lấy lão Tư, kéo ông vào cổng địa ngục. Không gian chao đảo, ánh sáng và bóng tối xoắn vào nhau, mọi vật rung chuyển dữ dội.
Linh ngã quỵ, máu chảy ròng ròng từ lòng bàn tay. Vũ cũng gục xuống, hơi thở yếu dần. Bạch Dương lồm cồm bò dậy, đôi mắt đỏ quạch, thân hình vặn vẹo vì bị ma pháp Ẩn Lưu cắn xé. Hắn lao tới, hét lên trong tuyệt vọng:
– Không! Ta không để ai lấy đi vận mệnh của ta! Máu này là của ta! Quyền lực này là của ta!
Vũ cố gắng dựng người, chắn trước Linh, ánh mắt cháy lên ánh lửa cuối cùng:
– Muốn qua, phải bước qua xác tao.
Bạch Dương gầm lên, tung cú đấm phủ đầy bóng tối về phía Vũ. Nhưng đúng lúc ấy, vòng chú của Linh rực sáng, những sợi ánh sáng bạc cuốn lấy cả hai anh em, siết chặt như xiềng xích. Bạch Dương gào rú, thân hình bị kéo giật về phía cổng địa ngục. Mẹ Đỏ lao tới, mái tóc đỏ cuốn lấy hắn, tiếng cười vang vọng khắp không gian.
– Máu phản bội… chính là vật tế hoàn hảo…
Linh nhìn cảnh tượng ấy, lòng trào lên nỗi thương xót và kinh hoàng. Cô thấy rõ trong mắt Bạch Dương, bên dưới lớp oán hận, chỉ còn một đứa trẻ bị bỏ rơi, lạc lối giữa hai bờ thiện ác.
Vũ quay lại, nhìn Linh, giọng nghẹn ngào:
– Nếu anh phải đi, em hãy sống… Hãy giữ lại ký ức về tất cả, đừng để bóng tối nuốt chửng em…
Linh bật khóc, ôm lấy anh:
– Đừng… Đừng bỏ em lại…
Cánh cổng địa ngục giật mạnh, những vòng sáng và bóng tối xoắn chặt lấy nhau. Mẹ Đỏ, Bạch Dương và lão Tư bị hút vào tâm cổng, tiếng gào rú vang vọng mãi không dứt.
Một nhịp lặng dài. Vòng chú của Linh vỡ tan, ánh sáng bạc loang ra, nuốt chửng mọi bóng tối còn sót lại. Cổng địa ngục từ từ khép lại, chỉ còn lại vết nứt nhỏ đỏ như máu trên mặt đất.
Linh quỳ sụp xuống, nức nở. Vũ gục bên cạnh, máu chảy loang lổ trên nền đất lạnh. Không gian quanh họ tĩnh lặng lạ thường, chỉ còn lại tiếng gió rít qua khe tường đổ nát, mang theo hơi lạnh của cõi âm chưa kịp rút đi.
Ở góc tối, một bóng hình lặng lẽ đứng nhìn, mái tóc bạc phơ bay trong gió – lão Tư, hay chỉ là bóng của một linh hồn vừa đánh đổi tất cả?
Bầu trời phía trên rạn nứt, trăng máu mờ dần, nhưng vệt sáng đỏ vẫn chưa chịu tắt hẳn. Thành Lặng im lìm, như đang nín thở chờ đợi điều gì chưa rõ.
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Linh ngẩng đầu, bắt gặp ánh mắt Vũ – sâu thẳm, âm u nhưng vẫn ánh lên tia hy vọng yếu ớt. Cô nắm chặt bàn tay anh, thì thầm như lời nguyền:
– Em sẽ không quên. Dù phải đánh đổi mọi thứ, em sẽ không để bất cứ ai bị bỏ lại trong bóng tối…
Một tiếng nổ xa xăm vọng lại từ lòng đất. Nơi cổng địa ngục vừa khép, một vệt sáng đỏ bừng lên lần cuối – rồi tắt ngấm.
Không ai biết, trong màn đêm ấy, một linh hồn đã thực sự tan biến – hay chỉ vừa bắt đầu một vòng luân hồi mới, chờ đợi bi kịch tiếp theo.
Và trong tàn tích của Thành Lặng, hơi thở của bóng tối vẫn len lỏi, chực chờ một Đêm Thứ 13 nữa…











