Trang chủ/Đêm Thứ 13/Chương 2: Bóng Ma Dưới Ánh Đèn Đỏ
Đêm Thứ 13

Chương 2: Bóng Ma Dưới Ánh Đèn Đỏ

Dùng phím hoặc A D để chuyển chương
✦ ✦ ✦

Tiếng gào xé đêm dội về từ phía chợ cũ, hòa lẫn tiếng còi hụ ngắn ngủi vang lên rồi tắt lịm trong không gian đặc quánh. Thành Lặng như bị nhấn chìm vào cơn ác mộng không có hồi kết, từng hơi thở đều nặng mùi máu và sợ hãi. Vũ khoác áo choàng, động tác dứt khoát, ánh mắt trầm tĩnh lướt qua Linh và lão Tư.

– Ở lại đây, đừng bước ra khỏi ánh sáng. – Giọng anh lạnh lùng, không cho phép phản đối.

Linh run lên, cắn môi, nhưng vẫn níu lấy vạt áo Vũ, đôi mắt to tròn đầy lo âu.

– Anh… định đi đâu?

– Có người chết. – Vũ đáp, không chần chừ.

Lão Tư ngồi bó gối, nhìn Vũ rời đi, nụ cười nửa miệng như thể vừa đặt cược vào một ván bài nguy hiểm. Linh lưỡng lự, nhưng rồi bất chấp mọi cảnh báo, lao theo Vũ. Lão Tư không ngăn, chỉ lặng lẽ rút một tấm bùa vàng, lẩm bẩm chú ngữ cổ, ánh mắt tối sầm lại.

*

Chợ cũ dày đặc người, họ tụ thành vòng tròn méo mó quanh một hình thù nằm co quắp dưới nền đá. Ánh đèn đường đỏ quạch quét ngang, rọi rõ từng vệt máu loang, từng khuôn mặt thất thần. Xác thiếu nữ trẻ nằm vặn vẹo, nước da trắng nhợt, đôi mắt trũng sâu, miệng nở nụ cười ngoác tận mang tai, khóe môi rách dài đến tận gò má. Bên cạnh, một ký hiệu xoắn ốc bằng máu đỏ tươi vẽ vội, ở giữa là một dấu chấm nhọn như con mắt. Hơi lạnh từ vũng máu bốc lên, khiến không gian như đóng băng.

Người Canh Gác đứng lặng, ai cũng nép sát vào nhau, tay run rẩy, miệng lẩm bẩm câu chú trấn an. Không ai dám tiến đến gần. Vũ lặng lẽ len qua đám đông, ánh mắt lướt nhanh từng chi tiết. Mùi tanh của máu trộn lẫn với hơi xác chết, một làn khí lạnh đặc quánh vây lấy thi thể, len lỏi khắp nơi.

Linh rụt rè bám sát sau lưng Vũ, chân nhũn ra. Cô nhìn thấy – rõ ràng hơn bất cứ ai – một làn sương xám lơ lửng trên xác thiếu nữ. Trong sương, khuôn mặt méo mó ấy vẫn giữ nguyên nụ cười điên loạn, đôi mắt rỗng sâu hoắm. Linh lùi lại, muốn hét lên nhưng cổ họng nghẹn cứng.

– Đừng nhìn vào mắt nó. – Vũ thì thầm, không quay đầu lại.

Linh siết chặt sợi dây chuyền bạc giấu dưới áo. Nhưng không rời mắt khỏi làn sương. Đúng lúc ấy, linh hồn thiếu nữ quay sang nhìn Linh, đôi mắt đen sâu hút phát ra tiếng nức nở. Một giọng nói vọng lên, chỉ mình Linh nghe được:

– Cứu tôi…

Tiếng gọi như vọng từ đáy vực sâu, kéo theo cảm giác tuyệt vọng nghẹt thở. Linh lảo đảo, bàn tay bấu chặt vào tường, hơi thở ngắn, mắt hoa lên. Vũ liếc nhìn, giọng trầm thấp:

– Cô nghe thấy gì?

– Nó… nó nói “Cứu tôi”. Nó nhìn tôi… không chịu rời đi…

Một Người Canh Gác bước tới, giọng khàn đặc:

– Hai người tránh xa. Đừng để máu dây ra ngoài.

Vũ gật đầu, kéo Linh lùi lại. Ánh mắt anh không rời ký hiệu máu. Hình xoắn ốc ấy – mười ba năm trước, cũng từng xuất hiện trên nền nhà họ Lê. Lạnh buốt chạy dọc sống lưng, ký ức đen tối bật dậy như ác mộng.

Linh vẫn run rẩy, mắt dán vào làn sương xám. Linh hồn thiếu nữ quằn quại, sợi dây đỏ mờ ảo móc nối nó vào ký hiệu máu. Cô gái vẫy tay tuyệt vọng, nhưng chỉ là động tác vô lực. Từ phía sau, bóng tối dày đặc trườn tới, kéo linh hồn ấy chìm sâu vào lòng đất.

– Không! – Linh bật khóc, lao lên, Vũ kịp giữ lại.

– Đừng! – Anh ghì chặt vai cô, giọng nghiêm khắc. – Nếu để nó bám vào, cô sẽ không thoát được.

Linh gục xuống, hai tay ôm đầu. Tiếng khóc của thiếu nữ tan vào tiếng gió rít quanh chợ, chẳng ai nghe rõ ngoài cô. Đám đông tản dần, từng người một lặng lẽ quay lưng, không ai dám ngoái lại. Người Canh Gác dùng muối và bùa giấy phủ lên xác chết, miệng lầm rầm niệm chú. Nhưng không khí vẫn đặc quánh mùi máu và tử khí.

Vũ kéo Linh lùi vào một góc khuất, thấp giọng:

– Cô vừa bị nó nhìn thấy. Đừng ở một mình từ giờ trở đi.

Linh ngẩng lên, mắt đỏ hoe.

– Anh biết nó là gì không?

Vũ trầm ngâm, khuôn mặt chìm trong bóng tối.

– Dấu máu ấy… là của “Hấp Hồn”. Có kẻ đã chủ ý gọi nó đến đây.

– Ý anh… ai đó… thử nghi lễ?

– Không phải lần đầu. Sẽ còn người chết nữa nếu không dừng lại.

Linh lùi lại, bàn tay run bần bật. Ý nghĩ lạnh toát xuyên qua đầu: nếu kẻ đó chưa dừng, Thành Lặng sẽ tiếp tục đổ máu.

Vũ nhắm mắt, tập trung cảm nhận dòng khí quanh chợ. Làn sóng tà khí dày đặc, len lỏi dưới từng viên đá, từng khe hở. Vẫn còn dư âm ma pháp hắc ám – thứ chỉ những kẻ thuộc “Hấp Hồn” mới dám dùng. Anh mím môi, lòng tràn ngập bất an.

Tiếng bước chân vọng tới. Lão Tư xuất hiện, lưng còng, hộp gỗ lủng lẳng trên tay, mắt sắc như dao lướt qua hai người.

– Thấy rồi chứ? – Lão khàn giọng hỏi.

Vũ gật đầu.

– Dấu máu “Hấp Hồn”. Chỉ một kẻ dám làm chuyện này.

Lão Tư khẽ lắc đầu, cười khùng khục:

– Không chỉ một đâu. Đêm nay, Bóng Lặng đã mở mắt rồi.

Linh siết chặt dây chuyền, cảm giác lạnh lẽo bám riết. Tiếng thì thầm của vong linh gào khóc, cầu cứu, nguyền rủa, rúc rỉa tâm trí cô, khiến không khí quanh cô đặc quánh như bùn lầy.

– Tôi… tôi không chịu nổi nữa… – Linh bật khóc, nước mắt trào ra.

Lão Tư đặt tay lên vai cô, truyền một luồng khí ấm nhẹ.

– Đừng để chúng thấy cô sợ. Chúng thích mùi sợ hãi.

Linh hít một hơi sâu, cố bình tĩnh.

Vũ nhìn lão Tư, giọng trầm:

– Lão biết kẻ nào làm chuyện này?

– Có kẻ đang thử sức mạnh của “Đêm Thứ 13”. Hắn muốn đánh thức Mẹ Đỏ.

Vũ lạnh sống lưng. Mẹ Đỏ – chỉ nhắc tên cũng khiến mọi pháp sư Thành Lặng rùng mình. Oán linh hiến tế, bóng ma gieo rắc chết chóc.

– Nếu Mẹ Đỏ trở lại…

Lão Tư không đáp, chỉ cười nhạt. Hộp gỗ phát ra ánh sáng yếu ớt, rọi lên những ký hiệu cổ khắc sâu trên nắp. Lão rắc tro đen xuống đất, lẩm bẩm chú ngữ.

Luồng khí lạnh bốc lên, cuốn theo tiếng r*n r* mơ hồ. Hình xoắn ốc máu đỏ dưới chân bỗng xoáy động, như có thứ gì đó trườn ra từ bên dưới. Linh lùi lại, mọi giác quan bị bóp nghẹt, tim đập dồn dập, bàn tay túa mồ hôi lạnh.

– Đừng sợ. – Lão Tư nói, mắt không rời ký hiệu. – Đây là dấu hiệu mở cổng. Mỗi người chết, cửa lại rộng thêm một chút. Nếu không phong ấn kịp, Thành Lặng thành mồ chôn tập thể.

Vũ cúi xuống, tập trung năng lượng Ẩn Lưu, lặng lẽ hấp thụ phần tà khí còn sót lại mà không để lộ dấu vết. Một mùi tro cháy, hoa ngải lẫn vào nhau – dấu ấn của Bạch Dương. Anh khẽ nói:

– Hắn đã ở đây.

Lão Tư liếc nhìn, môi nhếch cười khó đoán:

– Ngươi nhận ra mùi của hắn rồi à? Đừng vội. Bạch Dương không bao giờ đi một mình.

Linh khẽ run. Cô chưa từng nghe tên ấy, nhưng linh cảm mách bảo: đây là kẻ gieo rắc chết chóc.

– Hắn muốn gì?

– Hắn muốn phá cổng, mở đường cho Bóng Lặng tràn vào. Và hắn cần một vật dẫn – “Con Dấu”.

Toàn thân Linh lạnh toát. Từ khoảnh khắc linh hồn thiếu nữ cầu cứu, cái lạnh quỷ dị đã không buông tha cô. Bàn tay vô hình bóp nghẹt cổ họng, kéo cô chìm vào vực thẳm tuyệt vọng.

*

Đêm kéo dài nặng nề. Thành Lặng chìm trong bóng tối, chỉ còn những ngọn đèn đỏ lập lòe như mắt quỷ. Trên mái nhà, Vũ đứng lặng, quan sát dòng người tản về sau vụ án mạng. Anh biết – mọi thứ mới chỉ bắt đầu.

Bỗng, cuối phố xuất hiện một bóng đen. Dáng người cao lớn, tóc trắng nổi bật dưới ánh đèn đỏ. Bạch Dương. Hắn dừng lại trước hiện trường, liếc ký hiệu máu rồi nhếch môi cười lạnh. Trong mắt chỉ có sự tàn nhẫn.

Vũ nín thở, vận Ẩn Lưu che lấp khí tức. Bạch Dương ngồi xổm, nhúng ngón tay vào vệt máu, vẽ một ký hiệu khác lên lòng bàn tay. Từ đầu ngón tay, khói đen cuộn lên, len lỏi khắp không khí dò xét từng ngóc ngách.

Vũ giữ hơi thở đến mức gần như biến mất. Bạch Dương đứng dậy, ánh mắt quét một vòng, dừng lại đúng nơi Vũ ẩn nấp. Ánh nhìn giao nhau trong tích tắc, đủ để cả hai nhận ra nhau.

Bạch Dương nhếch mép, thì thầm:

– Lại có kẻ dám dòm ngó chuyện của ta.

Hắn quay lưng, bước vào bóng tối, dáng đi thong thả như chẳng màng hiểm nguy. Khi hắn khuất hẳn, Vũ mới thở ra, trong lòng dâng lên nỗi bất an. Hắn mạnh hơn trước nhiều, và lần này không đơn độc.

Dưới phố, Linh ngồi co ro trong bóng tối, tay ôm đầu gối, mắt nhắm nghiền. Tiếng thì thầm vẫn không dứt. Linh hồn vừa bị kéo xuống đáy sâu gọi tên cô, cầu cứu, rủ rê. Một giọng nữ vang lên lạnh ngắt:– Linh… Linh ơi… Đi với ta… Đừng ở lại đây…

Cô bật dậy, hoảng loạn nhìn quanh. Bóng người mờ ảo lướt qua, tóc dài chấm đất, khuôn mặt trắng bệch, mắt đỏ rực. Nụ cười méo mó hiện lên thoáng chốc rồi tan biến. Linh run bắn, lùi sát tường, lắp bắp:

– Không… không phải tôi… đừng gọi tên tôi…

Một bàn tay lạnh toát chạm vào gáy, luồng khí buốt xuyên xương sống khiến cô suýt ngất. Trong đầu, hàng trăm tiếng thì thầm: cầu cứu, nguyền rủa, mời gọi. Tiếng cười của Mẹ Đỏ vang lên, kéo dài, vang vọng khắp bốn phía.

– Đêm này… ai cũng phải trả giá…

Linh quỳ rạp xuống, hai tay ôm đầu, nước mắt trào ra không kiểm soát. Cô cố gắng dựng kết giới, nhưng ma pháp phòng hộ chỉ lóe lên yếu ớt rồi tắt ngấm, như bị thứ gì đó nuốt chửng. Sợi dây chuyền bạc nóng rực, đốt cháy làn da. Nỗi sợ tê liệt trào dâng, bóp nghẹt mọi ý chí.

Vũ xuất hiện, kéo cô đứng dậy, ánh mắt nghiêm khắc.

– Đừng để nó đọc được tâm trí. – Anh nói nhỏ, dứt khoát.

– Tôi không… không kiểm soát được… – Linh khóc nấc, bấu chặt tay anh.

Vũ đặt tay lên trán cô, truyền vào luồng khí ấm. Dòng Ẩn Lưu quét qua tâm trí Linh, dập tắt phần lớn tiếng thì thầm. Không khí quanh cô dịu lại, nhưng nỗi sợ vẫn bám riết như mạng nhện.

– Chỉ cần cô còn ở đây, nó sẽ không buông tha đâu.

– Tôi không muốn nghe nữa…

Vũ siết nhẹ vai cô, ánh mắt dịu lại:

– Chỉ còn cách duy nhất: phải tìm được nguồn gốc các ký hiệu máu. Nếu không, sẽ còn nhiều người chết.

Linh gật đầu, cố trấn tĩnh. Cô biết mình không còn đường lui.

*

Gió rít qua mái nhà, cuốn theo tiếng r*n r* của vong linh chưa siêu thoát. Trong căn nhà nhỏ cuối phố, lão Tư ngồi bó gối trước ngọn đèn dầu leo lét. Lật từng tấm bùa, ánh mắt sâu như đáy giếng. Trên bàn, hộp gỗ mở hé, những ký hiệu cổ ánh lên màu đỏ máu.

Tiếng cửa sổ lạch cạch, gió tràn vào cuốn tung giấy bùa. Lão nhíu mày, nhìn về phía bóng tối. Ngoài ngõ, bóng người đàn ông lặng lẽ lướt qua, dáng đi liêu xiêu như không thuộc về thế giới này.

– Gió đổi chiều rồi. Đêm nay, máu sẽ còn đổ. – Lão Tư lẩm bẩm.

Gió đập mạnh vào vách, kéo theo mùi tanh của xác chết. Lão đứng dậy, đóng sập cửa sổ, rút thêm một nắm bùa vàng nhét vào túi áo. Đêm nay, vai trò của lão không còn là người quan sát.

*

Nghĩa trang cổ phủ rêu, ánh đèn đỏ vạch lên những ngôi mộ nứt nẻ. Trên một bia đá, bóng người ngồi gục đầu, tóc dài che khuất mặt. Gió lùa, tóc bay để lộ khuôn mặt trắng nhợt, mắt đỏ rực, nụ cười méo mó.

Mẹ Đỏ. Bà ta thì thầm, từng chữ rỉ máu:

– Đêm này, linh hồn sẽ rơi. Ai gọi tên ta, ai nợ máu ta… đều phải trả.

Âm thanh ấy vọng về phía chợ cũ, xuyên qua từng bức tường, từng trái tim run rẩy. Linh cảm nhận rõ – nỗi sợ không đến từ bên ngoài mà trào lên từ sâu trong tâm trí, như một phần ký ức bị vặn xoắn.

*

Canh ba, Thành Lặng chỉ còn những bóng người lầm lũi, di chuyển trong nỗi ám ảnh. Nhà đóng chặt cửa, cửa sổ dán đầy bùa, nhưng chẳng ai dám tin mình an toàn.

Vũ và Linh lặng lẽ trở về căn nhà nhỏ, người mệt rã rời. Linh ngã vật xuống giường, hơi thở đứt quãng.

– Tôi không ngủ được… – Cô thì thầm, mắt mở trừng trừng.

Vũ ngồi cạnh, ánh mắt xa xăm.

– Nếu nghe thấy tiếng ai gọi tên, tuyệt đối không trả lời. Dù là người thân, dù là tôi.

Linh gật đầu, nhưng nỗi sợ vẫn dâng ngập. Cô kéo áo choàng sát người, siết chặt dây chuyền bạc. Ngoài kia, tiếng gió gào rít, kéo theo tiếng cười méo mó của Mẹ Đỏ vang vọng khắp Thành Lặng.

Vũ rút tấm bùa, dán lên cửa sổ. Khép mắt, anh tập trung lắng nghe. Dòng Ẩn Lưu dâng lên, cảm nhận từng luồng khí tà ác len lỏi quanh nhà. Một bóng đen lướt qua ngoài cửa, dừng lại, rồi biến mất.

Linh giật mình, mắt mở to.

– Có ai ngoài đó…

Vũ lắc đầu, ra hiệu im lặng. Anh biết – đêm nay, không chỉ có một linh hồn lang thang. Thành Lặng đã thành bãi săn của những kẻ khát máu.

*

Linh thiếp đi trong mê mệt, Vũ ngồi lặng giữa bóng tối, mắt không rời cửa sổ. Những ký ức đau đớn lại trỗi dậy – gia đình bị tàn sát, máu chảy thành dòng, tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng. Anh siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt, kìm nén cơn tức giận.

Bỗng, tiếng động nhẹ vang lên ngoài hiên. Vũ bật dậy, mở hé cửa. Trước nhà, một con mèo đen nằm chết, miệng ngoác rộng, mắt lồi ra, trên trán vẽ ký hiệu xoắn ốc máu. Vũ nhíu mày, nhặt xác mèo, giấu vào túi vải, không để Linh nhìn thấy. Đó là lời cảnh báo – Bạch Dương đã biết họ là ai.

Vũ trở lại phòng, ngồi xuống bên Linh. Anh biết – chỉ cần mất cảnh giác một giây, mọi thứ sẽ kết thúc. Anh lặng lẽ vận dụng Ẩn Lưu, phủ một lớp kết giới mỏng lên căn phòng, vừa đủ che giấu khí tức, không gây chú ý.

Linh mơ màng trong cơn mê:

– Đừng bỏ tôi… Đừng để tôi ở lại một mình…

Vũ nhìn cô, ánh mắt dịu lại trong khoảnh khắc. Anh hiểu, sự yếu đuối ấy khiến Linh thành “Con Dấu” hoàn hảo cho nghi lễ máu.

*

Trong căn nhà cuối phố, lão Tư ngồi một mình trước ngọn đèn dầu sắp cạn. Lật mở cuốn sách cũ, ngón tay gầy guộc dừng lại ở trang giấy ố vàng, nơi có hình xoắn ốc máu và dòng chữ nguệch ngoạc:

“Kẻ nào cười dưới trăng máu, hồn sẽ chẳng về.”

Lão khép sách, nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh trăng đỏ hắt qua song cửa, rọi lên đôi mắt già nua ánh lên nỗi bất an. Lão biết – khi tiếng cười ấy vang lên lần nữa, sẽ không còn ai đủ sức ngăn cơn ác mộng này.

*

Gần sáng, tiếng gà gáy vang lên yếu ớt, như bị bóp nghẹt giữa màn sương dày đặc. Thành Lặng chưa từng u ám đến thế. Trên từng mái nhà, từng ngõ hẻm, bóng đen lặng lẽ trườn qua, để lại vệt máu và tiếng thì thầm ám ảnh.

Trong phòng, Linh choàng tỉnh, mồ hôi lạnh đẫm trán. Cô nghe tiếng ai đó gọi tên mình, giọng quen thuộc, dịu dàng:

– Linh… Linh ơi…

Cô bật dậy, hoảng loạn nhìn quanh. Ngoài Vũ, chẳng còn ai.

– Ai vừa gọi tôi? – Cô run rẩy hỏi.

Vũ mở mắt, ánh nhìn nghiêm nghị:

– Đừng trả lời. Dù nghe gì cũng không được đáp lại.

Linh gật đầu, nhưng giọng nói ấy vẫn vang lên, lôi kéo cô về phía cửa sổ. Như bị thôi miên, cô bước về phía ánh trăng đỏ. Vũ bật dậy, kéo cô lại, tay siết chặt cổ tay.

– Đừng nghe! – Anh quát khẽ.

Linh bừng tỉnh, rụt tay lại, nước mắt lã chã rơi.

– Tôi sợ… tôi sợ lắm…

Vũ dịu giọng, đặt tay lên vai cô:

– Nếu cô gục ngã, tất cả sẽ kết thúc ở đây.

Linh nấc lên, cố gắng trấn tĩnh. Cô nhìn ra cửa sổ, ánh trăng máu rọi xuống mái nhà câm lặng. Trong bóng tối, bóng người lặng lẽ đứng giữa phố, tóc dài chấm đất, miệng cười ngoác, mắt đỏ rực.

Mẹ Đỏ. Bà ngước nhìn lên, ánh mắt xuyên thấu mọi lớp cửa, mọi kết giới. Nụ cười ấy, nỗi oán hận ấy, hứa hẹn một đêm chết chóc chưa từng có.

Vũ kéo Linh vào lòng, thì thầm:

– Đêm mới chỉ bắt đầu.

Ngoài kia, tiếng gió rít lên, kéo theo tiếng cười méo mó và tiếng thì thầm gọi tên. Sự sống và cái chết, ánh sáng và bóng tối hòa quyện thành vũ điệu ác mộng, không ai cưỡng lại nổi.

Trong lòng Thành Lặng, bóng ma dưới ánh đèn đỏ vẫn lặng lẽ chờ đợi, chuẩn bị gieo rắc bi kịch lên bất cứ ai dám nhìn vào mắt nó.

Một tiếng gào nữa lại vang lên, xé toạc màn đêm. Ai đó vừa đánh đổi linh hồn mình – và vòng xoáy ác mộng chỉ mới bắt đầu.

Nhận mã giảm giá Shopee được cập nhật mỗi ngày.
Dùng phím mũi tên hoặc A/D để chuyển chương

Truyện Hot Đề Cử