Chương 4: Sợi Chỉ Đỏ
Vũ tỉnh dậy giữa những mảng tối đặc quánh, không gian đặc sệt mùi tro tàn, ẩm mốc, hơi lạnh buốt cắt qua từng thớ thịt. Anh phải mất vài giây để nhận ra mình vẫn còn sống. Bàn tay vẫn nắm chặt viên ngọc rạn vỡ, máu khô dính bết quanh mép. Bên cạnh, Linh nằm co quắp, hơi thở yếu ớt, môi thâm tím, hai mắt nhắm nghiền. Tiếng chuông nhà thờ xa xăm vọng lại, ngân dài, như ai oán gọi hồn người chết trở về.
Vũ cố gượng dậy, mỗi cử động đều khiến thân thể đau nhức như bị búa đập. Anh lảo đảo kéo Linh ra khỏi căn phòng ngập mùi máu. Những bậc thềm lạnh lẽo, những bóng tối kéo dài, những tiếng thì thầm ma quái bám riết lấy từng bước chân. Có lúc, bàn tay vô hình nào đó như lướt qua gáy anh, lạnh đến tê dại. Vũ không ngoảnh đầu lại. Anh chỉ bấu chặt viên ngọc, lặng lẽ kéo Linh, băng qua những con hẻm vắng, né tránh mọi ánh mắt – dù là của người hay bóng ma.
Bầu trời phía đông vừa chớm sáng, sương mù giăng đặc trên phố cổ. Mọi dấu vết máu và tà khí đã bị che lấp, chỉ còn lại cảm giác lạnh lẽo ăn sâu vào tận xương tủy. Vũ chọn một căn nhà hoang cuối phố, cửa sổ vỡ toang, ván gỗ mục nát, mùi ẩm thấp và tro bùa cháy dở trộn lẫn. Anh đặt Linh xuống góc phòng, rút trong áo ra một mảnh bùa cũ, dán lên trán cô. Dòng chú Ẩn Lưu rì rầm dưới môi, từng luồng khí lạnh lẽo chảy từ tay anh sang cơ thể Linh, kéo dần những tàn dư tà khí ra khỏi máu thịt cô.
Linh khẽ rên, mí mắt run rẩy mở ra. Đôi mắt to, ánh lên vẻ hoang mang, lạc lõng. Cô nhìn quanh, rồi thì thào:
– Ta… còn sống không?
Vũ gật đầu, không nói gì. Anh kiểm tra vết thương trên cổ tay cô: vết cắt nhỏ, rỉ máu đen, viền tím bầm – dấu hiệu tà khí đã thấm sâu. Anh lại niệm chú, hút bớt năng lượng hắc ám sang viên ngọc vỡ. Linh bật khóc, nước mắt trào ra:
– Đừng… nếu anh tiếp tục… sẽ nguy hiểm cho chính anh…
Vũ lắc đầu, ngắt lời, giọng trầm khàn:
– Yên lặng. Nghỉ đi.
Linh nắm chặt sợi dây chuyền, thân hình co rúm lại, ánh mắt lạc thần như cố níu lấy thực tại. Ngoài kia, tiếng động khẽ vang lên – tiếng gậy gõ xuống nền đá, đều đặn, vọng lại từng nhịp. Vũ quay đầu, siết chặt viên ngọc, mắt tối sầm.
Cánh cửa mục nát mở ra, gió lạnh tràn vào cuốn theo mùi tro bùa, bụi đất và thứ gì đó ngai ngái, rỉ sét. Bóng người nhỏ thó xuất hiện ở ngưỡng cửa, dáng lưng còng gập, áo nâu loang lổ bùn đất, mái tóc bạc trắng như tro tàn. Lão Tư bước vào, ánh mắt sắc lẹm quét quanh căn phòng, dừng lại trên người Vũ, rồi Linh.
Ông không nói lời nào, chỉ đặt chiếc hộp gỗ nhỏ lên sàn, phát ra tiếng “cộc” khô khốc. Đôi bàn tay già nua mở hộp, lấy ra một tập giấy cũ ố vàng, mép giấy dính máu khô và mùi thảo dược hăng hắc. Lão rút ra một mẩu giấy nhỏ, vuốt phẳng, đặt lên lòng bàn tay, gõ nhè nhẹ từng ngón xương xẩu lên mặt giấy.
– Nhìn đi, thằng nhóc. Thứ này mày có nhận ra không?
Vũ liếc qua, ánh mắt tối lại. Trên giấy là những ký hiệu cổ, nét bút run rẩy, máu đã thấm thành vệt nâu nhạt. Giữa mảnh giấy, hàng chữ nguệch ngoạc:
“Sợi chỉ đỏ đứt… máu chưa đủ… Con Dấu sẽ… Đêm Thứ 13… máu chảy ngược…”
Những từ cuối cùng nhòe nhoẹt, như bị ai đó cố tình xóa đi.
Lão Tư nhếch môi cười, rút từ tay áo ra một sợi chỉ đỏ mảnh dẻ, lạnh ngắt như băng. Ông buộc nó quanh cổ tay Vũ, động tác vừa chậm rãi vừa dứt khoát. Sợi chỉ chạm vào da, máu dưới lớp biểu bì như bị kéo căng, từng mạch máu nhỏ đỏ rực nổi lên rõ rệt.
Vũ rùng mình, hỏi khẽ:
– Ông định làm gì?
– Ràng buộc, cảnh báo. Một sợi chỉ, một mạng người. Mày và con nhỏ này, từ giờ không còn đường lui nữa. Đã chạm vào “Con Dấu”, vận mệnh đã chọn. Nếu sợi chỉ này đứt, mạng sống cũng chấm dứt.
Linh hoảng hốt nhỏm dậy, giọng lạc đi:
– Không… không phải chúng tôi muốn dính vào! Cháu chỉ… chỉ muốn cứu em gái…
Lão Tư không nhìn Linh, mắt dán chặt vào Vũ:
– Không ai hỏi muốn hay không. Đã bước vào Đêm Thứ 13, không ai đi ngược lại dòng máu được nữa. Từ lúc mày cứu nó, số phận đã đổi chiều rồi, thằng nhóc ạ.
Không khí trong phòng đặc lại, như có một bóng tối vô hình quẩn quanh, bóp nghẹt mọi âm thanh. Vũ cúi nhìn sợi chỉ đỏ, cảm nhận từng nhịp máu đập dưới da, ký ức cũ trào lên như sóng dữ – những đêm máu chảy, tiếng khóc xé lòng, sợi chỉ đỏ run rẩy trên cổ tay người thân trước khi tất cả chìm vào tro tàn.
Lão Tư rút thêm một mẩu giấy, lần này nét chữ cũ kỹ hơn, giấy ngả màu nâu sẫm. Ông đọc chậm rãi:
“Trăng máu… cổng địa ngục mở… Con Dấu thứ hai… Sợi chỉ đỏ nối ba mạng sống… Nếu một ngã xuống, hai còn lại sẽ…”
Mẩu giấy rách ngang, phần cuối mất hút.
Linh túm chặt tay Vũ, móng tay bấm sâu vào da, giọng run lên:
– Ý ông là… nếu một người chết… tất cả sẽ chết theo?
Lão Tư bật cười, tiếng cười khô khốc vang vọng:
– Còn tùy. Nếu một người chết vì phá luật, hai kẻ còn lại bị kéo xuống cõi âm. Nếu hy sinh đúng thời điểm, đúng cách, có thể phá được vòng nguyền rủa… hoặc mở toang cánh cửa địa ngục. Vận mệnh của “Con Dấu” là vậy. Chọn đi.
Bên ngoài, gió rít mạnh, sương mù áp sát cửa sổ, bóng tối lan tràn khắp phòng. Vũ cảm thấy tim mình thắt lại, hơi thở nghẹn ứ. Trong đầu, tiếng thét đêm xưa, ánh mắt tuyệt vọng của mẹ, máu trào khỏi miệng cha, sợi chỉ đỏ lạnh ngắt trên cổ tay lần lượt hiện về. Anh nhìn thẳng vào mắt lão Tư, hỏi bằng giọng trầm đục:
– Nếu ông biết mọi thứ, sao không giúp chúng tôi thoát khỏi đây? Ông muốn gì?
Lão Tư chậm rãi ngẩng đầu, mắt ánh lên tia giễu cợt:
– Ta không phải thần thánh. Ta chỉ là người giữ luật. Giúp hay không cũng chẳng đổi được vận mệnh. Nhưng ta có thể cho bọn mày một cơ hội – lựa chọn.Ông ghé sát Vũ, hơi thở lạnh buốt, giọng như rắn độc trườn vào tai:
– Một là tiếp tục trốn chạy, ẩn mình như cái bóng, mong may mắn đủ lớn để tà khí không bám theo. Nhưng sợi chỉ đã buộc, chẳng ai thoát nổi đâu. Hai là dấn thân, chấp nhận cuộc chơi sinh tử này, tìm ra nguồn gốc của “Con Dấu”, lật mặt kẻ thao túng nghi lễ, phá vỡ lời nguyền… hoặc chết chìm cùng Thành Lặng.
Ông chỉ lên trán Vũ, nơi mồ hôi lạnh đang nhỏ giọt:
– Ta đã thấy hàng trăm đứa như mày. Đứa thì chọn trốn, đứa chọn chiến. Nhưng chỉ kẻ dám đối mặt với nỗi sợ mới có hy vọng sống sót. Chọn đi, Lê Huy Vũ.
Âm thanh tên mình vang lên, Vũ bất giác rùng mình. Hình ảnh nghi lễ đẫm máu mười ba năm trước lại ùa về, tiếng gọi ma quái, căn phòng đỏ au, tro tàn bao phủ xác người thân. Nỗi sợ ngày ấy, chưa từng nguôi ngoai, giờ bỗng sống lại dữ dội. Anh nhìn sợi chỉ đỏ, cảm thấy nó đập cùng nhịp với tim mình.
Linh thì thào, giọng tuyệt vọng:
– Nếu… nếu bọn cháu không làm gì, liệu có ai khác sẽ chết thay không? Có cách nào phá được khế ước mà không ai phải chết không?
Lão Tư lắc đầu, tiếng cười lạnh lùng:
– Cái giá của máu chỉ có thể trả bằng máu thôi, con ạ. Sợi chỉ đỏ này là ràng buộc ba linh hồn. Muốn sống, phải tìm ra “Con Dấu thứ hai”, giải mã hết lời tiên tri, ngăn kẻ thao túng nghi lễ trước khi trăng máu l*n đ*nh. Nếu không, kẻ bị chọn sẽ chết, hai kẻ còn lại cũng chẳng thoát.
Vũ siết chặt viên ngọc, ánh mắt lóe lên ý chí mạnh mẽ hiếm thấy:
– Nếu phải lựa chọn, tôi sẽ không trốn nữa.
Linh nhìn anh, đôi mắt ngân ngấn nước. Trong nỗi sợ, vẫn le lói hy vọng mong manh.
Lão Tư gật đầu, ánh mắt thoáng vẻ hài lòng:
– Tốt. Nhưng nhớ lấy: từ giờ, từng hành động, từng lời nói đều có thể kéo “Bóng Lặng” đến gần hơn. Kẻ đứng sau mọi chuyện – Bạch Dương – sẽ không để bọn mày yên đâu. Hắn đang săn “Con Dấu thứ hai” và cả hai đứa mày.
Ông rút trong hộp ra một lá bùa nhỏ, dúi vào tay Linh:
– Cái này sẽ che mắt vong linh yếu, nhưng không giấu được Mẹ Đỏ. Thấy bóng đỏ trên tường, chạy ngay, đừng quay lại. Nếu gặp Bạch Dương, đừng nói nhiều, đừng nhìn vào mắt hắn. Đôi mắt hắn là cửa địa ngục.
Linh cầm bùa, tay run lẩy bẩy. Vũ kéo cô lại gần, thì thầm:
– Nghe lời ông ấy. Đừng rời mắt khỏi tôi.
Ngoài kia, tiếng trẻ con khóc văng vẳng, sương mù đặc quánh áp sát cửa. Bóng tối dày thêm, rình rập quanh từng khe cửa mục nát. Lão Tư đóng hộp, đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng như dao cắt:
– Ta đã làm phần của mình. Phần còn lại, tùy bọn mày. Đêm nay, trăng máu lên cao nhất. Nếu muốn sống, hãy tìm đến Nhà Nguyện Cổ – nơi mọi nghi lễ bắt đầu. Ở đó, sợi chỉ đỏ sẽ chỉ đường.
Ông lão quay lưng, bóng dáng lẫn vào sương mù, tiếng gậy gõ đều đặn xa dần. Trước khi khuất hẳn, ông buông lại một câu:
– Vận mệnh không dành cho kẻ yếu tim. Nếu sợ, hãy chết ngay cho đỡ khổ.
Cánh cửa đóng sập, gió lạnh ùa vào, cuốn theo mùi máu tanh và tiếng cười ma quái.
Vũ ngồi lặng trong bóng tối, sợi chỉ đỏ siết quanh cổ tay, mỗi nhịp đập như nhắc về cái giá của lựa chọn vừa rồi. Linh dựa vào vai anh, mắt nhắm nghiền, nước mắt lặng lẽ rơi.
– Anh… có sợ không?
Vũ im lặng thật lâu. Đôi môi anh mím chặt, ánh mắt chìm trong bóng tối. Thật lòng, nỗi sợ trong anh không phải cái chết, mà là mất đi tất cả lần nữa. Nhưng anh không nói ra, chỉ kéo Linh sát lại, để cô nghe nhịp tim mình.
– Sợ. Nhưng không còn đường quay lại.
Ngoài kia, bóng người lặng lẽ lướt qua cửa sổ, tiếng thì thầm ma quái vang vọng khắp phố cổ. Bóng tối nuốt dần mọi ánh sáng, chỉ còn lại vệt đỏ nhạt loang trên tường – dấu hiệu đầu tiên của Mẹ Đỏ. Linh siết chặt tay Vũ, hơi thở dồn dập, mắt mở to hoảng sợ.
Vũ đứng dậy, kéo Linh theo. Anh liếc nhìn viên ngọc rạn vỡ, rồi sợi chỉ đỏ trên cổ tay – mọi lối thoát đã bị khóa chặt, chỉ còn một con đường duy nhất: đi thẳng vào bóng tối, mặc cho vận mệnh đẩy tới đâu.
Trong đầu anh, tiếng cha thì thầm vọng lại:
“Con Dấu chưa đủ máu, sợi chỉ chưa đứt, nhưng cửa địa ngục đã hé. Con trai, đừng lùi bước…”
Vũ siết tay Linh, dẫn cô rời khỏi căn nhà hoang. Sương mù dày đặc quấn lấy hai người, gió rít qua những mái nhà đổ nát, tiếng trẻ con khóc hòa vào tiếng bước chân gấp gáp. Họ băng qua phố vắng, hướng về Nhà Nguyện Cổ – nơi mọi nghi lễ bắt đầu và kết thúc.
Sau lưng, bóng người xuất hiện trước cửa, ánh mắt lạnh như băng, mái tóc trắng bạch kim nổi bật trong đêm – Bạch Dương. Hắn cúi xuống, nhặt lấy sợi chỉ đỏ vương lại từ vết nứt trên cửa, nụ cười lạnh lùng nở trên môi:
– Trò chơi bắt đầu rồi, các ngươi còn chạy được bao lâu?
Trên bầu trời, trăng máu tròn vành vạnh, đỏ nhạt phủ xuống Thành Lặng. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay Vũ rung lên, nhói buốt từng nhịp. Nhà Nguyện Cổ phía trước, bóng tối cuộn lại, chờ đón họ bằng những bí mật chưa từng hé lộ.
Một đêm dài mới thực sự bắt đầu.











