Chương 5: Kết Giới Tan Vỡ
Bàn chân Vũ lướt nhẹ trên nền đá lạnh lẽo, những viên gạch bạc màu dưới sương máu như in dấu chân của những linh hồn không yên nghỉ. Linh bám sát phía sau, hơi thở gấp gáp, mắt đẫm lệ quét qua bóng tối đặc quánh bao trùm quảng trường trước Nhà Nguyện Cổ. Sợi chỉ đỏ trên cổ tay Vũ cứa sâu vào da mỗi lần anh siết chặt, nhắc nhở về cái giá của từng bước đi. Gió lạnh quất vào mặt, mùi máu tanh lẫn trong sương mù đậm đặc, len lỏi vào từng kẽ tóc, từng thớ thịt, chực chờ xâm chiếm tâm trí.
Nhà Nguyện Cổ hiện lên dưới ánh trăng máu, mái ngói rêu phong sập xệ, tường đá loang lổ những vệt đỏ như máu khô. Cánh cửa gỗ mục nát hé mở, bên trong tối đặc, chỉ nghe tiếng nước nhỏ giọt và tiếng gió hú xuyên qua những lỗ thủng trên mái vòm. Vũ dừng lại, mắt quét nhanh qua những dấu vết lạ trên nền đất: dấu giày loang lổ, vết máu kéo dài như bị ai đó lôi lê đi. Anh nghiêng đầu, ra hiệu cho Linh im lặng, rồi lách qua khe cửa, kéo cô vào trong.
Bên trong Nhà Nguyện, bóng tối dày đặc như đặc quánh lại. Mùi ẩm mốc, lạnh lẽo của đá và máu cũ xộc lên, khiến Linh rùng mình. Cô siết chặt lá bùa trong tay, môi run lên, hai mắt mở lớn trong sợ hãi. Trên nền đá, những ký hiệu cổ xưa lấp ló dưới lớp rêu xanh, vẽ thành một vòng tròn nghi lễ đã phai nhạt theo năm tháng. Vũ đưa Linh ngồi sát vào tường, lưng tựa vào bệ thờ lạnh toát. Anh lấy từ trong áo ra một mảnh ngọc nhỏ, áp lên cổ tay Linh, khẽ khàng đọc chú. Ánh sáng xanh nhạt từ ngọc tỏa ra, vẽ thành một vòng tròn mờ dưới chân cô.
– Đừng phát ra tiếng động, – Vũ thì thầm, mắt không rời khỏi những vết máu loang trên tường. – Nhắm mắt lại. Dù có nghe thấy gì, đừng mở mắt.
Linh gật đầu, ép mắt nhắm chặt, hơi thở dồn dập. Trong bóng tối, mọi giác quan của cô như bùng nổ. Tiếng thì thầm rền rĩ quanh tai: tiếng trẻ con khóc, tiếng phụ nữ gào xé, tiếng đàn ông r*n r* như từ dưới lòng đất vọng lên. Từng tiếng một như móng tay cào vào não, đẩy Linh sát mép hoảng loạn.
Vũ tập trung điều động ma pháp, lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi lạnh. Anh rạch một đường nhỏ trên đầu ngón tay, nhỏ từng giọt máu lên vòng tròn, vẽ ký hiệu cổ xưa bằng chính máu mình. Ánh sáng bạc yếu ớt lan ra, nhưng bóng tối ngoài vòng kết giới lại dày thêm, những hình thù méo mó lặng lẽ bò quanh mép sáng. Không khí lạnh đến mức mỗi hơi thở như cắt rách lồng ngực.
Linh run lên bần bật, hai tay siết chặt lá bùa, miệng lầm rầm câu chú mẹ dạy từ thuở nhỏ. Nhưng tiếng thì thầm ngày càng lớn, như có hàng trăm, hàng ngàn linh hồn bám quanh cô, chực chờ xé toạc lớp bảo vệ mỏng manh. Đột nhiên, một bàn tay lạnh ngắt đặt lên vai Linh. Cô mở choàng mắt – trước mặt là khuôn mặt đàn bà trắng bệch, tóc đỏ rũ rượi, hai mắt đỏ rực như hai hốc máu. Mẹ Đỏ.
Nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai, máu nhỏ tong tỏng xuống cằm. Linh gào lên nhưng cổ họng tắc nghẹn, không khí đặc lại thành máu đông. Mẹ Đỏ ghé sát, hơi thở tanh nồng phả vào mặt Linh, thì thầm bằng giọng the thé:
– Ngoan nào… Hồn Lữ… Đưa cho ta… Ta khát… ta đói lắm…
Linh cố vùng vẫy nhưng thân thể đông cứng. Mẹ Đỏ đưa bàn tay đỏ thẫm xuyên qua kết giới, chạm vào ngực Linh. Một luồng đau buốt xé rách lồng ngực, linh hồn cô như bị hút ra từng mảnh. Cô cắn chặt răng, gào lên trong đầu: “Không! Không được!”
Vòng sáng quanh Linh mờ đi. Vũ nhận ra kết giới rung bần bật, vội vàng vẽ thêm ký hiệu bảo hộ bằng máu, niệm chú cổ, dòng năng lượng Ẩn Lưu dồn xuống, đè nén bóng tối lại. Nhưng máu trong người anh bắt đầu sôi lên, nhói buốt từng khúc xương.
Linh bị kéo vào cơn mê sảng, rơi tự do trong một hành lang dài phủ máu. Hai bên tường lấp loáng bóng người không mặt, những bàn tay lạnh buốt bám lấy cô, kéo giật về phía cánh cửa đỏ rực ở cuối hành lang. Máu nhỏ từng giọt nặng nề xuống nền đá. Tiếng mẹ cô vang lên yếu ớt: “Linh ơi… quay lại đi con… ngoài kia là vực…” Linh khóc thét, nhưng chân không dừng lại được, thân thể bị lôi xềnh xệch về phía trước. Ở cuối hành lang, Mẹ Đỏ đứng đợi, mắt đỏ rực cháy, nụ cười kéo dài, giọng gào lên như sấm động:
– Hồn Lữ… của ta… của ta!
Một luồng sáng bạc lóe lên từ sợi dây chuyền phù chú trên cổ Linh, chặn đứng bóng đỏ. Linh choàng tỉnh, mồ hôi lạnh đầm đìa, ngực th* d*c. Kết giới đã vỡ vụn, máu loang ra nền đá, ánh trăng máu hắt qua cửa sổ vỡ tạo thành vệt đỏ dày trên sàn.
Vũ ôm lấy Linh, ánh mắt tối sầm:
– Tỉnh lại đi, Linh! Đừng nhìn ra ngoài!
Nhưng Linh vẫn liếc qua vai. Ngoài kia, Thành Lặng bừng sáng bởi ánh đỏ quái dị. Những bóng người không mặt, thân thể lơ lửng, diễu hành về phía Nhà Nguyện. Đám mây máu dày đặc che phủ trăng, nhưng ánh đỏ vẫn xuyên thấu, phủ xuống mọi nóc nhà, nhuộm thành phố thành biển máu sền sệt.
Tiếng cười ma quái vọng lại từ bên ngoài. Cửa Nhà Nguyện rung lên bần bật, rồi bật tung. Gió lạnh ào vào, mang theo mùi xác chết phân hủy. Những vong linh trườn vào, thân hình méo mó, mắt đỏ lòm, miệng há ngoác tràn máu, bò trên tường như lũ nhện khổng lồ.
Vũ đứng chắn trước Linh, rút từ tay áo ra mảnh vải cũ, quấn quanh cổ tay, lầm rầm chú Ẩn Lưu. Không khí quanh anh biến động, bóng tối bị xé rách thành từng dải mỏng, lũ vong linh khựng lại, rú lên rồi lùi dần vào góc tối.
Giữa đám vong linh, Mẹ Đỏ hiện ra. Cơ thể bà ta dài ngoẵng, tóc đỏ buông xõa, hai mắt đỏ ngầu như hai lò lửa, nụ cười méo mó nứt toác tận mang tai. Mỗi bước đi của bà, nền đá nứt toác, máu trào lên như suối.
– Đưa nó cho ta! – Mẹ Đỏ gào lên, âm thanh xoáy thẳng vào óc Linh.
Cô ôm đầu, quằn quại dưới đất, miệng r*n r*. Những ký ức kinh hoàng ùa về: mẹ cô bị nhập xác, em gái khóc thét, Linh bất lực gào khóc trong căn phòng máu lạnh. Máu chảy thành dòng, tràn qua mắt, lênh láng quanh người.
Vũ không chớp mắt, áp lòng bàn tay dính máu lên trán Linh, truyền khí lạnh vào. Ma pháp Ẩn Lưu xoáy sâu, dập tắt những tiếng thì thầm trong đầu cô. Linh giật bắn, mắt lật trắng, rồi ngã vật ra, thở hổn hển.
Mẹ Đỏ dừng lại, nhìn Vũ bằng ánh mắt căm hận:
– Ngươi… mùi máu này… họ Lê… Ngươi tưởng giấu mãi được sao?
Vũ lùi lại, kéo Linh theo, cố giữ khoảng cách. Anh biết, nếu lộ hết sức mạnh, sẽ đánh động cả Bạch Dương lẫn Mẹ Đỏ. Nhưng nếu tiếp tục giấu, Linh sẽ chết ngay tại đây.
Cửa Nhà Nguyện lại rung bần bật. Một bóng đen khổng lồ đổ ập xuống sàn, lôi theo cả trăm vong linh. Tiếng gào khóc, tiếng móng tay cào lên đá, tiếng cười điên loạn của lũ trẻ con vang vọng thành bản hợp xướng quỷ dị.
Linh choáng váng, đầu như bị bổ đôi. Cô cảm nhận rõ từng mảnh linh hồn bị kéo tuột về phía Mẹ Đỏ, từng lớp từng lớp mỏng manh bị xé rách. Trong cơn mê sảng, hành lang máu lại hiện lên, bóng mẹ tan biến nhường chỗ cho khuôn mặt méo mó, điên dại của Mẹ Đỏ.Vũ biết không thể chần chừ. Anh rạch một đường máu trên lòng bàn tay, vẽ ký hiệu “Phong Ấn” lên trán Linh. Máu đỏ thẫm thấm vào da, vệt sáng bạc yếu ớt tỏa ra, lan dần trên khuôn mặt cô.
Mẹ Đỏ rú lên, thân thể nứt nẻ, máu phụt ra thành tia. Bà ta lao đến, cánh tay dài quét ngang, đánh văng Vũ vào tường. Anh ngã vật, máu trào ra miệng, nhưng vẫn bò về phía Linh.
Linh thét lên, hai tay cào cấu nền đá, móng tay bật máu. Dưới da, ký hiệu “Hồn Lữ” lộ rõ, đỏ rực như lũ rắn bò quanh mạch máu. Mỗi lần ký hiệu sáng lên, Linh lại gào khóc, đau đớn như bị xé toạc thành từng mảnh.
Ngoài kia, trăng máu l*n đ*nh, ánh đỏ rực tràn xuống Thành Lặng. Thành phố chuyển động, những bóng không mặt trôi nổi, hợp thành dòng sông quỷ, cuốn về Nhà Nguyện. Tiếng kèn rúc vang lên từ xa, hòa cùng tiếng gào khóc, như báo hiệu nghi lễ chết chóc sắp bắt đầu.
Bóng Mẹ Đỏ phủ lên Linh, mắt đỏ sát mặt cô. Bà ta cười khanh khách, móng tay sắc nhọn chọc vào ngực Linh, máu phun ra ướt đẫm sợi dây chuyền bạc. Linh gào thét, thân thể co giật không kiểm soát.
Vũ gượng dậy, lao đến, vung tay tung đòn ma pháp vào mặt Mẹ Đỏ. Bà ta lùi lại, gào lên đau đớn, nhưng không tan biến. Vũ ôm chặt Linh, thì thầm bên tai cô:
– Nhìn tôi! Đừng để nó kéo em đi! Nhớ lại, Linh! Em là ai?
Linh run rẩy, nước mắt tuôn trào, nhưng trong mắt cô, khuôn mặt Vũ mờ dần, thay bằng những bóng người không mặt, những cái miệng há ngoác tràn máu. Cô thấy mình chìm sâu xuống, rơi vào hố đen không đáy.
Gió rít qua ô cửa vỡ, bầu trời đỏ rực như lò lửa. Trăng máu lên cao nhất, bóng tối đổ sầm xuống Nhà Nguyện.
Mẹ Đỏ rú lên, thân thể vặn vẹo, từ miệng phun ra luồng khói đỏ cuốn lấy Linh và Vũ, kéo họ vào cơn ảo giác mới.
Vũ cảm thấy mình rơi tự do trong biển máu. Trước mặt anh, cha mẹ, anh em, người thân yêu bị xé xác, máu phun tung tóe. Tiếng cười Bạch Dương vang vọng khắp nơi:
– Đêm Thứ 13 đã mở, ngươi còn muốn giấu mình đến bao giờ?
Anh siết chặt Linh, truyền vào cô chút khí lực cuối cùng. Linh vùng vẫy trong biển máu, cố bám lấy sợi dây chuyền bạc, miệng lẩm bẩm câu chú cuối cùng còn nhớ.
Một luồng sáng bạc lóe lên, chẻ đôi biển máu. Linh choàng tỉnh, nằm trong vòng tay Vũ, máu me bê bết. Mẹ Đỏ lùi lại, thân hình tan ra từng mảng, mắt vẫn cháy đỏ, nụ cười méo mó không tắt.
– Chưa xong đâu… Hồn Lữ của ta… – giọng bà ta vang vọng sâu trong óc Linh.
Cửa Nhà Nguyện bật mở. Bạch Dương đứng giữa quảng trường, áo choàng đen lấm máu, mắt lạnh lẽo nhìn vào. Hắn nhấc tay, một sợi chỉ đỏ vung lên, trăng máu đáp lại bằng luồng sáng rực rỡ.
Bóng tối trong Nhà Nguyện cuộn lại, mọi kết giới tan vỡ như thủy tinh. Những gì Vũ dựng lên bị nghiền nát trong khoảnh khắc. Lũ vong linh tràn vào, gào khóc, lao về phía Linh.
Vũ rút con dao ngắn, vung chém loạn xạ, hơi thở gấp gáp. Anh biết rõ: mọi nỗ lực chỉ là cầm cự. Linh lùi sát tường, hai tay run rẩy, miệng bật ra tiếng khóc nghẹn.
Bạch Dương cười nhạt, tiến gần, ánh mắt khinh miệt lướt qua Vũ.
– Đủ rồi. Đưa Hồn Lữ đây, ta sẽ cho các ngươi chết nhẹ nhàng.
Vũ chắn trước Linh, máu rỉ thành vệt trên nền đá. Bạch Dương vung tay, một luồng khí đen quét tới, đẩy Vũ văng vào góc tường. Linh gào lên, cổ họng nghẹn lại, không bật nổi thành tiếng.
Mẹ Đỏ lướt đến, móng tay sắc cắm sâu vào cổ tay Linh. Máu phun ra, hòa vào sợi chỉ đỏ trên cổ tay Vũ, bùng lên thành một vệt sáng chói lòa.
Mọi thứ lặng đi. Thành Lặng chìm trong ánh đỏ, tiếng gào khóc vỡ òa, kết giới tan vỡ hoàn toàn. Linh cảm nhận linh hồn mình bị kéo căng, sắp bị xé toạc.
Vũ lồm cồm bò dậy, lao tới, ôm chặt lấy Linh. Anh thì thầm vào tai cô, giọng yếu ớt:
– Đừng buông… Em không được buông…
Trăng máu trên cao nứt ra, máu nhỏ từng giọt xuống mái Nhà Nguyện. Ngoài kia, tiếng kèn rúc lên, hòa vào tiếng cười điên dại của Bạch Dương và Mẹ Đỏ.
Ác mộng thực sự vừa mở màn.











