Chương 6: Cơn Ác Mộng Không Thể Thức Tỉnh
Linh choàng mắt, mọi thứ như bị đảo lộn. Gương mặt Vũ trước mắt cô mờ dần, trôi vào vệt máu nhòe đỏ. Một cơn lạnh xuyên thấu sống lưng. Cô ngước lên: trần Nhà Nguyện biến mất, thay vào đó là một bầu trời phủ kín sương đỏ, trăng máu rực lửa, thấp thoáng hàng ngàn bóng người không mặt lơ lửng. Bóng tối cuộn lại, chảy xuống như thác, nhấn chìm mọi âm thanh. Linh nghe rõ tiếng tim mình đập loạn, từng nhịp như muốn vỡ tung.
Có ai đó thì thầm bên tai cô, vừa ngọt ngào vừa rùng rợn: “Linh… em nhớ không? Đêm ấy…”
Cô muốn hét, nhưng cổ họng đông cứng. Một bàn tay lạnh ngắt chạm vào vai. Linh ngoảnh lại, chỉ thấy sợi tóc đỏ rực trườn trên mặt đất, quấn quanh cổ chân cô như loài rắn. Mẹ Đỏ hiện ra, cao lêu nghêu, thân hình trôi lơ lửng, mắt đỏ rực chĩa thẳng vào Linh. Mỗi lần bà ta cười, không khí quanh Linh lạnh hẳn đi.
– Đến lượt con rồi, Hồn Lữ… – tiếng bà ta vang vọng trong đầu Linh, không rõ là nói hay chỉ là ý nghĩ.
Linh lùi lại. Sàn Nhà Nguyện bỗng mềm như bùn, ngập đến mắt cá chân. Lạnh lẽo, dính nhớp, mùi tanh sặc lên tận óc. Cô ngã quỵ, hai tay bám lấy nền đá, cố kéo mình ra khỏi vũng bùn máu. Mẹ Đỏ tiến lại, từng bước chân không chạm đất, móng tay dài lướt qua má Linh, để lại vệt rát bỏng.
– Đừng… – Linh thì thào, nhưng Mẹ Đỏ đã cúi sát, hơi thở tanh lợm phả lên mặt cô.
Đột ngột, mọi thứ xoay vòng. Linh bị kéo tuột vào một hành lang tối om. Hai bên là những cánh cửa đóng chặt, máu rỉ ra từ khe cửa, nhỏ giọt xuống chân cô. Phía cuối hành lang, một đứa trẻ đứng quay lưng, mái tóc tết hai bím. Linh run rẩy, nhận ra đó là em gái mình – cái bóng nhỏ bé run lên từng chặp.
– An… – Linh gọi, giọng vỡ ra vì sợ hãi.
Đứa trẻ không đáp, chỉ quay đầu, khuôn mặt trống rỗng, không mắt không mũi. Máu trào ra từ hốc mắt vô hình, nhỏ xuống áo trắng. Linh hét lên, lao tới, nhưng hành lang dài ra vô tận. Mẹ Đỏ xuất hiện phía sau, bàn tay xương xẩu siết chặt vai Linh, kéo cô giật lùi.
– Đã muộn rồi… – tiếng bà ta rít lên, – Em gái con đã thuộc về ta.
Linh vùng vẫy, nước mắt hòa với máu lạnh. Mỗi bước, cô cảm thấy linh hồn mình rạn vỡ. Quá khứ dội về – hình ảnh mẹ trong đêm mưa, đôi mắt trắng dã, miệng lẩm bẩm những câu chú lạ. Linh ôm chặt em gái, cố che chở, nhưng những bàn tay lạnh giá thò ra từ bóng tối, kéo An đi xa dần. Tiếng gào khóc chìm dần vào khoảng không đặc quánh.
Một tiếng gõ vang lên, dồn dập như trống trận. Bóng Mẹ Đỏ phình to, nuốt chửng hành lang, nuốt luôn tiếng gọi của Linh. Cô cảm thấy mình rơi tự do giữa hư vô, gió lạnh quất vào mặt, lồng ngực như bị đập vỡ.
Bất ngờ, một luồng hơi ấm phả tới. Một bàn tay nắm chặt cổ tay Linh, kéo cô khỏi vực sâu. Cô mở mắt, thấy Vũ đang đứng trước mặt, ánh mắt tối sầm nhưng kiên định. Anh không nói gì, chỉ kéo Linh sát lại, bàn tay siết chặt đến đau nhói.
– Tỉnh lại. Đây không phải thật – Vũ nói, giọng dứt khoát.
Linh lắc đầu, nước mắt ứa ra:
– Em gái tôi… An đâu rồi? Em ấy ở đâu?
Vũ không trả lời. Anh lấy ngón tay vẽ lên không trung một ký hiệu lạ, nhắm mắt, môi mím chặt. Không khí xung quanh biến động, những vệt sáng bạc nhỏ li ti hiện lên, tạo thành một vòng tròn quanh hai người. Bóng tối tràn tới như sóng, nhưng bị vòng sáng chặn lại. Mẹ Đỏ gào lên, thân hình vặn vẹo, mắt đỏ bốc cháy.
– Ngươi… tưởng che giấu được sao? Ta đã nếm được máu các ngươi rồi…
Vũ không chớp mắt. Anh hạ thấp giọng, thì thầm vào tai Linh:
– Đừng nhìn vào mắt nó. Nhắm mắt lại, nhớ lấy hình ảnh thật của em gái em. Đừng để nó lấy đi ký ức.
Linh cố làm theo, nhưng cơn sợ hãi như lửa đốt. Trong đầu cô, hình ảnh em gái mờ dần, thay bằng bóng người không mặt, tiếng thì thầm rền rĩ. Vũ ghì chặt vai Linh, truyền cho cô một luồng khí ấm áp. Cô cảm nhận được nhịp tim anh, dù dồn dập nhưng không hề run sợ.
Tiếng cười của Mẹ Đỏ vang vọng khắp bốn phía. Những bóng tay thò ra, quấn quanh vòng sáng bạc. Ký hiệu ma pháp của Vũ rung lên, mờ dần. Mẹ Đỏ lao tới, móng tay vung xuống, phá nát một góc vòng tròn. Linh cảm thấy lạnh buốt, như có hàng trăm con kiến bò trong xương tủy.
Vũ nghiến răng, bàn tay rớm máu, vẽ thêm những ký hiệu phức tạp lên không khí. Làn khói bạc bốc lên, cuộn thành màn sương dày đặc, đẩy lùi Mẹ Đỏ vài bước. Nhưng máu từ lòng bàn tay Vũ nhỏ xuống, thấm vào nền đá, tạo ra những vệt đen lan rộng.
Linh run rẩy, cố bám vào hiện thực. Cô lẩm nhẩm câu chú mẹ từng dạy, nhưng đầu óc rối bời, câu chữ lộn xộn. Mẹ Đỏ cười khanh khách, lao tới, thân hình như bóng đen dài ngoẵng, xuyên qua mọi kết giới. Vũ chắn trước Linh, mắt lóe lên tia sáng lạnh.
– Lùi lại! – Vũ quát khẽ.
Linh nghe lời, lùi về phía sau. Vũ giơ tay, vung lên một nắm tro đen, miệng lẩm bẩm những âm tiết cổ xưa. Không khí quanh anh đặc quánh, lạnh lẽo đến mức hơi thở đóng băng. Mẹ Đỏ chững lại, gào lên, mắt đỏ rực như hai hòn than.
Bất chợt, hành lang tối biến thành khu vườn rực lửa. Những ngọn đuốc cháy bập bùng, chiếu lên hàng chục bóng người quỳ gối, đầu cúi gằm. Chính giữa vườn, một bàn tế bằng đá, máu chảy tràn xuống đất. Trên bàn, một cô gái nhỏ bị trói chặt, miệng nhét vải, mắt mở to nhìn trừng trừng lên trời.
Linh cứng người. Cảnh tượng ấy in sâu trong ký ức – đêm hiến tế năm xưa.
Mẹ Đỏ xuất hiện trên bàn tế, tay cầm con dao gỉ máu. Bà ta cúi xuống, thì thầm gì đó vào tai đứa bé. Linh nhận ra – đó là mình, năm tám tuổi. Cô rùng mình, lùi lại, nhưng chân dính chặt xuống đất. Những bóng người quanh bàn tế ngẩng đầu, khuôn mặt méo mó, không mắt không mũi, máu trào ra từ hốc mắt.
Tiếng hát ru văng vẳng, lẫn vào tiếng nức nở. Mẹ Đỏ đưa dao lên, ánh sáng đỏ lóe qua lưỡi thép. Linh hét lên, vùng vẫy, cố chạy tới cứu đứa bé. Nhưng mỗi bước, cơ thể cô nặng dần, không nhấc nổi chân. Vũ xuất hiện bên cạnh, nắm lấy tay cô, kéo giật lại.
– Đừng! Đây chỉ là ký ức. Đừng để nó lôi em vào – Vũ nói, giọng gấp gáp.
– Nhưng… đó là tôi… – Linh nức nở.
Vũ nhìn cô, đôi mắt tối sẫm nhưng kiên quyết. Anh vẽ lên không trung một vòng tròn nhỏ, đưa tay Linh vào giữa, giữ chặt.
– Tin tôi. Nhắm mắt lại. Đếm đến ba.
Linh cắn môi, nhắm mắt, đếm trong đầu. Một… Hai… Ba…
Tiếng gào thét, tiếng máu phun, tiếng hát ru… Tất cả tan dần, chỉ còn hơi ấm nơi bàn tay Vũ.
Khi Linh mở mắt, cảnh vật thay đổi. Cô đứng giữa một căn phòng nhỏ, tường loang lổ, cửa sổ đóng kín. Trên bàn là chiếc lồng chim trống rỗng. Gió thổi nhẹ, mang theo mùi ẩm mốc và tiếng thì thầm xa lạ. Linh đảo mắt tìm em gái, nhưng căn phòng chỉ có một mình cô.
– An! – Linh gọi, giọng lạc đi.
Không ai đáp. Bóng tối trong phòng dày đặc, như sống dậy, quấn quanh cổ Linh. Cô lùi lại, lưng đập vào tường lạnh toát. Một bóng người nhỏ xíu lướt qua cửa sổ, biến mất trong nháy mắt. Linh lao tới, mở cửa sổ, nhìn ra ngoài: chỉ thấy sương mù và bóng cây lắc lư.
Bất ngờ, một bàn tay lạnh băng chụp lấy vai Linh. Cô quay ngoắt lại – Mẹ Đỏ đứng ngay sau, mắt đỏ rực, miệng nở nụ cười méo mó.
– Em gái con… đã biến mất rồi – giọng bà ta vang lên, kéo dài từng chữ.
Linh run rẩy, nước mắt trào ra. Cô vùng vẫy, nhưng bàn tay Mẹ Đỏ giữ chặt, không buông. Những vệt máu đen lan ra từ chỗ bà ta chạm vào, bò dọc theo cánh tay Linh, tỏa lạnh đến tận tim.
– Đừng sợ… – Mẹ Đỏ thì thầm, – Ta chỉ muốn trả lại cho con những gì đã mất.
Linh hét lên, vùng vẫy tuyệt vọng. Đột ngột, một luồng sáng bạc xé toang bóng tối. Vũ xuất hiện, gương mặt lạnh băng, mắt sâu thẳm. Anh không nói lời nào, chỉ giơ tay, vẽ lên không trung một ký hiệu phức tạp. Một tiếng rít xé tai vang lên, bóng Mẹ Đỏ bị kéo giật lùi, thân hình vặn vẹo như sợi dây cháy dở.
Vũ kéo Linh vào lòng, che chắn bằng thân thể gầy gò nhưng kiên định. Anh áp trán mình lên trán Linh, thì thầm:
– Nghe tôi. Cô ấy không thể lấy được em gái em nếu em không cho phép. Đừng để nỗi sợ dẫn đường.
Linh run rẩy, cảm nhận được nhịp thở của Vũ. Cô cố gắng gạt bỏ tiếng khóc, tập trung vào hơi ấm của anh. Mẹ Đỏ gào lên, thân thể tan ra từng mảng, mắt đỏ rực vẫn không rời Linh.
– Đừng tưởng có thể trốn mãi… – tiếng bà ta vang vọng, rồi tan vào bóng tối.
Căn phòng rung chuyển. Sàn nhà nứt ra, máu trào lên như suối. Linh ngã khuỵu, Vũ kéo cô lên, lùi về phía cửa sổ. Ngoài kia, trăng máu bập bùng, bóng người lờ mờ di động trong sương.
Bất ngờ, một tiếng thét xé trời vọng lại từ xa. Linh nhận ra – đó là tiếng của An. Cô giật tay khỏi Vũ, lao ra ngoài cửa sổ. Bên ngoài, sương mù đặc quánh, lạnh buốt. Linh chạy theo tiếng gọi, chân trượt trên lớp bùn máu.
Vũ đuổi theo, giữ chặt lấy cổ tay Linh.
– Đừng chạy! Đó là bẫy!Linh dừng lại, th* d*c. Nhưng tiếng gọi của An cứ vang lên, tha thiết, yếu ớt. Linh quay lại, nhìn Vũ, nước mắt lăn dài.
– Nếu là anh, anh có bỏ lại em gái mình không?
Vũ lặng đi. Một thoáng, trong mắt anh hiện lên nỗi đau không thể gọi tên. Anh buông tay, nhưng vẫn giữ ánh mắt cảnh giác, dõi theo từng bước của Linh.
Linh lao về phía tiếng gọi, nhưng mỗi bước, sương mù dày thêm, bóng người nhòe đi. Cô thấy An đứng giữa cánh đồng trống, mái tóc rối bù, áo vá rách tả tơi. Cô chạy tới, dang tay ôm lấy em gái, nhưng An tan biến như làn khói.
Một bàn tay lạnh lẽo siết cổ Linh từ phía sau. Mẹ Đỏ hiện hình, cao lớn như quỷ dữ, mắt đỏ rực, nụ cười méo mó kéo dài đến tận mang tai.
– Ngươi chỉ còn lại nỗi sợ thôi, Hồn Lữ! – Bà ta gầm lên, – Cho ta linh hồn của ngươi, ta sẽ trả em gái cho ngươi!
Linh vùng vẫy, tay quờ quạng tìm kiếm sự sống. Cô cảm nhận linh hồn mình bị bóp nghẹt, ý thức mờ dần. Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, kéo cô xuống vực sâu.
Đúng lúc đó, một luồng sáng bạc chói lòa nổ tung giữa sương mù. Vũ xuất hiện, tay cầm sợi dây chuyền bạc của Linh, vung lên tạo thành vòng sáng bao quanh cả hai. Anh lao tới, gạt phăng Mẹ Đỏ, kéo Linh ra khỏi vòng tay tử thần.
– Không ai lấy được linh hồn cô ấy khi tôi còn ở đây! – Vũ gầm lên, lần đầu để lộ một sức mạnh lạnh lùng, sắc bén.
Mẹ Đỏ gào rú, thân hình vặn vẹo, mắt đỏ rực phun ra tia máu. Nhưng vòng sáng bạc của Vũ chặn lại, khiến bà ta lùi dần, thân thể rạn vỡ như thủy tinh.
Linh th* d*c, ôm lấy Vũ, toàn thân run rẩy. Cô ngước lên nhìn anh, lần đầu tiên thấy rõ trong mắt Vũ không chỉ có bóng tối, mà còn có một vệt sáng lạnh lùng, kiên quyết đến rợn người.
– Anh… Anh là ai? – Linh hỏi, giọng khản đặc.
Vũ không đáp. Anh cúi xuống, kiểm tra vết thương trên tay Linh, rồi xé vạt áo băng lại. Động tác thành thạo, cẩn trọng, nhưng không giấu được vẻ căng thẳng.
– Cô còn giữ được ký ức về em gái mình không? – Vũ hỏi nhỏ, mắt không rời khỏi gương mặt Linh.
Linh gật đầu, nước mắt lưng tròng:
– Em không nhớ nổi mặt nó nữa… Chỉ còn tiếng gọi… và mùi tóc nó thôi…
Vũ siết nhẹ vai Linh, giọng trầm xuống:
– Đó là thứ duy nhất Mẹ Đỏ chưa lấy đi được. Đừng để mất nó.
Linh gật đầu, cố nuốt nước mắt. Cô nhìn Vũ, nhận ra nơi sâu thẳm trong mắt anh cũng có một nỗi đau âm ỉ giống mình. Hai linh hồn, hai vết thương chạm nhau giữa cơn ác mộng không lối thoát.
Vòng sáng bạc quanh họ bắt đầu nhạt dần. Sương mù cuộn lại, bóng Mẹ Đỏ lởn vởn bên rìa, mắt đỏ vẫn dõi theo từng cử động của Linh.
– Nó chưa từ bỏ đâu – Vũ thì thầm, – Chúng ta phải rời khỏi đây, trước khi vòng chú tàn.
Linh run rẩy, bám chặt lấy tay Vũ. Anh kéo cô chạy xuyên qua cánh đồng sương, từng bước chân nặng trĩu. Bóng tối rút lại phía sau, nhưng tiếng cười Mẹ Đỏ vẫn văng vẳng, ám ảnh không nguôi.
Khi họ chạy đến rìa cánh đồng, sương mù tan dần, để lộ một con đường lát đá dẫn vào rừng. Vũ dừng lại, th* d*c, mắt vẫn cảnh giác.
– Cô có thể tự đi được không? – Vũ hỏi, giọng đều đều.
Linh gật đầu, môi tím tái. Cô cảm thấy đôi chân mình tê dại, nhưng ý chí chưa từng mạnh mẽ đến thế. Cô nhìn Vũ, đôi mắt to ánh lên quyết tâm mới.
– Anh đã cứu tôi hai lần. Nhưng tôi vẫn không biết anh là ai, vì sao lại giúp tôi.
Vũ không trả lời ngay. Anh cúi đầu, giấu ánh mắt sau lớp tóc rối. Một thoáng, Linh thấy môi anh mím lại, bàn tay siết chặt thành nắm.
– Tôi nợ gia đình cô – Vũ nói nhỏ, – Và tôi không muốn thêm một linh hồn nào rơi vào tay nó nữa.
Linh lặng đi. Cô cảm nhận sự thật chưa được nói ra, một liên kết vô hình bắt đầu hình thành giữa họ – không chỉ là nợ nần, mà còn là định mệnh cùng chung bóng tối.
Sương mù lại cuộn lên, lần này mỏng hơn, nhưng lạnh hơn. Vũ kéo Linh sát lại, mắt quét khắp xung quanh.
– Đừng rời khỏi tôi nửa bước. Nếu thấy gì lạ, đừng nhìn, đừng đáp lại. Chỉ đi theo tôi.
Linh gật đầu, nắm chặt tay Vũ. Họ bước vào rừng, từng bước chân vang vọng giữa tĩnh lặng rợn người. Bóng tối phủ kín, chỉ có tiếng lá xào xạc và tiếng thở dồn dập.
Bất ngờ, một tiếng khóc trẻ con vang lên giữa rừng. Linh khựng lại, tim nhói buốt. Cô nhận ra đó là tiếng khóc của An, yếu ớt, tuyệt vọng. Vũ siết tay Linh, lắc đầu.
– Đó không phải thật. Đừng nghe nó.
Linh cắn môi, nước mắt lại trào ra. Nhưng tiếng khóc mỗi lúc một rõ, như xé rách màng nhĩ. Cô bị kéo giữa hai thế giới – một bên là sự thật lạnh lẽo, một bên là nỗi nhớ không nguôi.
Vũ kéo Linh đi tiếp, không nói thêm lời nào. Anh biết nếu dừng lại, cả hai sẽ bị nuốt chửng. Nhưng trong mắt anh, một tia sáng khác thường lóe lên – một sức mạnh mà Linh chưa từng thấy.
Họ đi mãi, bóng tối dần nhạt. Ánh sáng bạc lấp lóa phía trước, như lối ra của cơn ác mộng. Vũ dừng lại, nhìn Linh, đôi mắt sâu hút.
– Cô sẵn sàng chưa? Đằng sau cánh cổng này, mọi thứ sẽ thay đổi. Nếu bước qua, không còn đường quay lại.
Linh nhìn anh, nước mắt lau vội. Cô gật đầu, giọng run run nhưng kiên quyết:
– Tôi không còn gì để mất nữa. Chỉ cần còn hy vọng cứu được em gái, tôi sẽ đi đến cùng.
Vũ mím môi, vẽ lên không trung một ký hiệu cuối cùng. Cánh cổng bạc hiện ra giữa rừng, sáng rực trong bóng tối. Anh nắm tay Linh, đẩy cánh cổng mở toang.
Một luồng sáng lạnh ùa ra, cuốn cả hai vào giữa. Phía sau, tiếng cười Mẹ Đỏ vang vọng, kéo dài không dứt.
Khi ánh sáng lắng xuống, Linh mở mắt. Cô thấy mình đứng giữa một căn phòng lạ, ánh trăng máu chiếu xiên qua cửa sổ hẹp. Vũ đứng cạnh, mặt tái nhợt nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng, cảnh giác.
– Chúng ta đã thoát khỏi ảo giác. Nhưng Mẹ Đỏ chưa từ bỏ đâu – Vũ nói khẽ.
Linh run rẩy, nhìn quanh. Căn phòng trống rỗng, chỉ có một chiếc hộp gỗ cũ đặt giữa sàn. Trên nắp hộp khắc những ký hiệu cổ xưa, ánh bạc nhạt. Vũ tiến lại, đặt tay lên hộp, lặng lẽ thì thầm một câu chú.
Bỗng, trong hộp phát ra tiếng gõ nhè nhẹ. Linh nín thở, tim đập thình thịch. Vũ mở hộp, bên trong chỉ có một sợi chỉ đỏ và một mảnh giấy nhỏ, ghi bằng nét chữ run rẩy: “An còn sống. Nhưng thời gian không còn nhiều.”
Linh òa khóc, ôm chặt mảnh giấy vào ngực. Vũ đặt tay lên vai cô, siết nhẹ, ánh mắt sâu thẳm.
– Đừng tuyệt vọng. Chúng ta sẽ tìm ra em gái cô. Nhưng từ giờ, cô không còn là người ngoài cuộc nữa.
Linh ngước lên, nhìn thẳng vào mắt Vũ. Cô thấy trong đó một nỗi đau, một quyết tâm và một liên kết kỳ lạ – như thể số phận đã trói buộc họ từ lâu.
Ngoài cửa sổ, trăng máu vẫn bập bùng. Tiếng gió hú lên, mang theo lời thì thầm của Mẹ Đỏ: “Ta sẽ lấy tất cả. Không ai thoát được đêm thứ 13…”
Bên ngoài, bóng Bạch Dương thấp thoáng giữa quảng trường, đôi mắt lạnh lẽo dõi về phía căn phòng, nụ cười tàn nhẫn khẽ nhếch lên. Trong bóng tối, một trận cuồng phong bắt đầu nổi lên, báo hiệu những thử thách mới đang chực chờ.
Trong căn phòng nhỏ, Linh và Vũ nhìn nhau, không nói gì. Họ biết: cơn ác mộng chưa kết thúc, mà chỉ vừa bắt đầu.











